• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Thơ Phan Thị Ngôn Ngữ

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Thơ Phan Thị Ngôn Ngữ

    Tháng Mười của mẹ410 Gone" align="right" border="0" alt="" style="padding:7px;" />
    Phan Thị Ngôn Ngữ


    gió thổi bời bời xô cửa liếp
    mẹ già chống gậy hái mồng tơi
    gom que củi đước – nồi canh vội
    khản giọng : thằng con – gọi khản hơi


    nước sông Tiền sông Hậu chẩy xuôi
    mẹ vẫn bên hông nhà đứng đợi
    trời tháng mười – chưa cười đã tối
    me ho khan lau vội lệ tràn


    tích tịch tình tang mấy điệu đàn
    lá xanh đã rụng lá vàng còn đây
    đàn bầu không ai nối thêm dây
    cung thương mẹ khẩy khóc ngày sầu đưa


    trời tháng mười tầm tã trời mưa
    con đi sao chẳng dạ thưa một lời
    cơn mưa dầm rụng trái mồng tơi
    tím trên tay mẹ nỗi đời lao lung
    Sống trên đời

    Similar Threads
  • #2

    Nỗi buồn năm tháng
    Nỗi buồn năm tháng
    Phan Thị Ngôn Ngữ

    Năm tháng ngồi xòe tay
    đếm tuổi đời rệu rã
    con chim nào xứa lạ
    mãi réo gọi bên trời

    lòng ta lá hổ ngươi
    bỏ mùa xuân đi mất
    tháng giêng buồn như đất
    khóc âm thầm trong mưa

    tháng hai nắng lưa thưa
    bướm ngập ngừng lưng dậu
    tình tháng ba ở đậu
    trên chiếc lá vông xanh

    tháng tư phượng đỏ cành
    chia dòng đời đôi ngả
    tháng năm chừng xa lạ
    lặng nhìn sông nước xuôi

    tháng sáu đứng ngậm ngùi
    vẫy tay chào tháng bẩy
    tháng tám vàng trang giấy
    hoa cúc vườn đơm bông

    tháng chín chân chạy vòng
    loanh quanh về phố chật
    mưa tháng mười ai khóc
    xô mất cuộc tình xa

    tháng mười một cũng qua
    ngẩn ngơ buồn tháng chạp
    năm tháng dường bão táp
    giẵm nát trái tim người
    Sống trên đời

    Comment

    • #3

      Tuổi thơ con là chỗ ngoại nằm
      Tuổi thơ con là chỗ ngoại nằm
      Phan Thị Ngôn Ngữ

      Từ khi rời quê ra phố chợ
      Có đôi lần con trở về thăm
      Tuổi thơ con là chỗ ngoại nằm
      Chiếc chõng tre kê đầu hiên vắng

      Chiếc võng gai mấy mùa mưa nắng
      Mỗi trưa ngồi – con nhổ tóc sâu
      Trong tiếng gù gù của lũ chim câu
      Ngoại dắt con qua từng trang Kiều lẩy

      Câu lục Vân Tiên như mái dầm mái đẩy
      Giọng ngoại chèo lúc nhặt lúc khoan
      Ðể hòn con là cánh vụ xoay tròn
      Rồi ngủ rụng trên vai còm của ngoại

      bên bộ ván đã bao đời chìm nổi
      Những lọ sơn – những thỏi mực tàu
      Những tờ giấy điều – giấy bổi vàng thau
      Cũng úa ố theo tuổi già của ngoại

      Vết mực loang đọng trong lòng nghiên tối
      Ngọn bút tà nên cũng chẳng buồn chăm
      Tuổi thơ con là chỗ ngoại nằm
      Có thời Xuân Thu đi về qua trang sách

      Có thủa Thịnh Ðường vang vang trên vách
      Dốc bâu thơ Lý bạch ngửa nghiêng sầu
      Trong con – ngoại là ngõ trúc ngọn cau
      là bóng hạc trên mái đình rêu phủ

      Là chiếc nôi êm ru hồn con ngủ
      Giữa vòng tay quê – không bến không bờ
      Sống trên đời

      Comment

      • #4

        thương vô cớ nhớ vô cùng
        thương vô cớ
        nhớ vô cùng
        Phan Thị Ngôn Ngữ

        Hạt muối mặn ba năm còn mặn
        Lát gừng cay chín tháng còn cay
        Bậu với ta ơn nặng nghĩa dầy
        Nỡ mô bỏ tổ xa bấy bậu ơi

        Mơi mốt có về bậu nhớ ghé chơi
        Ðường năm cũ mây cười trong nắng
        Vẫn tán lá xanh – chùm hoa sứ trăng
        Tiếng ve kêu rang rảng trứa hè

        Con tắc kè còn đậu ngọn me
        Khan cổ gọi bậu từ năm nọ
        Mơi bậu về nhớ đi ngang ngõ
        Vườn ta xưa trăng tỏ bên đèn

        đóa quỳnh nào nở ngát hương đêm
        Trắng như áo bậu chiều qua phố
        Ơi , thương bậu chi mà thương vô cớ
        Ơi, nhớ bậu chi lòng nhớ vô cùng

        Nhớ bậu thời còn tóc xõa ngang lưng
        khua guốc mộc dẫm hồn ta vụn vỡ
        Hai bờ vắng bên bồi bên lở
        Thuyền bậu qua sông sao chẳng trở về ?

        Ðể ta giờ như bến sông quê
        Theo nước lớn nước ròng trăn trở
        Như con cá giữa giòng nước lợ
        Chẳng ra khơi – không thể về nguốn
        Sống trên đời

        Comment

        • #5

          nỗi nhớ
          nỗi nhớ
          Phan Thị Ngôn Ngữ

          sao nhớ quá con đường quê nắng đổ
          chạy quanh làng – loang lổ vết chân trâu
          nhớ tóc mẹ bạc phơ thấp thoáng cuối vườn trầu
          nhớ gót chân cha chai sần cùng rơm rạ

          nhớ bóng chị gầy oằn vai áo vá
          buổi tàn xuân vườn cải hắt hiu vàng
          nhớ buổi trưa hè chim cuốc kêu khan
          nhịp võng nhà bên tiếng ru hời da diết

          nhớ sáng đầu thu sương lan mờ núi biếc
          đến trường làng chân ướt đẫm sương mai
          trang sách mở ra rang rảng đọc bài
          ngoài cửa sổ con chim chìa vôi hót

          nhớ mắt em ngoan bên chùm bưởi ngọt
          má lúm đồng tiền xinh quá đỗi nên thương
          mưa tạnh hoa cau rụng trắng sau vườn
          đêm giã gạo nhịp chầy vang xóm trước

          nỗi nhớ trong tôi là lời hẹn ước
          buổi trùng phùng tay nắm nghẹn ngào vui
          nước mắt trên môi pha lẫn giọng cười
          mẹ chống gậy đón con đầu lộ vắng

          chén trà sen ngát hương chiều tĩnh lặng
          cha ngồi nghe con kể chuyện tha hương
          nắng đầu xuân nhẩy múa ở quanh vườn
          Sống trên đời

          Comment

          • #6

            Đêm nằm nghe gỗ nẻ
            Đêm nằm nghe gỗ nẻ
            phan thị ngôn ngữ

            nằm nghe tiếng gỗ nẻ – lòng ray rứt
            nuối nắng lưng đèo – tiếc mây bờ vực
            thủa chim rừng rong ruổi cánh đồng xa
            nhớ tiếng thạch sùng chắt lưỡi thiết tha
            trưa phố thị hanh khô mùa nhiệt đới
            chiếc lá vàng cuối thu rơi rất vội
            đuổi chân ai về khuya khoắt ngõ xưa

            nhịp gõ đều trên mái ngói đêm mưa
            câu vọng cổ cống xàng xê ứ … hự
            vườn năm cũ trăng trắng nhành bông sứ
            từng chiếc rơi xóa mãi những dấu giầy
            chỗ hẹn hò hoa cúc áo vàng bay
            vuông trăng lạnh khỏa đầy giây tiễn biệt

            nằm nghe tiếng gỗ nẻ – sầu da diết
            tưởng gành đá xa nhịp sóng vỗ dồn
            thương con dã tràng xe cát cô đơn
            trăm năm cõng một mối hờn kim cổ
            đường ngoại ô lạc loài xe thổ mộ
            chở đêm về loang lổ giọt sương tan
            ai quét lá tiếng chổi buồn như khóc?

            Nha Trang đó – bên kia trời sao mọc
            còn gì không hay chỉ nỗi ngậm ngùi
            bên này ta ngồi nghe tháng năm trôi
            vòng tay nhớ thủa đầu đời thơ dại
            Nha trang ơi sẽ một ngày trở lại
            để cùng người hát mãi bản tình ca
            Sống trên đời

            Comment

            • #7

              niềm riêng
              niềm riêng
              Phan Thị Ngôn Ngữ

              mỗi sớm mai thức giấc
              nghe mưa ngoài song bay
              hồn xuôi miền cố quốc
              thao thức mối sầu lay

              xuân hanh cười hạ trắng
              thu quạnh khóc đông miên
              ngổn ngang buồn thế sự
              đau đáu nỗi niềm riêng

              nỗi niềm riêng ai biết
              chút sầu chung ai hay
              chông chênh khung trời cũ
              năm tháng cũng hao gầy
              Sống trên đời

              Comment

              • #8

                Khi anh qua đời tôi

                Khi anh qua đời tôi
                Link" align="left" border="0" alt="" style="padding:7px;" />Phan Thị Ngôn Ngữ

                khi cọng lá lìa cành
                mùa thu buồn hiu hắt
                hai hàng cây cúi mặt
                đếm từng sợi mưa rơi

                khi anh qua đời tôi
                bàn chân sao bước vội
                lời thương chưa kịp nói
                nước mắt nặng bờ môi

                con đường im bóng nắng
                tôi về nhặt bóng tôi
                giữa hồn như rạn vỡ
                một thủa tình sóng đôi

                khi anh qua đời tôi
                bàn chân sao bước vội
                nhìn nhau chưa kịp nói
                đã nghìn trùng chia phôi
                Sống trên đời

                Comment

                • #9

                  VỀ LẠI MIỀN NAM
                  VỀ LẠI MIỀN NAM
                  phan thị ngôn ngữ

                  quên làm sao cái giọng anh cười
                  xởi lởi tình miền nam mộc mạc
                  giấu nỗi buồn vào trong câu hát
                  điệu đàn tranh sang nhịp đàn bầu
                  nước sông Tiền sông Hậu chẩy mau
                  kịp chở lòng anh về với đất
                  đất miền nam ơi ...giờ dẫu chật
                  cũng hãy riêng anh một chỗ nằm
                  để bây giờ vào cuộc trăm năm
                  rồi anh sẽ bằt đầu trở lại


                  cuốc đất xưa ươm thêm luống cải
                  chẻ tre xanh đương lại dàn bầu
                  con lạch đất bồi anh vét thêm sâu
                  đêm gió chướng anh ngồi canh cửa
                  giữ quê hương ấm từng ngọn lửa
                  lửa tim anh – lửa của tình người
                  những con người trôi dạt trùng khơi

                  Sống trên đời

                  Comment

                  • #10

                    Ngổn Ngang
                    phan thị ngôn ngữ

                    Mẹ già đi chợ chiều mưa
                    Đường trơn chân yếu ai đưa mẹ về
                    Hoàng hôn phủ tối ngõ quê
                    Liêu xiêu bóng mẹ bốn bề quạnh hiu

                    Mẹ ngồi vây tiếng muỗi trêu
                    Ngọn đèn leo lét buồn thiu bếp nhà
                    Đĩa rau trộn lẫn đĩa cà
                    Đĩa vũng đĩa muối lòng già ngổn ngang

                    Ngoài đồng giọng ếch kêu ran
                    Giật mình mẹ ngỡ đò sang con về.

                    Sống trên đời

                    Comment

                    • #11

                      Niềm Thương
                      Niềm Thương
                      phan thị ngôn ngữ

                      Xanh thẫm sân sau - gốc bí giàn bầu
                      Vàng hiên trước - cội mai ngày giáp tết
                      thương mái nhà tranh tường xiêu vách lệch
                      Dăm đám lục bình tim tím phủ ao nông

                      Mùa đông cắt da - mùa hạ oi nồng
                      Tiếng giã gạo chày đội vang xóm nhỏ
                      Thương mẹ già nua mỏi mòn mắt đỏ
                      Mong con về ấm lại chiếu giường xưa

                      Tuổi lắt lay như chiếc lá cuối mùa
                      Đêm trở gió một đèn khuya đối bóng
                      Thương dáng cha dắt hiu chiền nắng động
                      Trang thơ Kiều câu nhớ lẫn câu quên

                      Nhịp võng đưa hoa mướp rụng chân thềm
                      Ván cờ dở - bỏ quên từ năm cũ
                      Thương tuổi thơ em sống đời lam lũ
                      Rong ruổi chăn bò Đồng trước lại Đồng sau

                      Gió núi chan chan - nắng lóa mái đầu
                      Đêm chưa qua đã thấy ngày rạng sáng
                      Thương áo chị bạc màu phơi ruộng cạn
                      Đôi vai gầy so lệch cấy đồng sâu

                      Nắng sớm mưa trưa cơ cực dãi dầu
                      Quang gánh chợ xa nặng đời góa phụ
                      Thương quê hương vẫn như nghìn xưa cũ
                      Vẫn đói-nghèo-lam-lũ-lầm-than

                      Ai biết giùm thôi... sau lũy tre làng... !

                      Sống trên đời

                      Comment

                      Working...
                      X
                      Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom