Những Ngày Xa Cách
Em hiểu gì? Khi lá chọn tả tơi.
Như anh chọn:ra đi cùng đau đớn .
Như anh chọn:ra đi cùng đau đớn .
Khi đời ập xuống thân nghìn sóng lớn.
Tình còn chăng? Từng mảnh vụn tan hoang.
Tình còn chăng? Toàn đổ nát tro tàn.
Những miểng vỡ cắm lên tình-oan-nghiệt.
Những sợi dây vô tình quanh cổ, siết .
Ta cách gì sống thực được đời ta.
Ta cách gì kềm giữ chẳng xót xa.
Khi đá nhọn từ sau lưng ném tới.
Tình còn chăng? Từng mảnh vụn tan hoang.
Tình còn chăng? Toàn đổ nát tro tàn.
Những miểng vỡ cắm lên tình-oan-nghiệt.
Những sợi dây vô tình quanh cổ, siết .
Ta cách gì sống thực được đời ta.
Ta cách gì kềm giữ chẳng xót xa.
Khi đá nhọn từ sau lưng ném tới.
Em có hiểu? Đời ta vùi dập bởi
bao gió cuồng chờ chực quật ngã nghiêng.
Giữa chập chùng gươm giáo chỉa oan khiên.
Chúng ta lãnh vết thương sâu bén nhất.
(Anh tự nhủ lòng mình như mặt nhật
Chọn ra đi và hẳn phải xa em).
bao gió cuồng chờ chực quật ngã nghiêng.
Giữa chập chùng gươm giáo chỉa oan khiên.
Chúng ta lãnh vết thương sâu bén nhất.
(Anh tự nhủ lòng mình như mặt nhật
Chọn ra đi và hẳn phải xa em).
Dẫu gì thì anh cũng đã yêu em
giữa sương sớm, ngày nồng và đêm mượt.
Anh đã yêu nên lòng như lễ rước.
Tóc mai người ngậm ngọt ngang môi.
Dẫu gì thì ta chẳng hề chia phôi.
Khi tình đã tụ nên rừng cỏ ngọt.
Dẫu gì thì chiếc răng thơm đã trót
vỡ trên vai từng dấu vết nồng nàn
những ngón tay chẳng làm dấu ăn năn
bởi chính chúng chưa một lần phạm tội.
Ôi tay xưa thích đùa cùng tóc rối.
Đến bây giờ chúng phải vẫy chia xa.
giữa sương sớm, ngày nồng và đêm mượt.
Anh đã yêu nên lòng như lễ rước.
Tóc mai người ngậm ngọt ngang môi.
Dẫu gì thì ta chẳng hề chia phôi.
Khi tình đã tụ nên rừng cỏ ngọt.
Dẫu gì thì chiếc răng thơm đã trót
vỡ trên vai từng dấu vết nồng nàn
những ngón tay chẳng làm dấu ăn năn
bởi chính chúng chưa một lần phạm tội.
Ôi tay xưa thích đùa cùng tóc rối.
Đến bây giờ chúng phải vẫy chia xa.
Em hiểu cho đời của chính chúng ta.
Chỉ xanh tốt giữa lòng vuông-đất thật.
Tình chúng ta tươm thành dòng hương mật.
Dẫm hân hoan ở nơi chốn riêng mình
ở một nơi hạnh phúc đổ làm nền.
Khăn với áo đan nhau thành tổ ấm.
Nơi khổ ải không cách gì xâm lấn .
Nơi hẹn hò của một thưở--muôn năm.
Mặc giờ đây-ta đôi ngả-xa xăm.
Tình ta vẫn không thể nào chia dạt.
Chỉ xanh tốt giữa lòng vuông-đất thật.
Tình chúng ta tươm thành dòng hương mật.
Dẫm hân hoan ở nơi chốn riêng mình
ở một nơi hạnh phúc đổ làm nền.
Khăn với áo đan nhau thành tổ ấm.
Nơi khổ ải không cách gì xâm lấn .
Nơi hẹn hò của một thưở--muôn năm.
Mặc giờ đây-ta đôi ngả-xa xăm.
Tình ta vẫn không thể nào chia dạt.
Đi: với anh, cuối cùng không cách khác.
Đi để về, ta có được đồi chung.
Mắt sẽ khô những giọt lệ khốn cùng.
Chúng ta có một đời- riêng-hãnh-diện.
Phút trở về, anh thách thức oan khiên.
Ta sẽ sống đời chúng ta, từ đó.
Đi để về, ta có được đồi chung.
Mắt sẽ khô những giọt lệ khốn cùng.
Chúng ta có một đời- riêng-hãnh-diện.
Phút trở về, anh thách thức oan khiên.
Ta sẽ sống đời chúng ta, từ đó.
Comment