• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Lời thì thầm của đại dương

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Lời thì thầm của đại dương

    CHUYỆN NÀNG TIÊN CÁ


    Em vươn lên để bến bờ ở lại
    Sóng cuốn tung lời phải trái nhân gian
    Biển ngoài xa với giọng hát hoang đàng
    Cười ngạo nghễ bên trễ tràng trăng muộn.

    Bờ cát ghi lời tình ca ương bướng
    Nhô đầu ghềnh mũi đá với phong sương
    Thuyền anh trôi nơi bến lạ lạc đường
    Biển bí ẩn đêm say cuồng đưa tay đón.

    Mắt em cười ngọn hải đăng bé gọn
    Đưa thuyền anh lướt trên ngọn sóng cuồng
    Bằng lời ca của tình ái du dương
    Đá giậm chân gào từ xa nuối tiếc.

    Đêm bình an hay là đêm chết khiếp
    Giữa cuồng nộ bão tố của biển sâu
    Con thuyền lạ đã không bị nát nhầu
    Tan từng mảnh khi em tung câu hát.

    Biển bình yên hay vươn mình khao khát
    Đợi tình yêu căng bước gió đưa về
    Đêm lặng thinh và đêm có đê mê
    Khi giọng hát chìm lòng sâu phẳng lặng.

    Triều Âm 080403
    Đã chỉnh sửa bởi trieuam; 13-04-2011, 01:57 AM. Lý do: ký tên
    Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
    Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
    Không tiếng khóc, không nụ cười
    Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!
    Similar Threads

  • SẮP MẤT PHÉP

    Ta đang mất phép nhiệm mầu tiềm thức
    Cõi nhân gian nhảy múa lúc gieo vần
    Tâm trí ta còn khoảng không rất thực
    Trắng diệu vời hờ hững đối nhân sinh

    Chừng gặp nhau ta chẳng nhận ra mình
    Ồ, còn bạn ... Xin đừng nhìn ta nữa
    Ở nơi đây phù du còn mấy thuở
    Dõi theo nhau - chỉ một cảnh hoạ hình

    Ta đang chết nơi khung viền dang dở
    Mảng màu khô lặng lẽ mắt u linh
    Nửa như nói, nửa rùng mình đứng đợi
    Khoảng tình không chẳng vội bỏ rơi người

    Ta ngẫm nghĩ : " Ngày xưa cười sao nhỉ ?
    Phải nhe răng trắng nhởn thế là xong ? "
    Ồ, kỳ quá - nhìn cứ như phù thuỷ
    Lạc giáo đoàn nên phận mãi long đong !!!

    Phải làm sao ? Hay đi tìm hiệp sỹ
    Giải lời nguyền áp chế cổ tháp xưa
    Kiếm cọng dây kéo ta xuống đu đưa
    Hoa đua nở một buổi chiều rực nắng ?

    Ở nơi nào ta tìm ra khoảng trắng
    Ghép lại đời một mảnh nhỏ đau đau
    Ở nơi nào ta tìm lại được nhau
    Nối nguyệt khúc bằng lời sầu mộ khúc ?

    Triều Âm 15.03.2011
    Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
    Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
    Không tiếng khóc, không nụ cười
    Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

    Comment


    • ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi hải vũ View Post
      Ta nắm tay nhau,hai trái tim rực lửa
      Cũng chỉ là những mảnh đời hai nủa
      Một cuộc tình ko đoạn kết
      Tay lần dở những trang đời vàng úa,mãi yêu …
      yêu nhiều kiểu này chắc héo úa đời lun quá bác hải vũ hỉ
      Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
      Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
      Không tiếng khóc, không nụ cười
      Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

      Comment


      • LỬNG KHÚC NGUYỆT CẦM

        Trăng khuya nay có buồn vương kinh khổ
        Leo dốc đời mấy độ thuỷ triều lên
        Người có nghe lời mộ khúc ưu phiền
        Vang vang đó giữa rừng xưa thinh lặng

        Lời tình kinh chìm trong lòng biển mặn
        Cơn sóng ngầm nay mấy độ trào dâng
        Dâng lên cao hoá thành ngọn sóng thần
        Đạp đổ hết thế gian này sân hận

        Quàng câu thơ, trăng không còn buồn giận
        Chỉ lững lờ giữa mặc định không gian
        Lời yêu thương chẳng còn chút buộc ràng
        Nên sóng cũng ngẩn ngơ đời thương tiếc

        Chập chùng xa trên từng con sóng biếc
        Mảnh linh hồn trôi dạt đến nơi nao
        Tìm cho nhau một giòng suối ngọt ngào
        Chốn bình an giữa bon chen nhân thế

        Đêm về khuya đêm càng thêm quạnh quẽ
        Vọng âm nào cho góc trái nhói đau
        Cung đàn xưa người gảy khúc tình sầu
        Nên lạ lẫm khi niềm vui đến vội

        Dáng thanh linh đêm dài ra đến tội
        Trăng vô hồn nay le lói rừng khuya
        Linh hồn nhỏ theo con sóng sẻ chia
        Trôi đi mãi về phương xa bất tận

        Người ngồi đây buồn vui đều đón nhận
        Phổ khúc sầu gởi tình gió mang đi
        Nhân thế ơi, một mai đây thế tận
        Ai nhớ rằng huyền sử xưa còn ghi....


        khúc nguyệt cầm dang dở
        Quyển tình kinh chép mãi chẳng xong
        Ta làm ma nhỏ long nhong
        Trôi về viễn kiếp huyễn mông đời người
        .

        Triều Âm 13.06.2011
        Đã chỉnh sửa bởi trieuam; 25-06-2011, 06:45 PM. Lý do: test MP3
        Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
        Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
        Không tiếng khóc, không nụ cười
        Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

        Comment


        • CHỈ LÀ GIẤC MƠ

          Trong chập chờn mộng mị con thảng thốt
          Nắm tay cha chạy mãi dọc triền đồi
          Cánh diều nhỏ lên cao ngoài tầm với
          Tiếng con cười khúc khích, cha rất vui

          Chớp đôi mắt cha chờ con ở đó
          Bậc cuối cùng của những nấc cheo leo
          Con chẳng hiểu làm sao có thể trèo
          Rất lanh lẹ superman đến thế

          Gió thổi qua và trời mưa rất tệ
          Ướt nhạt nhòa,che cả bóng cha xa
          Con hoảng hốt:"Không đi đâu,ghê lắm!"
          Cha lại cười :"Có gì đâu,theo cha"

          Bàn tay ấm đưa con về biển cả
          Sóng rì rầm lời tình tự thiết tha
          "Nhìn đi con, những vì sao sáng tỏ
          Đó là cha, con hiều chứ, là cha..."

          Sâqm vang rền, bóng cha chợt giang xa
          Con khóc thét co mình trên ghềnh đá
          Biển ầm ào xô nghiêng cây và lá
          Con kiếm tìm, chẳng thể nắm tay cha...

          Rồi chợt tỉnh lệ tuôn đầm ướt áo
          Con nhớ rằng cha đã thật mãi xa
          Nhớ hình ảnh của Người rất từ hòa
          Tay chấp lại trong chiều tháng Tư đó.

          Lạ làm sao ngàn bài thơ con viết
          Chẳng bao giờ chen nổi 1 tiếng Cha
          Dẫu có lần cố tình con ráng gọt
          Gọt đôi vần để sinh nhật tặng cha

          Nhưng con cũng đã quăng thơ vào sọt
          Bởi ngô nghê viết chả ra gì
          Con chỉ thấy trước cha, mình bé nhỏ
          Lời nói nào cũng vô nghĩa. Vậy thôi !

          Ngày tang cha, con chẳng giọt lệ rơi
          Hay có lẽ con không tin sự thật
          Nhưng người người vẫn cùng nhau rất bận
          Con phải cùng hỏa táng dẫu không tin.

          Ngày lại qua, con muốn bỏ chính mình
          Con rũ tất để mong mình tìm lại
          Một phút thôi,in vào tim mãi mãi
          Nụ cười cha trong tâm khảm khó phai

          Nhưng hôm nay, lại một giấc mộng dài
          Con lạ lẫm nhìn mình trong gương tối
          Thiếu mất rồi, chỉ một bóng lẻ loi
          Con đã biết :" Chỉ là mơ. Vô vọng !"

          Triều Âm
          03.07.2011
          Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
          Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
          Không tiếng khóc, không nụ cười
          Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

          Comment


          • Lạ nè

            Buổi sáng...
            Rỗng không
            Một bình yên đến lạ !

            Lắng nghe sương
            Cúi mình chào
            trên từng khóm lá
            Tiếng hoan ca
            của nắng sớm cười đùa
            Bản luân vũ bình minh
            Hiền hòa như thế!

            Em cười
            một nụ cười cũng lạ
            thật tròn đầy
            một sáng
            trống rỗng bình yên.

            Triều Âm 02.07.2011
            Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
            Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
            Không tiếng khóc, không nụ cười
            Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

            Comment


            • [BÀI ĐÃ ĐƯỢC XÓA]
              Đã chỉnh sửa bởi trieuam; 24-08-2017, 02:15 AM. Lý do: POST TRÙNG BÀI
              Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
              Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
              Không tiếng khóc, không nụ cười
              Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

              Comment


              • NGOÀI KIA CÓ TIẾNG PHONG CẦM


                Em trôi mãi theo dòng thơ tháng sáu
                Tuổi mông mênh cơn mưa hạ cuối nguồn
                Tìm mãi nhau trong cùng tận nỗi buồn
                Cũng chỉ thấy thêm một ngày nương náu

                Từng sát na trôi dòng đời đau đáu
                Đón mặt trời bên khung cửa yêu thương
                Tiễn cơn gió theo dòng của vô thường
                Em lại thấy khỏanh trời xa chia nửa

                Ngỏanh lại đây thấy cuộc tình mục rữa
                Cội gốc sầu đã đâm nhánh tỏa sâu
                Em tìm gì giữa thế cuộc bể dâu
                Một đôi mắt của người tình muôn thuở

                Lặng lẽ thôi bình minh hòa nhịp thở
                Vũ điệu buồn mặc cả với yêu thương
                Dãi sương trôi xóa hết cả con đường
                Có ký ức, có tình anh trong đó.

                Mở mắt ra nhìn bóng người vò võ
                Nhỏ bé sao giữa muôn triệu sinh linh
                Em thấy ai ? Có phải đó là mình
                Hay ai khác đang tìm về bản ngã ?

                Trôi đi em theo con thuyền bát nhã
                Giục giã đời tỉnh thức một con tim
                Đi đi em, về đến bến bình yên
                Nơi vầng dương ôm bóng tà về núi

                Mạnh mẽ lên đừng một mình lầm lũi
                Giữa cuộc đời với bát nháo trở trăn
                Đứng lên đi khi tam thế bủa giăng
                Mờ sáng, tối khuất lối về xưa cũ

                Tỉnh nha em, đừng ôm đầu ủ rũ
                Kẻo chim non quên đập cánh của mình
                Hãy bay đi, ra biển cả mông mênh
                Nghe điệu nhạc của thiên nhiên huyền diệu.
                Lửng lơ một khúc phong cầm
                Em theo cơn gió vọng âm đời mình
                Dặt dìu vũ điệu tam thiên
                Bay lên em nhé ! Muộn phiền : Bỏ đi !!!
                Triều Âm 23.07.2011
                (TA 110723)
                Đã chỉnh sửa bởi trieuam; 25-08-2011, 07:44 PM.
                Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                Không tiếng khóc, không nụ cười
                Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                Comment


                • KHUYA
                  Em chỉ là em lúc nửa đêm
                  Khi gió khuya úp mặt qua thềm
                  Khi tĩnh lặng biến thành cơn giông gió
                  Và em là thế, lúc nửa đêm...

                  Choàng lên nhau này tâm tình lẩn khuất
                  Này buồn thương, hờn giận với đa đoan
                  Này ngu ngơ lạc lối giữa trần gian
                  Em lại khóc! Đêm choàng đêm như thế...

                  Đời cho em được mấy lần minh thệ
                  Được ước mơ, được sống thật với mình ?
                  Hình như là, một lần thôi chẳng đặng
                  Dựa vào đâu khiến em mãi trở trăn ?

                  Đời chấm hỏi cho nhiều lần cảm thán
                  Cũng lạnh lùng chấm hết những niềm vui
                  Để lửng lơ đôi khoảng lặng ngậm ngùi
                  Nên trơ khấc... lạnh chai này cảm xúc.

                  Đêm lại trắng với nỗi lòng cuộn sóng
                  Tìm về đâu trút bỏ chuyện ngược xuôi
                  Những tất bật tính toan đời cơm áo
                  Em lại ngồi... lặng lẽ... lúc nửa đêm...

                  TA 110726
                  Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                  Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                  Không tiếng khóc, không nụ cười
                  Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                  Comment


                  • TẠ ƠN EM


                    Ta tạ ơn em gởi tiếng lòng
                    Thiên thu tình lạ rất mênh mông
                    Dẫu rằng chưa gặp mà ta đã
                    Tim chạm nhịp tim, hỏi lạ không ?

                    Bàn chân lãng tử bao năm đã
                    Vượt hết bao đồi và núi sông
                    Ngựa hoang đồng trống chưa từng ngã
                    Nay vượt chẳng qua một bóng hồng.

                    Ta tạ ơn em! Lạ lắm không ?
                    Khi tim lạc nhịp và ta cũng
                    Bỏ bước lãng du, kiếp phiêu bồng
                    Để bước theo em, cõi tình nồng.

                    Ừ thì, thế đó...Tạ ơn em
                    Khơi dậy trong ta vạn nỗi niềm
                    Đôi khi tưởng chừng ta quên mất
                    Đâu đó, trong ta...chút bình yên.

                    Lời ca em cất cõi thần tiên
                    Gột rửa trong ta những ưu phiền
                    Linh hồn đi lạc Ta ngây ngất
                    Chập chững tìm về chốn bỏ quên.

                    Triều Âm 31.07.2011
                    (TA110731)
                    Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                    Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                    Không tiếng khóc, không nụ cười
                    Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                    Comment


                    • LÀ EM ...




                      ( Mến tặng bạn Hoàng Mai và Minh Điệp
                      Chúc hai bạn trăm năm hạnh phúc)


                      Là em giữa những bộn bề
                      hoang sơ là mái tóc thề xõa bay
                      Thời gian là cái nắm tay
                      Con tim lạc nhịp má hây hây hồng

                      Là em giữa những bềnh bồng
                      Đưa anh về với mặn nồng bỏ quên
                      Tình yêu tiếng gọi thiêng liêng
                      Mà anh bỏ sót ở phiên chợ đời

                      Là em khúc khích tiếng cười
                      Xua bao phiền muộn những thời đã xa
                      Hạnh phúc là những cánh hoa
                      Bay theo cơn gió thướt tha mây chiều.

                      Ngồi đây, anh hiểu mình yêu
                      Một điều đơn giản kiếm tìm tháng năm
                      Này em giữa bước luân trầm
                      Trăm năm ước hẹn, tay cầm tay nhau

                      Triều Âm 2.8.2011
                      (TA110802)
                      Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                      Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                      Không tiếng khóc, không nụ cười
                      Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                      Comment


                      • HỎI ANH


                        Em hỏi anh có là đôi mắt
                        Dìu em đi đến cuối cuộc đời
                        Mặc cho sóng bể trùng khơi
                        Còn hơi còn sức còn dìu em đi ?

                        Anh có là bờ vai em tựa
                        Là bến bờ em sẽ tin yêu
                        Nhân gian lừa lọc quá nhiều
                        Nên em ngần ngại hỏi liều một phen.

                        Đêm chưa ngủ, đêm vẫn sáng đèn
                        Em day dứt tóc mềm rối lọn
                        Anh có yêu tình em thật trọn
                        Dẫu mồ côi, em vắng cả mẹ cha ?

                        Em không quen là cô gái hiền hòa
                        Bởi từ lâu em -đã -không -là -thế
                        Anh có chịu và sẵn lòng bỏ qua
                        Khi em bướng bỉnh giận la ầm ầm ?

                        Và anh ơi, có những lúc em lặng câm
                        Không có nghĩa không cần anh đâu nhé
                        Anh sẵn sàng ở bên và chia sẻ
                        Bằng vòng tay ấm áp nồng say ?

                        (Chỉ dăm câu hỏi anh thế đó
                        Bởi đêm nay em lao đi bắt thỏ
                        Táng cột nhà, máu chảy khá đau
                        Nên tự dưng thấy cần anh đến lạ
                        Mà không hỏi thì làm sao đến với nhau ?lolz)

                        Triều Âm, 37 phút nữa là 03.08.2011
                        Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                        Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                        Không tiếng khóc, không nụ cười
                        Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                        Comment


                        • PHÙ VÂN MỘT ĐỈNH EM VỀ


                          Em lặng lẽ bên nụ hoa chớm nở
                          Xếp cánh mềm thu mộng ước ngàn sau
                          Bàn tay non hằn lên những vết đau
                          Ngôn từ tắt chỉ còn âm nghẹn đắng

                          Bên bờ biển, đếm tình đời sâu lắng
                          Vẽ lời yêu nơi biển vắng không người
                          Cánh chim côi bay lạc lõng cuối trời
                          Xao xác gió chở nụ cười trả biển

                          Đón bình minh nơi khối lòng tưởng niệm
                          Trắng hoang mang một dãi rất bềnh bồng
                          Em lặng câm đứng giữa một khoảng không
                          Mây cuốn mãi, cuốn trôi đời phù phiếm

                          Mặt trăng non vẫn còn chưa tan biến
                          Giấu lời ca hằn vết tích cõi trần
                          Em bay mãi, về tận đỉnh phù vân
                          Giọt nắng sớm, không một người đưa tiễn.

                          Triều Âm 05.08.2011
                          (TA110508)
                          Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                          Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                          Không tiếng khóc, không nụ cười
                          Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                          Comment


                          • Trả giúp em tôi một bình minh

                            TRẢ GIÚP EM TÔI MỘT BÌNH MINH


                            Sao em nỡ giết bình minh thơ mộng
                            Thuở chớm yêu bước nhẹ vào đời
                            Sao em bỏ nụ cười vào đêm tối
                            Lũ côn trùng đắc ý lúc mưa rơi ?

                            Dẫu thế nào cũng một lần biển động
                            Cánh hải âu phải có lúc trở về
                            Em trách gì nhân thế tiếng khen chê
                            Lời vô nghĩa khi ta hòa cõi mộng.

                            Em mang nắng ở bình minh lồng lộng
                            Khỏa yêu thương lấp lánh dấu địa đàng
                            Đánh thức anh khi lạc lối hoang mang
                            Tìm về nẻo có tình yêu rất thật

                            Nhưng sao nay em lặng người chết gục
                            Ở hoang tàn nơi bãi vắng xa xưa
                            Còn đâu nữa giọng hát tợ như mưa
                            Rơi thánh thót vào hồn anh ngọt mật

                            Anh đã sống những tháng ngày tất bật
                            Mặc thế nhân đãi bôi lọ tiếng cười
                            Anh đã sống, đã trở lại làm người
                            Vì hôm đó, bình minh em tỏa sáng

                            Sao hôm nay em lạnh lùng chán ngán
                            Bỏ tiếng cười tận cung bậc xa xăm
                            Vì cớ gì em khóa những nốt trầm
                            Nhốt đời mình vào đêm dài tăm tối.

                            Anh ! Kẻ tội đồ em từng cứu rỗi
                            Chết nơi đây, ngay ở tại phút này
                            Đau đớn lắm khi nhìn em dứt day
                            Mà không thể...làm gì thay đổi ...

                            Cô bé ơi, đừng trở nên cằn cỗi
                            Bởi u buồn đôi chút của thế gian
                            Em sinh ra để bay với mây ngàn
                            Đừng quỵ xuống như hoa tàn xác lá

                            Anh ngồi đây cầu cho thần biển cả
                            Đội sóng buồn mang trả đáy sâu
                            Gió ngoài xa sẽ mang lại phép mầu
                            Trả cho em bình minh cố hữu.

                            Triều Âm 12.08.2011
                            Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                            Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                            Không tiếng khóc, không nụ cười
                            Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                            Comment


                            • ĐOÁ HOA TRẮNG VỠ ĐÔI

                              Cha ra đi rằm tháng ba lặng lẽ
                              Hóa thân thành một đóa sen tươi
                              Người cỡi hạc bay về trời nắng hạ
                              Ở Tây phương đầm ấm chút tình người

                              Vào tháng sau ngày Đản sinh Đức Phật
                              Tôi thấy Cha trong vạn đóa sen thơm
                              Nụ thành kính đang cúng dường chư Phật
                              Nhẹ lời kinh phù phiếm cõi hồng trần.

                              Mẹ bỏ đi vào ngày mưa tháng tám
                              Gió lạnh lùng giọt nước mắt Cha rơi
                              Mẹ ra đi khi chưa trọn kiếp người
                              Tuổi thanh xuân Người chưa từng được hiểu

                              Mẹ đã đi theo thôi thúc ngọn hải triều
                              Tìm bình an giữa cõi đời ô trược
                              Hay đang tìm một nơi để cất bước
                              Giữa ngân hà, ô thước, Chức Nữ kiếm Ngưu Lang ?

                              Con không hiểu có những điều đơn giản
                              Như sinh ra con mang kiếp làm người
                              Sinh ly, tử biệt gọi trùng khơi
                              Lòng con trẻ vẫn lạ lùng chưa hiểu...

                              Mùa Vu Lan người cùng người báo hiếu
                              Con ngẩn ngơ đi lạc giữa cõi đời
                              Đã quen rồi cành hoa trắng Mẹ ơi
                              Nhưng năm nay một nhánh nữa...Cha ơi!

                              Trên ngực con đang cài bông hoa trắng
                              Bông hoa nào trắng cả ước mơ
                              Con nay sợ đêm lặng lẽ như tờ
                              Nhìn tinh tú có Mẹ Cha nơi đó.

                              Mùa Vu Lan con cài bông hoa nhỏ
                              Mà nghe tim nặng lắm ở cõi người
                              Kể từ nay con một mình vò võ
                              Ngóng đợi ngày ngôi sao nhỏ cũng bay.

                              Triều Âm 13.08.2011
                              Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                              Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                              Không tiếng khóc, không nụ cười
                              Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                              Comment


                              • RU EM


                                Lửng lơ trăng ngủ bên trời
                                Giữa khuya mây trắng còn trôi lặng lờ
                                Ầu ơ cô bé đừng mơ
                                Ru em tròn mộng nên thơ cùng người
                                À ơi tiếng gió ru hời
                                Vuờn khuya khúc khích nụ cười nắng lên
                                Tình tang con sóng mênh mang
                                Đưa em về bến hoa vàng nhánh sông

                                TA110817
                                Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                                Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                                Không tiếng khóc, không nụ cười
                                Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom