• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Thơ ghi vách quán...

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Thơ ghi vách quán...

    Thơ ghi vách quán...

    Quán nhỏ vùng cao -
    khách đến thì nhiều-
    tiền thì cứ thiếu -
    thơ đổi lấy rượu -
    rượu vào thơ ra -
    ghi đầy vách lá -



    Say với ngựa

    Ngựa chứng dừng chân cho ta hỏi
    qua một bến đời có mấy truông
    một năm có mấy mùa trăng khuyết
    một ngày có mấy buổi hoàng hôn

    Trong ta máu vẫn hai dòng thắm
    sao đời như đã héo tàn đông
    ngươi đi bụi đỏ mờ muôn dặm
    biết có bao giờ rụng gót chân

    Rượu uống mềm môi ru nhạc gió
    bỏ mặc cho đời có mấy truông
    dẫu chẳng cùng nhau chung một giống
    cũng nặng trên lưng một nỗi buồn

    Ta một đời không nơi nương tựa
    ngươi một đời chẳng thiết yên cương
    có khác chăng là người với ngựa
    cũng chung loài du thực mười phương

    Một mai ta chết xin hóa kiếp
    quyết chẳng làm người nặng nghĩa ơn
    về làm ngựa chứng say thiên lý
    chẳng bận công hầu bận áo cơm

    st


    ********************

    Ma đưa lối, quỷ dẫn đường
    Lại tìm những chốn đoạn trường mà đi
    Đã chỉnh sửa bởi Photo; 21-02-2011, 04:05 AM.

    Similar Threads
  • #2


    Trong mắt những người tâm sự ãy
    Mây nghìn năm cũ bay lênh đênh



    Don’t cry because it is over. Smile because it happened.


    Đã chỉnh sửa bởi Photo; 01-10-2009, 12:54 AM.

    Comment

    • #3

      Thanh thản chuyện dở dang

      Thanh thản chuyện dở dang

      Viết câu thơ ngày em không đến đọc
      Anh nằm dài một dấu chấm than (!)
      Khung cửa nhỏ, bầu trời cũng nhỏ
      Cánh chim bay tiếng gió mủi lòng

      Nhanh một bước ngả ba trước mặt
      Chậm một chiều liễu bạt ngàn sương
      Người đi vắng biết người đi vắng
      Điện thoại đổ dồn mấy lần chuông

      Email gửi cho người không hẹn
      Xin đừng gặp lại chốn tình nhân
      Vấp ngã con đường em xa khuất
      Thanh thản cũng đành chuyện dở dang!

      Lê Thiếu Nhơn
      (Cảm ơn đời còn một thứ gọi là Thơ)




      Don’t cry because it is over. Smile because it happened.
      Đã chỉnh sửa bởi Photo; 02-10-2009, 02:56 AM.

      Comment

      • #4

        RU

        RU


        Ru em lần cuối cùng này
        Bằng hơi mát của một ngày sắp xa

        Bằng giờ phút sắp chia xa
        Rồi thôi, rồi chẳng bao giờ nữa đâu
        Giọng kinh năm ngón son cầu
        Với môi mặn, với hôn trao nghẹn lời

        Với sầu xưa ngút trên vai
        Tóc xanh non với khuy cài áo thơm
        Hàm răng mật, tuổi má tròn
        Đường thêu chỉ đã hao mòn đây em

        Gió trời xin ngủ bình yên
        Coi như giấc mộng ưu phiền đấy thôi
        Mây cao với mắt trông vời
        Soi gương trán bỏng, quên người tôi đi.


        NĐT


        Don’t cry because it is over. Smile because it happened.
        Đã chỉnh sửa bởi Photo; 07-10-2009, 06:18 AM.

        Comment

        • #5

          Quán của lão , tửu khách nhiều , ai cũng "thít" thơ tình và thơ say của Vũ Đại Nhân , xin đơn cử vài trích đoạn :

          Anh biết em từ độ,
          Em mới tuổi mười hai,
          Anh yêu em từ thuở,
          Em còn tóc xoã vai.

          Tháng ngày đi mau quá,
          Chốc đã sáu năm trời,
          Tình anh vẫn chưa hiểu:
          "Chưa, là "không", em ơi!

          Em vẫn tin anh lắm,
          Em vẫn mến anh nhiều.
          Nhưng em tin em mến,
          Đâu phải là em yêu.

          ...............................

          Hôm qua tình đã chết,
          Anh đã chôn nó rồi.
          Anh khóc vì chôn nó
          Là chôn cả một đời.

          Nhưng anh không đào huyệt,
          Không vùi đất như ai,
          Cũng không mua vải liệm,
          Cũng không mua quan tài.

          Anh chỉ đem chôn nó,
          Với nỗi niềm chua cay;
          Từng mảnh từng mảnh một
          Trong mấy vần thơ đây

          Rồi một chiều xuân thắm,
          Say hạnh phúc lứa đôi
          Vô tình em có nhớ
          Đến người cũ xa xôi.

          Mong em thu nhặt giúp,
          Đôi tay dù hững hờ,
          Mong em vì bắn lượm,
          Những mảnh tình bơ vơ.

          Chắp lại và thương xót
          Dành cho một nấm mồ,
          Ở nơi dù hẹp nhất,
          Của lòng em say sưa.

          ...............................................

          Gặp gỡ chừng như truyện Liêu Trai
          Ra đi chẳng hứa một ngày mai
          Em ơi lửa tắt bình khô rượu
          Ðời vắng em rồi say với ai

          Phương Âu mờ mịt lối quê nàng
          Trăng nước âm thầm vạn dặm tang
          Ghé bến nào đây người hải ngoại
          Chiều sương mặt bể có mơ màng.

          Tuyết xuống phương nào lạnh lắm không
          Mà đây lòng trắng một mùa đông

          trong CLL , có thơ của Đệ Nhất Thi sĩ Say không?


          Don’t cry because it is over. Smile because it happened.




          Đã chỉnh sửa bởi Photo; 01-10-2009, 12:57 AM.

          Comment

          • #6

            Nguyễn Duy Diễn

            Màu thương nhớ

            Mùa thu về đâu đây
            rưng rưng màu thương nhớ
            ta nhặt tờ lá úa
            chiều xuống , trầm say say
            khói tìm mây ...
            sương đâu lam biếc tỏa đầy
            sương chiều bóng ngả , đêm dài nghe chuông
            lạnh tiếng đàn
            tình tang ...!

            Mùa thu
            ôi mùa thu !
            mong manh
            tay tháp bút
            màu thư xanh !
            nghiêng nghiêng dòng chữ ướt
            thương nhớ dài năm canh
            dáng người thon nhỏ
            mắt đựng hồ đời ...
            xuôi ngược về đâu
            trầm khúc nhạc gió về : đâu hơi thở ?
            ta rùng mình vai lạnh :nắng trăng rơi ...!

            Phơi áo mùa thu
            gọi về trong gió mơ xưa
            màu xanh thơ cũ bơ vơ giọng sầu

            Nguyễn Duy Diễn


            Don’t cry because it is over. Smile because it happened
            Đã chỉnh sửa bởi Photo; 07-10-2009, 06:11 AM.

            Comment

            • #7

              Cao Thoại Châu -

              Mời Em Uống Rượu

              có những đêm trường gợi tiếc thương
              có ta lấy tóc đếm ưu phiền
              có ta nâng trái sầu chín rã
              có lệ ta hòa chung hơi men

              có mắt ta là ly rượu nhỏ
              có đời ta là quán cô hồn
              và có ta đang ngồi trong quán
              uống cho tàn cho mạt kiếp nhân sinh

              cũng có đau thương làm vui bạn nhỏ
              có hoang đàng tìm thấy giữa cơn say
              có tuyệt vọng trên vành ly rực sáng
              và có em buồn ta cõng trên vai

              có nắng chiều đang rơi ngoài bãi
              bãi vắng chiều xa không bóng người
              chứng kiến giờ ta lên cơn hấp hối
              ta đội nón đi mời em uống rượu

              cuộc tình sầu thôi hãy gác qua bên
              ta đâu có giận hờn chi cuộc sống
              dù thật tình buồn lắm phải không em
              ta là ly vậy mà em biết không

              ta là rượu vậy mà em biết không
              uống đi em bởi ly đã kề
              bởi ta buồn như câu chuyện kể
              câu chuyện buồn kể giữa cơn say

              bởi lát nữa đây mặt trời sẽ chết
              mùa đông về không chỗ dung thân
              ta sẽ đứng run trong gía lạnh
              dáng bơ vơ như kẻ thất tình

              và thấy em như bờ dốc đứng
              ta chiếc xe đò nổ bánh bơ vơ
              mặt trời chết ở nơi nào trong ta
              ta đã say làm sao biết được

              em không uống nên có ta lẻ bạn
              vòng tay ôm hồ rượu thấy mênh mông
              rượu đã hết hay mắt ta vừa cạn
              em chối từ ta biết nói sao hơn

              thôi giã tiệc và xin chào bạn nhỏ
              ta tủi hờn bóp nát chiếc ly không
              và ta tưởng chính mình đang vỡ
              mùa đông dài ta lại rất cô đơn

              có ta trong một toa tàu trắng
              tỉnh rượu nằm nô giỡn một mình
              có em còn đứng sau khung kính
              có nỗi buồn gửi một toa riêng.
              Sài Gòn 1969



              Uống cạn hoàng hôn

              Tặng Dương Thanh Thủy
              Bạn đến mang ta đi uống rượu
              Bảo cơn sầu theo rượu sẽ tiêu tan
              Đống chai này ta xem chừng rất thiếu
              Rót ra không được nửa ly buồn
              Rót ra đi, nhớ rót cả hòang hôn
              Rót sao cho buổi chiều rơi vào đáy cốc
              Còn lại hai người trên trái đất
              Sao nỡ lòng mang rượu nhạt cho ta ?
              Bạn nói chi , rượu là thuốc trường sanh
              Dăm ba ly qua khỏi được ưu phiền
              Những kẻ say chỉ giả vờ ngất ngưởng
              Ta nghiêng bình nào vơi được chi thêm
              Bạn tới mang ta đi uống rượu
              Áp giải người đi phát vãng phương xa
              Thôi cũng đành ra người biệt xứ
              Trăm năm không thấy mặt quê nhà !
              Bạn mời ta hãy uống cho say
              Rượu thì có bao giờ ta từ chối
              Chiếc ly trên bàn thấy không đứng nổi
              Tâm trạng gì mà thức trắng đêm nay
              Ta cũng chán rồi nhân sinh thế sự
              Những cuộc tình thoắt đó trở nên vơi
              Như chiếc bình không còn một giọt
              Uống cạn hòang hôn say được nửa con người!



              Ngựa hồng

              Lao về phía trước tung bốn vó
              Bụi hồng bỏ lại phía sau lưng
              Vun vút vó câu qua cửa sổ
              Đo bao giờ hết khoảng hư không

              Mà hư không dài đến vô cùng
              Hốt hoảng những đêm rừng bão lá
              Thảng thốt nghe tiếng ghềnh thác đổ
              Chất cơn buồn trên lưng ngựa hoang

              Trong đam mê biết bao điều không tưởng
              Khơi bếp hồng cho ấm buổi vào đông
              Cơn gió núi bao lần qua kẽm trống
              Thoát về đồng lãng đãng trên sông.

              Ta về đây không kịp vui buồn
              Và phải về trước cả thời gian
              Thơ ta đấy, món quà trân trọng
              Trân trọng về, mệt lả dưới chân em.

              Và ta về trân trọng vết thương
              Vết của một đời ưa chạy nhảy
              Quà trời cho xin em nhận lấy
              Nhận lấy và không hỏi gì thêm.

              (Rạng đông một ngày vô định. Trang 59,60)

              Ma đưa lối, quỷ đưa đường
              Lại tìm những chốn đoạn trường mà đi "

              Đã chỉnh sửa bởi Photo; 07-10-2009, 06:10 AM.

              Comment

              • #8

                Thơ Trần Thiện Khương

                Đông Xuân

                Lên đèo thôi nhớ biển
                mùa xuân sao chưa về
                trăng soi ngời tiếng quạ
                súng động rừng thương quê

                quê nhà đôi mắt vạc
                đăm đăm vời lửa binh
                bên người còn giọng hát
                nghêu ngao khúc thanh bình

                ta ôm bầu rượu bí
                cười sằng sặc đêm nay
                khèn khuya rồi rượu cạn
                giang hồ biết nhớ ai !

                Giang hồ ta nhớ em
                bây giờ không còn nữa
                hoa mai nở bên triền
                núi cao chùm nấm mộ

                ta về rừng núi sâu
                đôi lần qua trước ngõ
                nhà sàn không ngồi lâu
                rượu cần lưu luyến nhớ

                rượu cần nay còn đâu
                người xưa áo xiêm đó
                cỏ lau đêm rầu rầu
                hồ xanh sen vẫn nở

                đêm nay làm ma say
                đi trên vùng cát lở
                chiến tranh cười nhăn nhó
                trên chòi rách đông xuân

                trên chồi hoa thược dược
                vầng trăng vẫn nhuộm hồng

                lên đèo thôi nhớ biển
                thôi nhớ cả thị thành
                thôi nhớ người bạn nhỏ
                nằm ngủ với chòi canh

                hãy nổ ròn tiếng súng
                giao thừa thêm một năm
                hãy tan tành bụi cát
                xương trắng phơi ruộng đồng

                ồ sao im vắng thế
                hỡi bụi tre khô cằn
                hỡi vầng trăng thời loạn
                hỡi beo hùm lang thang

                sao bên trời vẳng tiếng
                đàn bé con thở dài
                sao bên trời vẳng tiếng
                cụ già nhớ đậu khoai

                đạn cày trên luống bắp
                đạn cày trong tim người
                tiếng xuân hò thôn dã
                đường vắng bước chân ai

                ta xuôi qua miền tây
                ta về qua mạn ngược
                ta hát trên đồi mây
                những mùa xuân thuở trước

                xuân nay ngùi gì đây
                chẳng bao giờ hiểu được
                mở miệng chúc xuân lành
                hơi rượu cần say khướt


                Trần Thiện Khương

                Ma đưa lối, quỷ đưa đường
                Lại tìm những chốn đoạn trường mà đi "
                Đã chỉnh sửa bởi Photo; 17-11-2009, 06:01 AM.

                Comment

                • #9

                  Thơ Ngũ Hà Miên

                  Đêm tháng mười


                  Một đêm tháng mười heo may hun hút
                  trời cao xa vời , mây trắng mênh mang
                  ta đi trên đường , đường đầy xác lá
                  tiếng chân khô ròn , nầy những bước lang thang

                  không gian cúi đầu , bóng đêm tòng phạm
                  trăng lên chân trời mà ánh trăng võ vàng
                  trống rỗng cuộc đời nên ta ngao hát
                  ngơ ngẩn nhìn ta , hàng cây bên đường

                  lửa thuốc cháy môi mà sao chẳng ấm
                  vì xuân qua rồi hơi đông đã sang
                  nhà ta bên đường tranh che mái cỏ
                  những đêm tháng mười gió chạy lang thang

                  nhớ thuở hai mươi ta viết bài thơ nhỏ
                  mà bao lâu rồi vẫn còn dở dang
                  tháng mười dêm nay trăng soi hờ hững
                  tin gì ngày mai cho tươi thắm mộng vàng ?

                  người thử hỏi lũ dã tràng xe cát
                  chúng hiểu gì về những bước thời gian



                  ********************

                  Tạ Từ

                  Em đi khói bụi đô thành
                  Mênh mang thương nhớ, không đành về đâu
                  Quê hương mây trắng một màu
                  Con đò sớm thác biết đâu đợi chờ?
                  Người yêu trong cõi mộng mơ
                  Đời chia đôi ngã thì chờ kiếp sau
                  Ân tình từ giã biệt nhau
                  Trắng trang nhật ký nát nhàu tờ thư
                  Thuốc thời gian, bệnh đổi dời
                  Rồi màu áo cũ nhớ người xa xưa?
                  **
                  *
                  Người đi từ ấy đến nay
                  Đời ta còn lại tháng ngày vắng tênh


                  *************************

                  Chiều thứ tư

                  Tặng Thanh Quang

                  Nằm trong Hạnh Phúc mưa rơi
                  Đố em biết hạt mưa trời về đâu?
                  Về đâu, bóng ngựa đêm thâu
                  Chân què khập khểnh vó câu hoang tàn.
                  Đường thì dài, hút thời gian
                  Đừng buốn số phận, đừng than kiếp người
                  Này em! Hãy hé môi cười
                  Cho tê điếng thịt, cho tươi xuân nồng
                  Ồ! Sao em bỗng khóc ròng
                  Phải chăng KHOÁI LẠC gốc cùng KHỔ ĐAU
                  Chúng mình định mệnh vào nhau
                  Bằng sao Hạnh Phúc bằng bao Ngậm Ngùi


                  Ví đời toàn những ngày vui
                  Thì trăm năm, cũng thế thôi, có gì.
                  Giếng xưa ngả bóng bờ mi
                  Hàng tre quá khứ thầm thì nghiệp duyên
                  Bao giờ trăng rọi cửa thiền
                  Cho anh đốt tóc soi lên kiếp người
                  Bây giờ tất cả ngược xuôi
                  Tránh sao cho được cái tôi ngục tù.
                  Nhìn gương, này một sáng thu
                  Sao anh chỉ thấy phù du chúng mình.

                  ***********************


                  Đã chỉnh sửa bởi Photo; 29-10-2009, 05:42 AM.

                  Comment

                  • #10

                    Thơ Võ Công Liêm



                    Đông Phương Hành


                    con đường ngút ngàn xa
                    tôi người cô độc
                    du thân dặm trường ngủ trọ dọc đường mây
                    mưa sông Hương thổn thức

                    ngụm chén hổ phách tàn
                    đông phương hành!
                    đông phương
                    khao khát một mùa trăng phiêu lãng
                    mái tây hiên trắng đầu nghiêng cánh núi

                    ta hụp lặn giữa biển đời vô ngại
                    tìm thấy em tim nhẹ dạ vô biên

                    trong cơn mê
                    trăng xuôi mái đẩy
                    mộng ban sơ đâu còn nữa
                    hởi bờ lau sậy xin yên nằm

                    con đường ngút ngàn xa
                    ngụm chén hổ phách tàn
                    ta hụp lặn giữa biển đời vô ngại
                    trong cơn mê

                    đánh thức người cô độc
                    hồn đông phương đâu rồi ?


                    (23 thánggiêng canh dần 2010)

                    Comment

                    • #11

                      Phương Xích lô

                      Phương Xích Lô tên thật là Nguyễn Văn Phương,

                      Quê quán Thừa Thiên Huế.

                      Anh mất vào năm 2002 tại Quảng Trị, hưởng dương 51 tuổi




                      XÍCH LÔ HÀNH

                      Ta xích lô hề! Người xích lô
                      Từ đây thôi phải đạp xe thồ
                      Trước chơi hai bánh chừ ba bánh
                      Trước chở một cô chừ bốn cô
                      Gác cẳng chờ hàng bên bãi vắng
                      Dựa lưng đợi khách dưới cây to
                      Dù sao cũng phải còng lưng đạp
                      Còn ở trong ngành vận tải thô.

                      Ngươi xích lô hề! Ta xích lô
                      Về đây sau những chuyến giang hồ
                      Thợ không ra thợ vì cô thế
                      Thầy không nên thầy bởi lỡ cơ
                      Trí dở dở khi say khi tỉnh
                      Hồn ương ương lúc thực lúc mơ
                      Rơi xuống cuộc đời không chao đảo
                      Vững vàng ba bánh đỡ: xích lô.

                      Ngươi xích lô hề! Ta xích lô
                      Cũng là thi sĩ cũng làm thơ
                      Thơ không giúp được ngươi cơm áo

                      Thơ chẳng giúp gì ta cháo hồ
                      Làm một trăm bài đều mộng mị
                      Đăng vào tờ báo cũng hư vô
                      May mà nhờ đạp xích lô ấy
                      Giàu không giàu nhưng chẳng xác xơ.

                      Ta xích lô hề! Ngươi xích lô
                      Ráng cho xong hết một đời phu
                      Chở bao đau thương về nghĩa địa
                      Chở những hạnh phúc đến tuổi thơ
                      Ngó xuống thua chia loài giun dế
                      Trông lên hơn hẳn lũ công cò
                      Dù sao mình cũng còn lương thiện
                      Ngươi xích lô! Ta xích lô.


                      ************

                      THƯ GỬI NGƯỜI KHÁCH NAM BỘ

                      Từ miền Nam anh ra thăm Huế
                      Gọi xích lô viếng lăng tẩm chùa chiền
                      Tính người Nam vốn thật thà cởi mở
                      “Đã từ lâu nghe danh đất thơ mộng
                      Trên báo đài, trong nghệ thuật văn chương
                      Sau bao năm chắt chiu dành dụm
                      Nay tôi thấy rồi núi Ngự sông Hương”


                      Đời đã từng trải qua nhiều nỗi khổ
                      Anh hiểu sâu về những giọt mồ hôi
                      Khi gặp dốc cao anh liền nhảy xuống
                      Chia sẻ cùng tôi chút nặng nhọc một thời
                      Đi nửa đường biết chân tôi đã mỏi
                      Anh thay tôi đạp một đoạn dài
                      Trong giây phút không còn ai khách chủ
                      Anh và tôi hòa nhập một con người.

                      Khi chia tay anh mời tôi đi nhậu
                      Nổi hứng lên tôi đọc tặng bài thơ
                      Đời có lúc không cần đeo mặt nạ
                      Anh bảo tôi:
                      “Ở Sài Gòn mình cũng đạp xích lô”.


                      ***********




                      GỞI BÁC XÍCH LÔ HÀ NỘI


                      Đêm trăng ấy bác xích lô Hà Nội
                      Chở tôi thăm ba mươi sáu phố phường
                      Bác đâu ngờ khách cùng nghề như bác
                      Cũng đời xích lô dãi nắng dầm sương


                      Tuy bác ở cách tôi ngàn dặm
                      Nhưng gần nhau trong những nỗi trầm thăng
                      Bốn mùa chuyển nhịp cùng mưa nắng
                      Đời quay tròn theo ba bánh xe lăn

                      Có những lúc gác xe vào quán rượu
                      Mượn Lưu Linh đuổi hết nỗi nhọc nhằn
                      Rồi đón khách nơi đầu ga cuối phố
                      Ngày có, ngày không lặng lẽ qua dần

                      Bác tuy già nhưng sức còn dẻo dai
                      Còn chở khách vào ra năm cửa ô
                      Một mai đây khi tôi già như bác
                      Sẽ còn lại gì ngoài mấy trang thơ?

                      Những lúc về khuya còn ai thấy bác?
                      Người phu già lăn bóng dọc đường trăng
                      Bác chở tôi một lần rồi quên lãng
                      Nhưng riêng tôi chở bác suốt thời gian


                      **************


                      Chân dung Phương Xích lô

                      Tìm

                      Tôi đi tìm lửa trong đêm
                      Tìm ngọc trong đá
                      Tìm sen trong bùn
                      Tìm cao giữa đám thấp lùn
                      Tìm rồng giữa lũ giun trùng ngơ ngơ
                      Tôi đi tìm thực trong mơ
                      Tìm thanh trong tục
                      Tìm thơ trong đời
                      Tìm người giữa lũ đười ươi
                      Tìm tri âm
                      Giữa tiếng cười lời chê
                      Tôi đi tìm tỉnh trong mê
                      Tìm yên lặng
                      Giữa bốn bề phong ba
                      Tôi đi tìm Phật trong Ma
                      Tìm Thánh trong Quỷ
                      Tìm Ta trong mình.



                      Comment

                      • #12

                        Thơ Lê Văn Trung

                        thuyền lá

                        gió ngàn xa rụng lá mùa
                        tôi về nhặt lá chiều mưa
                        làm thuyền
                        chiếc mùa đông
                        chở tình em
                        sóng xua bờ đá đắm chìm cuối sông
                        chiếc mùa thu
                        một khoang buồn
                        tôi xuôi ngược với trăm dòng chia xa
                        hai mươi năm bóng trăng nhòa
                        ngậm ngùi tôi với bao la biển trời.

                        Lê Văn Trung


                        làm sao gặp cái sau cùng

                        ta đi tìm cái thật gần
                        đưa tay chạm cõi phù vân
                        tưởng là
                        ta đi tìm cái rất xa
                        lời vô âm vọng buồn qua kiếp người
                        ta đi tìm cái đầy vơi
                        bước chân hụt giữa ngậm ngùi đời em
                        ba trăm năm hỡi Tiên Điền
                        lệ người đã cạn lụy phiền gì nhau
                        ta đi tìm cái ban đầu
                        lỡ tay chạm đến ngàn sau
                        ngỡ rằng
                        ta đang tìm cõi vĩnh hằng
                        muôn thu gom lại đọ bằng phút giây
                        rồi ra lạc giữa chốn này
                        câu thơ thần ứng đọa đày đời thơ
                        xin về ngủ giấc hư vô
                        ta quên ta đã từng giờ hiện sinh
                        ta đi tìm lại chính mình
                        nào hay lạc lối vô minh mịt mù
                        đến từ đâu?
                        về cõi nào?
                        lời thơ hiu quạnh tan vào hư không
                        ta đi tìm cái sau cùng
                        lạnh tăm đầu núi nửa vòng trăng non
                        mới hay trong cái mất còn
                        làm sao biết được cội nguồn của nhau.

                        Lê Văn Trung

                        Đã chỉnh sửa bởi Photo; 27-02-2011, 02:09 AM.

                        Comment

                        Working...
                        X
                        Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom