• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Lời thì thầm của đại dương

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Lời thì thầm của đại dương

    CHUYỆN NÀNG TIÊN CÁ


    Em vươn lên để bến bờ ở lại
    Sóng cuốn tung lời phải trái nhân gian
    Biển ngoài xa với giọng hát hoang đàng
    Cười ngạo nghễ bên trễ tràng trăng muộn.

    Bờ cát ghi lời tình ca ương bướng
    Nhô đầu ghềnh mũi đá với phong sương
    Thuyền anh trôi nơi bến lạ lạc đường
    Biển bí ẩn đêm say cuồng đưa tay đón.

    Mắt em cười ngọn hải đăng bé gọn
    Đưa thuyền anh lướt trên ngọn sóng cuồng
    Bằng lời ca của tình ái du dương
    Đá giậm chân gào từ xa nuối tiếc.

    Đêm bình an hay là đêm chết khiếp
    Giữa cuồng nộ bão tố của biển sâu
    Con thuyền lạ đã không bị nát nhầu
    Tan từng mảnh khi em tung câu hát.

    Biển bình yên hay vươn mình khao khát
    Đợi tình yêu căng bước gió đưa về
    Đêm lặng thinh và đêm có đê mê
    Khi giọng hát chìm lòng sâu phẳng lặng.

    Triều Âm 080403
    Đã chỉnh sửa bởi trieuam; 13-04-2011, 01:57 AM. Lý do: ký tên
    Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
    Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
    Không tiếng khóc, không nụ cười
    Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!
    Similar Threads
  • #46

    LỄ TÌNH NHÂN CỦA CHÚNG TA

    Trời tháng hai, ngày Tình Nhân trọn vẹn
    Vần em gieo có sắc thắm nụ hồng
    Nghe trúc trắc một đôi câu bẽn lẽn
    Tim ấm nồng bên lối hẹn yêu thương.

    Ta yêu thơ, yêu cả chốn vô thường
    Nên ta hiểu cả con đường lên núi
    lẫn lối về giòng suối nhỏ dịu êm
    Và vẫn thấy bóng chiều nghiêng. Đẹp lắm!

    Ngày tháng hai giòng thơ tình tươi thắm
    Gửi chúng nhân để khua khoắng lời tình
    Để thế gian thêm dấu ái lung linh
    Và hơi ấm kéo lòng mình gần lại.

    Tình theo thơ kéo trăm năm dài mãi
    Sắc xuân hồng khéo trải cả năm châu
    Tình trong thơ chẳng có hạt mưa ngâu
    Bởi vần gieo - ta gặp nhau tâm tưởng.

    Triều Âm
    Đã chỉnh sửa bởi trieuam; 13-04-2011, 02:06 AM.
    Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
    Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
    Không tiếng khóc, không nụ cười
    Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

    Comment

    • #47

      Phục sinh

      Trên phố quen có người phu quét lá
      Đưa chất chồng vào mặc niệm lối đi
      Một mồi lửa tan hết vết thiên di
      Và phục sinh một loài chim rực lửa.

      Anh mải miết mang thơ đi đâu nữa
      Khi bóng chiều những thửa nắng giao nhau
      Anh lại mang "người tình nhỏ" đi đâu
      Để con sóng hát ngàn câu thương nhớ.

      Câu thơ trao giữa mùa xuân trăn trở
      Giữa núi ngàn loài chim lạ đang bay
      Anh có nghe một bài hát rất hay
      Sóng tháng hai, vỗ về lời thơ ấy?

      Triều Âm
      Đã chỉnh sửa bởi trieuam; 13-04-2011, 02:05 AM.
      Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
      Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
      Không tiếng khóc, không nụ cười
      Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

      Comment

      • #48

        Mộng đã tròn đầy

        Đêm thì thầm lời yêu thương anh gởi
        Hương hoa còn ướt đẫm chút sương mai
        Lễ Tình Nhân năm nay quả thật dài
        Khi em ngủ, ngày bên anh còn đó.

        Tay gối mộng, nhắm mở vần thơ nhỏ
        Theo gió đêm vượt trăn trở ưu phiền
        Gửi đến anh một mùa xuân màu nhiệm
        Giữa Tháng hai có sức mạnh vô biên.

        Đêm đã khuya ngày Tình Nhân cũng hết
        Ở bên này mộng đang kết chuỗi hoa
        Nói với anh bằng vần mới thiệt thà
        Em giờ đi ngủ cùng quà anh trao

        Hương hoa xuân nghe rất ngọt ngào
        Ru ru con sóng cũng vào mộng khuya
        Cám ơn anh , những sẻ chia nho nhỏ
        Cho lễ tròn , mộng của nhỏ bay cao.

        Triều Âm
        Đã chỉnh sửa bởi trieuam; 13-04-2011, 02:06 AM.
        Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
        Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
        Không tiếng khóc, không nụ cười
        Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

        Comment

        • #49

          Xuân ngập ngừng

          Tình ngỡ chết một xuân nào quay lại
          Lay động hồn chút huyền ảo lung linh
          Đã bao phen em nén chặt tim mình
          Hòng bẻ gãy ngòi thơ tình rạo rực.

          Âu cũng nghiệp đa mang nào khó dứt
          Khắc khoải đời từng thao thức tuổi trôi
          Ngắm nhìn thơ mà lòng thảng bồi hồi
          Đời sao đẹp trong tình người xuân mới.

          Hình như tim đã không còn hồ hởi
          Chỉ linh hồn phiêu lãng thuở yêu thương
          Cứ lượn quanh ôm lấy cõi vô thường
          Để tìm vui chung bước đường cõi tạm.

          Bài thơ xuân nay không mang màu xám
          Chẳng thở than hay ngán ngẩm thường tình
          Bài thơ xuân mang hơi thở phiêu linh
          Của đôi phút ta thấy mình : chợt lớn !

          Triều Âm
          Đã chỉnh sửa bởi trieuam; 13-04-2011, 02:06 AM.
          Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
          Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
          Không tiếng khóc, không nụ cười
          Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

          Comment

          • #50

            Mùa xuân cổ tích

            Đêm chuyển ngày lối yêu thương mọc trái
            Phiến đá sầu chợt nở đoá yêu thương
            Hồn ai trôi triệu con suối tình vương
            Và ngước mặt đỉnh thiên đường đánh mất.

            Con nắng xa kéo đêm dài xa khuất
            Réo rắt vàng tia nắng trượt vào mây
            Bao sắc thắm loài hương say trỗi dậy
            Để nguyệt cầm trong tơ tưởng hôm nay.

            Trăng trên cao kéo ngày quay cộng hưởng
            Ngẩn ngơ treo giữa thế cuộc ái tình
            Con sóng đời vẫn từng bước phiêu linh
            Khi xuân thì em lăn tròn xuống dốc.

            Có mùa xuân đứng yên như cột mốc
            Trơ khấc nhìn làn tóc gió thôi bay
            Để ngày mai trong xuân mới hương cay
            Ta lại vẽ một mùa xuân cổ tích.

            Triều Âm
            Đã chỉnh sửa bởi trieuam; 13-04-2011, 02:07 AM.
            Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
            Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
            Không tiếng khóc, không nụ cười
            Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

            Comment

            • #51

              Em là suy nghĩ của anh

              Nếu anh nghĩ em là xuân lộng gió
              Ánh mây hiền sẽ vương vít con tim
              Sáng bình yên không gợn chút ưu phiền
              Sẽ mỉm cười bên nét duyên tình ái.


              Nếu anh nghĩ em là xuân khắc khoải
              Nghĩa trang sầu lạc lõng mất thơ nhau
              Buổi sáng nay thản nhiên sẽ rất đau
              Vì cỏ phủ mộ hoang sầu nhân thế.


              Nếu anh nghĩ cõi lòng em dâu bể
              Sóng ba đào vùi lấp chốn yêu đương
              Cơn gió kia cũng một chút vô thường
              Thì buổi sáng cũng rồi trôi lạc lõng.


              Nếu anh nghĩ tuổi xuân hồng xao động
              Câu thơ tình gió lộng sáng hôm nay
              Ly cà phê bỗng đượm chút men say
              Hồn chợt tỉnh giữa guồng quay công việc.


              Chỉ thế thôi là hồn thơ anh biết
              Và thế thôi là dấu khuyết đợi mong
              Hãy thơ đi như tiếng nguyện ở lòng
              Và mỗi ngày mỗi mùa xuân thêm mới.

              Triều Âm
              Đã chỉnh sửa bởi trieuam; 13-04-2011, 02:08 AM.
              Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
              Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
              Không tiếng khóc, không nụ cười
              Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

              Comment

              • #52

                Lời gió hát

                Có câu hát đánh rơi trong tiềm thức
                Cuộn nỗi buồn đánh mất tự ngàn năm
                Đêm phố gió lặng rơi một nốt trầm
                Dốc sương phủ một đêm mờ hư ảo


                Lối cỏ quen lạc bóng mình lảo đảo
                Phảng phất đời ảo não nỗi niềm riêng
                Lăn tròn dốc nỗi buồn nào khô khốc
                Chạm mùa xuân có tiếng nấc nghẹn ngào.


                Trên đồi cao nắng có vàng tiếng hát
                Dấu chân sương níu gượng bước chân người
                Ta ngồi đây,đệm lại khúc nhạc trời
                Lung linh một cõi cho người tình xa.

                Triều Âm
                Đã chỉnh sửa bởi trieuam; 13-04-2011, 02:08 AM.
                Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                Không tiếng khóc, không nụ cười
                Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                Comment

                • #53

                  Màu đen huyền nhiệm

                  Tờ giấy lụa màu đen kiêu hãnh
                  Giữa căn phòng lạnh lẽo, vắng tanh
                  Khúc kinh cầu cố tìm phút an lành
                  Ê a đều nhịp lửng lờ vang vang.


                  Bấu trời đen khi đám mây dày đặc
                  Xám lạnh người từng cơn gió thốc qua
                  Mặt trời trốn bên khung chiều ngột ngạt
                  Tối căn phòng và lạnh cả không gian.


                  Mắt ráo hoảnh, màu đen huyền diệu
                  Em lặng nhìn vào khung cảnh tối đen
                  Cố nhận lấy chút cục cựa bon chen
                  Đôi hình ảnh chồng lên tim loạn nhịp.


                  Trái tim kia cuồng điên ngày đã hết
                  Cố lắng nghe cũng chẳng nhịp thở phào
                  Dòng máu nóng tự sinh của chốn nào
                  Chừng như lạnh giữa trời kia, đang lạnh.


                  Những câu thơ viết mực đen nằng nặng
                  Chạy đều dòng trên tờ giấy cũng đen
                  Chằng chịt chữ, ưu tư lòng em trải
                  Kín giấy rồi, mực cũng hết, bút rơi.


                  Gió thổi mạnh, bầu trời thêm tối nữa.
                  Tờ giấy bay qua khung cửa. Bay rồi!
                  Người khách lạ đang vội bước giữa đời
                  Bắt trúng lấy, quăng đi và bước vội.


                  Tờ giấy đen, câu thơ đen chìm nổi
                  Giữa dòng đời đang chộn rộn ưu tư
                  Nó vẫn bay giữa trời đen hầm hừ
                  Và rơi xuống, vẫn đen thui kiêu hãnh.


                  Giữa dòng đời cuốn trôi chẳng thầm lặng
                  Ai đâu người nhặt lấy bài thơ đen
                  Vả hiểu rõ trên trang giấy màu đen
                  Có tâm tình trang trải người thiếu nữ?


                  Ngoài trời xa mây đen càng vần vũ
                  Lạnh bầu trời, lạnh cả những tâm tư
                  Có linh hồn chết lặng giữa gió thu
                  Giọt nước rớt, nhòe bài thơ đen mướt.


                  Triều Âm
                  Oct. 30th 2008
                  Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                  Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                  Không tiếng khóc, không nụ cười
                  Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                  Comment

                  • #54

                    Bóng tối

                    Trộm nhìn tôi qua bóng tối tội tình
                    Tôi thấy mình một khoảng trống rỗng tuênh
                    Đưa tay lên, hạ tay xuống, đứng, nằm
                    Tôi lạc lõng, không bắt cùng nhịp sống.

                    Trong bóng đêm tôi thấy mình sống động
                    Giữa kịch đời với muôn vạn lớp lang
                    Tôi ở đây trong vai chính đường hoàng
                    Sao lạnh lẽo thốc sâu vào tâm khảm.


                    Trong bóng đêm tôi thấy đời ảm đạm
                    Sau màn nhung với hàng vạn tiếng cười
                    Ở nơi đây tôi gặp lại chính tôi :
                    Trơ khấc - không niềm vui, buồn tủi.


                    Ở nơi này tôi không còn bóng đuổi
                    Kẻ song hành qua bao tháng bao năm
                    Ở nơi đây tôi rực sáng lặng thầm
                    Chẳng hư danh, kim tiền nào đánh đổi.


                    Ai nhìn tôi qua màn đêm phủ lối
                    Có gặp nhau trên bóng tối tội tình
                    Thắp tâm tư trên vạn nẻo đăng trình
                    Ta có gặp phút giao tình lướt vội ?


                    Triều Âm
                    21/06/2008


                    Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                    Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                    Không tiếng khóc, không nụ cười
                    Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                    Comment

                    • #55

                      Đêm trôi xứ lạ

                      Giữa khoảng không ta vô tình bắt gặp
                      Nụ hoa hồng thơm ngát giữa sương đêm
                      Những vì sao trên sóng biển ngả nghiêng
                      Đam mê nhảy ở từng miền ảo ảnh.

                      Những khoảnh khắc vô hình rơi chóng vánh
                      Tan giữa đời một ánh mắt điêu linh
                      Cơn gió đêm đưa mất một bóng hình
                      Về góc khuất trong màn đêm biển cả.


                      Dòng suy tư trầm mình trong hỉ xả
                      Lắng nghe đời dìu dịu tựa hương hoa
                      Trong bóng đêm không sân hận niệm tà
                      Và mặt biển rì rào tên ta đó.


                      Giữa không trung ngắm vầng trăng sáng tỏ
                      Ta thấy đời trong khoảng có khoảng không
                      Biển đêm nay vẫn cứ rất mặn nồng
                      Hương đằm thắm của cõi lòng giang trải.


                      Triều Âm
                      July 11th 2008
                      Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                      Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                      Không tiếng khóc, không nụ cười
                      Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                      Comment

                      • #56

                        Phút lạc thần

                        Trong một chốc cuộc đời quay ngược
                        Đảo điên đời chìm đắm những cuộc vui
                        Những khúc ca phấn khích lại bùi ngùi
                        Lặng lẽ chảy bên dòng đời say khướt.

                        Thuở ấu thơ bên cánh diều mơ ước
                        Mặc sức bay trên đồng rộng mênh mông
                        Tiếng cười vui rộn rã sắc hương nồng
                        Là cuộc sống ngày nao nay đã mất.


                        Tay vân vê, lần giở từng ký ức
                        Thế mới hay ta huốt mất nhau rồi
                        Con tim run trong nỗi nhớ xa xôi
                        Rơi hụt hẫng giữa bóng chiều nhộn nhịp


                        Những men cay phủ lối về tha thiết
                        Cuốn chặc đời với trách nhiệm hai vai
                        Chân cứ chạy mặc đường dài mỏi gối
                        Vô hình chung đêm mới tội lạ lùng.


                        Tích tắc sao một khoảnh khắc mông lung
                        Ta lạc ta giữa muôn trùng nhân ảnh
                        Khoảng nào đây giữa đêm nào thật lạnh
                        Có phút về một thuở ngược thời gian...


                        Triều Âm
                        10/3/2008
                        Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                        Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                        Không tiếng khóc, không nụ cười
                        Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                        Comment

                        • #57

                          Kẻ lạc đường

                          Một chút thôi, gió len vào mái tóc
                          Xua mây trời thao thức giữa canh khuya
                          Nhè nhẹ thôi những cơn mộng tràn về
                          Giữa hư ảo xóa dấu đời hoang phế.

                          Em cười chi, sao mà duyên đến thế
                          Mắt long lanh mang màu sắc mùa thu
                          Em từ đâu bước ra giữa mây mù
                          Xóa băng giá tim đời anh khóa kín.


                          Chẳng men say mà chân đi chống chếnh
                          Lạc dấu đời trên tận đỉnh yêu thương
                          Tâm giác ngộ nơi suối nguồn khởi thủy
                          Vạn niềm vui vốn dĩ rất bình thường.

                          Một phút thôi ta làm kẻ lạc đường

                          Lạc thời gian trên dấu mùa vấn vương
                          Để tìm ta trong một thoáng vô thường
                          Giữa hiện thực ngẩn ngơ tình nhân thế.


                          Triều Âm
                          Nov. 22th 2008


                          Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                          Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                          Không tiếng khóc, không nụ cười
                          Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                          Comment

                          • #58

                            Góc 1 phần Tư

                            Giữa sân khấu đời người
                            Những chiếc mặt nạ đang che
                            Đâu phải chỉ khóc và cười
                            Đơn thuần như tiếng đãi bôi.

                            Tôi quay lưng, tôi chạm mặt
                            Tôi gặp anh bên góc một phần tư
                            Những tâm tình khắc họa
                            Rất lạ! Những ưu tư khắc khỏai

                            Anh quay sang, anh bắt gặp
                            Phần tư tôi trong sâu thẳm kiếm tìm
                            Anh chiêm ngưỡng, lặng thinh
                            Nghiền ngẫm điều gì mới lạ.

                            Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                            Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                            Không tiếng khóc, cũng không nụ cười
                            Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ.

                            Triều Âm
                            Đã chỉnh sửa bởi trieuam; 13-04-2011, 02:08 AM.
                            Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                            Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                            Không tiếng khóc, không nụ cười
                            Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                            Comment

                            • #59

                              Trụi trần

                              Nuốt hết đắng cay giấu vào lòng
                              Người thấy hồn trần trụi giữa đám đông
                              Chân bước đi tay hứng giọt nắng hồng
                              Mà nghe buồn về mênh mông phủ lối.

                              Những khoảng xa chẳng vừa tầm tay với
                              Mịt mù khơi bên ảo mộng sương giăng
                              Những câu thơ trên đỉnh sầu chợt lăn
                              Về hoang vắng những miền xưa hỗn độn.

                              Có hay chăng giữa bao điều ước muốn
                              Người chạm người trong lạnh lẽo tính toan
                              Chân đứng sững hồn đã chết ngỡ ngàng
                              Giọt nắng rớt làm góc chiều hoang lạnh.

                              Triều Âm 081220
                              Đã chỉnh sửa bởi trieuam; 13-04-2011, 02:09 AM.
                              Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                              Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                              Không tiếng khóc, không nụ cười
                              Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                              Comment

                              • #60

                                12 tháng mưa

                                Tháng Giêng lún phún mưa phùn
                                Quấn chân lữ khách bâng khuâng đất trời
                                Hoa xuân nghiêng dáng mỉm cười
                                Thẹn thùng má thắm bồi hồi tim trao.

                                Tháng Hai mưa lại ghé chào
                                Chỉ dăm ba phút thì thào câu yêu
                                Mưa kia đôi hạt chẳng nhiều
                                Đủ cho hé mở đôi điều nguyện xưa.


                                Tháng Ba trời bỗng vắng mưa
                                Không gian chìm lắng đuổi xua ngôn từ
                                Bàn chân đi bỗng mỏi nhừ
                                Khuỵu chân thở dốc mệt đừ lòng côi.

                                Tháng Tư mưa đã qua đời
                                Nắng sôi đổ lửa khô lòng người thơ
                                Tháng tư hoa gạo trổ cờ
                                Con cua ngộp nước tình thì ngộp hơi


                                Tháng Năm người có về chơi
                                Mang vòng hoa trắng gởi đời giọt mưa
                                Có lòng xin ghé nhớ chưa
                                Câu kinh tưởng niệm để mưa về trời.


                                Tháng Sáu mưa lại ra đời
                                Đáp lòng mong mỏi lòng người xót xa
                                Mưa rơi mặt đất vỡ òa
                                Cho duyên hội ngộ nở hoa giữa hè.


                                Tháng Bảy mưa lại theo ghe
                                Dâng lòng con nước để khoe tình mình
                                Mưa rơi từng giọt cuộn mình
                                Khuấy phù sa đất cuộn tràn mặt sông.


                                Tháng Tám mưa lại đổ đồng
                                Ngập trắng cả ruộng con sông nước nhiều
                                Cá rô nhảy ổ liêu xiêu
                                Hai bờ đi nhặt thiếu điều trẹo tay.


                                Tháng Chín mưa lại quắt quay
                                Bé em đi học điều hay bên đìa
                                Tập em gói phủ bao bìa
                                Tung tăng em lội qua đìa ý a.


                                Tháng Mười mưa hát tình ca
                                Nhẹ nhàng thanh thoát mái nhà người yêu
                                Bay theo nàng gió lắm điều
                                Mưa thành mây bạc yêu kiều bay đi.


                                Mười Một từng giọt thiên di
                                Mưa bay để hạn lòng si một người
                                Đất khô đất cạn tiếng cười
                                Nhớ mưa quay quắt lắm lời thở than.


                                Mười Hai đông giá lạnh tràn
                                Giáng Sinh nức nở đất càng nhớ thêm
                                Co mình tưởng đã như quên
                                Đất ôm giọt cũ bỏ bên niệm buồn.




                                ... để rồi giọt nhớ lại tuôn
                                tháng Giêng mưa đến gợi nguồn thương yêu







                                Triều Âm
                                02.29.2008
                                Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                                Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                                Không tiếng khóc, không nụ cười
                                Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom