• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

CÓ MỘt NgÀy...

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • CÓ MỘt NgÀy...

    Có một ngày thật buồn...trời cũng khóc!
    Giọt mưa rơi ...ướt mắt Nhỏ bao lần
    Nhỏ bàng hoàng giã biệt những người thân
    Xa người thương ...Nhỏ nghe lòng chết lặng.

    Ngày ra di có người rơi nước mắt!
    Nhỏ hỏi lòng ,có lưu luyến gì không?
    Có tiếc thương cho một mối tình nồng?
    Sao lại đứng lặng người...không cãm xúc?

    Rồi thời gian cũng vô tình,thôi thúc
    Nhỏ quay lưng để giấu lệ đang rơi!
    Nầy Nhỏ ơi! sao chẵng nói một lời?
    Sao không hẹn một ngày về ...chẵng lẽ

    Bước chân đi,Nhỏ âm thầm,lặng lẽ
    Hứa với lòng ...sẽ trỡ lại,ngày mai...
    Dù tương lai ,biết rằng sẽ đổi thay
    Nhỏ vẩn mong,vẩn mơ ngày gặp lại...
    Lục Bình hoa tím trên sông
    Người sang bến mới còn trông nỗi gì?
    Similar Threads
  • #2



    Rồi một ngày thương nhớ cũng chia xa..
    Em không khóc ...nhưng cõi lòng chết lặng
    Lệ có rơi đâu? sao bờ môi mặn đắng!
    Đau nhói cả tim hồng ,khi lỡ một bước chân...

    Em phụ anh rồi...có thật thật thế không anh?
    Chẳng phải đâu...tình yêu em vẫn giữ
    Trong tim em...anh đã là bất tử
    Em rất đau lòng,khi rủ bỏ một tình yêu...

    Chuyện tình mình...bởi nghịch cảnh trớ trêu
    Bởi cuộc đời nhiều bạc đen ,dối trá...
    Hãy quên đi anh,em chẳng là tất cả...
    Thương nhớ làm gì? một người mãi nơi xa...

    Không có em...anh sẽ có người ta...
    Tên em sẽ chìm vào ...bởi một cái tên khác...
    Vì đối với anh...em là người phụ bạc
    Em ra đi khi tình, đang còn quá thiết tha...

    Anh đừng buồn,đừng nhớ chuyện hôm qua...
    Anh hãy quên em,và quên đi lời hứa...
    Hãy tự nói với anh...anh sẽ không chờ nữa
    Anh quên hết rồi, những kỷ niệm ngày xưa
    Lục Bình hoa tím trên sông
    Người sang bến mới còn trông nỗi gì?

    Comment

    • #3

      NgƯu Lang..chỨc NỮ?

      Chuyện Ngưu lang - Chức Nữ
      Ngày xưa đã qua rồi...
      Cầu Ô thước ,ngăn đôi
      Cho Tình bao ngang trái...

      Mỗi năm...Rằm tháng Bảy
      Mưa Ngâu trắng ngập trời
      Thương Chức Nữ lệ rơi
      Nhớ mong người tình lỡ...

      Còn đôi mình cách trỡ...
      Xa thăm thẵm mịt mờ
      Anh ở cuối sông chờ
      Em ở đầu sông nhớ....

      Đêm về buông tiếng thỡ..
      Chờ nhau...đến bao giờ?
      Đông - Tây...cách hai bờ
      Để em hoài thương nhớ...

      Có không...Người duyên nợ?
      Chức Nữ chờ ngưu Lang
      Biết không...Người duyên nợ?
      Rằng lòng em miên man...

      Em không là Chức Nữ
      Anh không là Ngưu lang
      mà sao ta vẫn mãi
      chờ nhau trong trái ngang?
      Lục Bình hoa tím trên sông
      Người sang bến mới còn trông nỗi gì?

      Comment

      • #4

        Anh CÓ CÒn?

        Anh có còn về lại con phố xưa
        Thăm hàng cây...Góc Quán quen ngày củ?
        Tình Yêu xưa..Một thời anh ấp ủ
        Em đi rồi...Anh còn giữ không anh?

        Anh có còn mong ngày tháng qua nhanh?
        Đếm thời gian...chờ ngày em trở lại?
        Trong đêm vắng...anh có còn khắc khoải
        Gọi tên em...Dẫu trong giất mơ hồng...

        Anh có còn...có còn nhớ em không?
        Có chợt buồn...Mỗi khi mùa Đông tới?
        Ngày chia ly...Em không lời nhắn gởi
        Hai phương trời...Anh có giận em không?

        Đông sắp về ...Anh có đợi,có mong?
        Có vấn vương...người anh yêu thuở trước?
        hay anh đã quên rồi...lời hẹn ước...
        Để cho nơi nầy...Nước mắt em tuôn!..
        Lục Bình hoa tím trên sông
        Người sang bến mới còn trông nỗi gì?

        Comment

        • #5

          Em CỨ NgỠ...
          Em cứ ngỡ...Ngày ấy sẽ không xa
          Em trỡ về,cho Đông thôi lạnh giá
          Có ngờ đâu,,, Mùa Thu làm thay lá
          Cho ngày về,thương nhớ...Hóa thương đau!

          Em cứ ngỡ...Mình sẽ là của nhau...
          Hoa Tình Yêu sẽ đơm hương kết trái
          Có ngờ đâu...Ngày em quay trỡ lại
          Tình Yêu đầu...Đã vuột khỏi tầm tay...

          Ngày em về...Tất cả đã đổi thay
          Góc Phố quen...chẳng còn ai đứng đợi
          Còn đường xưa...Giờ bổng xa dịu vợi...
          Bến sông buồn...Em khẽ gọi...Người ơi!

          Anh đâu rồi? Để em phải chơi vơi...
          Đã hẹn với em rồi....Sao anh không gắng đợi?
          Cứ ngỡ tàn Đông...Cây sẽ đâm thêm chồi mới!
          Có đâu ngờ..Tình ta vẫn hai nơi...

          Mùa Đông quê mình...Chẳng có Tuyết rơi!
          Nhưng trong lòng em...Nghe sao lạnh quá?
          Chẳng gặp được nhau...Và thế là Tất cả...
          Mùa Đông nầy...Ta đã mãi...Chia xa...
          Lục Bình hoa tím trên sông
          Người sang bến mới còn trông nỗi gì?

          Comment

          • #6

            KhoÃng TrỐng

            Lại một ngày chủ nhật thật buồn tênh
            Ta một mình ngồi trong căn phòng nhỏ
            Đếm thời gian cho nỗi buồn bỏ ngõ
            Kỷ niệm ùa về làm nỗi nhớ mông mênh...

            Lâu lắm rồi...người ấy chắc đã quên
            Kỹ niệm cũ...tàn tro xưa đã lạnh
            Ngày chia tay ta về nơi đất khách
            Gỡi lại người tình yêu đã phôi pha...

            Vần thơ xưa giờ đọc lại...xót xa
            Tuổi chẳng già...mà trái tim hóa đã
            Dù quanh ta có bao người vồn vã
            Đưa đón đi về...nhưng tim nhỏ giá băng....

            Biết bao giờ được gọi tiếng ''tình nhân''
            Tình yêu mới làm tim ta ấm lại?
            Tình hôm nay...có thật là mãi mãi
            Hay chỉ trò đùa của ai đó mà thôi...

            Thơ ta hay buồn...vì cãm giác đơn côi
            Nơi xứ lạ,không ai người chia sẽ
            Cũng như chiều nay ,ngồi một mình lặng lẽ
            Đâu đó chợt về...một khoãng trống mênh mông....
            Lục Bình hoa tím trên sông
            Người sang bến mới còn trông nỗi gì?

            Comment

            • #7

              RỒi cÓ mỘt ngÀy...

              Rồi có một ngày...em bổng dưng đỗi khác
              Cái nhìn về anh chẳng ấm áp ,ngọt ngào
              Bờ môi lạnh lùng ,nụ hôn hững hờ trao
              Vòng tay cũng buông mau theo...Tình lặng

              Rồi có một ngày...Em bổng thôi hờn giận
              Thôi một mình ngồi thơ thẫn,mộng mơ
              Anh chẳng ghé thăm,em cũng chẳng đợi chờ
              và xa cách...Em cũng thôi thương nhớ...

              Rồi có một ngày...nếu duyên tình dang dỡ
              Em sẽ chẳng trách hờn,hay sầu hận vấn vương
              Nhưng cũng chẳng gọi tên anh trong những đêm buồn
              Mà chĩ cúi mặt,lặng thầm rồi quay bước ...

              Rồi có một ngày...Giữa dòng đời xuôi ngược
              Em cũng chẳng bận tâm chuyện giã thật đời thường
              Nợ ân tình...Trong em chẳng buồn vương
              Tim vô cãm trước tình đời...Nhạt nhẽo

              Và có một ngày....Riêng mình em một nẽo
              Đếm thời gian trong góc nhỏ âm thầm
              Tình ngày nào...Là kỹ niệm xa xăm
              Tim thôi khóc thương một người tình phụ...

              Rồi có một ngày...tình xưa là tình cũ
              Không chút nhớ thương...tim em bỗng yên bình
              Đêm sẽ chìm vào...Nắng sớm gọi bình minh
              Em bổng lại là em...ngày xưa ấy...
              Lục Bình hoa tím trên sông
              Người sang bến mới còn trông nỗi gì?

              Comment

              • #8

                Ừ thÌ...

                Ừ thì cũng chẳng còn gì để khóc
                Nỗi đau kia rồi sẽ hết thôi mà
                Cuộc đời dẫu hãy còn nhiều khổ nhọc
                Ta một mình...Nhưng vẫn phãi bước qua...

                Ừ thì cũng chẳng còn gì để trách
                Khi trái tim không cùng một hướng nhìn
                Cuộc đời hãy vẫn còn nhiều ngăn cách
                Nên chẳng thể nào níu giữ được niềm tin...

                Nói gì đây khi không cùng ước nguyện
                Bà Nguyệt - Ông Tơ...chẳng nối sợ chĩ hồng
                Con đò tình không về cùng một chuyến
                Thì có gì để ta phãi chờ mong...?

                Ừ,quên nhé những hẹn hò ngày củ
                Hãy để mờ phai theo cát bụi đường trần
                Bởi tình yêu có bao gời vĩnh cửu?
                Dẫu bao người mãi sầu gọi cố nhân...
                Lục Bình hoa tím trên sông
                Người sang bến mới còn trông nỗi gì?

                Comment

                • #9

                  Anh có biết ...
                  Thu đã về ...Nắng vàng vương cành lá
                  Phía không anh ...em hiu quạnh mình ên
                  Chỉ tiếng lá rơi đều trong thinh lặng
                  Cây cỏ im lìm ... em ... một bóng chênh vênh...

                  Anh có biết
                  Thơ em buồn ... vì tình anh xa lắc
                  Phía không anh ...em đơn lẻ dường nào
                  Nuốt nước mắt... gửi nụ cười trong vắt
                  Về bên anh ....cho tình chút ngọt ngào

                  Anh có hiểu
                  Mùa thu buồn ...thời gian chừng ngưng đọng
                  Phía không nhau cứ nới mãi ...xa dần
                  Chuyến đò tình cứ trôi hoài...mãi miết
                  Ở hai đầu ... nên nỗi nhớ... bâng khuâng

                  Anh cũng biết
                  Nếu thu hoài... mùa cứ vương vàng lá
                  Phía xa nhau ...thì vẫn thế ... xa nhau
                  Thôi thì ráng... cho đời vui anh ạ
                  Nuôi niềm tin về một sớm xuân nào ....
                  Lục Bình hoa tím trên sông
                  Người sang bến mới còn trông nỗi gì?

                  Comment

                  • #10

                    Em chƯa vỀ...


                    Em không về cho kịp tháng mười hai
                    Nên mùa đông cứ từng hồi lạnh giá
                    Ngày dài thêm...màn đêm trôi... chậm quá !
                    Em chưa về cho tay...nối vòng tay....

                    Anh có một mình về thăm lại hàng cây
                    Nơi bến hẹn...để lòng thêm ấm áp
                    Có chợt nhớ...một thời yêu ngơ ngác
                    Hay quên rồi...Như mưa vội chiều nay?

                    Em không về nên con gió heo may
                    Hiu hắt lắm trong chiều đông buốt giá
                    Phố thì đông...Người người ngược xuôi hối hả
                    Anh có buồn...khi thấy dáng ai quen?

                    Em chưa về...Nên Đông cứ dài thêm
                    Xuân đến muộn...nên gió mùa thổi mãi
                    Anh đếm tháng bằng mùa qua, năm lại
                    Ngày em về...nước mắt hoá...mưa rơi !

                    Em chưa về...Nên nhớ lắm anh ơi!
                    Tim thỗn thức đợi mùa sau xuân tới
                    Anh đừng buồn...Mùa đông sau...gáng đợi
                    Em sẽ về cho kip...Tháng mười hai...
                    Lục Bình hoa tím trên sông
                    Người sang bến mới còn trông nỗi gì?

                    Comment

                    • #11

                      Em chưa về...dù xuân đã ngoài hiên
                      Lũ chim đang cùng nhau tìm tổ ấm
                      Em chưa về...Nên Đông qua thật chậm
                      Nắng giấu mình chờ băng tuyết tan nhanh..

                      Em chưa về...Nên trăn trỡ năm canh
                      Gom thương nhớ,chờ ngày về khơi rạng
                      Đêm dẫu dài , nhưng ngày mai trời sáng
                      Khúc xuân hồng...Tim vang khúc hoan ca

                      Nhưng em không về nên xa...vẫn hoài xa
                      Đò lỡ chuyến...đôi tim chưa hòa nhịp
                      Lỡ hứa rồi,nhưng em không về kịp
                      Anh có còn chờ trên bến...ngày xưa?

                      Gió chợt đùa, hỏi em ''sắp về chưa? ''
                      Tha thiết quá !người ơi xin gáng đợi
                      Gió ơi gió... làm ơn cho nhắn gỡi !
                      Câu mong chờ ,hẹn xuân tới, Đông phai...

                      Em sẽ về ...cho kịp tháng mười hai
                      Mưa hạnh phúc sẽ không cay dòng lệ
                      Ly rượu mừng ta trao câu ước thệ...
                      Khúc mong chờ...xin gác lại ,người ơi!
                      Lục Bình hoa tím trên sông
                      Người sang bến mới còn trông nỗi gì?

                      Comment

                      • #12


                        Xuân đã về mà em vẫn hoài xa
                        Buồn không anh mình hoài ngăn cách
                        Đêm giao thừa anh một mình lẵng lặng
                        Đón xuân về trong cô quạnh vây quanh...

                        Mấy đêm rồi cứ trăn trỡ năm canh
                        Xuân xứ người...eo ơi ! sao mà lạnh?
                        Phố buồn tênh, ngoài trời đầy tuyết trắng
                        Xuân quê người hiu hắt giọt sầu giăng ...

                        Em chưa về ... Nên mong đợi... mình anh
                        Đếm thời gian ...giấu mình trong nỗi nhớ
                        Xuân chưa qua ...sao lòng nghe lo sợ
                        Lỡ hẹn hoài ...anh quên đợi thì sao ?

                        Em không về ...nên mùa bỗng hanh hao
                        Giọt nắng nghiêng chao ...khúc giao mùa lặng lẽ
                        Xuân xứ người ...một mình em có lẽ
                        Cũng âm thầm ngồi đếm ...đợi mùa sau ...
                        Lục Bình hoa tím trên sông
                        Người sang bến mới còn trông nỗi gì?

                        Comment

                        • #13

                          LỜi cuỐi cho ngƯỜi...

                          Em mong một ngày...
                          Anh sẽ tím được nữa thật sự của riêng anh
                          Nữa của riêng anh...chắc là hoàn hảo lắm
                          Nữa của riêng anh...Sẽ biết làm cho anh say đắm
                          Chẳng giống như em..vụn dại,ngu khờ

                          Em mong một ngày...Anh sẽ được như mơ
                          Hạnh phúc ,tình yêu...và tương lai vững chắc
                          Dẫu cuộc đời có bao điều giả ,thật...
                          Anh đừng mất lòng tin,mộng đẹp vẫn đang chờ

                          Dẫu chẳng thể cùng nhau dệt nên một ý thơ
                          Chẳng thể bước bên nhau suốt quãng đời còn lại
                          Nhưng em vẫn thầm mong...Hạnh phúc với anh là mãi mãi
                          Dù em chẳng thể là một phần hạnh phúc của đời anh

                          Chẳng trách tình mình sao quá đổi mong manh
                          Em chĩ trách em... đã yêu sao còn nhiều lo ngại
                          Em chẳng biện minh đâu những điều bỡi,tại...
                          Bỡi em hiểu rằng...có nói gì mình cũng mãi xa nhau...

                          Vần thơ ngày nào...Se sắc trái tim đau
                          nhưng em chẳng khóc đâu...
                          Bởi nước mắt chẳng thể nào đổi thay hiện thực
                          Nhìn tình yêu đi qua...Em cúi đầu bất lực
                          Níu kéo gì đây...Khi anh xa tít mãi phương trời?
                          Lục Bình hoa tím trên sông
                          Người sang bến mới còn trông nỗi gì?

                          Comment

                          • #14

                            MÙa ĐÔng XỨ NgƯỜi...


                            Trời tháng Mười Hai...Hiu hiu gió lạnh
                            Hoa lá đã xa cành,cây cỏ cũng xác xơ...
                            Lâu lắm rồi Cô Nhỏ chẳng làm Thơ
                            Cả ước mơ một thời...Cô Nhỏ cũng bỏ quên chẳng nhớ...

                            Cuộc sống bộn bề...Có bao điều trăn trỡ
                            Nên Cô Nhỏ bây giờ đã khác hẳn ngày xưa
                            Không còn cười đùa,mơ mộng những chiều mưa
                            Thu đến,hè đi...Cô Nhỏ chẳng bận lòng buồn nữa....

                            Nhưng hôm qua..Lặng mình bên song cửa
                            Tuyết trắng rơi đầy,vương phủ những tàn cây
                            Băng giá tràn về...Cô Nhỏ hỡi có hay?
                            Mùa Đông nơi đây,sao lại buồn đến vậy?

                            Một thoáng đi hoang...Cô chợt nhớ về nơi ấy...
                            Bến Sông gần nhà...Nơi Nhỏ thường lỗi hẹn với người Ta...
                            Phố củ có buồn...Khi vắng bóng Nhỏ qua?
                            Ghế Đá hàng Ba...Nhỏ đi xa,Người Ta có về ngồi lại?

                            Cơn gió mùa Đông vẫn vô tình thổi mãi...
                            Cô nhỏ bỗng giật mình...Khi đắng ở bờ môi
                            Cứ tưởng rằng lòng từ lâu đã phai phôi
                            Ngờ đâu,cơn gió mùa Đông thổi về...Làm lòng thêm nhứt nhối

                            Đã từ lâu,Giấu kín niềm riêng...Nhỏ lặng thầm không nói
                            Bởi hy vọng rằng ,Thời gian sẽ êm trôi
                            Quá khứ ngày nào...Chỉ là giất mơ thôi
                            Mãi mãi sẽ ngủ yên...Trái tim khờ lầm lỗi...

                            Thế mà giờ đây...Tim hồng lên tiếng gọi
                            Cô nhỏ chợt bàng hoàng,thổn thức lệ chứa chan !
                            Cứ ngỡ cuộc tình ngang trái đã vỡ tan...
                            Nay mùa Đông sang...Chợt nghe miên man,dư âm sống lại...

                            Một lần xa...Có thể nào xa mãi mãi?
                            hai đứa hai phương trời...tiếc nhớ cũng hoài công
                            Thế sao trong lòng Cô Nhỏ vẫn đợi mong ?
                            Thầm trách mùa Đông,vội đến làm chi...để phân ly cuộc tình hai đứa...

                            Bao ngày xa...Người Ta đã quên rồi lời hứa...
                            Bởi Nhỏ không về,Nên mùa Đông buồn hiu hắt những chiều mưa
                            Để mỗi độ Đông về...Làm Cô Nhỏ buồn,và nhớ chuyện ngày xưa...
                            Vì Tuyết lạnh...Nên Mùa Đông Xứ Người...Buồn muôn thuở....
                            Lục Bình hoa tím trên sông
                            Người sang bến mới còn trông nỗi gì?

                            Comment

                            • #15

                              CuỐi Thu....vÀ...


                              Cuối Thu rồi...và phố sắp vào đông
                              Gió se lạnh làm buồn lòng cây cỏ
                              Không biết bây giờ...anh nơi phương đó
                              Có nghe buồn...khi mỗi bận gió đông sang?

                              Cuối Thu nên....lá xanh cũng úa vàng
                              Hiu hắt lắm...lời thì thầm của gió
                              ''Đông sắp về...làm giá băng con tim nhỏ
                              Dấu vết tình...còn trắng xóa một trời thương...

                              Ngày chia tay...mỗi đứa một con đường
                              Anh ở lại...với mùa thu vàng lá
                              Em ra đi...về nơi xa xứ lạ
                              Giấu lòng mình trong cái rét mùa đông...

                              Ở nơi anh...Thu...nhưng nắng vẫn hồng
                              Mây vẫn trôi...trắng một vùng thương nhớ
                              Còn nơi em ...đông buồn...băng tuyết nỡ
                              Giá lạnh tràn về...mây giăng tím trời xa...

                              Tím lòng em...tím nỗi nhớ xa nhà
                              Yêu dấu cũ...biết cho... em giữ mãi?
                              Mùa thu xưa...không bao giờ quay lại
                              Nhưng đông nầy...tim em vẫn chưa phai....
                              Lục Bình hoa tím trên sông
                              Người sang bến mới còn trông nỗi gì?

                              Comment

                              Working...
                              X
                              Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom