• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Thiên đường nhỏ dại --Hoàng Ngọc Tuấn

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Thiên đường nhỏ dại --Hoàng Ngọc Tuấn

    Hoàng Ngọc Tuấn


    Thiên đường nhỏ dại

    Năm đó tôi được 15 hay 16 tuổi .Tóc tai bờm xờm như chổi lông gà , chuyên môn mang đôi giày ba-ta đạp gót kéo lê thê đến trường .Từ một chỗ ngồi gần cửa sổ nhìn ra những cây phượng ven bờ sông Hương trước kia vẫn xanh ngát ,nay đã thêm màu đỏ rực của bông hoa .
    Bông phượng đỏ và tiếng ve kêu trong nắng tươi tắn của mặt trời là hồi chuông báo hiệu niên học sắp hết . Và mùa hè đã đến .
    Đối với những người còn mặc áo trắng học trò , nhất là học trò bé con của một thành phố êm đềm như Huế , mùa hè là mùa thiên đàng .
    Đôi mắt cô giáo hơi buồn , cô đứng trên bục gỗ nhìn khắp lớp học như muốn ghi nhớ hết những khuôn mặt của bọn học trò đã làm cô mệt óc trong chín tháng qua . Cô nhìn bâng quơ xấp thông tín bạ ghi điểm hai kỳ thi lục cá nguyệt .
    Tôi nghe những lời nói dịu dàng từ đôi môi cô giáo , như một bản nhạc buồn tạm biệt :
    - Ngày mai là ngày các em được nghỉ . Cô chúc các em một mùa hè thật vui vẻ bên cạnh gia đình . Sang năm có lẽ cô còn được gặp lại đầy đủ các em , nhưng không dạy các em nữa .Tất cả đều được lên lớp , cô thì vẫn dạy lớp này ...
    Cô giáo ngừng lại . Bọn học trò ngước mắt hồi hộp chờ đợi cô giáo đọc kết quả kỳ thi cuối năm , xem ai nhất lớp và ai là người đội sổ . Tôi không quan tâm đến điều đó cho lắm . Tôi biết rõ sức học của mình . Đó là trình độ "tà tà" ,chuyện đứng nhất hay đứng chót không bao giờ đến với tôi cả . Vị thứ của tôi bao giờ cũng ở giữa , đội đầu vài chục thằng . Tháng nào học hành xuất thần lắm ,tôi leo lên đến hạng nhì là hết sức mình . Rồi tháng kế tiếp rớt ào xuống thấp như một chiếc bong bóng xì hơi .
    Trong khi cô giáo đọc tên và số điểm từng người , tôi chợt chú ý hôm nay lần đầu tiên cô mặc chiếc áo dài đỏ như màu hoa phượng . Điểm đặc biệt này làm tôi lưu ý hơn cả . Trí óc tôi giờ đang lan man mơ tưởng đến sớm mai sẽ ngủ dậy thật muộn , không còn nghe tiếng dục dã gọi đi học của bà ngoại . Những ngày tháng nghỉ ngơi tiếp theo quyến rũ như một giấc mơ , và ngày mai sẽ không còn mơ hồ như giấc mơ nữa .
    Duy là thằng đứng nhất lớp . Nó được đại diện cho cả lớp , đứng lên đọc bài "diễn văn" từ giã cô giáo .Hai má và lỗ mũi của Duy đỏ au lên như trái ớt chín vì mắc cở và cảm động . Cô giáo cũng nói vài lời , cô khuyên học trò nên giúp đỡ cha mẹ trong những ngày nghỉ chứ không phải lo chơi đùa không thôi . Giọng nói của cô dễ thương biết bao . Tôi hơi hối hận vì suốt năm nay tôi thường lơ là với giọng nói quen thuộc ấy trong những khi cô giảng bài .Tuy nhiên , tôi ít thích câu nói cuối cùng của cô :
    - Thỉnh thoảng các em phải xem lại bài vở , nhờ anh chị chỉ dẫn thêm vì sang năm là các em học lớp thi , chương trình mệt hơn năm nay nhiều ...
    Cô quay sang nhìn vài đứa học trò đặc biệt , loại làm biếng nhất lớp ,trong số đó dĩ nhiên có tôi .
    - ....Em nào thấy mình hơi kém môn nào , nên theo học lớp hè . Sang năm mà còn biếng nhác , trốn học thì khó mà đậu được ...Nghe không Tú ? Em đang suy nghĩ chuyện gì vậy ?
    Tôi giật nẩy mình như bị ai đập mạnh vào vai lúc ngủ gục .Cô giáo hay cắt đứt những lúc mơ mộng của tôi bằng cách bất thần gọi tên như thế . Tôi lúng túng nói :
    - Dạ ...có nghe .
    - Nghe gì ?
    - Nghe cô dặn em chăm học trong năm tới
    Nhưng không có điều gì làm tôi mau quên bằng lời dặn dò đó .

    Sớm mai hôm sau ,tôi không dậy muộn như mình tưởng . Hình ảnh của một ngày trời thảnh thơi cứ đầy tràn trong trí óc tôi suốt một đêm làm tôi nôn nao không ngủ được , cứ chong mắt chờ cho trời mau sáng .
    Lần đầu tiên tôi là người dậy sớm nhất , hơn cả bà ngoại . Tôi súc miệng đánh răng qua loa rồi chạy vội ra vườn .
    Khu vườn từ lâu tôi không có dịp chui rúc vào từng bụi cây , nay tôi thèm dược chạy quanh khắp cả .
    Mùa hạ mặt trời lên sớm , nhưng vẫn còn màn sương lạnh trên những tàu lá chuối xanh mềm . Sự yên tĩnh trong sạch bao bọc trên đám cỏ dại , trên những cây trứng cá rậm rạp với trái chín đang lôi cuốn bầy chim chào mào .
    Thơm nhất là những đám huệ trắng nằm trong bồn cỏ trước sân . Khu vườn , cây cối như một người bạn thân yêu vừa gặp lại nhau sau nhiều ngày xa cách . Cây ổi có vài trái vừa chín ửng vàng trên cành , những trái mãng cầu trong lòng bàn tay làm tôi chảy nước bọt . Tất cả những thứ trái đó giờ đây như đang chào mừng reo vui bên cạnh tôi ,và tôi chứng tỏ cảm tình của tôi đối với chúng vẫn đậm đà như ngày nào , bàng cách làm ngay một bữa điểm tâm trái cây : hai trái mãng cầu ngọt lịm và ba quả ổi xá lỵ chua dòn , nghe rào rạo trong hàm răng nhai ngấu nghiến .
    Tôi phải ăn vội vàng vì sợ bà ngoại bắt gặp . Bà ngoại không tiếc gì với tôi nhưng mùa này mãng cầu đang hiếm , bà định dùng mấy trái để cúng và ổi chưa chín lắm sẽ làm tôi đau bụng .(Đối với tôi thì ăn trước hay ăn sau khi cúng cũng đều như nhau và trái ổi nào nhai được đều là chín cả ).
    Có tiếng kêu của anh Vui làm tôi quay đầu nhìn ra vườn bắp . Thân hình vạm vỡ nhưng thấp lùn của anh đang lúi húi trên những luống đất cào xới thành một hàng đều nhau .
    Bà ngoại tôi có một lối đặt tên cho người làm thật đặc biệt và lạc quan . Bất cứ người giúp việc nào , nếu đàn ông thì bà gọi là Vui và nếu đàn bà thì tên là Mừng .Nhà tôi có hai người : anh Vui lo chuyện vườn tược và chị Mừng chuyên về bếp núc nấu nướng . Sáng nào anh Vui cũng dậy sớm vác cuốc ra vườn xới đát , tưới cây , bón phân hay nhổ cỏ dại .
    Tôi lại gần anh sau khi nhai nốt những miếng ổi cuối cùng trong miệng Anh Vui nhoẻn miệng cười , điếu thuốc lá Cẩm Lệ dính trên môi anh , đong đưa nhưng không rớt , trông thật tài tình . Anh phang một nhát cuốc thật mạnh ngập sâu xuống đất rồi hất hàm hỏi tôi :
    -Nghỉ hè rồi phải không ?
    -Ừ . Nghỉ học ba tháng lận .
    Anh Vui nhướng mắt , xoa hai tay vào nhau cho bụi đất bay đi .
    -Sướng quá ta . Sáng mai nhớ ra vườn giúp tôi tưới cây nhổ cỏ nghe .
    -Tôi nhún vai:
    -Tưới cây thì được , còn nhổ cỏ xin chịu . Mệt lắm .
    Anh Vui dừng tay . Anh nheo mắt lim dim nhìn tôi ,miệng bặm lại ra vẻ trịnh trọng :
    -Tú sợ tôi không ?
    -Không . Mắc chi mà sợ ?
    -Được rồi . Chốc nữa tôi mách với bà ngoại Tú vừa mới trộm mấy trái mãng cầu quý của bà . Tối nay là giỗ ông ngoại , không có trái cây để cúng là Tú chết rồi .
    Tôi thấy hơi ngài ngại , mặc dù biết anh Vui không bao giờ mách chuyện đó với bà ngoại . Anh ấy với tôi tuy tuổi tác cách xa nhau nhưng là bạn "vong niên" của tôi trong những vụ tát ao bắt cá hay bắn chim .
    Tôi phải "phản công" ngay vào nhược điểm của anh Vui :
    -Mách với bà ngoại là tôi trả thù anh liền , tôi không "gà" anh viết thư cho chị Mừng nữa .
    Thế là anh Vui phải vội cười hề hề giảng hòa . Tôi vốn là "cố vấn" văn chương của anh Vui . Anh ấy và chị Mừng không biết phải lòng nhau từ lúc nào mà mỗi tuần hai anh chị thư từ với nhau tốn cả đống giấy pelure xanh . Bà ngoại tôi rất nghiêm nên hai anh chị ít có dịp tâm sự trực tiếp với nhau . Mỗi lần anh Vui viết thư cho chị Mừng là phải kiếm tôi góp ý kiến .
    Vì mấy đồng bạc hối lộ của anh , tôi lúc nào cũng cố gắng tưởng tượng ra những câu văn diễm tình hết sức bóng bẩy , rất là cải lưng , nhưng anh Vui lại khoái ghê lắm .
    Đại khái như :
    " Buổi chiều hôm qua tại sao Mừng lỗi hẹn với tôi . Tôi đứng cô đơn trên cầu Bến Ngự , nhìn sông lững lờ trôi mà trong lòng nổi lên cơn bão tố tơi bời . Tại sao Mừng không đến ? Phải chăng những lời nói hôm nào của Mừng chỉ là những lời nói đầu môi chót lưỡi ....
    Ký tên :
    Vui , một người đang buồn bã ."

    Tôi khoái chí nghe anh Vui nói hứa cuối tháng này sẽ xin bà ngoại dẫn tôi về quê anh chơi , ở dưới làng Sình thường có đấu vật và đua ghe . Tôi cũng hứa với anh tối nay tôi sẽ thảo cho anh một lá thư nữa thật văn hoa .
    Có tiếng ho nhẹ của bà ngoại từ trong nhà . Bà ngồi trên ghế trường kỷ , mái tóc bạc và gọng kính trắng hiện ra sau khung cửa sổ . Bà đang pha bình trà điểm tâm buổi sớm , khói nhẹ bay vào không khí một mùi thơm dịu dàng quen thuộc . Những cánh bông tường vi lả tả tẩm trong bình trà tàu sôi nóng , làm tách trà thêm phần hương vị .
    Bà ngoại ngạc nhiên hỏi tôi sao dậy sớm thế , bà quên mất là tôi đã được nghỉ hè . Tôi trả lời bởi vì sáng nay tôi không phải làm điều gì cả . Nếu biết buổi sáng có công việc gì là tự dưng con ma ngủ dìm chết tôi trong giường đến thật trưa .
    Bà ngoại hút một điếu thuốc lá Mélia vàng nặng kinh khủng .Có lần tôi trộm của bà một điếu hút thử , khói đắng nghét và nóng đốt cháy cả cuống họng , không thấy ngon lành gì cả .
    Buổi trưa nắng mát đầy sân nhưng trong khu vườn vẫn có nhiều bóng mát . Tôi ngồi dưới bóng một cây nhãn già cỗi , nhìn vẩn vơ mấy con ốc sên màu xám như bùn đất , bám trên bờ ao cạn nước . Đợi đến khi nắng bớt gay gắt , tôi đem chiếc xe đạp ra chùi bóng loáng , siết thắng lại thật chắc , cho thêm dầu mỡ vào sên xe để khỏi bị trật sên bất thần giữa đường .
    Rồi với hai chục đồng của bà ngoại mới cho cất kỹ trong túi áo , tôi vội vàng phóng xe đi tìm mấy thằng bạn thân , trong bụng nôn nao nghĩ đến một buổi chiều rong chơi thú vị .

    Thuở ấy tôi có ba thằng bạn nối khố thân thiết nhất : Duy , ốm tong , mặt mũi trắng trẻo hiền lành như con gái , thường đứng nhất lớp ; Sơn , thằng chuyên môn sưu tầm được những kiểu áo quần mới lạ ; và Toại ,thằng Bắc kỳ duy nhất trong một bọn toàn người Huế .
    Ở Huế lúc đó mà được vài chục đồng là thấy đời tươi đẹp lắm rồi . Cả bọn bốn thằng nghênh ngang lái xe đạp dàn hàng bốn chật cả đường lang thang khắp cả . Trên con đường ven bờ sông Hương ngợp bóng phượng , qua cầu Trường Tiền tóc tai bay bổng mát rượi nhờ gió thổi từ dòng sông , vào những con đường bóng mát thật êm ả trong Đại Nội .
    Bọn tôi đạp xe lên ga xe hỏa , chui vào quán trước ga ,làm mỗi đứa một ly chè đậu xanh đánh trộn với nước đá bào lạnh ngắt , ngọt lịm và ngon lành tuyệt trần . Xong xuôi cả bọn lại phóng xe ngược về phố ,vào quán kêu bốn ly cà phê dá . Còn dư đồng nào mua vài điếu thuốc lẻ , cũng ngậm điếu thuốc trệ xuống ở môi , nhả khói um sùm như những tay giang hồ từng trải
    Uống gần hết ly cà phê thì Sơn nhắc :
    -Tụi mình đến trường bây giờ là vừa rồi . "Tụi nó " sắp bãi học rồi .
    Toại đứng dậy , đồng ý :-Mau lên kẻo hụt . Hôm nay là buổi học cuối cùng của "tụi nó"
    "'Tụi nó" đây là bốn cô nữ sinh đẹp nhất trường tôi . Ở Huế ,mọi người đều biết "yêu" rất sớm , và người nào cũng tự cho mình cái quyền được chọn bất cứ cô gái nào xứng đáng nhất để yêu . Mỗi đứa trồng cây si một nàng ,và không bỏ sót buổi nào trong cả năm học , đến đứng chực trước cổng trường ,ngơ ngẩn nhìn "người yêu" chưa bao giờ dám nói của mình cắp sách ra về .

    Khi bọn tôi phóng xe đến , trường học đã bãi . Bọn con gái chuyện trò tíu tít đứng chật cả con đường trước mặt trường . Bốn đứa đạp xe đi diễu qua , đứa nào cũng làm bộ lừ đừ nhìn qua những cô gái , mặt mày làm ra vẻ tỉnh bơ . Trong bụng thằng nào cũng đang nghĩ rằng có cả chục nàng đang thán phục nhìn mình .
    Duy đập mạnh vào vai tôi :
    - Nga "của mày" kìa !
    Tôi nhìn theo ngón tay chỉ của Duy và tim đập liên hồi như trống trận .
    Nga xinh xắn biết bao . Nàng nổi bật hẳn trong đám đông như một ngôi sao băng . Đoi mắt thật to đen ,mái tóc buông ngang vai óng ánh cùng với chiếc áo đầm trắng trông nghịch ngợm như một con bướm nhỏ . Giọng nói cũng thật êm ái rộn ràng nữa . Tôi biết được điều này bằng cách nghe lóm nàng nói chuyện với mấy con bạn .Tôi thì chưa bao giờ dám nói với nàng một câu .
    Tôi vội phóng xe mình khỏi đám bạn ,đạp nhanh một quãng khá xa rồi vòng trở lại đối mặt với Nga . Khi chiếc xe đạp của tôi phớt nhanh qua Nga , tôi bắt gặp trong một giây ngắn ngủi đôi mắt của Nga nhìn mình , nhưng ánh mắt ấy thật khó hiểu ,không biết có được một chút cảm tình nào chăng .
    Tôi tin là bộ vó của mình lúc ấy cũng "kẻng" lắm . Aó nyl-france màu xanh rộng thùng thình như áo choàng của hiệp sĩ ,quần jean bó với những hàng nút gắn hai bên nẹp quần ( "Mốt" thịnh hành nhất ở Huế thời đó ) . Hai chân đạp xe dang ra khuỳnh khuỳnh . Trông yên hùng như đang phi ngựa .Tôi chỉ hối hận lúc ấy sao mình không dám cười với Nga một phát . Một nụ cười làm quen thật dễ dàng biết bao , thế mà suốt năm nay tôi chưa bao giờ dám thực hiện . Cái miệng của tôi lúc đó nửa làm nghiêm , nửa muốn cười , cứ mấp máy hoài , chắc méo mó trông buồn cười chết được .
    Tôi quay đầu xe trở lại một làn nữa . Đôi mắt của Nga thoáng ngạc nhiên ,môi nàng bặm vào nhau trêu chọc . Lần này tôi nhất định cười chào nàng , nhưng tôi bắt gặp đôi mắt quyến rũ ấy chiếu thẳng vào mình ,tôi bỗng luýnh quýnh suýt đâm đầu xe vào gốc cây , và vội vàng phóng thật nhanh qua mặt nàng . Đầu óc tôi quay cuồng loạn xạ . Rồi cái bóng nhỏ nhắn của Nga dần xa , mất hút sau những thân cây trên vỉa hè .
    Tôi trở lại với tụi bạn . Cả hai thằng xúm vào tôi hỏi "kết quả" cuộc gặp gỡ vừa rồi . Sơn chế giễu :
    - Sao ? Có phát ngôn được gì không hay là nhắm mắt , câm miệng hến như thường lệ ?
    Tôi nhìn những bộ mặt tinh quái một cách đáng ghét của tụi bạn . Chắc chắn bọn quỷ ấy sẽ cười chế nhạo tôi tơi bời nếu biết sự nhút nhát của tôi vừa rồi . Và cái tật nói dối lại quyến rũ tôi . Tôi nhún vai :
    - Lần này thì tao thành công vĩ đại rồi . "Em" cười chào tao , tao đứng nói chuyện với "em" lâu lắm , còn hẹn mai đến nhà chơi nữa .
    Duy nheo mắt nghi ngờ ,nó suy bụng ta ra bụng ngươpì :
    - Xạo hoài cha nội . Mày mà dám nói với con Nga một tiếng là tụi này đi đầu xuống đất hết .
    Tôi bừng mặt , nổi sùng thách thức :
    - Được rồi . Đạp xe rượt theo Nga mau ,xem tao biểu diễn . Tụi mày dám cá gì không ?
    Ba thằng bạn ốn biết rõ tính nhát gái của tôi , chúng không ngần ngại xúm nhau cá liền . Toại đề nghị :
    - Mày cứ trổ tài đi ..Nếu mày dám nói với con Nga một câu , tụi tao đãi mày đi xi nê . Rạp Tân Tân đang chiếu phim Rio Bravo , một phim cao bồi thượng hạng . Nếu mày vẫn câm , tụi tao "nghỉ" chơi mày ra .
    Tôi gật đầu đồng ý và rủ tụi bạn phóng xe rượt theo Nga . Nhà nàng ở gần trường nên chúng tôi phải cố chạy nhanh kẻo nàng vào nhà là mất một dịp đánh cuộc .

    Tôi nhìn thấy tấm lưng áo trắng của Nga hiện ra gần trước mặt , hai gót chân nàng mềm nhỏ như miếng bánh kem sữa tung tăng trong đôi giày màu vàng . Bỗng dưng tôi cảm thấy xấu hổ vô cùng vì nghĩ rằng có lẽ mình sẽ thua cuộc , mình sẽ không dám hé răng thốt một lời "phạm thượng " nào trước đôi mắt quá đỗi thiên thần của Nga . Tôi hồi hộp còn hơn là dở tài liệu ra quay trong lớp vào mùa thi . Một thằng quỷ nào đó ở đằng sau bỗng bóp còi xe kêu rổn rảng thật chói tai . Nga giật mình quay đầu lại , nàng ngạc nhiên rồi đôi lông mày hơi nhíu gần nhau tỏ vẻ khó chịu .
    Nói đại một câu , một câu thật dễ dàng như "Nga nghỉ hè rồi phải không ?" nhưng lưỡi tôi ríu lại như người câm . Bao nhiêu can đảm tan biến như bong bóng nước . Cả một vốn liếng văn chương dồi dào trong ngừõi , cả cái thành tích viết thư tình giùm cho người lớn ,đều trở thành con số không . Tôi tưởng tượng đến những lời đùa cợt chế nhạo của bạn bè .
    Và tôi bỗng hét lớn . Tiếng thét làm kinh ngạc hết mọi người , Nga và lũ bạn , cả tôi nữa :
    - Nga ơi ! Tôi mê Nga kinh khủng !
    Tôi cúi gằm mặt ,bặm môi nhấn mạnh bàn đạp chạy vùn vụt ,cho thật nhanh xa nơi mà tôi vừa làm một điều thật bậy bạ ,không thể tha thứ được .. Cả bốn thằng thi nhau phóng xe chạy trối chết .
    Tôi không dám quay đầu nhìn lại một giây . Về sau Duy kể lại lúc đó khuôn mặt của Nga đỏ bừng ,nàng kêu lên mấy tiếng gì đó thật giận dữ .

    Thế là "mối tình"thứ nhất của tôi từ đó tan vỡ như một trái khế chua còn xanh ,nhưng đã sớm rơi lìa trong một chiều mưa bão .
    Mùa hè còn có biết bao nhiêu trò vui tuyệt vời khác . Những buổi tắm sông , lội qua bờ bên kia bẻ trộm mía hay đứng trên cành cao lao đầu xuống nước như một Tarzan của rừng thẳm . Ngày leo lên đỉnh núi Ngự Bình để nhìn trọn thành phố Huế nhỏ bé nằm dưới chân , ngày rong ruổi trên con đường đầy tiếng ve kêu xác phượng . Sớm mai săn sóc khóm hoa hồng , buổi chiều vun xới vườn bắp nhỏ . Buổi trưa ngủ mơ màng dưới bóng lá cây xanh ,những bài thơ tình vụng về đầu tiên được làm nên vào thời khắc êm ái ấy .
    Mùa hè rồi cũng đi qua . Nhưng ở Huế , mùa đông mùa xuân mùa thu hay mùa hè , đều là mùa thiên đàng cả .
    Về sau khi lớn lên , khi đánh mất tuổi thơ của mình hồi nào không hay , những mùa thiên đàng tưởng chừng không bao giờ đến nữa . Rồi tôi bước chân vào lớp tuổi mà người ta gọi là tuổi trẻ , nhưng riêng tôi , cái tuổi trẻ ấy bị đè nặng bởi muôn ngàn lo âu mệt nhọc ,chán nản , tham vọng và tuỵêt vọng . Tất cả những sản phẩm của trí khôn ấy đáng lẽ chỉ đến với những người già nua , nhưng đã bủa vây tôi quá sớm .

    Bây giờ , thỉnh thoảng tôi mơ tưởng đến một thiên đàng .
    Nhưng thiên đàng ...chính là lúc mình còn nhỏ dại .


    (trong tuyển tập Hình Như Là Tình Yêu của Hoàng Ngọc Tuấn )














    Đã chỉnh sửa bởi GRANDET; 21-08-2009, 06:26 AM.
    Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......
    Similar Threads
  • #2

    [ame="http://www.youtube.com/watch?v=nfFfdZTMjV4&feature=related"]YouTube - Ngay Xua Hoang Thi - Thai Thanh[/ame]
    Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

    Comment

    • #3

      Phượng

      bài trên có nhắc "Bông phượng đỏ" và "mùa hè" nhân tiện hôm nay có người bạn email bài Phượng em mời các bác cùng đọc ....
      chưa xin phép trước post bài cùng trang hy vọng "bác" G. không la em...



      Phượng


      Đố ai tìm được một hình bóng gì rất Việt Nam ngay từ buổi ban đầu, mà lại không phải Việt Nam? Cái kỳ bí của hoa phượng nằm nơi chỗ đó.

      tác giả -- Vĩnh Sính

      Phượng không thơm, phượng chưa hẳn đã là đẹp, nhưng phượng đỏ và phượng nhiều, phượng có một linh hồn sắc sảo mênh mang. Phượng không phải là một đoá, không phải vài cành; phượng đây là cả một loạt, cả một vùng, cả một góc trời đỏ rực.... Màu hoa phượng chói lói như sắc máu người.... Nhưng hoa càng đỏ, lá lại càng xanh. Vừa buồn mà lại vừa vui, mới thực là nỗi niềm bông phượng. Một làn gió hẩy tới; từng đợt sóng rào rào trên biển hoa.... Người ta trồng phượng ngoài thành và trong thành; và người ta hay trồng phượng trong các sân trường... Nhưng dù trồng ở đâu, cũng chỉ có bọn học sinh hiểu hoa phượng nhất. Hoa phượng là hoa-học-trò. Còn ai quen với phượng cho bằng bọn cắp sách đến trường một ngày hai buổi ! Còn ai có linh hồn tươi thắm để quan hoài cùng với phượng thắm tươi ?




      Mấy câu của Xuân Diệu không hiểu vì sao cứ ám ảnh tôi mỗi lần tôi thấy bóng hình hoa phượng. Tôi còn nhớ trong tủ sách cũ của anh chị tôi, tôi thường ghiền gẫm cuốn Trường ca, xuất bản vào khoảng năm 1945. Đoạn trích dẫn nằm trong chương “Hoa học trò”, phần cuối của sách. Trong chương này, trừ một đôi chữ đã cũ với năm tháng ; những nhận xét của nhà thơ thường gần gũi và đượm chất thơ, có sức quyến rũ người đọc. Khó kiếm một tác phẩm viết về phượng với những ý tưởng cô đọng như thế.
      Kể từ khi sách ra đời đã hơn 60 năm, hôm nay người viết có cảm tưởng gì khi đọc lại mấy dòng trên ?

      *

      1. Nói tới “hoa phượng” tưởng cần biết sơ về hoa phượng ta. Phượng ta, cây không lớn, có ở Việt Nam hình như từ lâu, ít ra so với “hoa phượng” tức “hoa phượng tây”.
      Từ điển tiếng Việt (chủ biên Hoàng Phê) ghi rằng cây phượng ta, dùng như chữ “kim phượng”, là loại “cây nhỡ cùng họ với vang, muồng, hoa màu đỏ hay vàng, có nhị mọc thò ra ngoài như đuôi phượng, thường trồng làm cảnh”.



      “Phượng vĩ” trước đây dùng để chỉ cây phượng ta, nhưng vì từ mấy chục năm nay cố
      đô Huế đã biến thành ‘thủ đô của phượng’ (danh từ tác giả đặt), “phượng vĩ” đã trở thành “hoa phượng”. Dĩ nhiên một khi đã có “hoa phượng” rồi thì chẳng ai truy nguyên gốc gác của nó là “hoa phượng tây” làm gì !

      2. Phượng, cũng theo từ điển trên, là “loài cây to cùng họ với cây vang, lá kép lông chim, hoa mọc thành chùm, màu đỏ, nở vào đầu hè, thường trồng lấy bóng mát. Mùa hoa phượng (mùa hè)”. Tiếng Anh gọi phượng là Royal Poinciana, hay Flamboyant có gốc của tiếng Pháp cổ. Tên khoa học là Delonix Regia. Thân cây cao chừng trên 10 m và chỉ mất vài năm để ra hoa. Phượng có xuất xứ từ Madagascar, trước đây thuộc Pháp. Ngay trong từ điển người ta cũng không để, hay là không ý thức, đến gốc gác cây phượng nguyên ở đâu – huống hồ là người thường !
      Từ Madagascar đến Việt Nam có bao xa, dẫu thuở ấy là thời Pháp thuộc ...

      *

      3. Khi viết ngang mấy dòng trên, tôi chợt nghĩ thi sĩ Xuân Diệu có lẽ cũng vô tình cảm thấy cây phượng có một lịch sử dài như vô tận. Với nhà thơ, cây phượng tuồng như không có điểm khởi đầu. Nhưng Xuân Diệu và chúng ta nào đâu có dè rằng cây phượng ở Việt Nam chỉ có 40, 50 năm lịch sử là nhiều nhất ! Đó là tính từ ngày cuốn Trường ca ra đời.


      Phượng làm quen với đất thuộc địa mới ở Đông Nam Á của người Pháp vào cuối thế kỷ 19 -- đầu thế kỷ 20 qua mảnh đất Việt Nam. Tôi lật những sách như từ điển Huỳnh Tịnh Của ra năm 1896 hoặc Khai Trí Tiến Đức xuất bản năm 1931 để kiếm một đôi điều nói về cây phượng vốn là “cây phượng tây” này, nhưng các cuốn đó tuyệt nhiên không đề cập gì cả.


      Ví dụ từ điển Đại Nam quốc âm tự vị của Huỳnh Tịnh Của chỉ có từ “phụng” với nghĩa là “Chúa các loài cầm, lông năm sắc, ở trong số tứ linh”. Từ “Hoa phụng” có trong từ điển là cây có lá “dùng làm thuốc tẩy trường”, nhưng thuộc “thứ cây nhỏ” – như vậy chắc chắn là khác với cây phượng mà ta đang kiếm rồi. Chúng ta có thể phỏng đoán cuối thế kỷ 19, cây phượng chưa có tại Việt Nam, hay nếu có chăng nữa thì cũng rất ít. Điều đó cũng dễ hiểu, vì Việt Nam là nước Đông Nam Á trở thành thuộc địa Pháp trước tiên thì Pháp phải mất thì giờ để tìm hiểu con người cũng như cây cỏ !

      Cuốn Việt Nam từ điển (Khai Trí Tiến Đức) thì sao ? Theo sách này, “phụng” có khi đọc là “phượng”, nhưng nghĩa thì chẳng khác gì Đại Nam quốc âm tự vị.

      Tóm lại, cho đến đầu năm 1930 những cuốn từ điển ở Việt Nam vẫn chưa có từ “phượng” theo nghĩa “cây phượng” mà chúng ta đang tìm.

      4. Nhưng từ nửa sau thập niên 1930 hoa phượng “đột nhiên” xuất hiện rầm rộ trong thơ văn. Vì sao vậy ? Phải chăng có đợt trồng phượng rộng rãi ở Việt Nam trước năm 1935 ? Hay có nhân vật nào của chính quyền thuộc địa thấy cây phượng thích hợp với khí hậu Việt Nam và đã trồng thử trong khoảng thời gian đó ? Vân vân và vân vân.
      Chúng ta thấy rằng những câu hỏi như trên vẫn còn thiếu sót, nếu không nói thêm rằng đó cũng là khoảng thời gian mà vấn đề cải tiến chữ quốc ngữ, sự vùng dậy của tiếng Việt, cùng với các vận động quần chúng đã ảnh hưởng, trực tiếp hoặc gián tiếp, đến sự bành trướng trên nhiều mặt trong xã hội, kể cả sự lan rộng của bóng hình cây phượng trong tuổi trẻ Việt Nam.
      “Học trò” từ đây làm quen với những gốc phượng trong sân trường. Một khi đã quen rồi thì sự gắn bó với hoa phượng cũng đi nhanh gấp bội : từ cây “phượng tây” hoặc cây “phượng lai” phút chốc đến “hoa phượng” rồi đến hoa-học-trò đâu có bao xa ! Trái “phượng tây” to mấy lần trái bồ kết cũng trở thành trái phượng hiền lành như muôn ngàn cây trái khác, khi viên đá hay mảnh gạch của mấy anh học trò tìm cách khẻ mãi mới ra hột phượng xanh rờn !

      *
      5 . Một trong những thi sĩ có thơ nói về phượng sớm nhất chính là Hàn Mặc Tử. Năm 1937, thi sĩ đã nói lên “màu máu” của hoa phượng trong bài “Những giọt lệ” của tập Đau thương. Ở đây ta sẽ không bàn đến sự thiên phú của nhà thơ hoặc tính cách siêu nhiên (“bỏ dưới trời sâu”) để chỉ xin nói về màu huyết của “bông phượng” :

      Tôi vẫn ngồi đây hay ở đâu ?
      Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu ?
      Sao bông phượng nở trong màu huyết,
      Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu ?


      “Màu hoa phượng chói lói như sắc máu người” (Xuân Diệu) đã được nhắc lại trong một số bài thơ của các tác giả qua sự gắn bó của hoa phượng với dải đất Việt Nam. Các chữ “sắc hây hây” và “màu lửa” trong trường hợp này, không hiểu sao cũng làm gợi nhớ đến sắc máu người :


      Từ cỏi lòng trai nở dẫy đầy
      Một trời phượng đỏ sắc hây hây,
      Nắng ơi, xin rực thêm màu lửa

      Và gió chao nhè nhẹ nhánh sây.
      V.B., 1990

      Màu hồng của hoa phượng là màu của tương lai rực rỡ. Có bạn chắc còn nhớ bài hát khoảng 1954 của nhạc sĩ Hùng Lân :

      Trời hồng hồng, sáng trong trong,
      Ngàn phượng rung nắng ngoài song
      ...

      Song màu đỏ của hoa phượng cũng mang lại không khí đượm buồn, một nỗi buồn man mác, của cảnh xa trường qua mấy tháng Hè :

      Phượng đem duyên thắm cho hiu hạ,
      Nhuộm đỏ lòng tôi sắc biệt ly,
      Khi trường đóng cửa xa chân bước,
      Không hiểu rồi tôi sẽ nhớ gì ?


      Bài thơ trên tôi thuộc từ hồi còn bé, nhưng tôi không có dịp hỏi tên tác giả trước khi anh tôi vội thành người thiên cổ. Bạn nào vui lòng chỉ giáo tôi sẽ xin đội ơn vô cùng.
      Ở Huế, cạnh chùa Thiên Mụ có mấy gốc phượng. Ngay từ cuối những năm 1930, những gốc phượng đâu đây đã làm chứng nhân cho những buổi “gặp nhau” rất vô tư, nhưng đẹp và lãng mạn. Thi sĩ Nam Trân, trong “Cô gái Kim Luông” (Đẹp và Thơ, 1939), đã ghi lại mẩu chuyện đó như sau :

      Thuyền nan đủng đỉnh sau hàng phượng,
      Cô gái Kim Luông yểu điệu chèo.
      Tôi xuống thuyền cô, cô chẳng biết
      Rằng Thơ thấy Đẹp phải tìm theo.

      6. Đoạn văn trích ở đầu bài đã được nhà thơ Xuân Diệu viết để tả vùng nào ? Huế.
      Tại sao ?
      Bởi trên khắp lãnh thổ Việt Nam, hay nói cho sát nghĩa thì từ Nam chí Bắc, chỉ có người Huế mới nói “Người ta trồng phượng ngoài thànhtrong thành”. Ở Huế “thành nội” là khu vực ở “trong thành”, và vùng phụ cận người ta gọi là “ngoài thành”.
      Cũng cần nên nói thêm rằng trước 1945, Xuân Diệu sống ở Huế khoảng 1937-38 và có lẽ cũng đã ghé Huế trong những lần ra Hà Nội, hay trong những chuyến về quê ở Bình Định hay Hà Tĩnh.

      7. Phượng có thể trồng sát bên sông hay bên bờ hồ. Phượng nằm gần bờ nước trông thật xinh. Ở Hà Nội cạnh hồ Hoàn Kiếm có một gốc phượng. Đây là nơi trai thanh gái lịch đua nhau chụp hình trong mùa phượng nở. Đà Lạt có hồ Xuân Hương, Đà Nẵng có sông Hàn, phong cảnh thật là thanh lịch. Nhưng ven bờ nước tôi không nhớ có gốc phượng nào.

      Huế có nhiều phượng hơn cả. Không phải ngẫu nhiên mà người ta thích chọn cảnh cây phượng rủ bóng sau Đài Phát Thanh (cũ) cạnh bờ sông Hương, làm hình cho những tấm carte postale. Với mây, với núi, với nước, hoa phượng đẹp vô vàn. Vật đổi sao dời và mấy cơn binh lửa lại làm cho hoa phượng ở Huế như muốn đậm đà và lộng lẫy hơn !
      Phượng với lịch sử trên dưới một trăm năm đã chia sẻ nhiều nỗi niềm của dân tộc. Tưởng chừng như cả nghìn năm. Xuân Diệu vẫn có lý. Bóng dáng của cây phượng khó tách rời với người dân đất Việt.

      Đố ai tìm được một hình bóng gì rất Việt Nam ngay từ buổi ban đầu, mà lại không phải Việt Nam ? Cái kỳ bí của hoa phượng nằm nơi chỗ đó.

      VĨNH SÍNH



      Đã chỉnh sửa bởi anh-tran; 21-11-2009, 10:40 PM.

      Comment

      • #4

        Phượng tím

        Phượng tím

        Chuyến đi hội nghị ở Đà Lạt (14-16/04/2006) vậy là lời quá Nghe nói cây phượng tím lâu lắm rồi mà chưa gặp. Chuyến này hên thiệt. Đang mùa hoa phượng tím nở. Vậy là có dịp giới thiệu với mọi người loài cây quí hiếm này.

        Xin mời.

        Xê.







        Hoa của nó khác với hoa phượng bình thường ở đây. Xem kỹ từng cái hoa thì nó có dạng loa kèn. Rất tiếc là tôi không có lượm hạt đem về. Thật ra thì tôi không có ý định trồng nên quên mất việc lấy hạt. Có lẽ đây là loài cây chỉ thích hợp với không khí lạnh. Rất khó trổ hoa khi trồng ở vùng nóng.

        Không biết cây phượng tím có cùng loài với cây phượng đỏ không nữa vì hoa và trái của hai cây này khác hẳn nhau. Lá của cây phượng tím cũng mịn hơn là cây phượng đỏ.

        Ở Cần Thơ hiện nay có một cây ở góc ngã tư Hoà Bình + Ngô Quyền, nằm ở góc bên nhà sách Phương Nam. Cách đây 2 năm vào dịp gần tết nghe người ta nói cây Phượng Tím trổ hoa tôi mừng quá xách máy đi tìm, nhưng đến nơi chỉ thấy có lá không. Hỏi những người ở xung quanh thì được trả lời là nó chỉ có mấy bông hà, và rụng hết rồi. Vì vậy nên kỳ này lên Đà Lạt thấy phượng tím trổ rực trời chọp đã luôn



        Cây phượng tím ở Cần Thơ.



        [url="http://forum.ctu.edu.vn/viewtopic.php?t=4024"][COLOR=black]Link


        PS : về Cần thơ coi phượng tím , mời A-T !
        Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

        Comment

        • #5


          Comment

          • #6

            ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi GRANDET View Post


            PS : về Cần thơ coi phượng tím , mời A-T !
            Có cây Phượng Tím thiệt hả bác gái GRANDET ơi, lạ thiệt nhỉ?

            Comment

            • #7

              ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Sương khuya View Post
              Có cây Phượng Tím thiệt hả bác gái GRANDET ơi, lạ thiệt nhỉ?

              tui trả lời cho ấy đỡ nghe...

              ....coi đỡ clip này để thấy "phượng tím" như thế lào nghe Sương Khuya ( ban ngày "sương" ở đâu dzậy ? )


              [ame="http://www.youtube.com/watch?v=d0RP7fxo3kw&feature=related"]YouTube- Phượng Tím Phượng Hồng[/ame]

              Comment

              • #8

                Phượng tím Cali







                • Ở sàigòn không có màu phượng tím, nên không man mác buồn thương.
                • Ở sài gòn không có nắng hiền hòa như mùa hè pasadena cali.
                • Ở sài gòn chỉ có màu phượng đỏ, đỏ thật đỏ, đỏ như môi em, như lửa
                Sáng nay khi bước ra xe để đi mua bánh mỳ và cafe sáng, tôi bị cả một màu tím phủ quanh. Một cánh hoa vội vàng rụng trên vai, cánh hoa mong manh như cánh bông bụt ở quê nhà nhưng có sắc tigôn nhẹ nhàng.

                Cũng lạ nhỉ, ở đâu mà hoa rụng nhiều thế, phủ tím cả một mảng cỏ xanh nơi tôi đậu xe, và trên kiếng xe tôi là những bức tranh vẽ vội bởi những cánh hoa tinh nghịch tung tăng trên cái nền xám nhạt vốn đã buồn của người bạn đời của tôi bấy lâu nay.

                Ngẩng mặt nhìn lên cái vòm nhà tim tím ấy, tôi ngỡ ngàng như đang mơ. Những nhành lá hiếm hoi còn sót lại giữa cái bao la tím ấy là kỷ niệm của một thời đi học, những chiếc lá của mùa hè, những cánh phượng tuổi thơ được tái hiện trong một màu tím đầy lạ lẫm nhưng như đã quen từ lâu. Màu phượng tím Cali, tôi tự lẩm bẩm một mình và đâm ra ngớ ngẩn cả buổi sáng hôm nay.

                Kỷ niệm lại ùa về. Noel vừa rồi về thăm quê, khi gặp lại người thầy và một người bạn học cũ, thầy có hỏi tôi đã thấy sắc tím lạ thường về một loài hoa phuợng ở Mỹ chưa vì đâu đó thầy đã đọc những lời văn miêu tả rất độc đáo về loài hoa này. Tôi thực tình bảo là chưa vì trong đầu vẫn nghĩ phượng tím là loài hoa hiếm không dễ gì bắt gặp trên đường. Thế mà hôm nay, nguyên một hàng phượng tím ngay trước căn hộ tôi sống gần một năm nay mà tôi không hề biết đến. Một sự thật đầy hài hước làm sao.

                Trên đường xuống phố mua cafe, tôi cứ giễu mình hoài, chẳng lẽ sống nơi xứ tân tiến này, lãng mạn là một thứ xa xỉ thượng lưu mà tôi không đủ khả năng hưởng thụ? Một màu tím tôi từng yêu thích qua những cánh hoa thạch thảo được lồng trong cánh hoa học trò mà tôi vẫn dửng dưng không nhìn thấy, đôi khi vô tình gạt đi khỏi kiếng xe mà không một lần nhìn lên xem cành hoa phượng thân thương đang gọi chào mình.


                Link




                Comment

                Working...
                X
                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom