Tình yêu có thể gắn kết 2 con người, 2 trái tim, 2 cuộc đời lại với nhau…
Link" align="right" border="0" alt="" style="padding:7px;" />
…Nhưng…
Sự gắn kết mà người ta gọi là ràng buộc một cách ích kỉ sẽ không bao giờ tạo ra tình yêu… mà chỉ là nỗi đau….
Ngày xưa trong một khu rừng nọ. Có 3 người bạn chơi rất thân với nhau đó là: Gió, Lá & Nước. Họ cùng lớn bên nhau, sẽ chia bao vui buồn của cuộc sống thiên nhiên.
Một hôm khi cả 3 cùng nhau đi chơi. Gió cùng Lá quyết định nói chuyện tình cảm của họ cho người bạn thân là Nước biết để chia vui. Hoá ra đã từ lâu rồi, Gió & Lá đã phải lòng nhau. Đó là một điều bất ngờ đối với Nước.
Khi biết được tin vui này, Nước đáng lẽ phải rất vui mừng cho đôi bạn mình, nhưng ngược lại Nước vô cùng buồn bã, lẳng lặng ra về. Điều bất ngờ hơn nữa là từ lâu Nước đã ấp ủ tình yêu đơn phương của mình dành cho Lá. Tình yêu đơn phương ấy được gởi gắm qua những hạt mưa, giọt sương mà Nước thầm trao tặng.
Từ khi nghe tin ấy, Nước ảm đảm hẳn đi. Chẳng biết nguyên nhân ấy do bầu trời đang u ám hay lòng Nước đang gợn những u buồn.
Những ngày sau, khi thấy Gió và Lá vui đùa bên nhau, cũng là lúc mà Nước vô cùng ấm ức, lòng đầy thù hận ghen tuôn.
Tình yêu của Gió và Lá ngày càng sâu đậm. Gió muốn đưa Lá đi xa, xa hơn đến những nơi mà mình đang và sẽ đến. Lá cũng thế, chỉ muốn được Gió cuốn chặt mình vào lòng cùng nhau đi đến chân trời gốc bể. Kể từ khi ấy Lá và Gió luôn ở bên cạnh nhau.
Một ngày kia, trong lúc bay lượn vui đùa cùng Gió, Lá đã vô tình trượt tay rớt mình xuống Sông, nơi mà Nước cai trị. Vì tình yêu mù quán, Nước bắt giữ Lá ở lại bên mình.
Gió thấy vậy đuổi theo để đòi lại người mình yêu, song chẳng tài nào Gió mang Lá về lại với mình được dù Gió đã dùng hết mọi cách, hết sức của mình. Riêng Lá, vẫn một lòng thuỷ chung với Gió, cố gắng gượng mình nổi lênh đênh trên mặt nước. Ngày nối tiếp ngày, Gió vẫn đuổi theo trong tuyệt vọng, Lá vẫn cứ cố mình trong khổ đau.
Lá ngày càng xơ xác, héo úa dần. Rồi cuối cùng Lá cũng đã ra đi cùng sự buồn khổ, bởi sự mù quáng của Nước.
Để lại trong Nước sự dằn vặt và với Gió là sự khổ đau, oán hận.
Mọi vật đều có thể mất đi, nhưng Tình Yêu vẫn luôn là bất diệt.
Từ thế hệ này sang thế hệ khác, Gió, Lá & Nước vẫn gặp phải tình kiếp ấy. Hẳn đó là quy luật mà họ không thể nào cưỡng lại.
Dẫu biết trước cái quy luật nghiệt ngã ấy, song Gió và Lá vẫn yêu nhau, riêng Nước mãi hoài mù quáng.
Phải chăng đấy mới là tình yêu thật sự?
Sáng tác: Thiên Thu (Với sự cộng tác biên tập của một người bạn rất, rất tốt ^”^)
Nguồn: Yahoo Tìm Kiếm - Tìm Kiếm Web
or Link
…Nhưng…
Sự gắn kết mà người ta gọi là ràng buộc một cách ích kỉ sẽ không bao giờ tạo ra tình yêu… mà chỉ là nỗi đau….
Ngày xưa trong một khu rừng nọ. Có 3 người bạn chơi rất thân với nhau đó là: Gió, Lá & Nước. Họ cùng lớn bên nhau, sẽ chia bao vui buồn của cuộc sống thiên nhiên.
Một hôm khi cả 3 cùng nhau đi chơi. Gió cùng Lá quyết định nói chuyện tình cảm của họ cho người bạn thân là Nước biết để chia vui. Hoá ra đã từ lâu rồi, Gió & Lá đã phải lòng nhau. Đó là một điều bất ngờ đối với Nước.
Khi biết được tin vui này, Nước đáng lẽ phải rất vui mừng cho đôi bạn mình, nhưng ngược lại Nước vô cùng buồn bã, lẳng lặng ra về. Điều bất ngờ hơn nữa là từ lâu Nước đã ấp ủ tình yêu đơn phương của mình dành cho Lá. Tình yêu đơn phương ấy được gởi gắm qua những hạt mưa, giọt sương mà Nước thầm trao tặng.
Từ khi nghe tin ấy, Nước ảm đảm hẳn đi. Chẳng biết nguyên nhân ấy do bầu trời đang u ám hay lòng Nước đang gợn những u buồn.
Những ngày sau, khi thấy Gió và Lá vui đùa bên nhau, cũng là lúc mà Nước vô cùng ấm ức, lòng đầy thù hận ghen tuôn.
Tình yêu của Gió và Lá ngày càng sâu đậm. Gió muốn đưa Lá đi xa, xa hơn đến những nơi mà mình đang và sẽ đến. Lá cũng thế, chỉ muốn được Gió cuốn chặt mình vào lòng cùng nhau đi đến chân trời gốc bể. Kể từ khi ấy Lá và Gió luôn ở bên cạnh nhau.
Một ngày kia, trong lúc bay lượn vui đùa cùng Gió, Lá đã vô tình trượt tay rớt mình xuống Sông, nơi mà Nước cai trị. Vì tình yêu mù quán, Nước bắt giữ Lá ở lại bên mình.
Gió thấy vậy đuổi theo để đòi lại người mình yêu, song chẳng tài nào Gió mang Lá về lại với mình được dù Gió đã dùng hết mọi cách, hết sức của mình. Riêng Lá, vẫn một lòng thuỷ chung với Gió, cố gắng gượng mình nổi lênh đênh trên mặt nước. Ngày nối tiếp ngày, Gió vẫn đuổi theo trong tuyệt vọng, Lá vẫn cứ cố mình trong khổ đau.
Lá ngày càng xơ xác, héo úa dần. Rồi cuối cùng Lá cũng đã ra đi cùng sự buồn khổ, bởi sự mù quáng của Nước.
Để lại trong Nước sự dằn vặt và với Gió là sự khổ đau, oán hận.
Mọi vật đều có thể mất đi, nhưng Tình Yêu vẫn luôn là bất diệt.
Từ thế hệ này sang thế hệ khác, Gió, Lá & Nước vẫn gặp phải tình kiếp ấy. Hẳn đó là quy luật mà họ không thể nào cưỡng lại.
Dẫu biết trước cái quy luật nghiệt ngã ấy, song Gió và Lá vẫn yêu nhau, riêng Nước mãi hoài mù quáng.
Phải chăng đấy mới là tình yêu thật sự?
Sáng tác: Thiên Thu (Với sự cộng tác biên tập của một người bạn rất, rất tốt ^”^)
Nguồn: Yahoo Tìm Kiếm - Tìm Kiếm Web
or Link