• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Hàn Mặc Tử

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Hàn Mặc Tử

    ĐÔI DÒNG TIỂU SỬ

    Hàn Mặc Tử tên thật là Nguyễn Trọng Trí sinh ngày 22 tháng 9 năm 1912 tại Lệ Mỹ, Đồng Hới.

    Thuở nhỏ ông học trung học ở Huế (1928-1930), làm viên chức sở đạc điền ở Quy Nhơn (1932-1933), vào Sài Gòn làm báo rồi lại trở về Quy Nhơn (1934-1935).

    Ông mắc bệnh phong từ năm 1937, phải vào nhà thương Quy Hòa tháng 9 năm 1940, và rồi mất ở đấy ngày 11 tháng 11 năm 1940.
    Hàn Mặc Tử bắt đầu làm thơ rất sớm với thể thơ Đường luật và bút danh Minh Duệ thị, Phong Trần; nổi tiếng vì được cụ Phan Bội Châu họa thơ và đề cao. Từ năm 1935 ông đổi bút hiệu thành Lệ Thanh, rồi Hàn Mạc Tử, và cuối cùng Hàn Mặc Tử.

    Tác phẩm tiêu biểu: các tập thơ Gái Quê ( 1936, tập thơ duy nhất được xuất bản trong sinh thời tác giả ), Thơ Điên (hay Đau Thương), Thượng Thanh Khí, Cẩm Châu Duyên, Chơi Giữa Mùa Trăng...

    Hàn Mặc Tử đem đến cho Thơ Mới một phong cách độc đáo và sáng tạo: bên cạnh những tác phẩm bình dị, trong trẻo, chan chứa tình quê là các tác phẩm đầy những cảm hứng lạ lùng, huyền bí, thậm chí đến điên loạn, phản ảnh trực tiếp các cơn bệnh đau đớn dày vò.




    Từng phút - Anh đến gần cửa huyệt
    Từng phút - anh tan vào cõi thiêng
    Ôm riết từng giây từng nhân ảnh
    Khuôn ngọc tròn trăng , mặt chữ điền
    Thính sắc đồng trinh nguyên vẹn trắng
    Vẫn còn bẽn lẽn lúc quy tiên
    .....
    Thi tài lĩnh vận vào oan nghiệt
    Xuân mấy mươi tàn , huyết chữa tan
    Tâm linh tinh biến trong vô thức
    Để hồn trang trải nợ trần gian


    Tiểu sử theo trong sách
    Hoài Thanh - Hoài Chân

    (dưới sự đánh máy của Bạch Nha Đầu )

    Hàn Mặc Tử (1912-1940)

    Nhà thơ với cuộc đời đau thương có một không hai này, tên thật là Nguyễn Trọng Trí, sinh ngày 22-9-1912 ở Lệ Mỹ (Đông Hới). Ông làm thơ từ thuở nhỏ. Lấy hiệu là Phong Trần và Lệ Thanh trong những năm 16 tuổi. Vốn ở Qui Nhơn từ nhỏ, cha mất sớm, nhà nghèo, học đến năm thứ ba ở trường Qui Nhợn Kế đó, ông mắc bịnh hủi, đưa vào nhà thương Qui Hòa rồi mất ở đó, ngày 11-10-1940.

    Ông từng chủ trương tờ phụ trương văn chương báo Saigon mới đổi hiệu là Hàn Mặc Tử.

    Đã đăng thơ: Phụ Nữ Tân Văn, Saigon, Trong Khuê Phòng, Đông Dương Tuần Báo, Người Mới.

    Đã xuất bản: Gái quê (1936), Thơ Hàn Mặc Tử (1959) gồm có: Thơ Đường Luật, Gái Quê, Đau Thương, Xuân Như Ý.

    Tất cả các thi phẩm nầy được nhà xuất bản Tân Việt in lại (1959). Càng ngày thơ Hàn Mặc Tử càng được phổ biến rộng và có nhiều người say sưa. Phần nhiều những người mê thơ Hàn Mặc Tử, lớp thanh niên ngày nọ... thường lê thê lếch thếch ở cá hè quán dơ bẩn và điên loạn... họ điên loạn để tỏ ra giống Hàn Mặc Tử, họ bày đặt đau thương khốn đốn, thơ thì dùng chữ cho sáo, cho kêu, tiếc rằng không tìm được một Hàn Mặc Tử thứ hai để cho mình chiêm ngưởng.

    Ngày nào còn bình tỉnh tôi chỉ thích đọc thơ Xuân Diệu, thơ Lưu Trọng Lư với những linh hồn sầu mộng muôn đời đó, cũng như những người làm thơ hôm nay... cái nhẹ và cao sâu của Trần Dạ Từ, Đỗ Qui Toàn và những bài thơ lục bát của Trần Đức Uyển vậy... nhưng, lúc tỉnh cũng như lúc điên... giòng thơ Việt với đôi hình sắc lạ thường rẻ thành hai nẻo... cùng hướng vọng về ân sủng của Thượng Đế, chỉ có Huy Cận ngày xưa, không cầu mong Thượng Đế điều gì, vì thi nhân mang cả cái linh hồn trần gian nầy mà trả lại cho Người. Nhưng đến lúc sầu hận điên đảo khôn nguôi, tôi trở về với Ôn Như Hầu... với Chế Lan Viên... và nhất là với Hàn Mặc Tử. Thơ không vốn để vỗ về lấy đau thương của ai cũng không phải để nói lên cái đau khổ, mà để tạo lập một vũ trụ một cõi mới lạ... điều nói của Loài Người cả đấy thôi... thì dù ở đâu, ở hoang đảo nào, ở một thế giới nào đi nữa, chúng ta vẫn cắm lều cô độc, chúng ta vẫn đến cái đỉnh chót vót của tâm hồn tẻ quạnh của ta và chừng đó hoặc là trở về cô độc bằng thái độ sống, nếu không, thì chúng ta sẽ điên, điên như Chế Lan Viên, kinh dị như Hàn Mặc Tử và sau này trên một nguồn đó còn có nhà thơ Viên Linh với Hóa Thân xuất bản vừa rồi.

    Nhà thơ đi lọc ánh sáng để gieo vần, đơn độc đắm mình trong suối ngọc cỏ thơm, trong niềm đau thương xô đẩy đến một thế giới trăng sao lộng lẫy. Thi ca là nguồn suối ở trên cõi siêu hình đảo lộn cả mọi suy tưởng đậm đà của tình nhân gian sầu mộng. Ở đó chỉ có linh hồn thi nhân và trân châu ngọc bích của Thượng Đế. Ở đó sự kỳ lạ được nhà thơ điểm vào óng ánh tinh khí, thực thể trơ thành huyền hoặc lý lẽ cõi đời không có đất nẩy mầm, cõi điên loạn dị thường được soi trong cặp kính của một vì Sáng Thế, được gảy bởi cung đàn thiên tiên bất tuyệt.

    Từ lắng nghe niềm đau thương vọt máu của sự tình đến khao khát ân ái của nhục thể, từ lang thang cô đơn ở trong xã hội gọi là chỗ hợp quần này tương trợ và thông cảm này... rốt lại chỉ còn vò võ từng đêm, hoảng hốt và đau buốt xương da từng đêm trong bệnh viện Qui Hòa. Từ cõi bị đày này, thi nhân xưa vẫn là người tiên ở thượng giới cho đến cõi tạm bợ đày đọa này, rồi lại bị đày thêm lần nữa ở một vũng cô liêu cũ vạn đời...

    Với niềm đau thương của Hàn Mặc Tử người đời còn có thể nhắc tới. Nhưng tiếc rằng nhắc tới để cảm thấy một cuộc đời rất là say đắm... rất là khốn cùng... rất là thơ mộng!!! Chứ nào ai đã cảm nhận một người đó vượt khỏi cái âm u, hoang lạnh của hư vô bủa vây trùng điệp... đen tối mịt mù như thứ mê hồn trận. Những giờ phút tê điên hồn phách, sượng sùng xương da, ở giữa một căn nhà với ngọn nến, trông ra bốn bể đêm tối bủa vây, bãi tha ma hoang lạnh. Linh hồn kinh dị đến tột cùng, choáng ngộp cơ hồ nghẹt thở... đau đớn bốc dậy cùng từng sớ thịt, từng đường gân, từng mạch máu, từng phút từng lo âu và khẩn nguyện.

    Như một kẻ lâm vào ác mộng, vũ trụ quay cuồng, vang vọng đến tiếng gọi rợn người của tử thần rình rập. Cựa quậy khôn thoát, cuối cùng thể xác đành ngã gục... đành tê điên, đành tan rả, nhưng linh hồn Người đã đến một nơi cư ngụ bình yên... Trong đời ta, ít nhất là ta đã va chạm một lần với cái chết khủng khiếp, ta mê cuồng và thét gọi; ta điên đảo và bấu víu vào đời sống này một cách vừa bi thảm vừa run sợ. Ít nhất là như thế... ta mới cảm thông với một người trải nhiều ác mộng, luôn luôn thấy bàn tay lông lá của tử thần vương đến chụp xuống đầu cổ, vò bóp xương da. Cuộc chiến đấu bất lực của con người với định mệnh ác nghiệp, cuộc chiến đấu giữa thể xác tanh hôi ghì kéo linh hồn chìm ngập trong đó, và ý chí thi bay vượt lên, điểm linh hồn với cõi trú ngụ mông lung mù mịt của thế giới trăng sao huyền hoặc của tho Người.

    Thơ Hàn Mặc Tử không nên đọc trong lúc bình tỉnh vì nó sẽ dẫn ta vào chơi vơi hoang đảo trong đêm biển mù tăm. Nhưng lúc quá đau thương, ta vào cõi thơ của người để mà lảo đảo, hít làn tinh khí trăng sao, của hoa trái thanh tân, nhìn thấy ngất trời tinh đẩu, với nỗi đau đớn lạ thường, cảm giác lạnh tê. Ở đó, ta chịu nhận hồn ta vào cõi vô cùng nọ, ta cùng lùa ánh sáng như lùa một thứ tình mộng, như lù những làn sóng trong ngần của bầu trời tinh mơ, của biển vàng rực rỡ. Ta sẽ vơi bớt nỗi đau đớn mà cảm thấy một hồng ân, bánh mật của Thượng Đế. Và kẻ nào từ chối thứ bánh mật đó, từ chối mọi ân sủng thiêng liêng đó... cũng đứng lên than vãn cõi đời ô trọc làm chi nữa, đừng tìm làm chi nữa hạnh phúc ở trong cõi trần này. Nếu có gan liều phó mặc với triều sóng thời gian đẩy ra khơi mãi thì đừng đọc thơ Hàn Mặc Tử nữa, sẽ tự dựng lấy một thế giới riêng, ở đó mặc tình vùng vẫy.

    Nói về thơ Hàn Mặc Tử, ngẫm nghĩ lại, mình không nói được gì cả... bao nhiêu lời từ trước đến giờ như là cây mục, như là cỏ khô... bởi vì thơ người quá ư tràn trề ánh sáng, nhưng lúc tắm trong vùng ánh sáng nọ, thoát nó lại biến mất... lúc ta ngỡ thơ chàng là ánh sáng thái dương thì thơ chàng lại là vầng trăng thiên cổ... lúc ta nắm được linh hồn, nắm được bản chất thơ của Người ở cõi đời này... thì thơ chàng đâu có... mà ta cầm nắm đâu, vì:

    Người thơ chưa thấy ra đi nhỉ?
    Trinh bạch ai chôn tận đáy mồ.

    Và chân lý mà ta thấy được ở tận cõi xa mù nào... không thể hiểu nỗi nữa!

    Trần Tuấn Kiệt

    _______________________________________
    * Trích Thi Nhân Việt Nam Hiện Đại - Quyển I của Trần Tuấn Kiệt.
    ((¯*:·..·:**:·..·:**:·..·:**~Tam Lang~**:·..·:**:·..·:**:·..·:*¯))
    Similar Threads
  • #16

    Vịnh Hoa Cúc

    Thu về nhuộm thắm nét hoàng hoa
    Sýõng ðẫm trãng lồng bóng thýớt tha
    Vẻ mặt khác chi ngýời quốc sắc
    Trong ðời tri kỷ chỉ riêng ta

    Hồn Cúc

    Bấy lâu sát ngõ, chẳng ngăn tường
    Không dám sờ tay sợ lấm hương
    Xiêm áo đêm nay tề chỉnh quá
    Muốn ôm hồn cúc ở trong sương

    Trồng Hoa Cúc

    Thích trồng hoa cúc để xem chơi
    Cúc ngó đơn sơ, lắng mặn mòi
    Ðêm vắng gần kề say chén nguyệt
    Vườn thu vắng vẻ đủ mua vui

    ĐÂY THÔN VĨ DẠ

    Sao anh không về chơi thôn Vĩ ?
    Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
    Vườn ai mướt quá, xanh như ngọc
    Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

    Gió theo lối gió, mây đường mây
    Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay
    Thuyền ai đậu bến sông Trăng đó
    Có chở trăng về kịp tối nay ?

    Mơ khách đường xa khách đường xa
    Aó em trắng quá nhìn không ra
    Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
    Ai biết tình ai có đậm đà .
    ((¯*:·..·:**:·..·:**:·..·:**~Tam Lang~**:·..·:**:·..·:**:·..·:*¯))

    Comment

    • #17

      <DIV>ÐÀN NGỌC

      Điệu Hàm Chương mai hoa còn rớt ngọc,
      Xiêm nghê nàng ven vén để hương lay,
      Nốc đi cho làn phấn điểm màu say,
      Cho rung động toàn thân người rớm khóc.

      Rồi muôn xuân đã nư chiều thổn thức,
      Đều run lên như thể tấm hồn mơ.
      Ai gieo chi thương tiếc giữa đường tơ,
      Cho lỡ dở vang lên từng tiếng nấc!

      Nguồn sáng láng lờ đi trong sự thật,
      Trong ảo huyền và trong cả mê ly.
      Ai nỡ nào cắt nghĩa tới hàng mi:
      Là ứ lại, là trào ra nước mắt.

      Bằng trăm tiếng vẽ ra trăm màu sắc,
      Với đôi tay này trút hết đê mê.
      Dạ lan hương bừng nở cánh e dè,
      Trong khúc nhạc rên đều hơi gió rớt.

      Đàn ngọc đã rít lên chiều nả nớt,
      Tôi kêu rêu van khóc lạy nàng thôi!
      Hãy uống đi cốc rượu ngấm đầy hơi,
      Chan chứa vị nồng say đêm hợp cẩn.

      Nàng! Lạy nàng! hãy nghe tôi cầu khẩn:
      Hãy khoan tay cầm lại trí tương tư,
      Đang chờn vờn trong nguồn sáng ngất ngư,
      Đang lướt mướt ở trong màu hoa lệ.

      Trên cung bực hãm mau niềm ngọc kể,
      Với lòng run ngưng hết cả thanh âm,
      Cho lửng lơ chới với điệu phong cầm,
      Cho tôi bớt bồi hồi trong một phút.</DIV>
      ((¯*:·..·:**:·..·:**:·..·:**~Tam Lang~**:·..·:**:·..·:**:·..·:*¯))

      Comment

      • #18

        <DIV>ÐỜI PHIÊU LÃNG

        Mây trắng ngang trời bay vẩn vơ
        Đời anh lưu lạc tự bao giờ
        Đi đi... đi mãi nơi vô định
        Tìm cái phi thường cái ước mơ.
        Ở chốn xa xôi em có hay
        Nắng mưa đã trải biết bao ngày
        Nụ cười ý vị như mai mỉa
        Mỉa cái nhân tình lúc đổi thay.
        Trên đời gió bụi, anh lang thang
        Bụng đói như cào lạnh khớp răng
        Không có nhà ai cho nghỉ bước
        Vì anh là kẻ chẳng giàu sang
        Ban đêm anh ngủ túp lều tranh
        Chỗ tạm dừng chân khách bộ hành
        Đến sáng hôm sau anh cất bước
        Ra đi với cái mộng chưa thành.</DIV>
        ((¯*:·..·:**:·..·:**:·..·:**~Tam Lang~**:·..·:**:·..·:**:·..·:*¯))

        Comment

        • #19

          <DIV>ÐỪNG CHO LÒNG BAY XA

          Thượng thanh khí tiết ra nguồn sinh khí
          Xa xôi trăng mọc nước Huyền Vi,
          Đây Miên Trường, đây Vĩnh Cửu, tề phi!
          Cao cao vượt với hai hàng bóng vía .
          Trời nhật nguyệt cầu vồng bắt tứ phía,
          Ôi Hoàng Hoa, hồn phách đến nơi đây .
          Hương ân tình cho kết lại thành dây,
          Mong manh như lời nhớ thương hàng triệu
          Đàn cung bậc gió dồn lên âm điệu,
          Sững lòng chưa ? Say chấp cả thanh bai .
          Sang chơi thôi, sang chơi thôi! mà ai,
          Thu đây rồi, bước lên cầu Ô Thước
          Sao! Vàng sao rơi đầy nơi sóng nước,
          Đừng ngả tay mà hứng máu trời sa .
          Thôi kéo về đừng cho lòng bay xa ...
          Thu vươn này, thu vươn ra như ý ...
          Mau rất mau trong muôn hoa kiều mỵ,
          Mùa rất trai và ánh sáng rất cao .
          Đừng nói buồn mà không khí nao nao,
          Để chơi vơi này bông trăng lá gió,
          Để phiêu phiêu này tờ thơ vàng võ,
          Để dầm dề hạt lệ đôi ta .
          Tầng thượng tầng lâu đài ngọc đơm ra .
          Khói nhạt nhạt xen vô màu xanh biếc.
          Đẩy đưa dài hơi ngào ngạt trầm mơ .
          Thinh không tan như bào ảnh hư vô,
          Giải Ngân Hà biến theo cầu Ô Thước.
          Và ước ao nhớ nhung lần lượt
          Đắm im lìm trong mường tượng buồn thiu .

          (Thượng Thanh Khí)</DIV>
          ((¯*:·..·:**:·..·:**:·..·:**~Tam Lang~**:·..·:**:·..·:**:·..·:*¯))

          Comment

          • #20

            MỘT ĐÊM NÓI CHUYỆN VỚI GÁI QUÊ

            Chứa đầy hoa mộng trên trời cao
            đêm ấy không trăng mà có sao
            Một tiếng vang xa, rơi xuống suối
            Thì thầm trong gió ngàn phi lao .

            Mình nắm tay ta hỏi mật thiết
            Bước đời thi sĩ nhiều cay nghiệt
            Hay đầy hương vị như rừng mai
            Nhắm mắt ta vờ đường chẳng biết.

            Vì nếu ta đây là trích tiên
            Là hồn thi sĩ có lương duyên
            Với bao gái đẹp trong nhân thế
            Thì sống vô tâm chẳng biết phiền.

            Ta có như ai thèm phú quý
            Ngày đêm mơ ước điều xa xôi
            Tuy không tư lự nhưng hồi hộp
            Và biết làm thinh với ngọn đồi .

            Ta thường giơ tay níu ngàn mây
            đi lại lang thang trên ngọn cây
            Bởi ánh sáng trãng ngà đã yếu đuối
            Sương lam thấm áo lạnh không hay .

            Mỗi khi mưa ngớt cơn giông qua
            Xắn áo ra vườn ta lượm hoa
            Những cánh vô duyên theo gió rã
            Vừa cười, vừa khóc ta chôn hoa .

            Mình ơi, ta vốn khách đa tình
            Nhưng mối tình ta toàn nhạt cả
            Vì bao mỹ nữ, ta đều khinh.

            (Gái Quê)
            ((¯*:·..·:**:·..·:**:·..·:**~Tam Lang~**:·..·:**:·..·:**:·..·:*¯))

            Comment

            • #21

              DUYÊN KỲ NGỘ

              Tiếng Suối Reo

              Đâu gió lên tầng mây che mắt lạ
              Ta muôn năm len lỏi ở Đào Nguyên
              Nước trong sáng lòng ta thơm vô giá
              Sao không ai đi lạc tới non tiên?

              Để ta dâng, ta mời ai giải khát
              Nếm cho bưa mùi vị nước trường sinh
              Ồ tiếng tiêu đâu bay ra man mác
              Khiến nao nao nguồn thanh tịnh quanh mình.

              Lời Chim Phụ Họa

              Tiếng tiêu nao từ phương xa bay vẳng
              Tiếng thanh thanh mà rất mực tương tư
              Xuân đây rồi lan tràn như bóng nắng
              Ta nên bay cho khỏi vướng sầu u.

              Tiếng Tiêu

              Vàng bay theovàng đuổi theo vàng bay
              TIếng vàng này vừa mê vừa say
              Dồn qua phương đông mặt trời chưa nóng
              Dồn qua phương tây màu sắc hây hây

              Ta là khúc Phượng Cầu Hoàng năm trước
              Đem ân tình rải khắp cả trời duyên
              Cho Quân Thụy lấy nàng Thôi thuyền quyên
              Xuân vô cùng đến ngàn năm ơn phước.

              Song le Nàng vẫn luôn luôn cách biệt
              Bến Ô Giang lành lạnh khúc thầm thương
              Ta vẫn còn ngân bao lời tha thiết
              Trong nắng mai dìu dịu mối sầu vương.

              Chàng

              Mải vui tìm cành hoa trên cánh bướm
              Ai đưa ta lạc đến nước non này
              Mùi cỏ lạ thơm như mùi nhụy chớm
              Cùng tiếng tiêu đồng hợp chất nồng say

              Đến đây rồi ta mơ niềm hận cũ
              Đã bao năm nào thấy bóng giai nhân
              Hoa lá bỗng xôn xao tìm lấy thú
              Trong khi này lừng lẫy nhạc tường vân.

              Lời Suối Reo

              Ồ sự lạ muôn đời thế kỷ
              Đất Linh Sơn in dấu vết phàm nhân
              Ta reo lên với đàn thông thủ thỉ
              Cho lay bay tình ý ở xa xăm
              Xin mời chàng tài hoa thi sĩ đó
              Ngồi xuống đây bên thảm ngọc vườn châu
              Hai tay chàng thử vốc vào nước nọ
              Mát tê đi như da thịt nàng dâu.

              Lời Chim Hót

              Ôi chàng kia, thực ra chiều phong vận
              Hãy nghe ta cao hót khúc bình an
              Này mặt nhựt tròn vo đương sáng láng
              Gió đương lên vươn quyện tấm lòng ngây
              Ta đã nghe danh chàng cao vời vợi
              Như thơ ra đồng vọng cả thinh gian

              Chàng

              Nắng càng cao, lòng ta càng hừng hực
              Thơ lên rồi bay quá dải nhàn vân
              Mùi hương đâu trong lời ca sực nức
              E hư vô rung động cả phong trần
              Ôi chao, mê toàn thân như khoái cảm
              Như đêm xuân uống phải rượu quỳnh tương
              Không đâu mà, có điều chi vừa chạm
              Đến tâm linh - để báo hiệu phi thường.
              Ta hãy giấu tiếng tiêu trong cụm lá
              Đừng cho ra nghe lờ lặng trời mây
              Ta hãy ẩn mình ta trong kẹt lá
              Để chờ xem sự lạ đến gần đây

              Nàng

              Mây bay theo với mây bay
              Mình sao ra nước non này mà chơi
              Sáo ơi, dìu dặt khơi vơi
              Buông mau âm điệu để mời nhân gian
              Nắng cao ý muốn lan tràn
              Ở đây vắng vẻ cây ngàn suối reo
              Chim ơi hót khúc tương giao
              Có người thục nữ lần vào Thiên Thai
              Không gặp ai, chửa gặp ai
              Duyên còn ngậm kín, tình hoài miên man
              Tiêu tao đến nỗi bẽ bàng
              Đi trong hiu quạnh gặp toàn bơ vơ

              Lời Suối Reo

              Ở đây có suối đoàn viên
              Có cây Phối hợp, có duyên Ngọc vàng
              Nước ta trong trắng ơ Nàng
              Đọ xem trinh tuyết có phần thanh cao
              Cởi xiêm cởi áo ra nào
              Xuống đây nàng tắm cho rạt rào thơ ...

              Nàng

              Ôi chao thơ ngầm bay theo dải nắng
              Lộng vào trong xiêm áo mỏng mành sao!
              Tiếng ai cười vang trong im lặng
              Khiến lòng ta hồi hộp biết dường bao!


              Chàng (ở lùm cây ra)

              Tiếng tiêu vương vấn vào nhau mãi
              Ta cho Nàng đây, gẫm lạ kỳ
              Không duyên hồ dễ mong theo nắng
              Xin dâng nàng nụ cười với đôi mi.


              Nàng (kinh ngạc)

              Ở đâu chàng ở đâu ra
              Xem trong cốt cách mới ra tính tình
              E khi mình chửa iết mình
              Nói câu kỳ ngộ in hình hổ ngươi
              Chàng ôi, thốt chẳng nên lời
              Không quen sao lại lả lơi chuyện trò?

              Chàng

              Phải quên Nàng ở Đào Nguyên
              Bởi chưng sắc đẹp lại thêm đa tình
              Xuống đây tìm nợ ba sinh
              Không hay trời khiến ta mình gặp nhau.

              Nàng

              Em là Trần Thương Thương
              Ngụ ở bến Tầm Dương
              Đi tìm chàng thi sĩ
              Trong pho sách Kim Cương
              Đi tới Tương tư xứ
              Tìm không ra người thương

              Chàng

              Em là Trần Thương Thương
              Anh là Hàn Mặc Tử
              Không phải cách âm dương
              Còn có khi hội ngộ
              Em là hoa mười phương
              Anh là mây tứ xứ
              Gặp nhau ở cạnh đường
              Nói sao cho bằng khóc.

              Lời Chim Hót

              Hỡi ôi người tục khách tình
              Đến đây nhìn sững cho mình thêm ghen
              Má ơi, má núm đồng tiền
              Môi sao ướt đỏ ta thèm biết bao!
              Nắng ơi, nắng có lên cao
              Làm sao da thịt hồng hào thế kia?

              Nàng

              Người mộng hỡi từ nay ta mới biết
              Sao thơ anh nhuộm toàn màu ly biệt?
              Kêu không thôi, và nức nở cả ban đêm
              Nhạc thanh bai hòa trong cung cầm nguyệt
              Với bao màu sang sáng ửng duyên thơm
              Em mê quá thi nhân Hàn Mặc Tử.
              Người trai tơ thùy mị như tình duyên.

              Chàng

              Thương Thương em, trời cho ta kỳ ngộ
              Nói cho ta thần điệu của vàng bay
              Đôi nhụy thắm in trên màu rực rỡ
              Đây đôi chim gù gật với niềm say
              Anh van em cho anh quỳ san sát
              Cho mùa xuân ngầm ngấm tận hồn anh
              Thơ anh sẽ như trầm hương ngào ngạt
              Tỏa lên cao lồng lộng giữa trời xanh.

              Nàng

              Tất cả em là trân châu vô giá
              Dành cho anh rîêng hưởng hạnh phúc này
              Em kết tinh ở bao thanh sắc lạ
              Tòa thiên nhiên đúc sẵn để mê say
              Sao trời hỡi không cho em nguyền ước
              Em theo anh mà hứng lấy sao rơi
              Vẻ đài các còn nguyên trong khăn, lược
              Để làm chi, tình hỡi, khi xa xôi.

              Chàng

              Chỉ có em làm thơ anh mãnh liệt
              Tình anh vang như luồng gió van lơn
              Chỉ có em, lòng anh yêu tha thiết
              Yêu điên cuồng không một phút nào hơn
              Bây giờ đây khóc than niềm ly hận
              Hỡi Thương Thương người ngọc của lòng anh
              Ta nhìn em với bao lời ta thán
              Khiến hoa chim nghe được cũng không đành.


              Nàng

              Tình quân hỡi, muôn năm em chỉ muốn
              Sống bên anh cho thắm được tình yêu
              Mùa xuân em sẽ rất nhiều hoa bướm
              Bởi thơ anh tô điểm đẹp trăm chiều.


              Chàng

              Than ơi đời biệt ly chan chứa
              Anh sắp đi với hai dòng lệ ứa
              Cả đau thương dồn dập xót tâm bào
              Khi xa em đã bao lần vọng tưởng
              Mơ trong mơ làm hoảng hốt đêm trăng
              Khi gần em tâm thần anh sửng sốt
              Mùi yêu đương vương vít cả tâm hồn
              Em ở đó sao anh không thề thốt
              Bao dòng châu đem hiến tối tân hôn.


              Nàng

              Nói làm chi những câu mê sướng quá
              Nói những câu khờ dại cả người em
              Phải chăng anh tài hoa cao trọng lắm
              Đã bao lần khét tiếng ở đền vua
              Bao người ngọc đắm say lời ngọc thắm
              Bao giai nhân hâm mộ tấm tình thơ!


              Chàng

              Anh chỉ ngó say em trong chốc lát
              Để hồn thơ rời rạc với mây bay
              Gần em luôn để hưởng bao khoái lạc
              Thưa em không, anh đâu dám mê say!
              Một mai kia ở bên khe nước ngọc
              Với sao sương, anh nằm chết như trăng
              Không tìm thấy Nàng Tiên mô đến khóc
              Đến hôn anh và rửa vết thương tâm.


              Nàng

              Em quyết níu với bao tơ nắng dịu
              Níu thơ anh và níu cả hồn anh
              Hoa cỏ sẽ làm ơn theo chứng kiến
              Biệt ly nào dứt được mối thâm tình?


              Chàng

              Thôi chào em giờ không trở lại
              Anh đi rồi mà hương phấn vẫn theo luôn (chàng biến mất)


              Tiếng Suối Reo

              Xin đừng vầy bàn chân trong suối ngọc
              Hỡi giai nhân người lụa bến Tầm Dương
              Xin Nàng đợi để đêm khuya sẽ vọc
              Bao nhiêu trăng sáng dịu giữa hơi sương
              ((¯*:·..·:**:·..·:**:·..·:**~Tam Lang~**:·..·:**:·..·:**:·..·:*¯))

              Comment

              • #22



                NHỮNG GIỌT LỆ


                Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?


                Bao giờ tôi hết được yêu vì,


                Bao giờ mặt nhật tan thành máu,


                Và khối lòng tôi cứng tợ si?


                Họ đã xa rồi khôn níu lại


                Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa....


                Ngươì đi, một nửa hồn tôi mất,


                Một nữa hồn tôi bỗng dại khờ.


                Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?


                Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu?


                Sao bông phượng nở trong màu huyết,


                Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?


                Em ơi lửa tắt bình khô rượu
                Đời vắng em rồi say với ai.

                Comment

                • #23



                  SẦU VẠN CỔ


                  Lòng ta sầu thảm hơn mùa lạnh


                  Hơn hết u buồn của nước mây


                  Của những tình duyên thương lỡ dở


                  Của lời rên siết gió heo may


                  Cho ta nhận lấy không đền đáp


                  Ơn trọng thiêng liêng xuống bởi trời


                  Bằng tiếng kêu gào say chếnh choáng,


                  Bằng tim, bằng phổi nóng như sôi.


                  Và sóng buồn dâng ngập cả hồn,


                  Lan tràn đến bến mộng tân hôn.


                  Khoé cười nức nở nơi đầu miệng


                  Là nghĩa, trơì ơi, nghĩa héo hon.





                  Em ơi lửa tắt bình khô rượu
                  Đời vắng em rồi say với ai.

                  Comment

                  • #24



                    TRÚT LINH HỒN


                    Máu đã khô rồi thơ cũng khô


                    Tình ta chết yểu tự bao giờ !


                    Từ nay trong gió - trong mây gió,


                    Lời thảm thương rền khắp nẻo mơ.


                    Ta còn trìu mến biết bao người


                    Vẻ đẹp xa hoa của một trời ,


                    Đầy lệ, đầy thương, đầy tuyệt vọng.


                    Ôi ! giờ hấp hối sắp chia phôi !


                    Ta trút linh hồn giữa lúc đây,


                    Gió sầu vô hạn nuối trong cây...


                    - Còn em sao chẳng hay gì cả?


                    Xin để tang anh đến vạn ngày.
                    Em ơi lửa tắt bình khô rượu
                    Đời vắng em rồi say với ai.

                    Comment

                    • #25



                      một mai kia ở bên khe nước ngọc


                      với sao sương anh nằm chết như trăng


                      không tìm thấy nàng tiên mô nào đến khóc


                      đên hôn anh và rửa vết thương tâm.


                      HMT(trích trong Duyên kỳ Ngộ)


                      __________________________________________________ __________ _________


                      Nhắc đến Hàn Mạc Tử, người ta thương nhớ tới các mối tình của ông &amp; căn bệnh quái ác thủa đó, mà ông mắc phải. Nếu ko hiểu cuộc đời HMT thì kho co thể hiểu được thơ ông.Edited by: motngaymoi1782
                      Cuo^c do*`i la` mo^t vo`ng tro`n luo^?n qua^?n
                      Tra? no* va` khie^\'n ngu*o*`i kha\'c no* mi`nh.
                      Va` chu\'ng ta co^\' ti`m nie^`m vui trong do\'.

                      Comment

                      • #26



                        Em lấy chồng


                        Ngày mai tôi bỏ làm thi sỹ


                        Em lấy chồng rồi hết ước mơ


                        Tôi sẽ đi tìm mỏm đá trắng


                        Ngồi lên để thả cái hồn thơ.
                        Cuo^c do*`i la` mo^t vo`ng tro`n luo^?n qua^?n
                        Tra? no* va` khie^\'n ngu*o*`i kha\'c no* mi`nh.
                        Va` chu\'ng ta co^\' ti`m nie^`m vui trong do\'.

                        Comment

                        • #27

                          Hồn là ai?


                          Hồn là ai? là ai? tôi chẳng biết


                          Hồn theo tôi như muốn cợt tôi chơi


                          Môi đầy hương tôi không dám ngậm cười


                          Hồn vội mớm cho tôi bao ánh sáng


                          Tôi giả chết và no nê vô vạn


                          cười như điên sặc sụa cả mùi trăng


                          Áo tôi là một thứ ngợp hơn vàng


                          Hồn đã cấu đã cào nhai ngấu ngiến


                          Thịt da tôi sượng sần vì tê điếng


                          Tôi đau vì rùng rợn tới vô biên


                          Tôi dìm hồn xuống một vũng trăng êm


                          Cho trăng ngập trang dồn lên tới ngực


                          Hai chúng tôi lặng yên trong thổn thức


                          Rồi bay lên cho tới một hành tinh


                          Cùng ngả nghiêng lăn lộn giưa vô hình


                          Để gào thét một hơi cho rởn ốc


                          Khắp thiên đường, trần gian và địa ngục


                          Hồn là ai? là ai? tôi ko hay


                          Dẫn hồn đi dòng rã suốt một đêm


                          Hồn mệt lả còn tôi thì chết giấc.


                          Trích trong tập: Máu Cuồng &amp; Hồn Điên


                          __________________________________________________ ________


                          có lẽ trong thời gian này HMT dang bi nỗi đau bệnh tật hành hạ, căn bệnh kinh khủng ở thời này, không có thuốc chữa, bệnh Phong.
                          Cuo^c do*`i la` mo^t vo`ng tro`n luo^?n qua^?n
                          Tra? no* va` khie^\'n ngu*o*`i kha\'c no* mi`nh.
                          Va` chu\'ng ta co^\' ti`m nie^`m vui trong do\'.

                          Comment

                          • #28



                            Vớt hồn


                            Mây chết duối trên dòng sông vắng lặng


                            Trôi thây về xa tân cõi vô biên.


                            Trong thuyền mơ bông nghe ai đằng hắng


                            Thôi phải rồi đích thị tiếng ma điên.





                            Hồn ta rú trong đêm sâu ảo não


                            Tiếng lung lay xao xuyến ca ngàn sao


                            Và bong trăng trong âm thanh lảo đảo


                            Rã dần như hương khói giấc chiêm bao


                            ...............








                            Cuo^c do*`i la` mo^t vo`ng tro`n luo^?n qua^?n
                            Tra? no* va` khie^\'n ngu*o*`i kha\'c no* mi`nh.
                            Va` chu\'ng ta co^\' ti`m nie^`m vui trong do\'.

                            Comment

                            • #29



                              Một khối tình nức nở giữa âm u,


                              Một hồn đau rã dần trong sương khói,


                              Một bài thơ cháy tan trong năng rọi,


                              Một niềm run hoi hóp giũa không trung.


                              Cả niềm thương, ý nhớ, cả một vùng,


                              Hóa thanh vũng máu đào trong ác lăn.


                              Trích trong: Trường Tương Tư
                              Cuo^c do*`i la` mo^t vo`ng tro`n luo^?n qua^?n
                              Tra? no* va` khie^\'n ngu*o*`i kha\'c no* mi`nh.
                              Va` chu\'ng ta co^\' ti`m nie^`m vui trong do\'.

                              Comment

                              • #30



                                Trời hỡi, làm sao cho khỏi đói
                                Gío trăng có sẵn làm sao ăn
                                Làm sao giết được người trong mộng
                                Để trả thù duyên kiếp phụ phàng


                                Em ơi lửa tắt bình khô rượu
                                Đời vắng em rồi say với ai.

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom