• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Nguyễn Công Trứ

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Nguyễn Công Trứ

    Nguyễn Công Trứ

    Link" align="left" border="0" alt="" style="padding:7px;" />Nguyễn Công Trứ quê làng Uy Viễn, huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh. Nguyễn Công Trứ sinh cuối năm 1778, kém thi hào Nguyễn Du 12 tuổi, là đồng hương Nghi Xuân, hai làng cách nhau chỉ hơn một cây số. Nổi tiếng thông minh, học giỏi từ ấu thơ, nhưng lận đận mấy lần thi cử, mãi tới năm 1819, ông mới giành được giải nguyên trường Nghệ. Bước hoạn lộ bắt đầu ở tuổi ngoài 40 (1820) với chức Hành tẩu Quốc sử quán nhưng lại gập ghềnh bao chặng gian nan.

    Đem thân vào chốn quan trường, 28 năm làm quan, 26 chức vụ khác nhau, lúc làm quan văn, khi thì quan võ. Ba lần Nguyễn tiên sinh được cử đi chấm thi hương (cử nhân), có lần đảm chức Chánh chủ khảo trường thi Hà Nội. Bốn lần được phong làm tướng cầm quân, ra Bắc, vô Nam, oai phong lẫm liệt. Nhưng con người tài hoa và khí phách ấy với nhân cách ngay thẳng, bộc trực, dám làm, dám chịu bị những kẻ gian nịnh trong triều, ngoài nội ganh ghép, gièm pha, vu vạ, chịu nhiều phen điêu đứng. Chúng vu ông buôn lậu, mưu phản triều đình, vượt quyền vua, toàn là trọng tội. Nhiều lần ông bị giáng chức từ ba, bốn cấp, có khi cách tuột, cho đi làm lính thú. Nhiều phen ông bị án oan, có khi phải chịu án "trảm giam hậu" (tội chém, nhưng giam chờ lệnh)!

    Thật nghịch lý với con người lúc nào cũng lo toan việc dân, việc nước, nuôi chí tang bồng "ra tay kinh tế" để cho dân thoát cảnh đói nghèo, lầm than. Thật đau đớn cho một tâm hồn cao thượng và hào phóng bộc lộ trong gần 150 áng thơ văn chói sáng để lại cho đời dấu ấn một kẻ sỹ đáng yêu và đáng kính. Cũng thật gớm ghiếc cho miệng lưỡi phường gian nịnh trong lốt vỏ "mũ cao, áo dài" vu vạ người có công thành kẻ có tội, làm cho mấy ông vua đầu triều nhà Nguyễn cũng "mắt mù, tai điếc" hiểu sai tấm lòng ngay thẳng của một bậc hiền tài.

    Vua Minh Mệnh vốn rất quý Nguyễn Công Trứ, từng ban thưởng cho ông một tòa bích ngọc hình núi, một con ngựa bằng mã não, một chiếc kim khánh khắc bốn chữ "Lão năng khả tưởng" (ông già tài giỏi đáng được thưởng). Nguyễn Công Trứ nổi tiếng là văn quan, võ tướng, còn lừng danh ở tài kinh tế. Khi vâng lệnh triều đình cầm quân dẹp loạn ở các tỉnh xứ Bắc, ông trăn trở một điều: "Dân làm loạn vì dân quá đói nghèo". Theo Nguyễn tướng công: "Phải làm cho dân có ruộng đất cấy cày, có công việc làm ăn, có được no ấm thì xã tắc mới yên vui".

    Vị thượng quan Thư hữu tham tri bộ Hình sung Dinh điền sứ hai tỉnh Nam Định, Ninh Bình ở tuổi ngũ tuần dâng sớ về triều xin thực thi 3 việc: Nghiêm trị bọn du thủ, du thực, gian phi; trừng trị bọn lại dịch tham nhũng, thải bỏ kẻ vô tài, bất lực, khen thưởng người liêm chính; khẩn hoang mở đất cho dân cày cấy, có công ăn việc làm. Ông còn đề đạt nhiều ý kiến ích quốc, lợi dân như lên án tệ cường hào, ức hiếp, nhũng nhiễu dân; xây dựng quy ước của làng xã v.v... Trong vòng chưa đầy một năm đã chiêu mộ lưu dân khoanh đê, lấn biển lập được hai huyện mới: Kim Sơn (Ninh Bình), Tiền Hải (Thái Bình) và 2 tổng mới Hoành Thu, Ninh Nhất. Khi đảm trách việc quan ở miền Tây Nam Tổ quốc (Tây Nam Bộ), Nguyễn Công Trứ lại hợp sức với quan quân, dân chúng địa phương, đào kênh rạch, làm thủy lợi dẫn nguồn nước ngọt Cửu Long về đồng ruộng.

    Tài ba, ơn nghĩa của Nguyễn Công Trứ được nhân dân đông đảo, nhất là tầng lớp nghèo khổ vô cùng biết ơn, cảm phục. Không chỉ là người có tâm huyết mà ông còn có trí tuệ, có năng lực tổ chức xuất chúng, ngày đêm lặn lội, lo toan, lắng nghe ý kiến tìm mưu hay, kế giỏi của quần chúng vận dụng vào việc làm thiết thực, có hiệu quả cao. Ông được dân chúng yêu thương, quý trọng, tôn thờ như bậc thánh hiền, như cha mẹ. Nhân dân huyện Tiền Hải, huyện Kim Sơn lập đền thờ sống Uy Viễn Tướng công Nguyễn Công Trứ (sinh từ).


    Đền thờ Nguyễn Công Trứ

    Thói đời thật chua chát! Bọn tham quan, ô lại, gian nịnh lại đem lòng ganh ghét, đố kỵ, tìm cách hãm hại ông bằng những chuyện bịa đặt, vu vạ... Con người chính trực ấy hàm oan, thời gian và cuộc đời nhân hậu đã dần làm sáng tỏ, trả lại công bằng cho ông. Nguyễn Công Trứ ung dung tự tại, giữ vững khí phách, tiết tháo. Trong ông có chút ngất ngưởng của một kẻ sỹ, có cả màu men lãng tử, tài hoa, đúng hơn là một nhân cách vững vàng, đáng kính. Chẳng thế, người ta kinh ngạc khi Nguyễn Công Trứ hàm oan trọng tội. Từ địa vị cao sang, quyền uy của một đại quan nhất nhị phẩm bị giáng làm lính thú. Có người chế nhạo, nhưng ông bình nhãn: "Khi ta làm Đại tướng không lấy đó làm vinh, nay là lính cũng không hề thấy nhục!".

    Trên 150 năm đi qua, người đời còn thuộc nhiều áng thơ của ông, biết những chuyện kể bi hùng, cả những giai thoại lý thú về con người tài cao, đức trọng, đa đoan ấy, nhất là hai câu thơ thật thâm thúy, hào sảng mà chua chát:

    "Kiếp sau xin chớ làm người
    Làm cây thông đứng giữa trời mà reo".

    Mùa thu năm Giáp Thân (10/2004), tôi về thăm Nghi Xuân, quê nội, quê ngoại của tôi, tranh thủ đến viếng mộ Nguyễn tướng công và ngôi đền nhỏ bé ở làng Uy Viễn. Lòng rưng rưng tưởng nhớ một danh nhân lừng lẫy với tâm hồn và tính cách đậm đặc "ông đồ xứ Nghệ" nửa đầu thế kỷ XIX. Cảnh sắc đơn sơ và âm thầm của một địa chỉ văn hóa chưa xứng với tầm vóc của một đại danh nhân có tài cao, tâm sáng đã làm cho bất cứ ai có hiểu biết, có lương tri không tránh được nghĩ suy, thổn thức .
    Sống trên đời

    Similar Threads
  • #2

    Kẻ Sĩ - Nguyễn công Trứ
    Kẻ Sĩ
    Nguyễn công Trứ

    Tước hữu ngũ sĩ cư kỳ liệt,
    Dân hữu tứ sĩ vi chi tiên. (1)
    Có giang sơn thì sĩ đã có tên,
    Từ Chu Hán, vốn sĩ này là quí.

    Miền hương đảng đã khen rằng hiếu nghị,
    Đạo lập thân phải giữ lấy cương thường.
    Khí hạo nhiên chí đại, chí cương,
    So chính khí đã đầy trong trời đất.

    Lúc vị ngộ hối tàng nơi bồng tất, (2)
    Hiêu hiêu nhiên điếu Vị, canh Sằn. (3)
    Xe bồ luân (4) dầu chưa gặp Thang, Văn,
    Phù thế giáo một vài câu thanh nghị.

    Cầm chính đạo để tịch tà, cự bí,
    Hồi cuồng lan nhi chướng bách xuyên. (5)
    Rồng mây khi gặp hội ưa duyên
    Đem quách cả sở tồn làm sở dụng.

    Trong lang miếu, ra tài lương đống,
    Ngoài biên thùy rạch mũi can tương.
    Làm sao cho bách thế lưu phương,
    Trước là sĩ sau là khanh tướng.

    Kinh luân khởi tâm thượng,
    Binh giáp tàng hung trung.
    Vũ trụ chi gian giai phận sự,
    Nam nhi đáo thử thị hào hùng. (6)

    Nhà nước yên mà sĩ được thung dung,
    Bấy giờ sĩ mới tìm ông Hoàng Thạch. (7)

    Năm ba chú tiểu đồng lếch thếch,
    Tiêu dao nơi hàn cốc, thanh sơn,
    Nào thơ, nào rượu, nào địch, nào đờn,
    Đồ thích chí chất đầy trong một túi.
    Mặc ai hỏi, mặc ai không hỏi tới,
    Gẫm việc đời mà ngắm kẻ trọc thanh,
    Này này sĩ mới hoàn danh.

    ---------
    (1) Tước có năm bậc thì sĩ cũng dự vào; dân có bốn nghề thì sĩ đứng đầu tiên.
    (2) bồng tất: tên hai loại cỏ; cả câu chỉ chốn thảo dã kẻ sĩ ẩn thân lúc chưa gặp thời.

    (3) Điếu Vị: tích Lã Vọng xưa ngồi câu bên sông Vị; canh Sằn: tích Y Doãn xưa làm ruộng ở đất Sằn.
    (4) bồ luân: xe nhà vua thường dùng để đi rước người hiền về giúp nước.
    (5) Ngăn sóng dữ để giữ trăm dòng sông.
    (6) Việc chính trị đã định sẵn trong lòng; Việc giáp binh đã sắp sẵn trong bụng; Việc đời đều coi là phận sự của mình; Làm trai như thế mới đáng mặt hào hùng.
    (7) Hoàng Thạch: tức Hoàng Thạch Công. Cuối đời nhà Tần, Trương Lương đi chơi ở đất Hạ Bì, đến Dĩ Kiều gặp ông già trao cho quyển Binh Thư Tam Lược mà dặn: "Đọc kỹ sách này sau có thể bình thiên hạ. Sau 13 năm nhà ngươi đến núi Cốc Thành, nếu thấy hòn đá vàng thì biết là ta đấy !" (Vì thế sau này người đời tôn ông lão là Hoàng Thạch Công). Đúng như lời dặn của ông, Trương Lương sau này cố công lớn trong việc giúp Lưu Bang lập nên nhà Hán.
    Sống trên đời

    Comment

    • #3

      Chí làm trai - Nguyễn công Trứ
      Chí làm trai
      Nguyễn công Trứ

      Vòng trời đất dọc ngang, ngang dọc.
      Nợ tang bồng vay trả, trả vay.
      Chí làm trai Nam, Bắc, Ðông, Tây,
      Cho phỉ sức vẩy vùng trong bốn bể.

      Nhân sinh tự cổ thùy vô tử,
      Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh.
      Ðã chắc rằng ai nhục, ai vinh,
      Mấy kẻ biết anh hùng khi vị ngộ.

      Cũng có lúc mưa dồn sóng vỗ,
      Quyết ra tay buồm lái với cuồng phong.
      Chí những toan xẻ núi lấp sông,
      Làm nên tiếng anh hùng đâu đấy tỏ.

      Ðường mây rộng thênh thênh cử bộ,
      Nợ tang bồng trang trắng, vỗ tay reo
      Thảnh thơi thơ túi rượu bầu.
      Sống trên đời

      Comment

      • #4

        Phận sự làm trai - Nguyễn Công Trứ
        Phận sự làm trai
        Nguyễn Công Trứ

        Vũ trụ chức phận nội
        Ðấng trượng phu một túi kinh luân.
        Thượng vị đức, hạ vị dân,
        Sắp hai chữ "quân, thân" mà gánh vác,
        Có trung hiếu nên đứng trong trời đất
        Không công danh thà nát với cỏ cây.
        Chí tang bồng hồ thỉ dạ nào khuây,
        Phải hăm hở ra tài kinh tế
        Người thế trả nợ đời là thế
        Của đồng lần thiên hạ tiêu chung,
        Hơn nhau hai chữ anh hùng

        Sống trên đời

        Comment

        • #5

          Ði thi tự vịnh - Nguyễn Công Trứ
          Ði thi tự vịnh
          Nguyễn Công Trứ

          Ði không há lẽ trở về không ?
          Cái nợ cầm thư phải trả xong.
          Rắp mượn điền viên vui tuế nguyệt
          Dở đem thân thế hẹn tang bồng.
          Ðã mang tiếng ở trong trời đất
          Phải có danh gì với núi sông.
          Trong cuộc trần ai, ai dễ biết
          Rồi ra mới rõ mặt anh hùng
          Sống trên đời

          Comment

          • #6

            Than nghèo - Nguyễn Công Trứ
            Than nghèo
            Nguyễn Công Trứ

            Chửa chán ru mà quấy mãi đây,
            Nợ nần dan díu mấy năm nay.
            Mang danh tài sắc cho nên nợ,
            Quen thói phong lưu hóa phải vay.
            Quân tử lúc cùng thêm thẹn mặt,
            Anh hùng khi gắp cũng khoanh tay.
            Còn trời, còn đất, còn non nước
            Có lẽ ta đâu mãi thế này ?

            Có lẽ ta đâu mãi thế này
            Non sông lẩn thẩn mấy thu chầy.
            Ðã từng tắm gội ơn mưa móc,
            Cũng phải xênh xang hội gió mây.
            Hãy quyết phen này xem thử đã
            Song còn tuổi trẻ chịu chi ngay ?
            Xưa nay xuất, xử thường hai lối,
            Mãi thế rồi ta sẽ tính đây.

            Mãi thế rồi ta sẽ tính đây,
            Ðiền viên thú nọ vẩn xưa nay.
            Giang hồ bạn lứa câu tan hợp
            Tùng cúc anh em cuộc tỉnh say.
            Tòa đá Khương Công đôi khóm trúc,
            áo xuân Nghiêm Tử một vai cày
            Thái bình vũ trụ càng thong thả,
            Chẳng lợi danh gì lại hóa hay.

            Chẳng lợi danh gì lại hóa hay,
            Chẳng gì phiền lụy chẳng ai rầy.
            Ngoài vòng cương tỏa chân cao thấp,
            Trong thú yên hà mặc tỉnh say.
            Liếc mắt coi chơi người lớn bé
            Vểnh râu bàn những chuyện xưa nay.
            Của trời trăng gió kho vô tận,
            Cầm hạc tiêu dao đất nước này

            Chẳng phải rằng ngây chẳng phải đần
            Bởi vì nhà khó hóa bần thần.
            Mấy đời thầy kiện mà thua mẹo,
            Nghĩ phận thằng nghèo phải biết than.
            Số khá bĩ rồi thời lại thái
            Cơ thường đông hết hẳn sang xuân.
            Trời đâu riêng khó cho ta mãi,
            Vinh nhục dù ai cũng một lần.

            Sống trên đời

            Comment

            • #7

              Cầm kỳ thi tửu - Nguyễn Công Trứ
              Cầm kỳ thi tửu
              Nguyễn Công Trứ

              Cầm kỳ thi tửu
              Ðường ăn chơi mỗi vẻ mỗi hay,
              Ðàn năm cung réo rắt tính tình dây,
              Cờ đôi nước rập rình xe ngựa đó.
              Thơ một túi phẩm đề câu nguyệt lộ,
              Rượu ba chung tiêu sái cuộc yên hà.
              Thú xuất trần, tiên vẩn là ta,
              Sánh Hoàng Thạch , Xích Tùng , ờ cũng đáng !
              Cầm tứ tiêu nhiên, kỳ tứ sảng,
              Thi hoài lạc hĩ, tửu hoài nồng.
              Một chữ nhàn giá lại đáng muôn chung
              Người ở thế dẩu trăm năm là mấy.
              Sách có chữ "nhân sinh thích chí"
              Ðem ngàn vàng chuốc lấy chuyện cười,
              Chơi cho lịch mới là chơi,
              Chơi cho đài các, cho người biết tay.
              Tài tình dễ mấy xưa nay.

              Sống trên đời

              Comment

              • #8

                Chữ nhàn - Nguyễn Công Trứ
                Chữ nhàn
                Nguyễn Công Trứ

                Thị tại môn tiền: náo
                Nguyệt lai môn hạ: nhàn.
                So lao tâm lao lực cũng một đàn,
                Người trần thế muốn nhàn sao được ?

                Nên phải giữ lấy nhàn làm trước,
                Dẩu trời cho có tiếc cũng xin nài.
                Cuộc nhân sinh chừng bảy tám chín mười mươi
                Mười lăm trẻ, năm mươi già không kể.

                Thoát sinh ra thì đà khóc chóe,
                Trần có vui sao chẳng cười khì ?
                Khi hỷ lạc, khi ái ố, lúc sầu bi,
                Chứa chi lắm một bầu nhân dục.

                Tri túc tiện túc, đãi túc, hà thời túc,
                Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn ?
                Cầm kỳ thi tửu với giang sơn,
                Dễ mấy kẻ xuất trần xuất thế.

                Ngã kim nhật tại tọa chi địa,
                Cổ chi nhân tằng tiên ngã tọa chi.
                Ngàn muôn năm âu cũng thế ni,
                Ai hay hát mà ai hay nghe hát ?

                Sông Xích Bích buông thuyền năm Nhâm Tuất
                Ðể ông Tô riêng một thú thanh cao
                Chữ nhàn là chữ làm sao ?

                Sống trên đời

                Comment

                • #9

                  Ngất ngưởng - Nguyễn Công Trứ
                  Ngất ngưởng
                  Nguyễn Công Trứ


                  Vũ trụ nội mạc phi phận sự (1)
                  Ông Hi Văn tài bộ đã vào lòng,
                  Khi Thủ khoa, khi Tham tán, khi Tổng đốc Đông, (2)
                  Gồm thao lược (3) đã nên tay ngất ngưởng.
                  Lúc Bình tây cầm cờ đại tướng (4)
                  Có khi về Phủ doãn Thừa Thiên.
                  Đô môn giải tổ chi niên (5)
                  Đạc (6) ngựa bò vàng đeo ngất ngưởng.
                  Kìa núi nọ phau phau mây trắng,
                  Tay kiếm cung mà nên dáng từ bi,
                  Gót tiên theo đủng đỉnh một đôi dì
                  Bụt cũng nực cười ông ngất ngưởng. (7)
                  Được mất dương dương người thái thượng,
                  Khen chê phơi phới ngọn đông phong.
                  Khi ca, khi tửu, khi cắc, khi tùng,
                  Không phật, không tiên, không vướng tục.
                  Chẳng Hàn, Nhạc, cũng phường Mai Phúc (8)
                  Nghĩa vua tôi cho vẹn đạo sơ chung.
                  Đời ai ngất ngưởng như ông.
                  -----------
                  (1) Trong vũ trụ đâu chẳng là phận sự.
                  (2) Đông: tức tỉnh Hải Dương.
                  (3) thao lược: Lã Thái Công đời nhà Chu làm ra sách Lục Thao để dạy việc binh. Tiên ông Hoàng Thạch trao Trương Lương sách Binh Thư Tam Lược để giúp Hán Cao Tổ, ý chỉ giỏi điều binh khiển tướng.
                  (4) Khi đem quân đánh thành Trấn Tây ở Cao Miên, ông được vua phong làm Bình Tây Đại tướng quân.
                  (5) Năm ở kinh đô cởi dây thao đeo ấn từ quan.
                  (6) Đạc: cái mõ người ta thường treo vào cổ trâu bò để dễ tìm khi chúng đi lạc.
                  (7) Lúc này ông đã về hưu trí, nhưng trong nhà vẫn dập dìu các cô đầu, ngày ngày hát xướng. Có hôm ông đem các cô lên cả sân chùa mà hát ở đấy!
                  (8) Hàn, Nhạc: tức Hàn Kỳ và Nhạc Phi, hai danh tướng đời Tống. Mai Phúc: danh nho đời Đông Hán.

                  Sống trên đời

                  Comment

                  • #10

                    Cây thông - Nguyễn Công Trứ
                    Cây thông
                    Nguyễn Công Trứ

                    Ngồi buồn mà trách ông xanh,
                    Khi vui muốn khóc, buồn tênh lại cười.
                    Kiếp sau xin chớ làm người,
                    Làm cây thông đứng giữa trời mà reo.
                    Giữa trời vách đá cheo leo,
                    Ai mà chịu rét thì trèo với thông.

                    Sống trên đời

                    Comment

                    • #11

                      Chữ tình - Nguyễn Công Trứ
                      Chữ tình
                      Nguyễn Công Trứ

                      Chữ tình là chữ chi chi,
                      Dẩu chi chi cũng chi chi với tình.
                      Sầu ai lấp cả vòm trời,
                      Biết chăng chăng biết hỡi người tình chung ?

                      Nói:

                      Ða tình là dở,
                      Ðã mắc vào đố gỡ cho ra !

                      Khéo quấy người một cái tinh ma,
                      Trói buộc kẻ hào hoa biết mấy !
                      Ðã gọi người nằm thiên cổ dậy,
                      Lại đưa hồn lúc ngũ canh đi.

                      Nực cười thay lúc phân kỳ,
                      Trông chẳng nói, xiết bao nhiêu biệt lệ.
                      Tình huống ấy dẩu bút thần khôn vẽ,
                      Càng tài tình càng ngốc, càng si.

                      Cái tình là cái chi chi ?


                      Sống trên đời

                      Comment

                      • #12

                        Gánh gạo đưa chồng - Nguyễn Công Trứ
                        Gánh gạo đưa chồng
                        Nguyễn Công Trứ

                        Con cò lặn lội bờ sông
                        Gánh gạo đưa chồng tiếng khóc nỉ non.

                        Nói:

                        Lộ diệc vũ trùng trung chi nhất
                        Thương cái cò lặn lội bờ sông
                        Tiếng nỉ non gánh gạo đưa chồng
                        Ngoài nghìn dặm, một trời, một nước.

                        Trông bóng nhạn, bâng khuâng từng bước,
                        Nghe tiếng quyên, khắc khoải năm canh.
                        Nghĩa tép tôm ai nỡ dứt tình,
                        Ơn thủy thổ phải đền cho vẹn sóng,

                        Trường tên đạn, xin chàng bảo trọng.
                        Thiếp lui về nuôi cái cùng con.
                        Cao Bằng cách trở nước non,
                        Mình trong trắng có quỉ thần a hộ.

                        Sức bay nhảy một phen năng nỏ
                        Ðá Yên Nhiên còn đó chẳng mòn,
                        Ðồng hưu rạng chép thẻ son,
                        Chàng nên danh giá, thiếp còn trẻ trung.

                        Yêu nhau khăng khít giải đồng.



                        Sống trên đời

                        Comment

                        • #13

                          Già cưới nàng hầu - Nguyễn Công Trứ
                          Già cưới nàng hầu
                          Nguyễn Công Trứ

                          Trẻ tạo hóa ngẩn ngơ lắm việc,
                          Già Nguyệt ông cắc cớ trêu nhau.
                          Kià những người mái tuyết đã phau phau,
                          Run rẩy kẻ tơ đào còn manh mảnh.
                          Trong trướng gấm ngọn đèn hoa nhấp nhánh,
                          Nhất tọa lê hoa áp hải đường.
                          Từ đây là tạc đá, nghi vàng.
                          Bởi đâu trước lựa tơ, chắp chỉ.
                          Tân nhân dục vấn lang niên kỷ,
                          Ngũ thập niên tiền nhị thập tam.
                          Tình đã chung lứa cũng phải vam,
                          Suốt kim cổ lấy làm phận sự,
                          Trong trần thế duyên duyên, nợ nợ,
                          Duyên cũng đành mà nợ cũng đành.
                          Xưa nay mấy kẻ đa tình,
                          Lão Trần là một với mình là hai.
                          Càng gìa, càng dẻo, càng dai !



                          Sống trên đời

                          Comment

                          • #14

                            Thoát vòng danh lợi - Nguyễn Công Trứ
                            Thoát vòng danh lợi
                            Nguyễn Công Trứ

                            Chen chúc lợi danh đà chán ngắt
                            Cúc tùng phong nguyệt mới vui sao
                            Ðám phồn hoa trót bước chân vào
                            Sực nghĩ lại giật mình bao xiết kể.
                            Quá giả vãng nhi bất thuyết, (1)
                            cái hình hài làm thiệt cái thân chi.
                            Cuộc đời thử gẩm mà suy,
                            Bạn tùng cúc xưa kia là cố cựu.
                            Hẹn với lợi danh ba chén rượu,
                            Vui cùng phong nguyệt một bầu thơ,
                            Chuyện cổ kim so sánh tựa bàn cờ,
                            Riêng vui thú giang sơn phong nguyệt.
                            Mặc xa mã thị thành không dám biết,
                            Thú yên hà trời đất để riêng ta.
                            Nào ai, ai biết chăng là ?



                            Sống trên đời

                            Comment

                            • #15

                              Tương tư - Nguyễn Công Trứ
                              Tương tư
                              Nguyễn Công Trứ

                              Tương tư không biết cái làm sao,
                              Muốn vẽ mà chơi vẽ được nào ?
                              Lúc đứng, khi ngồi, khi nói chuyện,
                              Lúc say, lúc tỉnh, lúc chiêm bao.

                              Trăng soi trước mặt ngờ chân bước,
                              Gió thổi bên tai ngỡ miệng chào.
                              Một nước một non người một ngả,
                              Tương tư không biết cái làm sao



                              Sống trên đời

                              Comment

                              Working...
                              X
                              Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom