• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Thơ Vương Đức Lệ

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Thơ Vương Đức Lệ

    Nhà thơ Vương Đức Lệ





    Tên thật : Lê Ðức Vượng

    - Sinh ngày 15 tháng 11, 1937 tại Bạch Mai, Huyện Hoàn-Long, Tỉnh Hà-Đông.
    - Qua đời ngày 20 tháng 1, 2008 tại Falls Church, Virginia
    - Học Trung-Học Chu Văn An Hà Nội và sau 1954, tại Sài Gòn. Sau đó ông theo học Luật Khoa và Văn Khoa.
    - Năm 1962, ông bắt đầu đi dạy, sau đó làm Ký-Giả cho Việt Nam Thông Tấn Xã, rồi làm Giám Đốc Đài Phát-Thanh Long-An (1964-1969).
    - Trong Tết Mậu Thân, ông bị hỏng một mắt, trở về làm biên-tập-viên cho Đài Phát-Thanh Sài-Gòn.
    - Năm 1989, ông tham gia nhóm Diễn Đàn Tự Do (Đoàn Viết Hoạt), bị bắt và bị giam cho tới cuối năm 1995.
    - Định cư tại Hoa-Kỳ, Tiểu Bang Virginia từ năm 2000, hoạt động văn nghệ cùng nhà xuất bản Tủ Sách Tiếng Quê Hương (Uyên Thao), Tổng Thư Ký Nguyệt San Kỷ Nguyên Mới - Hoa Thịnh Đốn, và viết bài bình luận cho Đài Phát-Thanh Sài Gòn Houston (Texas).

    TÁC PHẨM ÐÃ XUẤT BẢN:
    - Ðường Lên Thiên Thai, Thơ, Sài Gòn 1962
    - 40 Bài Thơ của Mai Trung Tĩnh và Vương Ðức Lệ, Sài Gòn 1960 [Giải Thưởng Văn Chương Toàn Quốc (1960-1961)]
    - Tình Thơ Vương Ðức Lệ, Sài Gòn 1970
    - Thiên Nga Trên Ngọn Ðỉnh Trời, Sài Gòn 1974
    - Thơ Vương Ðức Lệ, Tủ sách Tiếng Quê Hương, Virginia 2000
    - Thơ Tình Vương Ðức Lệ, Tủ sách Tiếng Quê Hương, Virginia 2003
    - Thơ Giữa Đời Thường, Tủ sách Tiếng Quê Hương, Virginia 2005
    __________________


    Một trăm năm trước ta nào có?

    thế kỷ sau này ắt cũng không !

    ta đến rồi đi và mất dấu

    giữa trời vô tận đất mênh mông !

    Vương Đức Lệ ( 1968 )




    Đã chỉnh sửa bởi GRANDET; 04-03-2010, 09:47 PM.
    Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......
    Similar Threads
  • #2

    Tưởng niệm Vương Đức Lệ

    Nguyễn Mạnh Trinh


    Buổi sáng, trên đường tới sở, nghe đài phát thanh. Một thi sĩ vừa ra đi. Buổi tối, về giở tập thơ: Thơ Vương Ðức Lệ, Mấy vần thơ còn sót lại trong trí nhớ. Thấy những tấm ảnh ở bìa sau. Ảnh Mạnh Ðan năm 1967, tươi tắn mỉm cười. Nhưng những bức ký họa của Chóe, Phan Diên, Tạ Tỵ, và Ðằng Giao thì khác hơn. Những cặp kính đen nhìn đời. Những nét phác khắc khổ. Những hình tượng gợi lại một nỗi niềm nào đó. Có thể, là ảnh hưởng của chiến tranh, của vết thương trên mắt từ thuở Tết Mậu Thân ở Long An? Có một chút buồn rầu, có một chút thời thế ghé chân vào, trong cái không gian tối sậm, trong những nét vẽ như muốn hằn lên những dấu tích của đời người...

    Giở vào bên trong, đọc đại một bài thơ, không chủ đích chọn, tình cờ. Như cái chết vừa đến với một người. Bài “Bóng Ngày Qua”:

    “Phân vân mở nắp quan tài

    Ngẩn ngơ ướm hỏi quan tài đó ư?

    Ngày nào tóc biếc còn tơ

    Giật mình sương điểm bạc phơ mái đầu!”

    Cùng một trang, bài thứ hai, “Sân Khấu”. Cuộc đời có phải là một tấn tuồng gần đến hồi kết cuộc. Khép lại những trò chơi, xóa đi những khuôn mặt bôi vôi của vai hề nhạt nhẽo làm trò cười cho người khi giọt nước mắt thầm rơi:

    “Kìa tấm màn nhung khép lại rồi

    Soi gương người xóa mặt bôi vôi

    Ngoài kia trăm họ ai cười khóc

    Có xót riêng người nước mắt rơi”

    Bài thứ ba, Hóa Thân, cát bụi lại trở về cát bụi. Em và ta cùng chia sớt với nhau những ngày tháng dương trần để rồi cũng phải theo lẽ sinh diệt tự nhiên của lẽ tuần hoàn:

    “Từ thân cát bụi ta về

    Cùng em phận nhỏ ngồi chia cát lầm

    Dìu nhau suốt nẻo đường trần

    Quẩn quanh rồi cũng mộ phần chia hai”

    Và bài chót, trong cùng một trang, Một Ðóa Vô Thường:

    “Ta đi quá nửa đường trần

    Qua cơn thành trụ, còn phần hoại không

    Hạt tình kết quả tai ương

    Hóa sinh một đóa vô thường đó thôi”

    Thơ sao như nghe của người nửa bước cõi dương trần, nửa bước cõi âm cảnh. Không biết, tác giả làm những bài thơ này lúc nào mà nghe như lời trăn trối? Không biết có phải linh tính đã báo trước một chuyến đi thật gần? Hay, qua những cảnh đời biển dâu tang tóc, cái ý nghĩ của một người hiểu sự trở về của mình như vòng sinh diệt, như con đường rồi ai cũng phải ghé qua...

    Tôi đọc thơ Vương Ðức Lệ, như chia sẻ cái liên cảm của người thơ. Hôm nay, trời lạnh. Và, cái khí hậu heo hắt cuối đông ấy đã phả vào thơ nỗi niền man mác trong tôi. Với thi sĩ họ Vương, tôi chỉ là người đọc thơ và chỉ gặp mặt một đôi lần. Nhưng, hình như tôi đã biết ông, lâu rồi, thuở còn xa xăm lắm...

    Tôi nhớ, khi tôi còn là cậu học trò trung học, tôi đã biết và đọc thơ ông. Tôi cũng nhớ, tập thơ “40 bài thơ” mà ông in chung với nhà thơ Mai Trung Tĩnh có cái khác lạ cả về hình thức lẫn nội dung. Hình thức, thì từ cách trình bày đến khổ sách, đều khác với những tập thơ cùng thời. Cái khổ thơ vuông vuông ấy làm tôi nhớ mãi đến bây giờ. Và nội dung thơ, cũng theo trí nhớ của tôi, thì rất nhiều dụng công để làm mới và theo tôi biết thì sau này tập thơ ấy được giải thưởng văn chương toàn quốc về thơ năm 1961.

    Bây giờ, khác với ấn tượng đã có, đọc lại tuyển tập “Thơ Vương Ðức Lệ” tôi lại thấy những bài thơ khá cổ điển, những bài lục bát, những bài tứ tuyệt... Trong hơi thơ, thấy vời vợi những nỗi buồn và cái không gian thơ ấy đã lan tỏa để đi vào giác quan của người đọc. Những thi ảnh cũng có nét của bàng bạc, cảnh chỉ là nét phác thảo mờ mờ để chuyên chở tâm cảm người làm thơ.

    Thơ, có khi là những dòng triết luận, của một tâm cảm nghĩ rằng đã gần đến lúc tàn cuộc. Nỗi chết, như “Bước Chân”, của khuôn cửa hẹp gần gần mỗi lúc:

    “Mỗi bước chân đi, huyệt tới gần

    Người trăm năm níu mộng trăn năm

    Mới ngày mẹ dắt tay lần cửa

    Cửa hẹp trần gian khép lại dần”

    Cũng có khi, chuyện rời dương thế chẳng phải toàn là nỗi buồn. Mà, có khi ở huyệt sâu, sẽ là nụ cười của một người thấy được cái dối gian của lời ai điếu:

    “Cánh cửa trần gian khép lại rồi

    Sầu tôi sẽ lấp, hãy chia vui

    Ðiếu tang chớ đọc lời gian dối

    Dưới huyệt sâu tôi sẽ bật cười”

    Một chút siêu thực. Một ít trầm tư. Thơ như những tiếng gió vút qua. Nỗi buồn như quẩn bên người, những vần điệu ngân nga tận đáy lòng những vết đau nào thầm thì. Ngày trước, thơ Ðinh Hùng là của những thế giới nào hoang sơ của ngày khai thiên lập địa lúc trời đất chưa tượng hình cõi nhân gian. Còn bây giờ, ở thơ Vương Ðức Lệ cũng là một trần gian xa la, của nỗi nhớ niềm thương như gương soi thấy khác kiếp người...

    “...Ta còn lại ngàn thu để ngủ

    Em vội gì thêm nữa giấc cô miên?

    Lạnh chỗ nằm nệm gối lỡ xô nghiêng

    Anh thao thức viễn du miền cô độc

    Giàn lửa kia ai châm mà lửa bốc

    Ngút trời quên say đắm khói cay nồng

    Hội chứng đêm cuồng tuyết giá mỗi Mùa Ðông

    Ðã sáng rồi ư? Lời anh cám dỗ

    Ðêm ngàn thu hiển hiện giữa ban ngày

    Ngất ngây tình, hồn xác thuở nào nguôi

    Em vẫn đó hiện thân loài ma nữ.

    Anh còn đây thuốc lú với bùa yêu

    Ngoảnh mặt lại đã xa dần đất hứa

    Ta trở về ôm mặt khóc vu vơ

    nghe đất trời vần vũ đổ cơn mưa

    Hang động cũ làm hồn nhau lạnh giá

    Sóng thần dâng giữa một vùng biển lạ

    Quần đảo xa ngăn cách trái tim người

    Tình nồng nàn sắc tố vẫn còn tươi...”

    Những hình tượng mơ hồ giữa có không, giữa bàng bạc cảm giác nguyên sơ và ngút ngàn không gian rộng khắp. Trong cái thế giới ấy, thơ chỉ làm gần hơn những con chữ, nối lại những liên tưởng và trầm mặc hơn, sâu thẳm hơn những nhận thức. Trong thế giới riêng mình thi sĩ, ảo giác và đời sống thực như nhòa nhạt vào nhau...

    Ở phần đời thực, là những bài thơ về mẹ. Những câu giản dị, của những hình ảnh đã thành miên viễn không phai. Mẹ quê, của một đất trời thuở nào thơ ấu, của luống cải giàn dưa, của cái cò lặn lội bờ sông

    “Cánh tay mướp vươn dài bờ dậu

    Mẹ nhìn ra luống cải vàng hoe

    Con đôi mắt tìm ong bướm đậu

    Tóc mẹ thơm hương bưởi bên hè

    Thương cái cò lặn lội bờ sông

    Mẹ về chợ cái tôm cái tép

    Ấm mái tranh xưa chiều hôm khói bếp

    Bữa cơm nào gạo mới đưa hương

    Ánh lửa hồng reo vui nồi cám lợn

    Vườn sau xanh lấm tấm dấu chân gà

    Trên cành trĩu trái na vừa mở mắt

    Lời ca dao mẹ hát buổi trưa xa...”

    Ba bài thơ, ba không gian, ba thời gian của một nỗi niềm thương yêu về mẹ. Người mẹ sẽ lên đường đi định cư ở Mỹ để lại người con thi sĩ còn ở lại. Tử biệt, sinh ly, nỗi đau làm nghẹn lời và thơ cũng chỉ là những tiếng thầm ở trong lòng, ngân nga, đứt ruột. Bởi, ông biết, khi mẹ ra đi là sẽ không còn bao giờ gặp mặt...

    Những mảnh hồn tan vỡ, trước ngày Mẹ lên đường:

    “Ngày mai ngày mốt Mẹ lên đường

    Biền biệt xa vời nẻo cố hương

    Năm tháng ngậm ngùi nơi xứ lạ

    Mắt già hoen lệ tóc pha sương

    Con biết một đi là vĩnh biệt

    Lòng con thổn thức khúc bi ca

    Hồn con dào dạt đau thương ấy

    Chưa khóc sao mi đã nhạt nhòa?

    Những mảnh hồn tan vỡ: ngày Mẹ lên đường:

    “Giữa tiếng phi cơ gào xé ruột

    Mẹ nghe tiếng thét của con không?

    Mẹ đi thui thủi mênh mông nắng

    Xao xác htinh không nỗi bão bùng

    Mẹ bước lên thang không ngoảnh lại

    Mẹ ơi mắt mẹ đã tuôn trào

    Ðôi dòng lệ ứa giờ tương biệt

    có đớn đau nào hơn khổ đau...?”

    Và Những mảnh hồn tan vỡ: Sau ngày Mẹ lên đường:

    “Hàng cây rét mướt buồn hiu quạnh

    Nhà Mẹ đây, hình bóng Mẹ đâu?

    Lối chợ ai che màu áo cũ?

    Hồn con lãng đãng mộng xưa sau

    Hỡi ơi đất rộng trời cao thẳm

    Hun hút ngày qua khuất nẻo về

    Chợt ngước nhìn lên lầu cửa đóng

    Chập chờn ai đó, dáng ai kia?

    Ngõ hẹp vang câu vọng cổ buồn

    Hồn con dào dạt sóng muôn phương

    Bây giờ Mẹ ở nơi nào nhỉ?

    Mây trắng giăng đầy mây nhớ thương...”

    Viết về một nhà thơ, nếu chỉ đọc những bài thơ thì có lẽ chưa đủ. Vào giang sơn của thi sĩ, là bước vào một thời thế mà người thơ có mặt, mà ngôn ngữ thơ tượng hình từ những suy nghĩ và rung cảm của thời thế ấy. Với chiến tranh, có lẽ Vương Ðức Lệ có nhiều hệ lụy. Với thời thế, ông cũng có nhiều liên quan. Thế mà, hình như ông chỉ phớt qua những tâm tình ấy. Bị thương và mất một mắt khi làm trưởng đài phát thanh ở Long An, và bị tù khi tham gia vào Cao Trào Nhân Bản Việt Nam từ đề lao Gia Ðịnh, khám Chí Hòa, trại Z30C, có lẽ phải là những xúc cảm chính cho ngôn ngữ thi ca của ông nhưng trong tập “Thơ Vương Ðức Lệ, mấy vần thơ còn sót lại trong trí nhớ” chỉ có mấy bài họa hoằn. Theo nhiều người nói thì khi công an Cộng Sản đến xét nhà và bắt ông, đã tịch thu cả ngàn bài thơ. Như vậy, có thể những bài thơ ấy bị mai một chăng?

    Có người nhận định tuy thơ của ông nói nhiều đến những nghĩa trang, đến huyệt sâu, đến phút lâm chung, đến lúc từ giã cõi đời... nhưng không phải đó là một tâm trạng bi thương đầu hàng số mệnh. Trong bàng bạc cảm xúc, vẫn thấy ẩn hiện đâu đó những mầu xanh tinh khôi, những nụ mầm vươn lên từ cuộc sống. Và, ở tâm trạng của một người hiểu ra được lẽ tất nhiên của vòng sinh diệt, thì làm thơ như vậy cũng là một cách tạo ra cho riêng mình một thế giới, một vương quốc thơ mang tên Vương Ðức Lệ.

    Viết về thơ một người vừa rời xa dương thế với tôi cũng chỉ là một cách thế để hiểu rõ hơn về người thơ. Ðọc những bài thơ, tưởng tượng ra những cảnh ngộ thi sĩ đã sống, tìm trong chữ nghĩa một chút gì để lại cho đời sau. Viết, chẳng phải để làm chuyện phê bình khen chê, mà, viết là để tìm lại một đời sống ẩn mật trong chữ viết.

    Thời tiết mấy bữa nay âm u. Cái lạnh lẽo buổi sáng, cái mệt mỏi buổi chiều, như đánh dấu bằng những trang thơ buồn. Trên xa lộ, tôi đang tự hỏi, có phải trời đất cũng muốn “tưởng niệm” một người thơ vừa rời bỏ cuộc đời?
    Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

    Comment

    • #3

      Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

      Comment

      • #4

        Nhớ Mẹ Ta Xưa










        Mời quý vị nghe ca khúc NHỚ MẸ TA XƯA ( bấm vào tên bản nhạc để nghe)
        Nhạc: Văn Sơn Trường, Thơ: Vương Đức Lệ, Tiếng hát: Quỳnh Lan




















        BlueHost.Com



        Đã chỉnh sửa bởi GRANDET; 21-09-2009, 12:58 AM.
        Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

        Comment

        • #5

          Xứ Lạ


          Ta vẫn làm dân xứ lạ

          Ngẩn ngơ đất khách quê người

          Ôi trái tim sầu hóa đá

          Bao giờ? Biết thuở nào nguôi?

          Ta vẫn làm dân xứ lạ

          Giữa trời, giữa đất bao la

          Dạt cánh bèo trôi biển cả

          Mịt mù thương nhớ bờ xa.

          Ta vẫn làm dân xứ lạ

          Cuối đời làm cánh rong xanh

          Biển sâu bạc đầu sóng vỗ

          Thân xô ghềnh đá tan tành

          Ta vẫn làm dân xứ lạ

          Suốt đời làm kẻ tha hương

          Gối chiếc đêm nằm trăn trở

          Khôn nguôi nỗi nhớ dị thường

          Ta vẫn làm dân xứ lạ

          Ngậm ngùi thân lại thương thân

          Ta thấy ta ngồi hóa đá

          Ngó quanh nào thấy mộ phần

          (thơ Vương Đức Lệ)

          ******************


          Tôi thường hay đọc thơ khổ bốn câu, mỗi câu 5 chữ, 7 chữ, 8 chữ…
          Hôm nay chợt đọc những khổ thơ mỗi câu 6 chữ và trong tôi liền có cảm giác rất lạ.
          Nó không dứt khoát như câu 5 chữ ngắn gọn.
          Nó không dịu dàng, uyển chuyển như câu 7 hay 8 chữ.
          Với câu 6 chữ, âm hưởng câu thơ nghe như day dứt… Và đó là một hiệu ứng (effect) mà nhà thơ đã tạo ra rất đạt.
          (Tôi loay hoay vẫn chưa nghĩ ra được từ nào diễn tả cho chính xác! Tạm gọi như thế là “day dứt”.)

          “TA VẪN LÀM DÂN XỨ LẠ” cứ lặp đi lặp lại ở đầu mỗi khổ thơ khiến ta nghe ra một chuỗi thinh âm sầu não miên man đồng vọng …

          Dũ Lan Lê Anh Dũng
          Đã chỉnh sửa bởi GRANDET; 04-03-2010, 09:50 PM.
          Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

          Comment

          • #6

            An Bình Cho Giấc Ngủ Em



            Dâng em một đoá hoa hồng,
            Hoa dù rã cánh tơ lòng còn vương.




            Anh sẽ bỏ lại - cả Em - trong cuộc đời này
            Vì chẳng còn gì khi xuôi đôi tay
            Bài hát cho Em, những câu buồn tình tự
            Miếng ăn, giấc ngủ qua ngày !

            Anh sẽ bỏ lại - cả Em - trong cuộc đời này
            Vì chẳng còn gì khi xuôi đôi tay
            Thân xác đó bỗng một chiều héo úa
            Thịt da kia bỗng một sớm hao gầy

            Anh sẽ bỏ lại - cả Em - trong cuộc đời này
            Vì chẳng còn gì khi xuôi đôi tay
            Bỗng hoảng kinh, anh gõ thầm cửa huyệt
            Hồn bơ vơ anh chợt thức hôm nay

            Anh sẽ bỏ lại - cả Em - trong cuộc đời này
            Vì chẳng còn gì khi xuôi đôi tay
            Khi những tế bào trong anh chừng rũ liệt
            Hồn bay xa, anh thoát cõi lưu đày

            Anh sẽ bỏ lại - cả Em - trong cuộc đời này
            Vì chẳng còn gì khi xuôi đôi tay
            Thơ tinh huyết những câu buồn bất tuyệt
            Và những ngày, những tháng cũng như mây !

            Anh sẽ bỏ lại - cả Em - trong cuộc đời này
            Vì chẳng còn gì khi xuôi đôi tay
            Đêm đã qua và ngày lại tới
            Cho hồn anh vất vưởng mãi đâu đây

            Anh sẽ bỏ lại - cả Em - trong cuộc đời này
            Vì chẳng còn gì khi xuôi đôi tay
            Biển vẫn gầm vang, sóng xô ghềnh đá
            Lũng vẫn sâu và mù mịt sương vây

            Anh sẽ bỏ lại - cả Em - trong cuộc đời này
            Vì chẳng còn gì khi xuôi đôi tay
            Em vẫn đó như mây trời bảng lảng
            Giấc mộng tình và vị đắng môi cay !

            Anh sẽ bỏ lại - cả Em - trong cuộc đời này
            Vì chẳng còn gì khi xuôi đôi tay
            Đêm vẫn hắt hiu, đèn chong, thành phố ngủ
            Em vẫn là Em chan chứa lệ đong đầy

            Anh sẽ bỏ lại - cả Em - trong cuộc đời này
            Vì chẳng còn gì khi xuôi đôi tay
            Cuộc tình đó, có anh, đời chẳng khác
            Cuộc đời đó, không anh. Em nào hay !

            Hỡi Thượng Đế ! nghe chăng lời khẩn nguyện
            Hạt bụi tôi trong định phận bọt bèo
            Giờ hoá kiếp không còn là ý niệm
            Cho thuyền tình về bến đợi buông neo !


            sinh nhật Em


            Vương Đức Lệ

            (trong thi tập Thiên Nga Trên Ngọn Đỉnh Trời, phát hành 1974)

            ----------------------------

            Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

            Comment

            • #7

              Như Là...


              I

              Mẹ như là nắng xế
              Em như là cỏ may
              Tôi như là giọt lệ
              Còn đâu lượng xuân đầy ?

              Nghe lời ru đá cuội
              Tình như là hư không
              Tôi còn đâu lửa tuổi
              Em còn đâu mưa hồng ?

              Em như loài hoa dại
              Tôi như loài cỏ khô
              Ô, cuộc đời khắc khoải
              Tìm nhau trong sa mù

              Mẹ như là nắng quái
              Em như là chiều hôm
              Tôi như là hạt bụi
              Từng phiến sầu băng sương

              Làm sao tôi nói được
              Lời yêu Em bây giờ ?
              Nghe hồn lên tiếng khóc
              Qua rồi, mùa xuân xưa !...

              Đêm đen lòe đốm lửa
              Tinh đẩu lạc đâu đây
              Con đường xưa thiếp ngủ
              Như tình tôi đắm say

              Dấu chân nào trên cát ?
              Sóng biển đã dập vùi
              Thắp lên hàng bạch lạp
              Vĩnh biệt những giờ vui !

              Màu nắng rồi sẽ tắt
              Mây hồng rồi sẽ bay
              Vết chàm xưa tím ngắt
              Ngờ đâu tình không phai...

              Còn đây triền núi dựng
              Vực thắm nước trong veo
              Trùng dương xa nổi sóng
              Thuyền ta ngược tay chèo

              Tình yêu như tín ngưỡng
              Cơn mê nào lẻ loi
              Còn đâu Em độ lượng ?
              Điệp khúc sầu trong tôi !

              Thà như là hạt bụi
              Thà như loài thông xanh
              Trên đỉnh trời gió núi
              Những giọt tình long lanh...



              II

              Ngàn con nước đổ xuôi nguồn
              Cũng không rửa sạch nỗi buồn trong tôi
              Từng đêm ôm giấc ngủ vùi
              Quên sầu chót vót, quên đời phù du
              Nghe trời chừng đã sang thu
              Vàng bay mấy lá, nghe mưa gọi hồn
              Nhân gian này cõi bềnh bồng
              Buồn tôi chớp bể mưa nguồn vây quanh...



              Vương Đức Lệ

              (trong thi tập Thiên Nga Trên Ngọn Đỉnh Trời, phát hành 1974)

              ----------------------------

              Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

              Comment

              Working...
              X
              Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom