• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Lời thì thầm của đại dương

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Lời thì thầm của đại dương

    CHUYỆN NÀNG TIÊN CÁ


    Em vươn lên để bến bờ ở lại
    Sóng cuốn tung lời phải trái nhân gian
    Biển ngoài xa với giọng hát hoang đàng
    Cười ngạo nghễ bên trễ tràng trăng muộn.

    Bờ cát ghi lời tình ca ương bướng
    Nhô đầu ghềnh mũi đá với phong sương
    Thuyền anh trôi nơi bến lạ lạc đường
    Biển bí ẩn đêm say cuồng đưa tay đón.

    Mắt em cười ngọn hải đăng bé gọn
    Đưa thuyền anh lướt trên ngọn sóng cuồng
    Bằng lời ca của tình ái du dương
    Đá giậm chân gào từ xa nuối tiếc.

    Đêm bình an hay là đêm chết khiếp
    Giữa cuồng nộ bão tố của biển sâu
    Con thuyền lạ đã không bị nát nhầu
    Tan từng mảnh khi em tung câu hát.

    Biển bình yên hay vươn mình khao khát
    Đợi tình yêu căng bước gió đưa về
    Đêm lặng thinh và đêm có đê mê
    Khi giọng hát chìm lòng sâu phẳng lặng.

    Triều Âm 080403
    Đã chỉnh sửa bởi trieuam; 13-04-2011, 01:57 AM. Lý do: ký tên
    Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
    Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
    Không tiếng khóc, không nụ cười
    Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!
    Similar Threads

  • LỆ BIỂN

    Đã khá lâu khi đất trời xa nhau mãi
    Đám mây buồn theo kỳ hạn cũng đi
    Con sóng kia đêm ngày vẫn thầm thì
    Du dương hát lời tình si mấy thuở

    Sóng hôn bờ mang bóng hình tan vỡ
    Cuốn về xa, trả lại cát yêu thương
    Phải chăng ta, mãi ở lối hoang đường
    Tay muốn nắm một khoảng không ảo mộng

    Sớm hôm nay mây về trên mặt biển
    Hỏi thăm người đã tìm được lối ra
    Phiến thạch cổ ngàn năm giữa ta bà
    Ngước mắt hỏi : " Này, sóng ơi, đã tỉnh ?"

    Vòng tay ôm bãi cát dài trơn mịn
    Sóng lặng im nơi trời đất giao thoa
    Trong tịch lặng có gì đó nhạt nhòa
    Mây nhỏ lệ, vô hình chung biển mặn.

    TA140316
    Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
    Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
    Không tiếng khóc, không nụ cười
    Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

    Comment


    • Bình Minh Sáng Nay

      BÌNH MINH SÁNG NAY

      Bình minh lên xóa nhòa cơn sóng
      Dạt trời mây, hôn má thơm nồng
      Em có nghe nắng sớm về không
      Nghe trời đất giao hòa trong nhịp thở

      Đời mông mênh nơi khung tình bỏ ngõ
      Lời yêu thương gởi phía trời xa xăm
      Từ trong gió có tiếng ai thì thầm
      Ngẩng lên đi, phía chân trời tươi sáng

      Đi đi em, lắng nghe trái tim mình
      Nhiệt huyết đó cùng mộng mơ tuổi trẻ
      Trải lòng ra để tâm thức lắng nghe
      Trời đất rộng và lòng người cũng rộng

      Theo bình minh đi về phía trời hồng
      Hãy quên đi những mặc tưởng mùa đông
      Ngàn mây xám cũng sẽ rồi xa mãi
      Trả lại em bầu trời thật sáng trong

      TA 140314
      Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
      Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
      Không tiếng khóc, không nụ cười
      Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

      Comment


      • NGỦ TRƯA

        NGỦ TRƯA

        Trưa an trú giữa vầng tâm thức
        Tàn tích xưa tuế nguyệt rêu phong
        Mắt nhắm lại tâm lòng gợi mở
        Hỏi nhân gian bến giác thực hư

        Trời nắng đổ lòng người an trú
        Kiêu hãnh đời in dấu thạch cung
        Lời từ ái gửi về nơi giấc ngủ
        Mộng còn về huyễn hoặc như như

        TA140316
        Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
        Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
        Không tiếng khóc, không nụ cười
        Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

        Comment


        • ĐÔI MẮT BÌNH MINH

          ĐÔI MẮT BÌNH MINH

          Sớm cao nguyên mơn man làn tóc rối
          Nắng mai hồng níu bước chân đi
          Anh nghe gió thầm thì qua nhịp thở
          Nhìn sang đi, ngôi nhà nhỏ trên đồi

          Là hoang sơ, là điêu tàn đổ vỡ
          Một góc xưa dang dở cả khung hình
          Tay dụi mắt, chừng không tin, bỡ ngỡ
          Lạ lùng chưa, căn nhà gỗ đơn sơ

          Cầu thang chừng oằn mình run rẩy
          Đón chân anh ghé đến hiên nhà
          Giàn hoa kia giờ trơ còn gốc
          Tiếng phong linh khô khốc gọi người

          Dấu thời gian bủa khắp muôn nơi
          Mặc cho sớm yên bình đến lạ
          Ở nơi đây, khiêu khích giữa trời
          Tàn tích của một thời yên ấm.

          Anh tò mò, cầm lấy tay nắm
          Hoen gỉ rồi, cửa mở bung ra
          Ánh nắng sớm tràn khắp ngôi nhà
          Bụi phủ bám, nhện giăng khắp chốn

          Tinh tế sao từng góc nhà nhỏ gọn
          Chủ nhân kia chắc hẵng đã từng
          Yêu nghệ thuật đến chừng táo tợn
          Phá cách này những sớm ban mai.

          Nhắm mắt lại, ngỡ chừng như thấy
          Dáng kiêu sa nàng đứng ở đây
          Sớm mai hồng, tà váy trắng ngất ngây
          Đang khẽ hát nhịp bình nguyên yêu mị

          Mùi hương cỏ mơn man khắp chốn
          Tóc nàng bay, thơm lắm mai hồng
          Lũ chim nhỏ véo von hòa điệu
          Phong linh kia cũng nhảy múa đệm vào

          Bình yên nắng, bình yên đến ngọt ngào
          Anh bỗng đạp thanh gỗ nào run rẩy
          Nên nàng chợt quay lại nhìn anh
          Đôi mắt to, đen láy, rất chân thành

          Một nụ cười thanh thoát như mây
          Khẽ gật đầu, nàng chào anh thì phải
          Một cơn gió lùa vào nhà rất mạnh
          Tiếng cửa sổ đập ầm, giật bắn cả tim

          Anh dụi mắt, không gian vẫn lặng im
          Ban công nắng vẫn trơ hình gỗ mục
          Nàng đâu rồi, chẳng còn chút tăm hơi
          Chỉ con mèo đi ngang đang đứng ngó

          Nó nhìn anh, và anh nhìn nó
          Khoảnh khắc này, như cả thế kỷ qua
          Và nó đi, thong thả " rất mèo" nha
          Chẳng vội vã, chẳng sợ anh tý tẹo

          Anh bước ra, ngắm bầu trời trong veo
          Hít hương sơm căng tràn lồng phổi
          Thong thả thôi, anh bước xuống chân đồi
          Vẫn còn nhớ bài hát kia. Rất lạ !

          TA140323
          Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
          Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
          Không tiếng khóc, không nụ cười
          Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

          Comment


          • An nghỉ nhé Hai

            AN NGHỈ NHÉ HAI

            Ừ thì sáng nay cũng về cát bụi
            Phận làm người ai biết ngày mai
            Thôi, an nghỉ, không còn đau khổ
            Hết buồn vui, cự cãi với người

            Dẫu đã biết, nhưng lòng vẫn lạ
            Thấy nao nao khó tả trong lòng
            Một lời kinh lẩm nhẩm trong tâm
            Yên nghỉ nhé, cõi vĩnh hằng xa quá

            Chung quanh đây gửi lời từ tạ
            Tiễn đưa người lời cuối mênh mông
            Kể từ nay chẳng vướng bụi hồng
            Sẽ vui mãi cõi trần không vướng bước

            Nén tâm nhang gửi về muôn hướng
            Pháp hộ quan xin dẫn lối cho người
            Về phương sáng hoa nắng đẹp tươi
            Lồng lộng gió ở nước trời diệu vợi ...

            TA140323
            R.I.P Nguyễn Văn Tài
            Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
            Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
            Không tiếng khóc, không nụ cười
            Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

            Comment


            • Bầu trời thêm 1 vì sao

              BẦU TRỜI THÊM 1 VÌ SAO

              Người ta bảo nếu có còn cổ tích
              Những vì sao chẳng phải tiểu hành tinh
              Được phản chiếu bởi vầng dương cháy đỏ
              Để nơi đây ta thấy được dáng hình

              Nếu có còn cổ tích, còn niềm tin
              Ta sẽ thấy bầu trời bao la ấy
              Những linh hồn đã thoát hết khổ đau
              Đang bay lượn tự do, chẳng âu sầu

              Khi một người thân rời xa cõi tạm
              Linh hồn kia đến với trời cao
              Vẽ khung tranh diệu vời lấp lánh
              Dõi theo ta ở chốn ba đào

              Ngày hôm nay, ngân hà lại thêm sao
              Ở chợ đời vắng thêm một kẻ
              Nơi góc đêm trời khuya vắng vẻ
              Ta ngắm trời, cười với một vì sao.

              TA140324
              Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
              Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
              Không tiếng khóc, không nụ cười
              Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

              Comment


              • MỜ MỊT

                Có những nỗi buồn nghẹn đắng trong tim
                Nơi cuộc sống tầm thường đến tội
                Những con người giẫm lên nhau lầy lội
                Quên mặt nhau năm tháng vô hồn

                Ngày tháng ba khung trời chưa mở lối
                Vẫn mù sương dốc cuối đời mình
                Đêm vô ngôn đêm cứ lặng thêm
                Buông sương giá phủ lòng mình. Lạnh quá !

                Có những người chạy quanh đầy vội vã
                Mất hút tình thân mệt lả bản thân mình
                Một phút chốc, ngó quanh đời buồn tênh
                Đánh dấu hỏi, hỏi sao đời nghiệt ngã

                Có những khi cao xanh cũng hú họa
                Khiến loài người rơi nhiều cảnh lâm li
                Để khổ đau họ ngoảnh mặt bỏ đi
                Mất niềm tin vô cùng nơi trần thế

                Có nhiều khi lừa mình, đời chẳng tệ
                Cố lên đi, cũng sẽ có lối ra
                Sớm mai thôi, nắng xua màn đêm giá
                Ngã rẽ đời, ta lại gặp chính ta.

                TA140325
                ( viết cho em. Sau hôm nay mọi sự đổi khác, dẫu thế nào cũng cứ mạnh mẽ lên. Cuộc đời quan trọng nhất là từng giây phút ta trải qua, quá trình mà ta sống chứ không quan trọng con số ngày hay tháng. Dẫu thế nào đi nữa chị cũng ủng hộ em) — with Dao Chi.
                Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                Không tiếng khóc, không nụ cười
                Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                Comment


                • 25/26-03-2014
                  Vầng dương đã sáng phía trời đông
                  Ta nắm tay nhau, đón trời hồng
                  Thêm ngày mới nữa, thêm vui nhé
                  Bạn đồng ý không, đồng ý không

                  Trời xa sông trăng đà đi ngủ
                  Biển nghiêng đêm ru giấc mộng lành
                  Thời và khắc chuyển giao Đông Tây nhé
                  Ở cực đầu Đông, nắng thơm nồng

                  Gửi về mộng ấy chút nắng khuya
                  Xua tan giá lạnh mưa rào đầu hôm
                  Phương Tây đêm phủ, mộng thêm lành
                  Mai ta lại gặp, lại cùng ngẩn ngơ
                  Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                  Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                  Không tiếng khóc, không nụ cười
                  Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                  Comment


                  • SÔNG NGÂN

                    Suỵt !
                    Này, lại đây, nắm lấy tay tôi
                    Im lặng nhé, con đường còn diệu vợi
                    Ta cùng đi, phía nắng cuối trời
                    Bước chân qua dãi ngân hà sáng trôi

                    Đừng nghĩ suy, đừng hỏi gì, bạn nhé
                    Một ...Hai... Ba thả lỏng, buông lơi
                    Bước thật nhẹ, cùng tôi. Thật khẽ !
                    Lên ngàn sao, muôn vẻ dáng hình

                    Hòa vào nhé, vũ trụ mông mênh
                    Ngắm sông ngân bắt qua cầu lục địa
                    Đẹp như tranh, lam lam hồng sáng tía
                    Bạn thấy gì, hay đã hóa thành sao ?

                    Suỵt !
                    Bạn có nghe tiếng gió thì thào
                    Gom nhân ảnh mây trời nao nức
                    Vén màn đêm cho ta cùng thao thức
                    Ngồi ở đây, hòa vào giữa Sông Ngân

                    TA140326
                    Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                    Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                    Không tiếng khóc, không nụ cười
                    Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                    Comment


                    • ĐOM ĐÓM LÊN TRỜI

                      ( tặng chị Donghuong Tonnu -Inou)

                      Có người con gái, tim tím hiền hòa đất cố đô
                      Sông Hương, Núi Ngự rất nên thơ
                      Nàng hay lặng lẽ cùng sông núi
                      Khuya gom ánh đêm bỏ vào chai

                      Thương ai, nhớ ai những đêm dài
                      Tròn cùng năm tháng lời thơ nhỏ
                      Rơi nhẹ vào lòng, rất nhẹ thôi
                      Để ánh sao đêm đậu mắt nai

                      Đêm nay, nơi ấy mưa tầm tã
                      Giăng kín đầy trời, gột núi sông
                      Rồi trong tịch lặng, trời đất mở
                      Đom đóm lên trời, đón hừng đông

                      TA140327
                      Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                      Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                      Không tiếng khóc, không nụ cười
                      Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                      Comment


                      • CHÀO NGÀY MỚI

                        Những sớm mai trên lưng đồi rất lạ
                        Đón tia nắng như ôm cả không gian
                        Gửi bình minh đến biến cả, núi ngàn
                        Chào ngày mới bên dòng đời hối hả

                        Bạn nghe không, bản tình ca nền nã
                        Hương gió thơm lan tỏa khắp nơi
                        Hãy dậy đi, đón lấy ông mặt trời
                        Đón sinh khí tung tràn theo nhịp thở

                        Xin chào ngày mới đang qua ngõ
                        Núi kiêu hùng nằm trọn giữa biển mây
                        Tay đón nắng, lòng người cũng đang say
                        Bình minh đó, này bạn ơi, thấy chứ ?

                        TA140327
                        [/COLOR]
                        Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                        Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                        Không tiếng khóc, không nụ cười
                        Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                        Comment


                        • Chợ Đời

                          Chộn rộn phố, chộn rộn những kiếp người
                          Cánh chim nhỏ ngơ ngác, bầu trời lạ
                          Người qua nhau, những bước chân vội vã
                          Người đi tìm, bản ngã của chính ta

                          Hồn quay quắt, lạc mất mình đâu đó
                          Chẳng bỏ buông, cứ ôm cả vào lòng
                          Tìm đâu đó khoảnh mơ nào thực có
                          Mê mê hồ, tất cả hóa hư không

                          TA140328
                          Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                          Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                          Không tiếng khóc, không nụ cười
                          Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                          Comment


                          • LỜI MẸ THIÊN NHIÊN

                            Núi đã cháy khúc huyền ca bi tráng
                            Đá tan dần theo gió bụi thời gian
                            Ta lắng nghe bản tình khúc tuyệt ngàn
                            Đón cái lạnh của hoàng hôn lan tỏa

                            Trải lòng ra, này Đất Trời - Biển Cả
                            Này Núi Sông đang quyện gió lung linh
                            Nơi phù vân bạn có thấy chính mình
                            Đang tan chảy về cội tình mục ruỗng

                            Mây ngập ngừng rồi tan về muôn hướng
                            Mảnh linh hồn theo nắng cuối bay đi
                            Trên vách núi còn một chút sân si
                            Cũng sẽ mất khi màn đêm buông xuống

                            TA140329
                            Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                            Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                            Không tiếng khóc, không nụ cười
                            Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                            Comment


                            • Ngủ Quên

                              NGỦ QUÊN
                              Ngủ quên trên dãi phù vân
                              Nắng lung linh họa cõi trần đam mê
                              Bàn tay chạm mái tóc thề
                              Nụ cười rạng rỡ bốn bề sáng sao

                              Ngủ quên giữa những ngọt ngào
                              Trái tim kẹo ngọt môi đào quấn nhau
                              Duyên tình đưa đẩy ngàn sau
                              Đưa vào lối mộng, đưa sầu mãi xa

                              Ngủ quên giữa bóng hoàng hoa
                              Bàn chân phiêu hốt ta bà phong linh
                              Vô ngôn, thảng một lời kinh
                              Nào đâu câu chú hóa hình yêu thương

                              Ngủ quên trên nẻo vô thường
                              Nào đâu bản ngã muôn trùng sắc không
                              Linh hồn ta giữa mênh mông
                              Còn nhau, hay cả bềnh bồng hư vô...

                              Triều âm 141004
                              Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                              Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                              Không tiếng khóc, không nụ cười
                              Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                              Comment


                              • Xin Đừng

                                XIN ĐỪNG

                                Xin đừng để em lạnh lùng nghiệt ngã
                                Nét son phai bỗ bả giữa hồng trần
                                Xin đừng lấy nụ cười còn sót lại
                                Lấp mộ phần chút cay đắng chua ngoa.

                                Đêm tàn dư khỏa lấp bóng chiều tà
                                Tim nguội lửa đóng băng còn chi nữa
                                Khi lạnh lẽo đời này không điểm tựa
                                Tiếng cười khan, kẻ đi lạc bần thần.

                                Xin đừng nhé, đừng nghi ngờ vô lý
                                Giết chết nhau bằng từ ngữ chua cay
                                Khi cùng tận, xa bàn tay nắm bắt
                                Chết em rồi, ai sực tỉnh cơn say ?

                                Nơi lặng lẽ, cơ hồ ngày chậm quá
                                Cố dằn lòng, không để lệ tuôn rơi
                                Chỉ chắp tay, em khấn nguyện ông trời
                                Một lần nữa, đừng xua về bóng tối.

                                Triều âm 141005
                                [/COLOR]
                                Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                                Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                                Không tiếng khóc, không nụ cười
                                Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom