• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Lời thì thầm của đại dương

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Lời thì thầm của đại dương

    CHUYỆN NÀNG TIÊN CÁ


    Em vươn lên để bến bờ ở lại
    Sóng cuốn tung lời phải trái nhân gian
    Biển ngoài xa với giọng hát hoang đàng
    Cười ngạo nghễ bên trễ tràng trăng muộn.

    Bờ cát ghi lời tình ca ương bướng
    Nhô đầu ghềnh mũi đá với phong sương
    Thuyền anh trôi nơi bến lạ lạc đường
    Biển bí ẩn đêm say cuồng đưa tay đón.

    Mắt em cười ngọn hải đăng bé gọn
    Đưa thuyền anh lướt trên ngọn sóng cuồng
    Bằng lời ca của tình ái du dương
    Đá giậm chân gào từ xa nuối tiếc.

    Đêm bình an hay là đêm chết khiếp
    Giữa cuồng nộ bão tố của biển sâu
    Con thuyền lạ đã không bị nát nhầu
    Tan từng mảnh khi em tung câu hát.

    Biển bình yên hay vươn mình khao khát
    Đợi tình yêu căng bước gió đưa về
    Đêm lặng thinh và đêm có đê mê
    Khi giọng hát chìm lòng sâu phẳng lặng.

    Triều Âm 080403
    Đã chỉnh sửa bởi trieuam; 13-04-2011, 01:57 AM. Lý do: ký tên
    Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
    Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
    Không tiếng khóc, không nụ cười
    Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!
    Similar Threads
  • #16

    Cõi Mơ

    Đêm hôm qua em có giấc mơ lạ
    Trở về thời hồng hoang vắng loài người
    Trên đầu kia là một ánh mặt trời
    Vòng tay ấm ôm đất cười rạng rỡ.

    Ở nơi đó vầng trăng không dang dỡ
    Không ngập ngừng với biển sóng nôn nao
    Và về đêm hương cây trái ngọt ngào
    Ru vạn vật thành đào nguyên một cõi.

    Trên mặt đất con suối như thầm gọi
    Hãy đến đây và tắm mát cả cõi trần
    Đêm hồng hoang cứ quấn quýt bước chân
    Và mãi mãi mùa xuân hồng bất tận

    Triều Âm
    Đã chỉnh sửa bởi trieuam; 13-04-2011, 02:02 AM.
    Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
    Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
    Không tiếng khóc, không nụ cười
    Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

    Comment

    • #17

      Thế giới chẳng còn thơ

      Ta mãi tìm một tinh cầu tình ái
      Quên cuộc đời chẳng mãi mãi bền lâu
      Ta cứ mãi tìm một hạt mưa ngâu
      Ngày vội vã rơi sầu đêm ảo tưởng.

      Ta lắng nghe những tâm hồn cộng hưởng
      Dìu tay nhau họa xướng cõi dương trần
      Lối người qua thắm hương sắc phù vân
      Và ảo ảnh phủ trùm trên nhân thế.

      Đất ôm sông khắc ghi lời minh thệ
      Vào hồng hoang kéo trễ cả u tình
      Phơi mình ra giữa thênh vắng mông mênh
      Và trần trụi ngắm điêu linh dần tối.

      Cõi hồng hoang đêm lạnh lùng vời vợi
      Khi Prometé chưa trộm lửa mang về
      Cố sưởi nhau bằng hơi ấm đê mê
      Đêm dài quá, trở thành như vô tận.

      Đất run lên khóc cho mình mấy bận
      Rủ suối thơ đến tận cõi mơ chiều
      Có ngờ đâu giờ mới thấy tiêu điều
      Đêm không thấy, lấy đâu nhiều thơ nữa?

      Đời hết thơ chuỗi ngày như lần lữa
      Cứ ỳ ra tựa một kiếp sống thừa
      Cõi mơ kia lại chẳng một hạt mưa
      Cho dịu lại chút lửa yêu cuồng dại.

      Ở nơi ấy đời sẽ rồi băng hoại
      Hủy diệt mình trong đêm tối không thơ
      Và ảo mộng cứ chực chờ năm tháng:
      "Biết bao giờ trời sáng để lại mơ? " (*)


      (*) : Trời sáng thì đêm tối mới biến đi, ta mới thấy được cõi mơ ...và ta mới thấy được bình thuờng khó kiếm

      Triều Âm
      Đã chỉnh sửa bởi trieuam; 13-04-2011, 02:03 AM.
      Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
      Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
      Không tiếng khóc, không nụ cười
      Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

      Comment

      • #18

        Sóng chiều ngủ yên

        Sóng sẽ trôi, chân trời không bến đợi
        Mảnh cầu vồng, còn vắt vẻo sau mưa
        Chiều hoàng hôn từng vạt nắng nhấp nhô
        Đưa mặt trời lửng lơ bờ hiu quạnh.

        Chiều không thơ chừng như mặt đất lạnh
        Co cụm mình thành dãi núi chạm mây
        Làn dư chấn kéo ngàn cây xanh biếc
        Trầm mặc nhìn chừng luyến tiếc ngày xuân.

        Cánh chim chiều đang lượn cánh phân vân
        Chao mặt sóng, chạm trầm luân muôn kiếp
        Chiều dần buông ánh trăng nằm ngủ thiếp
        Ru hồn thơ biêng biếc mặt biển chiều.

        Triều Âm 080223
        Đã chỉnh sửa bởi trieuam; 13-04-2011, 02:03 AM.
        Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
        Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
        Không tiếng khóc, không nụ cười
        Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

        Comment

        • #19

          Một ngày biển cạn

          Mắc xích thời gian trôi vào từng khớp
          Đất rùng mình nứt toác những thương đau
          Uống biển xanh như uống cạn nỗi sầu
          Và cẵn cỗi chơ vơ hành tinh lạ.

          Trời thê lương cõi mơ đà hóa đá
          Vạn hồn thơ đang thiêm thiếp ngủ yên
          Bãi đất hoang những nấm mộ không tên
          Trải dài khắp giữa bốn bề hoang vắng.


          Trời khe khắt chẳng còn đâu hạt nắng
          Ươm chút mầm cho sự sống nảy sinh
          Giòng suối kia đã khô cạn bởi tình
          Ôm đất chết trong bình minh xưa cổ.


          Lòng biển sâu chỉ còn trơ nhánh khổ
          Đứng lạnh lùng chẳng lệ nhỏ sầu thương
          Chiều quy luật theo vết cắt dần buông
          Và đêm tối, những hồn thơ vùng dậy!


          .....ôi, ghê! .....

          Triều Âm 080223






          Đã chỉnh sửa bởi trieuam; 13-04-2011, 02:03 AM.
          Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
          Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
          Không tiếng khóc, không nụ cười
          Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

          Comment

          • #20

            Tình thơ không tuổi

            Xuân năm nay hay trăm ngàn năm trước
            Cũng dạt dào thi tứ gởi nhân gian
            Nên cổ tích vẫn còn cầu Ô Thước
            Có mối tình Chức Nữ đợi Ngưu Lang.

            Ngân Hà trôi những giấc mộng lang thang
            Và thắp sáng cho đêm người yên giấc
            Dẫu cuộc đời vẫn còn nhiều tất bật
            Thơ vẫn còn mải miết chuyện đa đoan.

            Người lên núi kéo câu thơ đài trang
            Thả vào gió dãi mây vàng hạnh ngộ
            Dốc tình sâu sương mù kia giăng phủ
            Huyền ảo đời một tình sử hôm nay.

            Ngày vẫn trôi vào từng chút men cay
            Giòng suối nhỏ vẫn đó đây rong ruổi
            Trả cuộc đời mối tình không có tuổi
            Vào vệt chiều một ráng đỏ chia hai.

            Triều Âm
            Đã chỉnh sửa bởi trieuam; 13-04-2011, 02:03 AM.
            Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
            Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
            Không tiếng khóc, không nụ cười
            Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

            Comment

            • #21

              Xuân độc thoại


              Gió lạc loài nghe tim mình độc thoại
              Dốc mơ chiều sao khắc khoải trời xuân
              Cung tình buồn sao vẫn cứ ngân
              Để bâng khuâng gió muôn vạn lần thương nhớ.


              Lời bâng quơ nghe tim mình đang vỡ
              Mảnh nào đau cứa đứt mối duyên đầu
              Mảnh ngọt ngào khéo cắt mối tình sau
              Để lại đây vết thương lòng tang hoác.


              Trời mùa xuân lời tình yêu khao khát
              Lạc lõng đời bức phác họa tình côi
              Gió vẫn bên lối độc thoại bồi hồi
              Để tình người là miền trôi hoang tưởng.


              Triều Âm
              Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
              Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
              Không tiếng khóc, không nụ cười
              Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

              Comment

              • #22

                Hư không

                Cõi phù du chắp vá tình mộng ảo
                Đêm nguyệt cầm vang khúc bão bùng đau
                Ảo ảnh tan khi sa một nốt sầu
                Biển dậy sóng và đêm thâu rã nát.


                Ánh trăng xưa đang trầm mình thao thác
                Lặn ngụp tìm hạt lệ nóng vô thanh
                Lời thiên thu đánh mất cõi an lành
                Rồi vọng tưởng để ngàn năm sóng hát.


                Triều Âm
                02/18/2008
                Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                Không tiếng khóc, không nụ cười
                Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                Comment

                • #23

                  Đã hết rồi sao


                  Nửa mảnh duyên thơ nửa mảnh đời
                  Tan tan theo gió khúc chiều rơi
                  Trăng tàn một khúc phai phôi
                  Đêm khuya hắt bóng một người lặng thinh.


                  Nửa mảnh điêu linh nửa mảnh tình
                  Một trời hoa nắng rất mông mênh
                  Nay rơi theo khúc chiều nghiêng
                  Để đêm lặng lẽ ưu phiền lệ rơi.


                  Đã hết rồi sao những nụ cười
                  Dấu đời chia sẻ những sớm mơi
                  Tình thơ vương đọng góc trời
                  Ngẩn ngơ chẳng rõ một thời đã xa...


                  Triều Âm.

                  02.19.2008


                  Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                  Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                  Không tiếng khóc, không nụ cười
                  Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                  Comment

                  • #24

                    Chuông gió

                    Chiều buông thả bên đỉnh cao trầm mặc
                    Nắng ngập ngừng chực tắt áng mây trôi
                    Ta lên núi để nhặt lại mảnh đời
                    Khi xưa mất của một thời tuổi trẻ.


                    Giữa sơn cùng tưởng chừng như buồn tẻ
                    Chốn thủy tận nào đâu quạnh quẽ sầu
                    Trên sân vắng đàn bồ câu mổ thóc
                    Chúng gật gù, gió lay cọng tóc mai

                    Hồn chợt lõang giữa những khỏang ngắn dài
                    Khoan khoan nhặt giữa trời cao núi thẳm
                    Quá khứ trôi đi, dĩ vãng chẳng hiện về
                    Tương lai cũng chỉ là đây hiện tại.


                    Chiều núi cao lắng nghe hồn thư thái
                    Vạt mây chiều muôn hình dạng phái sinh
                    Sẽ buông mình khi sắc nắng lung linh
                    Đang dần tắt bên chập chùng dáng núi.


                    Trời chìm sâu khóac cho mình bóng tối
                    Phủ núi rừng huyền bí thuở sơ khai
                    Gió đùa ai, cất những tiếng ngân dài
                    Và réo rắt hồn thóat thai khỏanh khắc.


                    Triều Âm.
                    02.21.2008


                    Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                    Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                    Không tiếng khóc, không nụ cười
                    Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                    Comment

                    • #25

                      Cùng trôi nhé

                      Rơi ta nhé vào một vùng trống vắng
                      Nở nụ cười bên tình mộng không yêu
                      Tay trong tay bên nhung gấm mĩ miều
                      Áo em đỏ khi tình yêu đánh mất.


                      Ta bước đi bên khoảng đời rất thật
                      Chỉ bóng nhau dưới đành đoạn thương lòng
                      Giấu lệ tủi vào một khoảng trống không
                      Đi tiếp nhé, vào vùng trôi trống vắng.


                      Triều Âm
                      02.23.2008

                      Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                      Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                      Không tiếng khóc, không nụ cười
                      Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                      Comment

                      • #26

                        Mộng tầm gai

                        Trói mình bằng sợi tầm gai
                        Nghe tim nhức buốt những ngày trở trăn
                        Xé tơi những giọt tím bầm
                        Se thành sợi chỉ nhọc nhằn cho ai.

                        Gai đâm riết róng đúng - sai
                        Cõi lòng héo quắt đắng cay chuyện đời
                        Ru mình vần điệu tả tơi
                        Tay khô cố dệt mộng trôi đêm buồn.

                        Bình minh lệnh tử triệu hồn
                        Đôi chân xiêu vẹo bỏ buông tình người
                        Nắng mai sẽ đến giữa trời
                        Áo mơ sẽ khoác thành lời thiên thu.

                        Triều Âm
                        Đã chỉnh sửa bởi trieuam; 13-04-2011, 02:04 AM.
                        Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                        Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                        Không tiếng khóc, không nụ cười
                        Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                        Comment

                        • #27

                          Cám ơn những bài thơ

                          Những hơi thở rụt rè bên khỏang lặng
                          Đánh mất mình trong chua chát đắng cay
                          Giấu niềm tin dưới đáy một vũng lầy
                          Mang tăm tối che ngang trời ảm đạm.

                          Phải yêu thơ gánh cho mình kiếp nạn
                          Trở trăn nhiều với mộng tưởng xa xôi
                          Nên trầm tư lăn xuống một khỏanh đời
                          Làm thổn thức một vùng hoang rạn vỡ ?

                          Những bài thơ mang tình yêu hoa nở
                          Hơi ấm tràn mùa xuân nhỏ phục sinh
                          Ánh chói chang khiến có kẻ rùng mình
                          Chừng ngộp thở bên trời hồng rạng rỡ.

                          Từng câu thơ tựa bàn tay nâng đỡ
                          Những vần gieo mở rộng cõi tâm linh
                          Để kéo ai thóat ra khỏi chính mình
                          Cùng hòa nhập cõi ân tình cháy bỏng.

                          Những bài thơ khiến lòng người xao động
                          Ngước mắt nhìn... một chút, để si mê
                          Bàn tay run, đưa lên thật vụng về
                          Cố nắm bắt một niềm tin đã mất.

                          Những bài thơ khiến tim người thổn thức
                          Hồn thóat thai vượt vỏ ốc của mình
                          Nên ngại ngùng với tâm trạng nhẹ tênh
                          và chóang váng với niềm đau quên lãng.

                          Những hơi thở nhẹ, đều, không đứt quãng
                          Định tâm tình trước phấn khích chưa quen
                          Nên vần thơ cũng lặng lẽ mon men
                          Theo ngày mới, rụt rè tin yêu mới!

                          April 18th 2008

                          Triều Âm
                          Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                          Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                          Không tiếng khóc, không nụ cười
                          Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                          Comment

                          • #28

                            Cơn mưa bất chợt

                            Chiều ngập nắng con đường dài cánh gió
                            Phía trời xa khuất bóng một người thương
                            Ầm ì xe, dòng hỗn lọan ở trên đường
                            Không lấp nổi, khỏang cô đơn quạnh vắng.

                            Chiều nhảy múa bên nhớ mong màu trắng
                            Nhạt nhòa trời tim tím cõi xa trông
                            Có cơn mưa chợt đổ ở trong lòng
                            Sao ướt đẫm cả chân chiều trước mặt.


                            Những giọt mưa đọng hờn trên khóe mắt
                            Rượt đuổi chiều quanh con nắng không tên
                            Cố dâng cao, lấp khỏang trống mông mênh

                            Theo đường lớn, mưa nay là suối nhỏ.

                            Chân trời xa hỡi người ơi có tỏ
                            Dòng suối kia đang mọi ngõ tràn về
                            Ngập chiều xưa bên nỗi nhớ lê thê
                            Chiều màu trắng thành đại dương thăm thẳm.


                            Giọt mưa kia sao chiều nay mằn mặn
                            Cuốn nắng mơ vào khỏang trắng mông mênh

                            Chiều chạy trốn giữa ký ức không tên
                            Thành tiếng sóng nơi lòng sâu của biển.


                            Triều Âm

                            April 24th 2008

                            Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                            Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                            Không tiếng khóc, không nụ cười
                            Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                            Comment

                            • #29

                              Mơ hồ

                              những tiết điệu mơ hồ trong trí nhớ
                              sắp đặt mình giữa nắng lửa thời gian
                              như giọt nước tan đi giữa gian nan
                              để trăm năm nhạt nhòa cơn gió bụi.

                              Triền dốc đời bóng người tình thui thủi
                              Đếm bước chân tựa như đuổi bóng mình
                              Những vòng xoay, nghịch cảnh của tâm linh
                              Trói cuộc tình miền ảo hư đã chết.

                              Những câu thơ chấm phá một hồi kết
                              Khóa tim người trong tiết điệu xa xăm
                              Dòng sông xưa nay thành mạch nước ngầm
                              Luân chuyển mãi giữa âm thầm mạch sống.

                              Triều Âm

                              May 14th 2008



                              Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                              Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                              Không tiếng khóc, không nụ cười
                              Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                              Comment

                              • #30

                                Giao điểm

                                Ngày đi khuất bóng đêm trằn trọc mãi
                                Em nhớ gì cho khắc khoải lòng thơ
                                Vần anh gieo rớt xuống giữa vu vơ
                                Đời tan biến giữa tình trường bất tận.

                                Cuộc đời vốn cho đi và được nhận
                                Những nụ cười và nước mắt cho nhau
                                Ta có được hạnh phúc thuở ban đầu
                                Cùng đau khổ trầm đời nhau muôn kiếp.

                                Đêm trở trăn nên ngày còn mải miết
                                Chạy vòng quanh tìm kiếm chuyện hư vô
                                Anh viết gì sao đau đớn cả mộng mơ
                                Em bật khóc để lệ rơi vào bể ái.

                                Ta nhìn nhau bên lề đời phải - trái
                                Bước chân trên đường thẳng chẳng ô li
                                Giằng xé nhau qua giao điểm phẳng lì
                                Rồi lặng lẽ vẫn đi về vô định.

                                Triều Âm.
                                Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                                Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                                Không tiếng khóc, không nụ cười
                                Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom