• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Thơ Nhã Ca

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Thơ Nhã Ca

    Thơ Nhã Ca

    Nhã Ca, tên thật là Trần Thị Thu Vân (1939-) sinh trưởng tại Huế đến năm 1960 thì vào Sài Gòn nơi bà bắt đầu viết văn. Trong thời gian 1960-1975, 36 tác phẩm của bà được xuất bản gồm nhiều thể loại như thơ, bút ký và tiểu thuyết.

    Sau năm 1975, Nhã Ca và chồng bà, nhà văn Trần Dạ Từ đi học. Sau đó bà sang Thuỵ Điển, đến năm 1992 bà cùng gia đình sang California định cư và lập hệ thống Việt Báo Daily News tại Quận Cam.

    Tác phẩm

    Nhã Ca mới (1965)
    Đêm nghe tiếng đại bác (1966)
    Bóng tối thời con gái (1967)
    Khi bước xưống (1967)
    Người tình ngoài mặt trận (1967)
    Sống một ngày (1967)
    Xuân thì (1967)
    Những giọt nắng vàng (1968)
    Đoàn nữ binh mùa thu (1969)
    (............) (1969)
    Một mai khi hòa bình (1969)
    Mưa trên cây sầu đông (1969)
    Phượng hoàng (1969)
    (................) (1969)
    Dạ khúc bên kia phố (1970)
    Tình ca trong lửa đỏ (1970)
    Đời ca hát (1971)
    Lặn về phía mặt trời (1971)
    Trưa áo trắng (1972)
    Tòa bin-đing bỏ không (1973)
    Bước khẽ tới người thương (1974) v.v...

    Nguồn: trích lược từ wikipedia



    .............................................


    Năm 1960, tại miền Nam Việt Nam, những bài thơ Nhã Ca thứ nhất xuất hiện lần đầu trên tạp chí Hiện Đại do Nguyên Sa chủ trương.

    Năm 1964, thơ được ấn hành thành sách Nhã Ca Mới, với Nguyên Sa đề tựa, Dương Nghiễm Mậu viết bạt, Nghiêu Đề vẽ bìa, Duy Thanh, Nguyễn Trung vẽ chân dung, Đằng Giao, Cù Nguyễn, Viên Linh vẽ phụ bản. Tập thơ được trao giải Thi Ca Toàn Quốc.


    Bìa của Thơ Nhã Ca Mới (xuất bản năm 1964) bị mối mọt ăn.

    Năm 1972, Thơ Nhã Ca in lần thứ hai tại Sàigòn, gồm thi tập đầu tay, thêm một số bài mới. Khi Cộng Sản chiếm miền Nam năm 1975, tác giả bị cầm tù, nhà cửa tan nát, sách vở bản thảo bị tịch thu. Cả hai tập thơ đều tuyệt bản.

    Năm 1989, lần đầu tới Hoa Kỳ, Nhã Ca được tặng một cuốn sách nhỏ bó giây thung, sách bị mối mọt ăn ruỗng, không tờ nào dính tờ nào. Đó chính là tập thơ Nhã Ca Mới, bản in năm 1964.

    Năm 1999, Nhã Ca Thơ được ấn hành lần đầu tiên tại Hoa Kỳ, ấn bản tưởng nhớ đến nhà thơ Nguyên Sa và họa sĩ Nghiêu Đề.

    (Trích từ Nhã Ca Thơ, Vietbook, USA: 1999)


    Những bài thơ được chọn dưới đây, trừ bài Tháng Giêng sáng tác năm 1990, đều được sáng tác trong thập niên 1960-1970.


    Đi Trong Tuổi Nhỏ

    Nàng đã đứng dậy, nàng đã đi
    Gió biển mênh mông và nước mắt
    Nước mắt tan trong thân thể nàng
    Nàng ướt sũng
    Và trí nhớ bốc hơi
    Trời thì xanh và cao
    Nàng thì bé bỏng
    Biển xô nàng xuống

    Trong khu vườn trẻ thơ của nàng
    có một bầy ngựa
    Khu vườn rộng, cẳng ngựa dài
    Mỗi buổi chiều
    Bầy ngựa nô giỡn cùng cô bé
    Những buổi chiều không bao giờ tắt

    Trong khu vườn trẻ thơ của nàng
    có một người đàn bà
    Người đàn bà điên và chiếc thanh la
    Đi vòng quanh, đi vòng quanh
    la hét cùng cô bé
    Những tiếng la không bao giờ tắt

    Trong khu vườn trẻ thơ của nàng
    có mặt trời
    Mặt trời và những chàng hiệp sĩ
    Những đứa trẻ bụng to hơn đầu
    Những người đàn ông đầu to hơn bụng
    Và những người đàn bà tong teo
    Ngậm kín như miệng hến những nụ cười nhẫn nhục
    tất cả được mặt trời nuôi sống

    Trong khu vườn trẻ thơ của nàng
    có một con đường
    Con đường trôi ra biển
    Với hai hàng phi lao
    Lặp lại những lời ru của mẹ
    Hai hàng phi lao và những ghe cá mắm
    Cá và mắm ngọt ngào như hơi thở
    Đến bây giờ chưa nguôi

    Trong khu vườn trẻ thơ của nàng
    Có những con rắn con
    trườn mình dưới chân ngựa
    Và người đàn bà có đôi đũa
    Khi đôi đũa giơ lên
    Bầy ngựa lồng lộn quanh vườn và mất hút
    Những con rắn kêu than
    Ngựa hồng ôi ngựa hồng
    Ngựa hồng ta đâu, ngựa hồng ta đâu
    Chiếc thanh la gào hốt hoảng

    Trong khu vườn trẻ thơ của nàng
    có những con dã tràng
    Những hòn sỏi trắng và cát vụn
    Và rất nhiều những dấu chân bé bỏng
    Những con ốc những con rù rì
    Và rất nhiều hang hốc
    trò chuyện mãi không thôi

    Trong khu vườn trẻ thơ của nàng có tất cả
    Tất cả những gì mọi người có thể nghĩ ra
    Sự giáo dục buông thả thổi lớn cô bé

    Bầy ngựa dạy nàng sự hung hãn
    Người đàn bà điên dạy nàng những ảo tưởng
    Con rắn dạy nàng sự khôn ngoan
    Bầy dã tràng dạy nàng sự tan vỡ
    Mặt trời dạy nàng sự nhẫn nhục
    Và biển dạy cho nàng khóc lóc

    Nàng đã đứng dậy, nàng đã đi
    Đi hung hãn đi khôn ngoan đi tan vỡ
    đi nhẫn nhục đi khóc lóc
    đi trên con đường trôi ra biển

    Nàng hỏi thăm bạn bè và biển dịu dàng
    Biển dịu dàng trả lời bằng cơn bão mùa đông
    Mùa đông ôi mùa đông
    Mùa đông làm những bạn bè nàng trốn hết

    Nàng đã đứng dậy nàng đã đi
    Đi dần về cái chết.



    Tiếng Chuông Thiên Mụ


    Tôi lớn lên bên này sông Hương
    Con sông chẻ đời ra những vùng thương nhớ
    Cây trái Kim Long, sắt thép cầu Bạch Hổ
    Cửa từ bi vồn vã bước chân sông
    Mặt nước xanh trong suốt tuổi thơ hồng
    Tháp cổ chuông xưa sông hiền sóng mọn
    Những đêm tối bao la những ngày tháng lớn
    Những sáng chim chiều dế canh gà
    Tiếng chuông buồn vui dợn thấu trong da
    Người với chuông như chiều với tối

    Tôi bỏ nhà ra đi năm mười chín tuổi
    Đêm trước ngày đi nằm đợi tiếng chuông
    Cuối cơn điên đầu giấc ngủ đau buồn
    Tiếng chuông đến dịu dàng lay tôi dậy

    Tiếng chuông đến và đi chỉ mình tôi thấy
    Chỉ mình tôi nhìn thấy tiếng chuông tan
    Tiếng chuông tan đều như hơi thở anh em
    Tiếng chuông tan rời như lệ mẹ hiền
    Tiếng chuông tan lâu như mưa ngoài phố
    Tiếng chuông tan dài như đêm không ngủ
    Tiếng chuông tan tành như tiếng vỡ trong tôi

    Từ dạo xa chuông khôn lớn giữa đời
    Đổi họ thay tên viết văn làm báo
    Cơm áo dạy mồm ăn lơ nói láo
    Của từ bi xưa mất dấu đứa con hư
    Tháp cổ chuông xưa, sông nhỏ sương mù
    Giòng nước cũ trong mắt nhìn ẩm đục
    Con đường cũ trong hồn nghe cỏ mọc
    Chuông cũ giờ đây bằn bặt trong da
    Tuổi hồng sa chân chết đuối bao giờ
    Ngày tháng cũ cầm bằng như nước lũ

    Nhưng sao chiều nay bỗng bàng hoàng nhớ
    Tiếng chuông xưa bừng sống lại trong tôi
    Tiếng chuông xưa kìa tuổi dại ta ơi
    Chuông òa vỡ trong tôi nghìn tiếng nói
    Nhũng mảnh đồng đen như da đêm tối
    Những mảnh đồng đen như tiếng cựa mình
    Những mảnh đồng đen như máu phục sinh
    Những mảnh đồng đen kề nhau bước tới

    Tôi thức dậy rồi đây chuông ơi chuông hỡi
    Tôi thức dậy đây tôi thức dậy rồi
    Thức dậy thực sự rồi
    Thức dậy cùng giông bão
    Thức dậy cùng tan vỡ
    Thức dậy cùng lịch sử

    Mẹ hiền ơi thành phố cũ chiều nay
    Có tiếng chuông nào rơi như lệ trên tay
    Trên mặt nước trên mặt người mặt lộ
    Cho con trở về đứng mê sảng ngó.



    Đàn Bà Là Mặt Trời


    Vườn hoa nào cũng ở trước mặt chúng ta
    Mùa xuân nào cũng nở cho ta những bông hồng
    Hỡi các chị, chúng ta đều sáng như mặt trời
    tinh khiết như bình minh
    vì chúng ta làm ra ái tình
    ra hoa lá và sự sống trên trái đất

    Những người nam đã tán tỉnh chúng ta
    và mỗi chúng ta
    đã chọn cho lòng mình
    một ông vua
    trong những người nam đã gặp

    Hỡi các chị đến gần tôi coi
    Đến gần tôi và cùng rực rỡ
    Chúng ta đã tạo nhiều thiên đường
    đã tạo nhiều vị vua
    Bởi chúng ta đẹp đẽ và xinh tươi
    Vì những ham muốn đã tắm rửa chúng ta
    Xui chúng ta nóng bỏng như lửa
    Và lửa từ mặt trời
    thúc dục ta rực rỡ

    Chị có đôi mắt sâu như giếng nước phương Nam
    Chị có tóc mun đen như giòng sông đêm Ai Cập
    Chị có lòng nồng nàn, dữ dội như biển đông
    Chị có ái tình ngọt như mật ong
    Tôi sẽ tới van xin các chị
    nài nỉ cho tôi mượn tất cả
    để tôi khoe với chàng
    đem tới cho chàng
    dâng hiến chàng
    để chàng nâng niu
    coi tôi như công chúa

    Người đàn bà nào cũng đẹp
    Mùa xuân và hoa hồng đều nở vì chúng ta
    Chúng ta ban phát ái tình
    Cho thiên đàng của chúng ta tươi tốt mãi
    Chúng ta mua từ núi cao
    những màu xanh rất non
    mua từ rừng
    những lá cây rất vàng
    mua từ đất
    những giếng nước rất ngọt
    và từ biển
    trân châu cùng ngọc bích
    để trang điểm cho chúng ta đẹp đẽ

    Chúng ta góp sông biển núi đồi trên thân thể
    và rừng trong tóc
    Tôi sẽ hỏi mượn các chị
    mọi thứ xinh đẹp và nóng bỏng
    tôi sẽ gõ các cánh cửa im lặng thật nhẹ
    để chàng kinh hoàng nhận ra tôi

    Tôi sẽ làm rụng những giọt sương
    đang lóng lánh trong hồn chàng
    những giọt sương sẽ rụng và làm nên hài nhi
    cùng sự sống
    cho thiên đàng của chúng ta đông đúc và vui tươi


    Tôi sẽ là mặt trời trong lòng chàng
    Buổi mai nào cũng lộng lẫy rực rỡ
    Tôi sẽ mát như trăng nhưng cũng nóng hơn lửa
    hơn cát ở sa mạc
    hơn cả cơn giận của trận hồng thủy trong thánh kinh
    Bởi tôi là đàn bà
    người đàn bà nào cũng xinh đẹp
    cũng làm ra sự sống

    Hỡi các chị chúng ta nối tiếp nhau đẹp mãi
    Để những bóng hoa của mùa xuân
    phải quanh quẩn chiêm ngưỡng
    Hỡi các chị hãy đến đây và làm điên đảo
    sự quay cuồng vui thú của trái đất

    Chúng ta luôn luôn xinh đẹp và ở trên cao
    Các chị có đôi vú ngọc bích
    Có da sữa, tóc dài
    Có má hiền, môi mật
    Đừng để những kẻ đi săn lạc đường
    Hãy dẫn dắt và tội nghiệp họ
    Hãy hung dữ với họ như sư tử
    Hãy dịu dàng với họ như nai
    Để họ quay như trái đất quanh mặt trời
    là chúng ta, mãi mãi
    Và chúng ta cho họ đủ ngày đêm sáng tối
    Tôi sẽ lùa bóng tối thật đầy vào đêm của chàng
    nhũng ánh sáng nóng bỏng cho ngày của chàng

    Chúng ta là những người nữ xinh đẹp
    Xinh đẹp hơn mọi loài trên trái đất
    Chúng ta có lòng ghen mạnh như bão
    Chúng ta có sự tinh khiết trong như trăng
    Chúng ta có thịt da, có núi, có rừng
    Chúng ta đỏ như mặt trời
    đen như đêm
    và vàng như lửa


    Tôi cũng có một ông vua cho ái tình tôi
    Tôi đã chọn chàng
    để sự sống tràn trên trái đất
    Tôi sẽ đi góp nhặt từ mặt trời
    từ phương đông, phương tây,
    từ những buổi sớm mai
    những sữa, kem và mật để làm nên rượu ngọt
    để pha hương thơm lên thân thể mãi mãi
    trên da thịt tôi mà chàng yêu dấu

    Cám ơn Thương Đế đã cho tôi đôi vú
    cho tôi da mịn và tóc dài
    cho tôi rực rỡ như mặt trời
    Để tôi làm ra ái tình và rượu ngọt
    tràn trên trái đất

    Hỡi các chị hãy đến nhìn tôi coi
    Hỡi các chị vô cùng khả ái và xinh tươi
    Hãy đến nhìn tôi coi
    Tôi đang đỏ, đang đen
    đang làm ra nước làm ra lửa


    Vết Chân Con

    Tôi bây giờ đứng thu thân
    Sống cam phận nhỏ chia phần an vui
    Cây mang nặng vết thương người
    Phố xưa tiếng động đã vùi lấp anh
    Cổng rào nhỏ dấu chim xanh
    Nỗi bi thương cũ xin dành phút giây
    Vết chân con lẫn bóng ngày
    Lá bi quan thoắt rơi đầy tuổi thơ.



    Lời Dỗ Cho Con

    Những ánh nến sáng lên rồi vụt tắt
    con nằm yên và ngủ nghìn năm
    ngủ trong nôi đời và trong mái đất
    nhà của con dun dế đến trông nom

    Mặt trời sẽ tới thăm con buổi sáng
    dỗ dành con và tắm gội cho con
    trên mộ đá nở một loài hoa đỏ
    nâng mưa sương và ủ nắng vàng


    Và đêm tối, bầy dế sẽ dẫn con đi dạo
    bầy đom đóm thắp đèn cho con soi đường
    mùa hạ có ve sầu hòa nhạc
    mùa thu có biết bao tơ trời để thả diều
    biết bao lá vàng để làm thuyền
    còn đất ôm con, âu yếm con luôn luôn
    đất sẽ tắm rửa cho con bằng nước mắt
    cùng bài ca của mẹ chưa kịp ru con ngủ

    Gió sẽ mang đi rất xa
    ván rồi cũng mục
    nhưng con không bao giờ lớn
    cũng không bao giờ già

    Con có ngày có đêm
    Con vĩnh cửu như đất.


    Tháng Giêng


    Cỏ lười muốn ngủ vùi trong tuyết
    Cây cành trơ trụi khoe xương
    Ở Thụy Điển, tháng Tư mới xuân mà
    Sao băng giá kéo đi đâu vội vã

    Ô hay, vườn ta
    Còn sớm sủa gì nữa
    Trái oan khiên mới đó, xanh ròn
    Muốn chín.

    Anh rung cành, em hái trái
    Cùng cắn ngập răng
    Trái nghiệp chướng đắng nghét, hấp dẫn

    Trúng độc rồi, phải không
    Cùng tử thương
    Chết nhé

    Chết đâu có dễ, anh bảo
    Còn bao nhiêu là việc
    Đành chờ

    Sống tiếp hả anh
    Ôi môi lửa
    Đêm tháng giêng xứ người
    Ăn nốt trái oan đang chín đỏ.

    (1990)







    Nhã Ca

    Trước 1975, Nhã Ca là nhà thơ nữ từng được trao tặng giải Thi Ca Quốc Gia. Bà đồng thời cũng là nhà văn nữ có số lượng sách xuất bản và được đọc nhiều nhất tại miền Nam Việt Nam. Năm 1970, Nhã Ca là nhà văn bị đặc công cộng sản tại Saigon tuyên án tử hình, vì bà viết bút ký “Giải Khăn Sô Cho Huế” lên án sự tàn sát của cộng quân trong cuộc tổng công kích năm Mậu Thân tại Huế.

    Sau khi Saigon sụp đổ, Nhã Ca và chồng là nhà thơ Trần Dạ Từ bị Cộng sản bắt giam. Bà là nhà văn nữ duy nhất trong số hàng trăm nhà văn, nhà báo Saigon bị cộng sản cầm tù. Bà cũng là người nữ duy nhất và bị xếp hàng thứ sáu, trong số 10 tác giả Saigon bị kết tội là “Biệt Kích Văn Hóa” trong cuốn sách cùng tên, do Trần Văn Giầu, Lữ Phương, Vũ Hạnh viết. Những tên tuổi khác bị đả kích là Nguyễn Mạnh Côn, Hồ Hữu Tường, Doãn Quốc Sỹ, Nhất Hạnh, Võ Phiến, Mai Thảo, Duyên Anh…

    Do sự can thiệp của Văn Bút Quốc Tế, Ân Xá Quốc Tế và sự bảo lãnh trực tiếp của Thủ Tướng Thụy Điển Ingvar Carsson, năm 1988, Nhã Ca cùng các con và người chồng –bị cầm tù 13 năm- rời Việt Nam, định cư tại Thụy Điển.

    Ba năm sau, từ 1992, Nhã Ca - Trần Dạ Từ sang làm việc tại Hoa Kỳ và là chủ nhiệm Việt Báo Daily News, một nhật báo Việt ngữ hiện đang ấn hành tại California.

    Sau 43 cuốn thơ, truyện đã xuất bản, tác phẩm mới nhất của Nhã Ca là bộ truyện “Đường Tự Do Saigon”, trường thiên tiểu thuyết 4 cuốn, 2260 trang, vừa được ấn hành trong tháng Tư, 2006.

    damau.org
    Đã chỉnh sửa bởi GRANDET; 03-11-2011, 08:41 AM.
    Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......
    Similar Threads
  • #2

    Bài Tháng Sáu - Nhã Ca

    Bài tháng sáu


    Với thân nhỏ chín muồi trăm tội lỗi
    Tôi trở về mang tủi nhục trên vai
    Giữa ngả ba đường tay hờ gối mỏi
    Tôi cầu xin đời ban phép lạ tương lai

    Người cũng vậy lòng muôn nghìn dối trá
    Vờ thương yêu vờ đắm đuối ân tình
    Tôi trót dại, tin lời trao tất cả
    Đâu biết người mang nửa dạ yêu tinh

    Thôi tình ái hãy về theo ảo mộng
    Ta lỡ đi xa hết nửa đời rồi
    Người phụ rẫy, ngày điêu tàn đứng bóng
    Đêm nghẹn ngào chan muối mặn trong môi

    Tôi đã biết tội thân làm con gái
    Đời không thương tất cả héo khô dần
    Không hiểu về đâu để cầu sám hối
    Tôi đốt lỡ lầm theo với tuổi thanh xuân

    Tên người ư, đã trở về bóng tối
    Tôi đã vô tri giữa tháng năm dài
    Và mỗi bận có một người nhắc lại
    Tôi cố tìm nhưng chẳng nhớ tên ai.


    Nhã Ca

    Đã chỉnh sửa bởi GRANDET; 03-11-2011, 08:19 AM.
    Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

    Comment

    • #3

      Nhã Ca Mùa Hạ - Nhã Ca

      Nhã Ca Mùa Hạ
      .
      Xin trao trả, nầy một cành hoa trắng
      Với nửa vòng tay với nửa đời người
      Tôi trở về làm con gái đôi mươi
      Hai mươi tuổi cộng thêm ngày sắp tới
      .
      Nổi buồn ấy tan biến như mây mù
      Mùa hạ đơn sơ một loài hoa rụng đỏ
      Trong hồn tôi từng giọt tango blue
      Rơi rơi mãi rơi đều không thiết ngó
      .
      Bài dạ khúc cắt đôi chiều thứ ba
      Chàng có giọng hát buồn như nước chảy
      Tôi ở lại gọi trăm lần nhã ca
      Tiếng gọi thê lương kéo suốt thời thơ dại
      .
      Hai mươi tuổi thôi hết thời con gái
      Cành xanh xao với trái mùa thu
      Tuổi trẻ bị bỏ quên không bao giờ ngó lại
      Tôi với ngày qua biển xám mây mù


      Nhã Ca
      Đã chỉnh sửa bởi GRANDET; 03-11-2011, 08:18 AM.
      Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

      Comment

      • #4

        Bài Nhã Ca thứ nhất - Nhã Ca

        Bài Nhã Ca Thứ Nhất
        .
        Tôi làm con gái
        Buồn như lá cây
        Chút hồn thơ dại
        Xanh xao tháng ngày
        .
        Tôi làm con gái
        Một lần qua đây
        Rồi không trở lại
        Ôi mùa xuân nầy
        .
        Tôi làm con gái
        Đời như heo may
        Tình bằng cỏ dại
        Giận hờn không khuây
        .
        Tôi làm con gái
        Một lần yêu người
        Một lần mãi mãi
        Bao giờ cho nguôi
        .
        Tôi làm con gái
        Bao nhiêu tuổi đời
        Bấy lần thơ dại
        Buồn không ai hay




        Bài Nhã Ca Thứ Hai
        .
        Cánh tay giã từ
        Vẩy trong hồn tôi
        Nổi buồn quá khứ
        Phong phanh mắt người
        .
        Một mùa đông ấy
        Tôi về xót thương
        Tiếng cười thức dậy
        Trong hồn khói sương
        .
        Những cánh hoa cũ
        Bao nhiêu tuổi rồi
        Mà lòng chợt nhớ
        Đã sầu quên thôi
        .
        Một đời con gái
        Bấy nhiêu giận hờn
        Bài thơ để lại
        Mối sầu lớn khôn
        .
        Thôi nhìn chi nữa
        Bàn tay héo hon

        Nhã Ca
        Đã chỉnh sửa bởi GRANDET; 03-11-2011, 08:17 AM.
        Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

        Comment

        • #5

          Bàn Tay Chàng - Nhã Ca

          Bàn tay chàng

          Anh gửi bàn tay trên tóc em
          Những ngày xa mái tóc hao mòn
          Bàn tay báo hiệu mùa Đông tới
          Năm ngón mềm ôm tuổi thiếu niên

          Quả phượng vừa khô trên nhánh cao
          Cây vừa hiu quạnh cổng trường sâu
          Tôi về ngó lại thời con gái
          Thành phố già nua những gốc sầu

          Tóc hết thời xanh, tuổi hết dài
          Hồn bưng bình mật đắng tương lai
          Xa chàng thức dậy khi chiều tối
          Những ngón tay mềm vuốt mặt tôi

          Nhã Ca
          Đã chỉnh sửa bởi GRANDET; 03-11-2011, 08:15 AM.
          Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

          Comment

          • #6

            Thanh Xuân - Nhã Ca



            Thanh xuân

            Chợt tiếng buồn xưa động bóng cây
            Người đi chưa dạt dấu chân giày
            Bàn tay nằm đó không ngày tháng
            Tình ái xin về với cỏ may

            Và lá mùa xanh cũng đỏ dần
            Còn đây niềm hối tiếc thanh xuân
            Giấc mơ choàng dậy tan hình bóng
            Và nỗi tàn phai gõ một lần

            Kỷ niệm sầu như tiếng thở dài
            Đêm chìm trong tiếng khóc tương lai
            Tầm xa hạnh phúc bằng đêm tối
            Tôi mất thời gian lỡ nụ cười ...

            Đời sống ôi buồn như cỏ khô
            Này anh, em cũng tợ sương mù
            Khi về tay nhỏ che trời rét
            Nghe giá băng mòn hết tuổi thơ ...
            Đã chỉnh sửa bởi GRANDET; 03-11-2011, 08:14 AM.
            Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

            Comment

            • #7

              Vết Cắt Xuân - Nhã Ca

              Vết Cắt Xuân

              Tôi dẫm mùa đông dưới gót chân
              Sầu tôi vết cắt vẫn chưa săn
              Bùn rong rễ mốc, hồn cây mục
              Một mặt trời in đỏ dáng xuân

              Tuổi đã mù trơ, gió đã yên
              Cành rêu thơ dại, cổ tay mềm
              Biển xa cát gạn cuồng lưu rút
              Trôi hết đâu rồi tuổi thiếu niên

              Tôi ngó hoài trên váng đá xanh
              Hào nghêu dần nhấm hết tên anh
              Nhìn coi , đó , nụ cười xa lạ
              Bờ bãi nằm nghe biển giật mình


              Nhã Ca
              Đã chỉnh sửa bởi GRANDET; 03-11-2011, 08:42 AM.
              Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

              Comment

              • #8

                Chuyện Mùa Đông - Nhã Ca


                Chuyện Mùa Đông

                Thôi nhắc làm chi những chuyện sầu
                Khi lòng chua xót trắng thương đau
                Bao nhiêu miền cũ vời xa ấy
                Buồn lắm tôi nào quên nổi đâu

                Lối ngõ người đi đã cỏ mòn
                Câu nguyền thu đã hẹp không gian
                Hồn nghe vừa dậy mùa vui cũ
                Định nói, lời xem quá ngại ngùng

                Ôi gió may về động dấu chân
                Trời xưa mây vẫn rộng như lòng
                Sân chiều chao nhẹ dăm tờ lá
                Và khói sương về cuộn cánh song

                Lá thư xanh mát hoen màu lệ
                Đôi cánh hoa vàng ép tả tơi
                Bấy nhiêu có đủ cho người nhớ
                Mà thấy lòng như muốn ngậm ngùi

                Đã bảo rằng không kể chuyện sầu
                Dối lòng cho dịu chút thương đau
                Nhưng ngày đông đó tôi còn thấy
                Nên cố quên mà quên được đâu


                Nguồn: Thơ Nhã Ca, NXB Thương Yêu, 1972
                Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 03-11-2011, 09:04 AM.
                ----------------------------

                Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

                Comment

                • #9

                  Ghé môi sầu - Nhã Ca




                  Ghé môi sầu


                  Đêm chìm xuống khi tình yêu thức dậy

                  Trăng mờ hơn cho sao biếc trao tình

                  Em cũng sầu hơn vì quá xa anh

                  Dù tiếng nói trong hồn ta đã sát


                  Và đôi mắt uống hình nhau đã chật

                  Tay nâng tay thương nhớ nuốt trong lời

                  Đêm buồn sương làm mắt ướt xa xôi

                  Và giá lạnh bao nhiêu lời tình tự


                  Nghe ánh sáng dưới chân mình cách trở

                  Với trăng sương mờ ngó bước chung đôi

                  Bước khẽ nghe anh, bóng lấp ta rồi

                  Cây gió lạ cúi đầu nâng tiếng gọi


                  Anh cũng nâng em lên bằng cái nhìn gạch ngói

                  Bằng hơi thở mềm còn quấn quít bên nhau

                  Anh mời em nào ghé lại môi sầu

                  Đêm chìm đắm và tình yêu trở giấc...


                  Nhã Ca
                  Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 03-11-2011, 08:45 AM.
                  ----------------------------

                  Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

                  Comment

                  • #10




                    LTS:Năm 1965 làm người đọc nghĩ đến Những Ý Nghĩa về Từ “Lịch Sử” (The Multiple Meanings of the Word “History”) của Milan Kundera trong Tấm Màn (The Curtain). Theo Kundera, lịch sử của nghệ thuật, của văn chương và thi ca được coi là “lịch sử của những giá trị đời sống” (history of values). Lịch sử này nói về tất cả những cần thiết và ước ao trong đời sống chúng ta, và không như ý niệm lịch sử chú trọng về tấm mức thời gian hay tiến hóa của một dân tộc, lịch sử của những giá trị đời sống là lịch sử của nội tâm—của những giấc mơ và giây phút lắng đọng, lúc nào cũng ở trong hiện tại, khó bị quên lãng, và không bị lỗi thời. Năm 1965 so sánh lịch sử của thời gian và tiến hóa (đời sống lại đều đặn như đồng hồ…/ con cái ta mỗi ngày một lớn/và đời ta mỗi ngày mỗi thống khổ) với lịch sử của nội tâm một người đàn bà (mặt trời bốn mùa, tuổi trẻ, tình yêu ngông cuồng/cây sầu đông và tiếng guốc….) Mặc dù người đàn bà không muốn nhắc lại những giấc mơ “như chiếc đầu máy (tàu hỏa) đã ngủ quên trên đường sắt rỉ,” trong cử chỉ nhắc nhở lại những hạnh phúc cũ đã tái tạo lại những giá trị của đời sống tưởng rằng bị lãng quên vùi dập.


                    Trên một khía cạnh nào đó, Năm 1965, qua lăng kính của 2007, là một bài thơ phục hồi, là bánh madeleine nhúng vào trà để dựng lại một quãng đời đã mất….


                    [url="http://vanchuong.vnweblogs.com/post/2192/15956"][SIZE=1]Link


                    Năm 1965




                    Mùa xuân đã qua

                    Mùa hạ cũng qua dần

                    trong mắt em hạnh phúc thôi vồn vã

                    đời sống lại đều đặn như đồng hồ

                    duỗi hết tay chân suốt ngày dục dã

                    Căn nhà mỗi ngày mỗi quen

                    cửa sổ mỗi ngày mỗi mở

                    bữa cơm mỗi ngày một đầy

                    con cái ta mỗi ngày một lớn

                    và đời ta mỗi ngày mỗi thống khổ

                    trong trí nhớ bắt đầu thiu

                    cũng đừng cố vùng vẫy

                    Anh cũng đã biết chải đầu

                    biết thắt cà vạt, biết bắt tay

                    mỗi buổi sáng thành phố đông

                    dậy bảy giờ, đạp xe nổ

                    và quay cuồng trong sở làm

                    biết ngồi biết nhịn

                    và những ngày tháng cũ của ta

                    vẫn vô cùng im lặng

                    Hãy để yên và đừng nhắc tới

                    đồng tiền và lương tâm

                    sự mệt mỏi vô tận

                    Đừng nhắc tới và cũng đừng tưởng nhớ

                    thảm cỏ xưa, dấu chân xanh

                    tập thư tình cũ

                    thời anh biết em

                    Đừng nhắc tới và cũng đừng than thở

                    thành phố xưa, đường về

                    những toa tầu đã nổ

                    và chiếc đầu máy đã ngủ quên

                    trên đường sắt rỉ

                    Đừng nhắc tới và cũng đừng nhớ nữa

                    mặt trời bốn mùa, tuổi trẻ, tình yêu ngông cuồng

                    cây sầu đông và tiếng guốc

                    những buổi chiều buổi mai

                    những ngày đêm không thiết ngó

                    Đừng nhắc tới và cũng đừng mơ ước

                    vì con cái chúng ta

                    sẽ tìm thấy

                    sẽ đọc

                    sẽ bắt đầu diễn lại.


                    .
                    Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 26-06-2010, 07:10 PM.
                    ----------------------------

                    Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

                    Comment

                    • #11

                      Xin chào mọi người, mình là thành viên mới tham gia, có gì mong mọi người giúp đỡ. Trước đây mình có 1 tập thơ Nhã Ca nhưng do xa nhà học hành nên khi quay về nhà cửa thay đổi tìm hoài ko ra. Trong tập thơ có 1 bài thơ mình nhớ có 4 câu mình ko nhớ tựa đề, ai biết có thể cho mình xin tự đề của bài thơ này. Cảm ơn.

                      Suối đổ từng dòng trắng
                      Mang nhiều bông tiểu trâm
                      Ta ngồi bên bờ vắng
                      Cúi xuống lượm âm thầm.
                      Đã chỉnh sửa bởi 9r33np34c3; 01-05-2018, 02:54 AM.

                      Comment

                      • #12




                        Đêm xuân

                        Những nàng tiên đến tuổi giã thiên đường

                        Và cỏ cây đời đến tuổi xanh non

                        Mắt cao rộng vừa trong trời ngọc bích

                        Ai về đó mà thơm hồn lụa bạch

                        Cổ chim xanh còn quấn quít tơ vàng



                        Đêm không rằm sao vẫn mát hơi trăng

                        Hoa bỗng nở giật mình tay mời mọc

                        Vườn thơ dại nào, ngỡ ngàng tiếng khóc

                        Đó u buồn trong giấc ngủ tàn phai

                        Đó mùa xuân qua với bước chân người



                        Hơi thở mùi hương nụ cười bóng lá

                        Đêm bao dung hiền hòa mới lạ

                        Đêm ngửa bàn tay đêm động làn môi

                        Đêm dịu dàng đêm ngọt giấc mơ tôi

                        Đêm trên núi cao đêm trong hồn nhỏ

                        Đêm thơm nồng nàn mùi hương trí nhớ



                        Khi những nàng tiên từ bỏ trần gian

                        Em là nàng tiên ở lại yêu anh…


                        Nhã Ca
                        Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 03-11-2011, 08:54 AM.
                        ----------------------------

                        Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

                        Comment

                        • #13



                          Chuyện mùa đông

                          Thôi nhắc làm chi những chuyện sầu

                          Khi lòng chua xót trắng thương đau

                          Bao nhiêu miền cũ vời xa ấy

                          Buồn lắm tôi nào quên nổi đâu


                          Lối ngõ người đi đã cỏ mòn

                          Câu nguyền thu đã hẹp không gian

                          Hồn nghe vừa dậy mùa vui cũ

                          Định nói, lời xem quá ngại ngùng


                          Ôi gió may về động dấu chân

                          Trời xưa mây vẫn rộng như lòng

                          Sân chiều chao nhẹ dăm tờ lá

                          Và khói sương về cuộn cánh song


                          Lá thư xanh mát hoen màu lệ

                          Đôi cánh hoa vàng ép tả tơi

                          Bấy nhiêu có đủ cho người nhớ

                          Mà thấy lòng như muốn ngậm ngùi


                          Đã bảo rằng không kể chuyện sầu

                          Dối lòng cho dịu chút thương đau

                          Nhưng ngày đông đó tôi còn thấy

                          Nên cố quên mà quên được đâu.
                          ----------------------------

                          Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

                          Comment

                          • #14


                            Bước tàn phai

                            Rồi những chiều đi nuôi nhớ thương

                            Mây mù chia dạt nắng tha phương

                            Đường về chân lạnh sầu xa ngái

                            Tôi thả hồn trôi giữa phố phường


                            Mà phố chiều nay cũng vắng người

                            Như lòng hoang vắng mãi không thôi

                            Sầu xưa thức dậy trên vai nhỏ

                            Về ướt lòng tay nửa tiếng cười


                            Thôi thế thôi người đi quá xa

                            Chiều hôm dòng nước cắt trong da

                            Bờ cây dài những mùa đông trắng

                            Sao nói rằng yêu tôi thiết tha


                            Chân vẫn đi về trên lối xưa

                            Hồn tôi như lạc giữa rừng mơ

                            Rừng mơ sương khói pha mù lối

                            Sương khói mù nâng những bước hờ.
                            ----------------------------

                            Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

                            Comment

                            • #15

                              Ngọn Nến - Nhã Ca




                              Ngọn Nến

                              Một tia lửa nồng nàn trong đêm tối lạnh lẽo

                              đốt hết hơi hám của mùng mền chăn gối

                              cả thực tế buồn rầu

                              nơi ta gặm nhấm thứ hạnh phúc phản bội


                              Đó là ngọn nến rực rỡ xinh đẹp

                              đến từ trên trời cao

                              như mùa mưa về với đôi cánh run rẩy

                              trong giấc mơ thầm lặng


                              Ôi ngọn nến suốt đời ta chưa bao giờ thấy

                              ngọn nến, tia lửa ngày thôi nôi

                              của buổi chiều sinh nhật

                              mang tới cho ta khuôn mặt ngoài hư vô

                              khuôn mặt tình nhân lạnh lùng như tinh tú


                              Đừng than thở chi

                              chiếc xuồng thanh xuân đã mủn như lá vàng

                              và dưới đáy hồ

                              hạnh phúc còn lại như xương khô

                              đang chập chờn với nến

                              ôi ngọn nến

                              ôi con mắt nhớ nhung ngoài hư vô

                              bất diệt


                              Và như một chuyện bịa đặt tức cười

                              bông hồng chàng từng cài trên mái tóc ta

                              đã xui ta nói lời vĩnh biệt


                              Trong một đời tình chỉ còn những màu hồng

                              đang rỏ mãi trong thời khắc tàn rữa


                              Ôi ngọn nến, cho ta về hồ xưa

                              cho ta giọt lệ nào đã nhỏ

                              giọt lệ long lanh nơi đáy hồ

                              như mắt ai còn ngó


                              Chớp mắt xô luôn một trận cười

                              cùng giấc mơ và ngọn nến tàn lụi


                              Thơ Nhã Ca, NXB Thương Yêu, 1972
                              ----------------------------

                              Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

                              Comment

                              Working...
                              X
                              Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom