• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Lời thì thầm của đại dương

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Lời thì thầm của đại dương

    CHUYỆN NÀNG TIÊN CÁ


    Em vươn lên để bến bờ ở lại
    Sóng cuốn tung lời phải trái nhân gian
    Biển ngoài xa với giọng hát hoang đàng
    Cười ngạo nghễ bên trễ tràng trăng muộn.

    Bờ cát ghi lời tình ca ương bướng
    Nhô đầu ghềnh mũi đá với phong sương
    Thuyền anh trôi nơi bến lạ lạc đường
    Biển bí ẩn đêm say cuồng đưa tay đón.

    Mắt em cười ngọn hải đăng bé gọn
    Đưa thuyền anh lướt trên ngọn sóng cuồng
    Bằng lời ca của tình ái du dương
    Đá giậm chân gào từ xa nuối tiếc.

    Đêm bình an hay là đêm chết khiếp
    Giữa cuồng nộ bão tố của biển sâu
    Con thuyền lạ đã không bị nát nhầu
    Tan từng mảnh khi em tung câu hát.

    Biển bình yên hay vươn mình khao khát
    Đợi tình yêu căng bước gió đưa về
    Đêm lặng thinh và đêm có đê mê
    Khi giọng hát chìm lòng sâu phẳng lặng.

    Triều Âm 080403
    Đã chỉnh sửa bởi trieuam; 13-04-2011, 01:57 AM. Lý do: ký tên
    Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
    Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
    Không tiếng khóc, không nụ cười
    Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!
    Similar Threads

  • Giận chi đêm trắng theo người

    Nửa đêm trăng lặn giấu mình
    Ngoài sân gió lạnh đuổi hình lá xô
    Lắng nghe tiếng sóng nhấp nhô
    Đất trời gom cả hư vô tựu hình.


    Nửa dòng tin nhắn linh tinh
    Tiếng ai thở nhẹ, nhẹ tênh đêm dài
    Trách chi lời nói gió phai
    Oán chi ân nghĩa một mai đau lòng?


    Người ơi, đêm có lạnh không
    Khi tim tức tưởi bão giông đáy lòng
    Lặng thinh chẳng viết thành dòng
    Reply chẳng gởi, ta đang mong gì ?


    Thiệt hơn, sai đúng ai bì
    Tranh nhau chi để sân si ập về
    Trách ta tính cũng nhiêu khê
    Bước vào công việc chẳng nề riêng tư ?!


    Ừ thôi, lỗi đó hồ như ...
    Hồ như ta đã sai từ khi quen
    Người buồn lòng phủ mây đen
    Ta cùng trăn trở nệm quen quên nằm.


    Bạn ơi, phải nghĩa tình thâm
    Vướng chân cuộc sống ta lầm quen nhau ?
    Hay là duyên đó đậm sâu
    Nên ta gặp mặt làm đau nhau hoài ?


    Đúng - Sai nào biết tại ai
    Phân chi Đen - Trắng để hai ta buồn
    Phải chi đừng tính thiệt hơn
    Vô tư ta cứ keo sơn bạn bè.


    TA092309
    Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
    Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
    Không tiếng khóc, không nụ cười
    Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

    Comment


    • Đâu đây từng giọt mưa rơi

      Toong ...
      toong....
      từng giọt! Mưa rơi ....
      Rơi vào tâm khảm đầy vơi sự tình....
      Giữa khuya sóng nước chùng chình
      Con thuyển tĩnh mặc rùng mình do đâu.
      Trăng non!
      Mất dáng .... Tình sầu .....
      Người còn câu hát lòng đau gởi về
      Đêm khuya.
      Đàn vọng sơn khê
      Khua cho rừng thẳm bốn bề trở trăn.
      Toong ....
      Toong....
      Mưa bỗng mặn mằn ...
      Trăng non trốn mất
      Nốt trầm ai buông.


      TA090409
      Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
      Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
      Không tiếng khóc, không nụ cười
      Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

      Comment


      • Những tưởng đã quên

        Thơ đem lá đổ về nguồn
        Người đem câu chữ bỏ buồn vào mây
        Một ngày mưa lạnh bay bay
        Bỗng dưng nỗi nhớ tràn đầy trong tim.


        Khắc thời những tưởng đã quên
        Tưởng tâm buông bỏ ưu phiền trôi xa
        Ngờ đâu gió động mưa nhòa
        Mới hay còn đó niệm pha lời sầu.


        Nhớ xưa tình vọng kinh cầu
        Chở cho nắng mới nhiệm mầu yêu thương
        Dợm chân nhuốm bụi tình trường
        Mới hay thì đó trăm đường đắng cay.


        Phiêu du mê tỉnh ai hay
        Đam mê tình ái người say một thời
        Bao lâu đánh mất nụ cười
        Bao lâu ta nhuốm đời mình buồn vương?


        Cuối tuần thơ trắng màu sương
        Lờ mờ phố cũ dốc ươm niệm sầu
        Mang ta đến những bể dâu
        Dìm ta xuống tận nỗi đau phận người.


        Ngoài xa mưa tạnh nắng cười
        Nhưng tim đã những rối bời trở trăn
        Thơ rơi câu chữ mặn mằn
        Bình an hai chữ lặng thầm ước mơ.


        TA092609
        Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
        Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
        Không tiếng khóc, không nụ cười
        Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

        Comment


        • Khoãng lặng cho mỗi người

          Chỉ một giờ ta lục tìm ký ức
          Thuộc về nhau khi nhức nhối con tim
          Những miền xa đang lạc giấc ngủ quên
          Chìm xuống phố khoàng thời gian bàng bạc.


          Ở trăm năm ta thấy mình đi lạc
          Chốn yêu thương nơi cứ mãi kiếm tìm
          Phương vô định bàn chân giờ biếng nhác
          Ngập bụi trần khi mải ráp tim đau.


          Một giờ thôi ta hoang tưởng có nhau
          Bên câu thơ giữa đường trần hun hút
          Cuộc tình nào cũng một ngày bay mất
          Sóng vỗ về cuốn hạnh phúc bay xa.


          Ta dừng lại bên sát na lạ lẫm
          Phút cuối cùng rơi nốt lặng yêu thương
          Để ngày mai lại một bóng trên đường
          Con tim lạc... đã cất rồi !!! Xa lắm ....


          TA 091026
          Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
          Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
          Không tiếng khóc, không nụ cười
          Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

          Comment


          • Mười năm một bức tường Rêu

            Những nỗi lòng như con diều thiếu gió
            Cố bay lên trong ảm đạm trời chiều
            Sao gượng gạo một ráng chiều chín đỏ
            Hoàng hôn buồn con ngõ thiếu chân quen.


            Nhành tường vi bên bờ rào khắc khổ
            Khoe chút hương trơ trọi với cuộc đời
            Cớ sao người đưa tay vui ngắt vội
            Xanh góc tường ảm đạm một màu rêu ?

            Chim về tổ những tiếng kêu xao xác
            Áng mây buồn đang vội nhịp trôi nhanh
            Cớ sao em còn đứng quẩn đứng quanh
            Đêm đang xuống, liếm mòn qua xuân sắc.

            Nhịp thời gian chưa tỏ tường khúc mắc
            Đã ngủ quên theo khoảng gió giao mùa
            Mùa dã quỳ đã thắm đượm lại chưa
            Cho em gởi chút tình thừa theo gió.

            Ngủ đi em dặn lòng mình buông bỏ
            Thả yêu thương theo năm tháng kiếm tìm
            Một lần thôi hiểu nghĩa chữ bình yên
            Đời sẽ lật, nhẹ nhàng sang trang mới.


            Đón tương lai khi bình minh đang tới
            Tung cánh diều chuyên chở những yêu thương

            TA091221
            Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
            Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
            Không tiếng khóc, không nụ cười
            Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

            Comment


            • Ta hét một tiếng... rơi vào đêm suông

              Có những lúc muốn hét lên với gió
              Trải tung lòng bằng bút mực oái ăm
              Rồi lặng lẽ như chiếc bóng trầm ngâm
              Một tiếng thở nhẹ loang vào đêm vắng.

              Đối diện nhau bên ly cà phê đắng
              Từng giọt rơi đánh mất khoảng thời gian
              Ta nhìn ta nơi nốt lặng mênh mang
              Bến và bờ còn xa lắm, người ơi !

              Đêm mênh mang! Đêm chùng xuống .... Chơi vơi
              Ta ngầy ngật bên muôn trùng ảo tưởng
              Ghép đời mình bằng những mảnh nhỏ nhoi
              Hình đuổi bóng bằng biên cung giao hưởng.

              TA091221

              Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
              Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
              Không tiếng khóc, không nụ cười
              Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

              Comment


              • Chuyện 2 người đi lạc

                Lạc bước nhau từ mùa hè cháy đỏ
                Nắng rực hồng khi biển cả xôn xao

                Anh xuôi dòng tìm kiếm những hư hao
                Quên bóng nhỏ trơ lòng cùng cây cỏ.

                Khúc bình yên ru dịu tình giông gió
                Khép vần thơ bản giao hưởng lặng lờ
                Cứ mỗi ngày vô thức đến bến mơ
                Nhưng lặng lẽ, thuyền còn xa bến đỗ.

                Ngày tháng qua câu thơ còn vò võ
                Mỏi mắt trông đôi tiếng vọng ân tình
                Lời sẻ chia giữa trần thế điêu linh
                Sao nhạt quá thinh âm chiều lạ lẫm.

                Lạc phiến đời từ khúc hát trăm năm
                Ta trật nhịp từ đôi ba khúc rẽ
                Góc hoàng hôn cánh chim buồn lặng lẽ
                Nhỏ nhoi sao bên lồng lộng gió chiều.

                Tạ ơn đời ngày cuối năm điều hiu
                Thuyền về bến trong một chiều lặng gió
                Phía ngoài xa ông mặt trời chín đỏ
                Khe khẽ cười... Phiên khúc lửng nhịp treo.

                TA091227
                Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                Không tiếng khóc, không nụ cười
                Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                Comment


                • Vu vơ khúc gió lãng du ngang trời

                  Mến tặng chú Tĩnh Mặc - Khúc Lãng Du
                  Mong chú luôn vui khỏe và yêu đời, yêu thơ

                  Đến một lúc thời gian như ngắn lại
                  Ta ngoảnh nhìn thoáng gió vừa đi ngang
                  Trong tĩnh lặng rộn ràng từng nhịp đập
                  Chạm lòng trăng thổn thức những giọt khuya

                  Có đôi khi đất trời cùng sẻ chia
                  Yêu thương, buồn đau hòa cùng vận
                  Ngẫm đời mình kể từ khi chập chững
                  Bước vào đời với bao bận long đong.

                  Nhớ những lúc lòng bỗng chốc trống không
                  Vô ý niệm hỗn mang cùng thế sự
                  Ta ghét mình với những lần do dự
                  Đánh mất đời bởi tự kỷ đớn đau.

                  Đêm nay trải theo gió những nỗi sầu
                  Thiên nhiên gần gụi nhiệm mầu bủa giăng
                  Thản nhiên ngắm con sóng nhỏ lăn tăn
                  Thản nhiên ta cũng biết rằng hư vô.

                  Những cơn đau từng chập cũng khéo đùa
                  Cho ta ghẹo lấy đời mình dăm giây
                  Hai tay nâng nhẹ cánh xuân này
                  Giọt trăng ta rót chén say gởi người.

                  Sinh - Lão - Bệnh - Tử mấy nhịp luân hồi
                  Nhanh nhanh gấp quá làm đời ngẩn ngơ
                  Thôi thôi, khéo vén dăm chữ thành thơ
                  Ghi ghi từng chút vu vơ với mình.

                  TA091228
                  Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                  Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                  Không tiếng khóc, không nụ cười
                  Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                  Comment


                  • Hồn xưa mộng mị

                    Cuối cùng cũng đã khai bút cho năm Canh Dần

                    Phù du một nét đường trần
                    Tay nương dấu lá tay lần hương xưa
                    Trăm năm hỏi mộng có thừa
                    Vấn vương nay đã gió lùa mây xa


                    Quay lưng thấy bóng nhạt nhòa
                    Đưa tay người hứng giọt tà dương rơi
                    Lửng lơ thu khúc bồi hồi
                    Ngày xưa rơi xuống... nét cười vu vơ.....


                    Tình tang gió hỏi câu thơ
                    Đi về đâu đó ? Hững hờ đi đâu ?
                    Gió lên đậu ở mắt nâu
                    Thơ đà tan mất giữa sầu thiên thu.


                    TA100223
                    Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                    Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                    Không tiếng khóc, không nụ cười
                    Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                    Comment


                    • Dõi nhìn xa xăm

                      Ngày tháng ba thơ buồn khô nắng hạn
                      Dòng sông mơ thoi thóp giữa bình minh
                      Đời thiêu đốt những ước vọng mông mênh
                      Còn trơ đá lấp cõi tình vụng dại.

                      Thơ cùng tận chết ngày tàn khắc khoải
                      Vần yêu thương dìm tận đáy địa cầu
                      Lời khát khao chìm xuống đáy vực sâu
                      Còn lại đó ngày thiên thu buồn tẻ.

                      Đời cách ngăn nên ta nhiều lối rẽ
                      Lạc nhau rồi âm vọng giữa mê cung
                      Ta cho nhau đôi lời cuối ngại ngùng
                      Khô bút mực xếp tàn phai gởi gió.

                      Hỡi càn khôn sao xoay vần bến đỗ
                      Để tình người trôi mãi giữa phù sinh
                      Duyên bèo nước cứ còn mãi lênh đênh
                      Hư hao mãi một cuộc tình dâng sóng.

                      Nơi đêm thâu ai chong đèn soi bóng
                      Viết vần tình cho vũ trụ thêm vui
                      Phía nơi xa ai mãi luống ngậm ngùi
                      Tuôn lệ chảy mong sông xưa đầy lại.

                      Tháng năm trôi ta chờ gì xa mãi
                      Hoài công chi nơi dốc gió mù sương
                      Đến khi nao mới khai lộ thông đường
                      Quay trở lại cùng niềm vui sơ khởi?

                      Xuân nhà ai trắng đơn mù gió thổi
                      Co ro đêm bên vần cạn thơ suông
                      Xuân bên ta còn đốt cháy nỗi buồn
                      Thơ cùng nắng mà khô lòng mong đợi.

                      Dõi mắt trông, phương xa buồn vời vợi
                      Thơ khô dòng. Tim héo hắt xa xăm
                      Phải tình ta chỉ như hòn đá lăn
                      Qua năm tháng để tan thành cát bụi?

                      TA100308

                      Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                      Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                      Không tiếng khóc, không nụ cười
                      Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                      Comment


                      • Tạ người tri âm

                        Như hiện hữu như trầm loang mộ khúc
                        Đời theo ta như bản án vô hình
                        Ta cột ta vào vạn nỗi phiêu linh
                        Để thảng thốt : " Này, góc đời đi lạc !"

                        Giữa vụ trũ ai gieo buồn man mác
                        Sầu thiên thu giăng thác đổ mưa nguồn
                        Khiến mây chiều một đôi chút luyến thương
                        Quàng núi tím dáng thanh cao trầm mặc.

                        Như thế thôi, chỉ một vài khoảnh khắc
                        Bắt hụt nhau và nhận lấy nụ cười
                        Ta thấy ta, một chút của loài người
                        Trong ảnh ảo của đôi vần cảm tác.

                        Người còn đi, bước đường dài phiêu bạt
                        Những vần mơ sẽ ướp mật cho đời
                        Như thế đấy, đôi khoảnh khắc thảnh thơi
                        Nhỏ nhoi lắm, ai mong cầu có được?

                        TA100318
                        Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                        Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                        Không tiếng khóc, không nụ cười
                        Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                        Comment


                        • Quá khứ xa rồi

                          Ngày tháng xưa mỗi năm về lại
                          Những ưu tư vẫn mãi còn đây
                          Giang san cơ nghiệp trên tay
                          Người theo thời cuộc bay về nơi xa.

                          Mặt trời đen một ngày nóng bức
                          Tiếng oán than nhức nhối lòng người
                          Tháng Tư chẳng một tiếng cười
                          Đứa con lạc Mẹ giữa trời tang thương.

                          Bao năm xa chựng lại cuối đường
                          Hồn muôn năm cũ đổ buồn cho ai
                          Người ngồi tưởng niệm tình thi
                          Quê Hương Tình Nhớ khắc ghi trong lòng?

                          Ba mươi năm theo dấu bụi hồng
                          Nỗi đau cũng đã hóa thành yêu thương
                          Đông - Tây giờ đã chung đường
                          Tiến lên vững bước hùng cường cha ông.

                          Quá khứ xưa cũng đã xa rồi
                          Tháng ba nhánh chảy sông dài
                          Con sông bốn bể đổ vào biển xanh
                          Nên ta cũng hóa lòng thành câu thơ.

                          TA200304
                          Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                          Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                          Không tiếng khóc, không nụ cười
                          Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                          Comment


                          • Vần thơ lạnh

                            Thơ lạnh thinh con đường dài kim cổ
                            Đón thinh âm ớn lạnh cả tâm hồn
                            Ta vẽ đời bằng nét bút thiệt - hơn
                            Thảng thốt quá, đôi mắt người luyến nhớ.

                            Bầu trời xanh thiên thu hình rạn vỡ
                            Bóng u tình trải mấy dãi xa xăm
                            Sa mặt đất bản luân vũ lặng câm
                            Thấm vào đất thành niềm đau bất tận

                            Người dùng chữ mong lòng mình chấp nhận
                            Mức độ nào nỗi đau sẽ riêng mang
                            Ở nơi đâu sẽ tháo những buộc ràng
                            Linh hồn nhỏ quay về nơi cố quận.

                            Và thế đấy những vòng tròn lận đận
                            Tự tay mình vẽ nên những ngược xuôi
                            Cũng tự ta lạc lối giữa kiếp người
                            Nên thơ lạnh, từng đơn vần bàng bạc.

                            Triều Âm (TA100404)

                            Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                            Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                            Không tiếng khóc, không nụ cười
                            Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                            Comment


                            • Khoảng xa nơi nào

                              Khoảnh thời gian băng qua từng thế hệ
                              Cách xa nhau chẳng rẽ núi ngăn sông
                              Xa thật xa bởi tư tưởng trong lòng
                              Những hoài vọng thời trai xưa kiêu bạt

                              Người sinh ra ngày chiến chinh loạn lạc
                              Đường phân ranh ai định đoạt thắng thua
                              Chuyện vô nghĩa làm nên kiếp sống thừa
                              Ai tư lợi ai mang đời vong quốc?

                              Có đôi khi đêm trở mình thao thức
                              Tự hỏi lòng phải đó ước mơ xưa
                              Nơi tình yêu tràn khắp sớm đến trưa
                              Mưa và Nắng hai mùa đều rất thật?

                              Tự hỏi lòng sao cứ còn váng vất
                              Hồn thiêng xưa tiếng vó ngựa oai hùng
                              Niềm nuối tiếc ngày xông pha trận mạt
                              Rũ thân tàn nơi xứ lạ lang thang

                              Hoài nỗi nhớ ngày tháng tư ngơ ngác
                              Thảng thốt tìm một dáng vóc thân quen
                              Chân đua chân liều thân phận một phen
                              Về vô định chẳng cầu mong quay lại

                              Dần mỗi năm ngày tháng tư khắc khoải
                              Người trầm tư rung câu chữ đa đoan
                              Ta lửng lơ chấp từng khúc ngỡ ngàng
                              Ru câu hát khoảng xa rời thế hệ.

                              TA100404
                              Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                              Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                              Không tiếng khóc, không nụ cười
                              Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                              Comment


                              • Tháng Tư Rêu 2010

                                Thương tặng sis Rêu sinh nhật năm này
                                Tháng Tư bão chẳng còn mùa
                                Rêu phong tháp cổ nắng đà khô hanh
                                Leo lên ta cọ cho nhanh
                                Phết màu sơn mới vẽ tranh mùa hè.


                                Nắng vàng, phượng đỏ, tiếng ve
                                Xôn xao khóm trúc lắng nghe gió đùa
                                Đùa rằng: " Thuyền đã về chưa ?
                                Bến ai đã dọn, " dạ, thưa..." đứng chờ..."


                                Vạn ngày vẽ mấy câu thơ
                                Nghìn thu tiễn biệt vu vơ tiếng cười
                                Sáu trăm câu nữa gọi mời
                                Tám mươi vần chẵn bác lời đong đưa (*)


                                Mùa sang nắng đã xua mưa
                                Tô hồng sắc thắm để đưa duyên về
                                Ngọt ngào tuổi mới duyên quê
                                Thơm thơm câu hát lời thề chung đôi.


                                Tháng tư tuổi mới rạng ngời
                                Niềm vui tràn ngập nụ đời nở hoa
                                Mong rằng người đã đi qua
                                Những vùng ký ức nhạt nhòa sương giăng.

                                TA100404


                                (*) hôm nay là ngày thứ 11,688 sis Rêu đón ngáy sang
                                Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                                Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                                Không tiếng khóc, không nụ cười
                                Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom