• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Thơ Nguyễn Phong Việt

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Thơ Nguyễn Phong Việt



    Cho những trái tim vẫn ở lại

    Cho những trái tim vẫn ở lại chốn này!
    *
    Những buổi sáng lại nghe về những người ra đi
    như những cơn gió thầm thì
    như những cánh chim thiên di
    dù chưa đến mùa đông rét mướt…
    *
    Những buổi sáng lại nghe tim mình đau đớn
    khi ngồi đọc bản tin thời tiết
    chỉ thấy toàn bão giông đổ xuống suốt chiều dài những cuộc đưa tiễn
    không có bàn tay nào ở lại với ngày sau
    *
    Lần ngoảnh mặt này là lần ta sợ nhất phải nhìn thấy nhau
    bởi có những thứ suốt đời chỉ được quyền gọi tên bằng niềm nhớ
    có những thứ ta muốn mang đi nhưng phải để lại đó
    có những thứ ta biết chắc là yêu thương nhưng không dám bày tỏ
    khi chúng ta thuộc về hai con đường!
    *
    Lối rẽ này không phải là một chọn lựa giản đơn
    ta đã bắt đầu biết sợ những cái nhìn ấm áp
    biết sợ những ngày nắng mà trong lòng giăng mây u ám
    biết sợ những giọt nuớc mắt của người khác mà buộc ta phải kìm nén
    biết sợ chính bản thân ta đang dần phai nhạt
    từ chối để lại những dấu chân…
    *
    Những buổi sáng ta ngồi đây và nhìn cuộc sống quá chừng cô đơn
    một lần mình đứng lên là thêm một lần được khóc
    cho phép mình thét gào nỗi đau đến từng chân tóc
    cho phép mình gọi tên từng người yêu thương như một bài tập đọc
    của một đứa trẻ mới vào đời…
    *
    Ta có thể đã không còn hiểu được giá trị của một bờ vai
    nhìn đâu cũng thấy sự hoài nghi đỏ mặt
    chỉ ước đôi khi mình như một cây xương rồng giữa sa mạc
    sống vì cần phải sống chứ không vì điều gì khác
    mặc yêu thương có những nghĩa lý gì?
    *
    Những buổi sáng lại nghe tin về những người ra đi
    mà trái tim vẫn ở lại chốn này!

    1g55p sáng 4/5/2009.

    Nguyễn Phong Việt


    Đã chỉnh sửa bởi Photo; 11-03-2011, 07:37 PM.

    Similar Threads
  • #16

    Thơ Nguyễn Phong Việt




    Có những khoảnh khắc trong đời không ai ngờ trước được
    và ta buông tay
    là vĩnh viễn…

    Chẳng phải chính cuộc đời đã kéo ta đến sát bờ vực
    chẳng phải những hơi thở cũng bị lấy mất khi ta đang thoi thóp
    chẳng phải thế gian đã quá chừng ác độc…
    từ chối những tháng ngày ta cố sống tốt hơn?

    Ta cần một bờ vai để biết nói lời cảm ơn
    cần một người ngồi bên cạnh để nghe ta khóc
    cần một người mua dùm viên kẹo ngậm cho vơi bớt những cay đắng
    cần một người nắm tay và chỉ dùm ta một con đường khác
    giữa bóng đêm…

    Ta không hề muốn mất đi cảm giác ngửa mặt mình đón những giọt mưa đến hỏi thăm
    mỗi sáng vùi mình trong chăn và thèm một tách choco nóng
    những lần nhìn thấy những hạt mầm tách mình ra khó nhọc
    nhớ những hoàng hôn ngoài kia
    và ghét những ngày ẩm thấp
    biết bao nhiêu…

    Sẽ là hạnh phúc nếu ta có cơ hội để chọn lựa gạt bỏ hết khổ đau
    ta sẽ chọn mặc quần jean và áo sơ-mi đi ra phố
    ta sẽ chọn mỉm cười với tất cả những người đã yêu thương ta lẫn từ bỏ
    ta sẽ chọn một quán cóc để ngồi với những người xa lạ
    ta sẽ chọn đi bộ sau một ngày mệt lả
    để thấy mình bớt lạc lõng với mọi người

    Ta không chọn nơi sinh ra nên đã chọn cách kết thúc một cuộc đời
    vào giây phút thấy thương mình như đứa trẻ
    chỉ muốn được ai đó ôm vào lòng cho mình khỏi quị ngã
    nhưng có những yêu thương cũng bắt ta phải trả giá
    đến tận cùng…

    Có những khoảnh khắc trong cuộc đời này ta phải chấp nhận mình là kẻ vô ơn!


    Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 30-01-2011, 02:32 AM.
    ----------------------------

    Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

    Comment

    • #17

      Thơ Nguyễn Phong Việt




      Hãy để chúng ta đưa nhau về... dù tận xa xôi

      Hãy để chúng ta đưa nhau về
      Không phải con đường nào cũng đẹp như một ước mơ
      hãy để chúng ta đưa nhau về…
      trong thương nhớ…

      Có lẽ không ai muốn nhắc về ngày mai lần nữa
      có lẽ khoảnh khắc này là thứ còn lại sau tất cả
      có lẽ nên mỉm cười để cảm ơn một phần duyên nợ
      có lẽ nên dành cho những cơn mưa tối tìm về trên vòm cây than thở
      và chúng ta chỉ giữ lại bình yên…

      Hãy để chúng ta đưa nhau về như một thói quen
      rồi từ mai sẽ từ bỏ…
      rồi từ mai có thể người sẽ đi về cùng ai đó…
      rồi từ mai một trong hai chúng ta phải học lại cách bày tỏ…
      rồi từ mai biết rằng còn quá ít niềm vui được xếp dưới đáy cuộc đời vốn nhiều đau khổ…
      làm sao mới tìm thấy được nhau trên con đường này?

      Hãy xắn tay áo cao lên một chút để chạm vào cái lạnh đêm nay
      vén tóc cho vành tai mà nghe rét buốt
      chúng ta cần hôn nhau như lần đầu biết hôn mà vẫn cười khúc khích
      cho phép mình nhìn thấy cả quãng đời vào một giây phút
      để dù mai sau có đánh mất
      vẫn biết cách tìm lại trong giấc mơ!

      Hãy để chúng ta đưa nhau về như những ngày xưa
      trong tim vang tiếng chuông gió
      mỗi bước chân đều có một giọt sương nhắc nhở
      mỗi tiếng cười đều có một vì sao cùng rạng rỡ
      như thiên đường…

      Đừng trách gì và cũng đừng ủi an
      hết con đường này sẽ đến con đường khác
      biết thế sao chúng ta vẫn muốn dừng mãi nơi con đường đang bước
      biết thế sao chúng ta vẫn muốn hoán đổi tương lai thành kí ức
      biết thế sao chúng ta cứ phải tự nhủ mình đừng khóc
      khi khoé mắt rung lên…

      Hãy để chúng ta đưa nhau về trên đường vắng lặng im
      vì nhìn thấy nhau còn hơn vạn lời nói
      vì được xác tín niềm tin rằng chúng ta chưa bao giờ nông nổi
      kể cả khi cần phải đánh đổi
      một phần đời…

      Hãy để chúng ta đưa nhau về dù là tận xa xôi*…

      * Hãy chọn con đường dài nhất để bước đi bên cạnh nhau khi chúng ta không thể biết yêu thương kia tan vỡ vào lúc nào!


      .

      Đã chỉnh sửa bởi Photo; 06-09-2011, 09:27 AM.

      Comment

      • #18

        Thơ Nguyễn Phong Việt




        Bầy chim sẻ có nhìn thấy tôi không ?


        Bầy chim sẻ bị nhốt trong chiếc lồng và chở đi trên phố
        cứ ríu rít kêu mãi không thôi

        Tôi đi trong dòng người
        liếc ngang liếc dọc
        nhìn những con chim sẻ thất thần, rụng lông, ngơ ngác
        rồi nhìn ra chung quanh…

        Những con chim sẻ không được bay trong bầu trời xanh
        một điều nghịch lý
        bạn bè tôi nhiều khi phải sống không theo cách mình nghĩ
        một điều bình thường?

        Rồi những con chim sẻ sẽ được phóng sinh
        một người đi bên cạnh tôi bảo thế
        cuộc đời mà lẽ ra nó được hưởng với mây, mưa và gió…
        chẳng cần đợi một bàn tay cứu rỗi nào

        Bầy chim sẻ bị nhốt trong chiếc lồng
        có nhìn thấy được tôi đâu?



        .

        Comment

        Working...
        X
        Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom