• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Mưa chiều

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Mưa chiều

    Mưa chiều


    Âm thầm đếm những giọt mưa
    Theo về vội vã cười đùa mái hiên
    Lỡ rồi ngang trái hoa duyên
    Đành sang lối nhỏ lụy phiền vây quanh

    Mưa về khi lá hết xanh
    Trên trời mây thẫm xây thành hoang vu
    Gió chiều rét lạnh mùa thu
    Đàn chim ngại trốn sương mù ngẩn ngơ

    Anh ngồi đan dệt vần thơ
    Nghe hồn lắng dịu nét chờ say mê
    Khi chân bước mỏi lê thê
    Buồn theo trăng lặn não nề người xa

    Bờ hồ vắng lặng chiều tà
    Buồn theo sóng nước la đà lá bay
    Đường xa dẫm bước chân ai
    Nghe hồn trĩu nặng về ngay quê nhà

    Nhớ theo bóng nước chiều xa
    Ngày về cúng ngắm trăng tà chênh vênh
    Buồn nghe sóng nổi lênh đênh
    Con đường quê mẹ buồn tênh tháng ngày


    Nguyễn Gia Linh
    12-11-2009
    Similar Threads

  • Mưa Chiều

    Nợ tình xưa



    Em nói đúng không có gì phải trả
    Chuyện qua rồi nào đã nợ gì nhau
    Có nhiều đêm nhìn bóng nến xanh xao
    Nghe trăn trở làm nghẹn ngào khó ngủ

    Trong yêu thương không biết làm sao đủ
    Kỷ niệm nhiều nhưng chẳng giữ được lâu
    Nhớ làm sao đêm hẹn ước bên cầu
    Nghe huyền ảo ánh trăng giàu cảm lụy

    Đường tình yêu vẫn mong tròn chung thủy
    Nghe tiếng lòng với luận lý con tim
    Đóa hoa xinh anh còn mãi đi tìm
    Giờ hương thắm đã chìm trong sóng mắt

    Em giờ đây cận kề vai người khác
    Thì anh đi cúi mặt chẳng quay về
    Còn mong gì đến chuyện tỉnh hay mê
    Trong sương gió đã nghe điều tan vỡ

    Không còn nhau thì thôi tình muôn thuở
    Đã rời xa không thể ở cùng nơi
    Kể từ đây dày dạn gió sương rơi
    Anh sẽ đến một phương trời hoang vắng


    Nguyễn Gia Linh

    Comment


    • Mưa Chiều

      Giấc mơ đời



      Thơ thẩn trên đường mưa nhẹ rơi
      Tiếp nguồn cảm hứng tự xa khơi
      Đem về anh viết vần tha thiết
      Gởi đến em tô nét rạng ngời
      Đã biết đợi chờ bao ước vọng
      Mà sao mong mỏi mấy ngày trôi
      Để rồi than thở chiều xa vắng
      Khi bóng người đi giạt cuối trời

      Giạt cuối trời xa, lạc hướng đời
      Nhớ mùa thu cũ lá vàng rơi
      Anh đi ôm ấp chiều thơ mộng
      Em ở ngậm ngùi bóng lẻ loi
      Cố giữ niềm tin xây ước vọng
      Mà lo nỗi nhớ bạt mây trôi
      Ngày nào về lại dòng sông cảm
      Là giấc mơ xưa đã đạt rồi


      Nguyễn Gia Linh

      Comment


      • Mưa Chiều

        Chúc Mừng năm mới Xuân Mậu Tý 2008


        Mừng Xuân Mậu Tý giữa ngàn hoa
        Ấm áp hương quê tỏa khắp nhà
        Cánh bướm tung tăng cung réo rắc
        Đàn chim ríu rít khúc hoan ca
        Mai vàng sắc thắm khơi thanh thản
        Pháo đỏ hồng tươi gợi thiết tha
        Vẫn giữ trong lòng chung ý niệm
        Đường theo bến giác chẳng còn xa


        Nguyễn Gia Linh


        Họa thi

        Quê nghèo nở rộ mấy chùm hoa
        Tỏa ngát xa hương mối Đạo nhà
        Mấy độ lao đao đường chuyển hóa
        Bao ngày lẩn lút khúc thương ca
        Bởi cơ hưng thịnh đà gieo rắc
        Vì thế lụn tàn phải thiết tha.
        Ví biết hồng ân Trời trải khắp
        Đường về quê cũ thiệt không xa.


        Huỳnh Đạt Bửu

        Comment


        • Mưa Chiều

          Giọt mưa Xuân



          Quê người dẫu dãi biết bao xuân
          Sương gió chiều hoang đã lạnh dần
          Không thấy nỗi sầu khi tuyết đổ
          Cũng không buồn ngắm giải sông Ngân

          Thẫn thờ đi dạo dưới mưa xuân
          Từng giọt bay bay đọng trắng ngần
          Ướt mái tóc buồn không chải gở
          Bâng khuâng ngày ấy đã xa dần

          Buồn nhớ quê nhà đã mấy xuân
          Thầm than cách trở biết bao lần
          Đêm mưa ray rứt thêm nhiều nữa
          Xót bấy tóc già bạc mấy phân

          Khắc khoải bao mùa kỷ niệm xa
          Đường chiều mưa gió nhạt màu
          hoa
          Cành đào trước ngõ rơi tàn tạ
          Cho thấy mùa Xuân đã lướt qua

          Chờ đợi nắng hồụng lên ngọn cỏ
          Để quên hơi gió sủng mưa dầm
          Vì khi giọt đọng trên vai áo
          Cảm thấy buồn rơi lạnh cả thân


          Nguyễn Gia Linh

          Comment


          • Mưa Chiều

            Kỷ niệm khó phai mờ



            Chắc em nhớ vào một chiều cuối hạ
            Bắt đầu rơi vài chiếc lá bên đường
            Em có thấy sắc màu sao quái lạ
            Con dốc buồn khi nắng xuống còn vương

            Em có biết sao bóng chiều hiu quạnh
            Mưa chợt về rét lạnh ở đầu môi
            Giọt mưa đều khó tìm nơi lẫn tránh
            Đứng run run nhìn cảnh rét bên đồi

            Em còn nhớ con đường xưa chung lối
            Hàng cây dầu réo gọi bước ta đi
            Mái trường xưa sống những ngày thơ dại
            Tiếng ve sầu báo hiệu đến ngày thi

            Kỷ niệm xưa không bao giờ vơi cạn
            Tuổi thơ ngây năm tháng chẳng phai mờ
            Ngày trở về trời sẽ đầy hoa nắng
            Để cho mình vẽ trắng tuổi mộng mơ

            Em sẽ thấy đời vương bao ý sống
            Chung quanh em trải mộng buổi đầu xuân
            Ngàn hoa tươi khoe mừng cùng vạn bướm
            Đang nghịch đùa bay lượn sóng hồn dâng


            Nguyễn Gia Linh

            Comment


            • Mưa Chiều

              Hai lối mộng


              Đường đời hai lối rẻ
              Mình giữ gì cho nhau
              Ân tình còn lý lẽ
              Vẫn đượm nồng gởi trao ?

              Dù đời hai lối mộng
              Chia khoảng cách xa vời
              Ai vui chiều gió lộng
              Vương cánh buồm ra khơi ?

              Sao nói lời chào vội
              Hãy chờ lúc ly bôi
              Thương cuộc đời chìm nổi
              Còn ươm tình xa xôi

              Với hai bàn tay trắng
              Xót cho chiều đơn côi
              Chôn nỗi niềm câm lặng
              Khi nhìn cảnh chia phôi

              Cánh chim bay về tổ
              Tìm giấc ngủ bình yên
              Ngắm nhìn vầng trăng tỏ
              Tránh cuộc sống u phiền ?

              Nguyễn Gia Linh

              Comment


              • Mưa Chiều

                Hình ảnh tuổi về chiều


                Còn gì đây, cho mình thương với tiếc
                Tuổi về chiều rơi vào khoảng hư không
                Đâu còn trẻ để xem tình bất diệt
                Đâu mê say mà ủ ngập tim lòng

                Gần bảy mươi tóc bạc nhiều hơn trước
                Bao sầu lo khắc khoải cả ngày đêm
                Tuổi về chiều đã già thêm mấy bước
                Còn mơ chi mộng ước thật êm đềm

                Hồi tưởng lại những ngày sa nước mắt
                Bước ra đi không nhếch nổi môi cười
                Nhưng lòng vẫn tự tin nhìn trước mặt
                Không đảo chao tròn giữ nét tươi vui

                Giờ em cũng qua đi thời tuổi dại
                Hết mơ say và cũng hết mộng mơ
                Đem vần thơ cho mình xây đắp lại
                Để quên đi những âu yếm đợi chờ

                Hãy tiến bước vượt muôn ngàn tẻ lạnh
                Còn gì đâu để thương nhớ lụy phiền
                Anh gom về đủ biết bao hình ảnh
                Cho mình vui theo trăng sáng diệu huyền


                Nguyễn Gia Linh

                Comment


                • Mưa Chiều

                  Hè tiễn biệt


                  Em có biết rằng anh thương nhớ không?
                  Sợ nắng mưa làm nhạt má em hồng
                  Sợ bước chân đi trên đường phố vắng
                  Để buồn đau vương vấn mãi trong lòng

                  Em biết Phượng hồng rụng hết màu tươi
                  Nằm lăn trên cỏ vướng vít chân người
                  Đã bước qua, không chút gì lưu luyến
                  Dẫm nát cành hoa, dẫm nát cuộc đời

                  Em biết đời hoa nào có khác gì
                  Đời người con gái trong tuổi xuân thì
                  Đừng để mất màu tươi theo năm tháng
                  Và cũng đừng để lệ thấm bờ mi

                  Cho anh biết bầu trời xanh ra sao
                  Cùng bao nhiêu ong bướm lượn quanh đào
                  Để nghe đau khổ về trong gió sớm
                  Và gởi tình anh vào cõi mộng nào?

                  Anh vừa biết mưa đã lạnh từng cơn
                  Có réo rắt vào anh những tủi hờn
                  Có che mất những gì anh mơ ước
                  Và chỉ còn để lại nỗi sầu hơn

                  Nhìn tà áo ai bay giữa gió chiều
                  Mang rất nhiều sầu hận tháng năm theo
                  Cùng đem hết đau buồn ra trang trải
                  Rồi giữ lại trong lòng nỗi quạnh hiu

                  Nói đi em những gì ấp ủ trong tim
                  Dầu phải ra đi chôn chặt nỗi niềm
                  Anh cất bước mà lòng không hối hận
                  Vì hiểu từ đâu người đã đi tìm

                  Nguyễn Gia Linh
                  Bordeaux, ngày 10-05-2004

                  Comment


                  • Mưa Chiều

                    Hương Xuân


                    Sương sớm còn lan trước khóm hoa
                    Lung linh ánh sáng tỏa chan hòa
                    Đã quên một thuở trời băng giá
                    Nắng ấm về theo khắp mọi nhà

                    Em cười trong nắng dưới hương hoa
                    Ánh sáng làm tăng vẻ mặn mà
                    Mơn mởn cành đào khoe trước gió
                    Vởn vơ cánh bướm chẳng thèm xa

                    Bàn tay ve vuốt đóa hồng êm
                    Càng gợi tình hơn mái tóc mềm
                    Nồng ấm như kề gò má đỏ
                    Nụ hôn âu yếm gởi trao em

                    Phất phơ làn tóc như mây phủ
                    Không đủ che mờ đôi mắt anh
                    Nhìn thấy cành mai vừa chớm nụ
                    Ngàn tia mơ ước giữa trời xanh

                    Anh viết trang thơ tình ái đó
                    Gởi về bến cũ với đò xưa
                    Ngàn năm vẫn thấy hoa mai nở
                    Lặng lẽ giữa trời dệt ước mơ


                    Nguyễn Gia Linh

                    Comment


                    • Mưa Chiều

                      Hạng Võ biệt Ngu Cơ


                      Tưởng chừng như một đêm dài không dứt
                      Tiếng sáo buồn, tan hết mộng đời ta
                      Đạo hùng binh từng lướt trận xông pha
                      Từng chiến thắng, viết nhiều trang sử mới

                      Ngày hôm nay, hết còn chờ còn đợi
                      Họ bỏ ta, rời khỏi chốn trường sa
                      Họ ra đi trở lại với quê nhà
                      Vì không thấy một vầng dương lố dạng

                      Tám ngàn tử đệ, thâm tình vô hạn
                      Mà giờ đây thui thủi một mình ta
                      Ngu-Cơ em! Lòng anh quá xót xa
                      Không nỡ thấy tấm thân ngà tơi tả

                      Không đủ sức dìu em trên vạn ngả
                      Rất đau lòng khi ta phải chia tay
                      Hãy cùng anh cạn chén hết đêm nay
                      Để sống lại những ngày thơ mộng cũ

                      Thân bảy thước từng dời non lấp bể
                      Từng doc ngang nơi hố thẩm rừng sâu
                      Dùng gươm thiêng, yên ngựa vượt muôn cầu
                      Nay phải sống kiếp anh hùng mạt lộ

                      -Đại Vương ơi! được ơn người chiếu cố
                      Thân cát đằng nương tựa bóng tùng
                      cao
                      Nguyện thủy chung khắn khít đến khi nào
                      Nếu phải chết ta cùng nhau sinh tử

                      -Ngu-Cơ em, còn rất nhiều sóng dữ
                      Anh không đủ người bảo vệ cho em
                      Đi đi em, giờ sắp dứt màn đêm
                      Vầng dương ló là đời ta sẽ hết

                      -Đại vương ơi, muốn cùng người sống chết
                      Không thể nào để lại một mình
                      anh
                      Xin Đại vương cho thiếp mượn gươm linh
                      Để tử chiến cùng muôn ngàn quân địch

                      -Trước tấm lòng vẫn thủy chung như nhứt
                      Đây gươm thiêng cùng đục phá vòng vây
                      Cùng hiên ngang rời khỏi cõi đời nầy
                      Ta sẽ đến một phương trời yên ổn

                      -Đại vương ơi, trước muôn ngàn nguy khổn
                      Thiếp không làm vướng bận đấng
                      anh hùng
                      Xin giã từ cho vẹn chữ thủy chung
                      Hẹn kiếp khác sẽ đền ơn đáp nghĩa

                      -Ngu-Cơ, Ngu-Cơ sao em vào tử địa
                      Bỏ mình anh ở lại thế gian nầy
                      Rút gươm thiêng thề tử chiến tại đây
                      Để đền đáp thâm ân người đã khuất.


                      Nguyễn Gia Linh
                      Bordeaux, ngày 11-04-2004

                      Comment


                      • Mưa Chiều

                        Trời Xuân nắng ấm


                        Nắng vàng bên song cửa
                        Trong vườn muôn cánh hoa
                        Như cõi lòng hé mở
                        Giữa không khí chan hòa

                        Ngập ngừng nghe tiếng hót
                        Của đàn sao bên hè
                        Dịu dàng em nhẹ gót
                        Sợ lay động cành tre

                        Đàn bướm vờn trong nắng
                        Giữa hơi ấm dịu hiền
                        Sớm quên ngài dai dẳng
                        Sương tỏa lạnh ngoài hiên

                        Một ngày đầy hương sắc
                        Đem tin tưởng rạt rào
                        Niềm vui tràn lên mắt
                        Thêm mơ mộng trăng sao

                        Có đêm nhiều mộng tưởng
                        Rồi để lòng tơ vương
                        Chiếu tơ vàng khắp hướng
                        Cho đời thêm ngát hương

                        Trời ấm với trăng thanh
                        Đem thơ mộng xây thành
                        Mùa xuân về gom cả
                        Xóa nỗi buồn mông mênh.


                        Nguyễn Gia Linh

                        Comment


                        • Mưa Chiều

                          Hối tiếc



                          Tự hỏi, khi còn ở cạnh nhau
                          Tại sao chỉ nói những câu chào
                          Sao không thố lộ lời tâm sụ
                          Rồi để ngày nay ngấn lệ trào

                          Nhìn làn tóc rối ở vành tai
                          Mong nhớ thương ai với tháng ngày
                          Nghe sợi tơ tình đang thắm đượm
                          Mà đem câm nín dệt thêm dài

                          Anh đã bao lần, muốn lại thôi
                          Chữ tôi vừa thốt ở đầu môi
                          Đã nghe tan biến trong hơi gió
                          Rồi để hôm nay phải ngậm ngùi

                          Anh bị thu hồn trong ánh mắt
                          Ngẩn ngơ như kẻ nhận bùa yêu
                          Tâm tư giữ chặt không sao thoát
                          Rồi nhớ, rồi thương sáng lẫn chiều

                          Bây giờ hai đứa ở hai nơi
                          Không biết làm sao tỏ được lời
                          Nghĩ giận cho mình sao dại dột
                          Để rồi ray rứt mãï không thôi

                          Không biết giờ em ở chốn nào
                          Mỏi mòn tìm kiếm bóng tăm hao
                          Nếu còn gặp lại người trong mộng
                          Anh sẽ nóï lên, ...tiếng ngọt ngào


                          Nguyễn Gia Linh

                          Comment


                          • Mưa Chiều

                            Anh sẽ viết



                            Anh sẽ viết cho vơi niềm đau khổ
                            Vội vàng chi nhắc nhở chuyện ngày xưa
                            Đông sắp qua và gió đã sang mùa
                            Đừng giữ lại trong cõi lòng u uất

                            Anh sẽ viết, không còn nghe tiếng nấc
                            Nhớ ngày nào chất ngất những nồng say
                            Mong cho ai không còn thấy đêm dài
                            Đầy trăn trở chưa ngoai niềm thương nhớ

                            Anh sẽ viết, không còn nghe nức nở
                            Ráng vươn lên nỗi khổ sẽ tàn phai
                            Quên đi em, chuyện tình cảm bi ai
                            Cố tiến bước để nghe lòng sâu lắng

                            Anh sẽ viết cho đầu xuân trải nắng
                            Cho trời xanh cùng mây trắng đùa vui
                            Giữ làm chi những giây phút ngậm ngùi
                            Làm chậm trễ cánh hồng tươi sắp nở

                            Anh sẽ viết, hồn thơ không bỡ ngỡ
                            Nhịp tin yêu hớn hở trở về mau
                            Cho trời xanh cùng muôn sắc khoe màu
                            Cho ánh mắt người em trào ước vọng

                            Anh sẽ viết vần thơ đầy xúc động
                            Đưa em vào cõi mộng quá nên thơ
                            Muôn hoa thơm đầy hương sắc đợi chờ
                            Làm lủ bướm ngẩn ngơ qua sóng nhạc

                            Anh sẽ viết điệu vần theo giọng hát
                            Hòa hương thơm tỏa ngát cõi trời mơ
                            Để thương yêu không còn bến hay bờ
                            Chỉ lơ lửng như …sương mờ bóng cảm


                            Nguyễn Gia Linh

                            Comment


                            • Mưa Chiều

                              Hồn nước


                              Từ thuở chia lìa đã bặt tin
                              Tưởng đâu xa cách mái trường đình
                              Cây đa, bụi trúc, vầng ô tỏa
                              Hàng liễu, bờ ao, bóng nguyệt minh
                              Thương kẻ trồng mơ, đôi má thắm
                              Nhớ người dệt vải, hạt huyền xinh
                              Ở đâu tìm được bao mơ ước ?
                              Chỉ có hồn thơ quyện đất mình
                              !



                              Nguyễn Gia Linh

                              Comment


                              • Mưa Chiều

                                Đón Xuân



                                Một cội mai xinh phủ nụ vàng
                                Lòng vui theo nhịp đón Xuân sang
                                Cành non sắc mởn hoa tươi thắm
                                Lá mỏng đài thơm nét dịu dàng
                                Giữa cảnh thanh bình nghe réo rắt
                                Trên đồi ngoạn mục hát oang oang
                                Hỏi ra mới biết người thôn nữ
                                Đang trở về vui với xóm làng


                                Nguyễn Gia Linh

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom