• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Mưa chiều

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Mưa chiều

    Mưa chiều


    Âm thầm đếm những giọt mưa
    Theo về vội vã cười đùa mái hiên
    Lỡ rồi ngang trái hoa duyên
    Đành sang lối nhỏ lụy phiền vây quanh

    Mưa về khi lá hết xanh
    Trên trời mây thẫm xây thành hoang vu
    Gió chiều rét lạnh mùa thu
    Đàn chim ngại trốn sương mù ngẩn ngơ

    Anh ngồi đan dệt vần thơ
    Nghe hồn lắng dịu nét chờ say mê
    Khi chân bước mỏi lê thê
    Buồn theo trăng lặn não nề người xa

    Bờ hồ vắng lặng chiều tà
    Buồn theo sóng nước la đà lá bay
    Đường xa dẫm bước chân ai
    Nghe hồn trĩu nặng về ngay quê nhà

    Nhớ theo bóng nước chiều xa
    Ngày về cúng ngắm trăng tà chênh vênh
    Buồn nghe sóng nổi lênh đênh
    Con đường quê mẹ buồn tênh tháng ngày


    Nguyễn Gia Linh
    12-11-2009
    Similar Threads
  • #16

    Mưa chiều

    Đi tìm


    Rèn lòng cố gắng đi tìm
    Một phương yên tỉnh quên niềm quặn đau
    Một ngày gió cuốn xanh xao
    Chiều mưa lá rụng cành đào tả tơi

    Cố lên đừng để lệ rơi
    Còn gì để nhắc những lời đong đưa
    Hôm nay gió cuốn mưa đùa
    Phải chăng thời tiết chuyển mùa đau thương ?

    Tránh đi lưới nhện tơ vương
    Không gì tạo dựng con đường bình yên
    Nghe chăng tiếng suối bên triền
    Lửng lơ sóng vỗ chiếc thuyền tiễn đưa

    Giống như tí tách chiều mưa
    Giọt rơi trên chiếc lá dừa đưa tay
    Không chào không đón một ai
    Còn gì để nhớ lại ngày xót đau

    Quên rồi một giấc chiêm bao
    Tên rời khỏi nhớ, tình chao lặng chiều
    Giờ nầy bến vắng cô liêu
    Sóng yên gió tỉnh gởi liều trấn an

    Hôm nay về lại xóm làng
    Niềm vui rộng mở với hàng tre xanh
    Trong vườn chim hót trên cành
    Anh nghe thắm lại thâm tình quê hương


    Nguyễn Gia Linh
    Bordeaux, 29-05-2009

    Comment

    • #17

      Mưa chiều

      Không bao giờ trở lại


      Anh vẫn nghĩ không bao giờ trở lại
      Những con người không dấu vết trời mây
      Hoặc chỉ có những đường dây tê tái
      Hay chỉ là những cụm khói lùm cây

      Anh đã quên những chiều gây thương nhớ
      Chim trên cành nhắc nhở giọng hò em
      Không phải tiếng những ngậm ngùi nức nở
      Đã qua rồi một khoảng của trời êm

      Về đi thôi dầu phố chiều nhộn nhịp
      Có người nào còn nghĩ tới mình đâu
      Ngày hôm nay mưa phùn nên viết tiếp
      Hết buồn đau chôn lấp khối u sầu

      Anh đã thấy một màu xanh hy vọng
      Trong vườn xuân lấp lánh bóng vàng tươi
      Tiếng nhạc êm lại reo vang trầm bổng
      Giúp hồn thơ âu yếm nhếch môi cười

      Nhìn chiếc áo sờn vai đầy bụi bám
      Nhưng lòng yên đã thỏa chí tang bồng
      Có lo gì những buổi chiều ảm đạm
      Vì hồn mình trở lại với hư không

      Thành phố đó vẫn vương màu tháng cũ
      Không còn gây nỗi mong mỏi đợi chờ
      Đâu có phải vì mưa chiều ủ rũ
      Tại vì mình ngụp lặn giữa trời thơ


      Nguyễn Gia Linh
      Bordeaux, ngày 27-05-2009

      Comment

      • #18

        Mưa chiều

        Rèn tâm thanh tịnh

        Họa bài Đàn cơ Thầy


        Cứ mỗi độ Thầy khuyên ổn định
        Lời dạy còn chấn chỉnh thơ đời
        Rèn lòng cố gắng thảnh thơi
        Bỏ qua, lắng đọng bao lời mỉa mai

        Con chỉ nghĩ miệt mài công đức
        Thầy dạy sao tỉnh thức tạo thành
        Nguyện lòng tránh chuyện quẩn quanh
        Lắng nghe đạo pháp sửa mình chỉnh hơn

        Nơi trần thế lời son Thầy dặn
        Con đường ngay bước thẳng theo đây
        Có duyên cùng với đạo Thầy
        Chân trời góc biển muôn ngày thành tâm

        Con đã quyết lâm râm đỉnh lễ
        Bỏ ghét hờn khó dễ trần ai
        Thành tâm cố gắng dồi mài
        Ươm lòng rộng lượng mong Thầy giúp con

        Chuyện dâu bể lòng son phó mặc
        Lời dạy khuyên càng nhắc càng hay
        Sống qua ba sáu ngàn ngày
        Nhiệm mầu ánh sáng nhớm hoài trong tâm

        Tìm ánh sáng nguyện tầm lý đạo
        Cơ duyên nầy gở tháo lụy phiền
        Chỉ mong dõi bước thần tiên
        Trọn đời tập luyện ngoan hiền như xưa

        Như cây cỏ nhờ mưa xanh tốt
        Nắng hạn hoài ủ dột nguồn cơn
        Tỉnh tâm lòng giữ lấy hồn
        Chưa tìm lẽ đạo có còn được chăng ?

        Đã biết được nguồn căn của đạo
        Thầy khuyên con cố tạo giúp đời
        Năm dài tháng rộng ngược xuôi
        Rèn lòng gìn giữ những lời thanh cao

        Con vẫn nguyện rèn trau đức hạnh
        Nghĩ quê mình thêm chạnh lòng dân
        Đắng cay vẫn giữ tinh thần
        Làm người quý đạo vẹn phân với đời


        kính họa
        Nguyễn Gia Linh

        Comment

        • #19

          Mưa chiều

          Trọn Lòng


          Nhìn khoảng xa thăm thẳm
          Đàn nhạn lướt trời mây
          Trên đường dài vạn dặm
          Cùng chung hướng hợp bầy

          Ngoài kia sương trắng phủ
          Đẫm ướt cả ngàn cây
          Đánh thức người mê ngủ
          Chưa rõ mặt ban ngày

          Không muốn thành ngọn gió
          Chỉ đưa đẩy người đi
          Chưa tìm về nơi đó
          Còn lưu lại những gì

          Không làm thơ chạy trốn
          Khuyên bao kẻ miệt mài
          Bút mực còn chưa trộn
          Làm sao tình không phai!

          Nhớ những khi cặm cụi
          Gieo những vần ấm êm
          Chỉ mong không lầm lũi
          Dầu đi trong trời đêm

          Anh quyết không bướng bỉnh
          Và giữ chặt trong lòng
          Những điều anh dự tính
          Không trái những chờ mong

          Dù đường đời xa cách
          Dù mưa gió nặng nề
          Vẫn giữ lòng trong sạch
          Không vướng bận đam mê


          Nguyễn Gia Linh
          Bordeaux, 28-05-2009

          Comment

          • #20

            Mưa chiều

            NGỌN GIÓ THU TÀN.

            Ngọn gió thu tàn tiễn người đi,
            Một đêm tỉnh thức mộng tràn mi,
            Mắt cay, lệ ứa ngàn giọt ấm,
            Giọt lệ nào cho khúc phân kỳ?

            Gởi người nơi ấy xa xôi lắm,
            Một khúc tỳ bà dạo biệt ly,
            Chim trời cá nước, ai níu giũ,
            Một dạ mang mang sẽ được gì?

            Đời người dài ngắn, toàn dâu bể,
            Cất bước, cúi đầu, ngoảnh mặt đi,
            Lòng sầu mang nặng tình non nước,
            Dạ bạc trách người nỡ phân ly!

            Tình người đen bạc như sương khói,
            Giữ lại cho nhau một chút gì….
            Có có, không không, không lại có….
            Thôi đành trả hết những đam mê.

            Một mai về với lòng đất lạnh,
            Đất lạnh cho bằng tim lạnh băng,
            Trái tim đông giá ai người giữ?
            Hãy trả lại cho mặt đất bằng…..

            UKH


            SJ Dec 2, 2009
            Đã chỉnh sửa bởi Uất Kim Hương; 06-12-2009, 10:13 AM.

            Comment

            • #21

              ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Uất Kim Hương View Post
              NGỌN GIÓ THU TÀN.

              Ngọn gió thu tàn tiễn người đi,
              Một đêm tỉnh thức mộng tràn mi,
              Mắt cay, lệ ứa ngàn giọt ấm,
              Giọt lệ nào cho khúc phân kỳ?

              Gởi người nơi ấy xa xôi lắm,
              Một khúc tỳ bà dạo biệt ly,
              Chim trời cá nước, ai níu giũ,
              Một dạ mang mang sẽ được gì?

              Đời người dài ngắn, toàn dâu bể,
              Cất bước, cúi đầu, ngoảnh mặt đi,
              Lòng sầu mang nặng tình non nước,
              Dạ bạc trách người nỡ phân ly!

              Tình người đen bạc như sương khói,
              Giữ lại cho nhau một chút gì….
              Có có, không không, không lại có….
              Thôi đành trả hết những đam mê.

              Một mai về với lòng đất lạnh,
              Đất lạnh cho bằng tim lạnh băng,
              Trái tim đông giá ai người giữ?
              Hãy trả lại cho mặt đất bằng…..

              UKH


              SJ Dec 2, 2009
              Cám ơn UKH đã gởi bài NGỌN GIÓ THU TÀN hay và cảm động

              Nhớ lại hôm nào tiễn bạn đi
              Để rồi năm tháng lệ hoen mi
              Những chiều kỷ niệm buồn ray rứt
              Còn nghĩ về nhau những hạn kỳ..


              NGL

              Comment

              • #22

                Xoa từng vết thương


                Nhớ lại tuổi thơ ngây non dại
                Nào biết gì há ngại phong ba
                Đường đời gió sớm sương pha
                Bao nhiêu cản trở đâu là lợi danh ?

                Đời mới chớm mộng xanh vừa trải
                Tiếng thương yêu còn mãi trong lòng
                Để rồi sớm đợi chiều mong
                Đêm đêm nhớ lại đôi dòng ngẩn ngơ

                Tình vừa nở chuyến đò chưa vượt
                Tiếng ngọt ngào lả lướt dòng sông
                Nước cuồn cuộn chảy mênh mông
                Tai nghe thỏ thẻ, mắt trông nơi nào ?

                Lòng càng nghĩ biết bao trìu mến
                Mấy lời thương chọn bến cho đời
                Ngờ đây bóng ngã xa vời
                Chỉ nghe mắt lệ tuôn rơi sớm chiều

                Rồi tới lúc buồn hiu quạnh quẻ
                Bạn tình đâu, hồn trẻ nghĩa ân ?
                Khúc xưa còn khải xa gần
                Mà nay còn giữ mấy vần xót đau

                Lòng vẫn biết trời Âu biển Á
                Thương chuyện mình đã ngã về đâu
                Thời gian giờ bạc mái đầu
                Chưa quên hình ảnh bóng cau quê nhà

                Xót chuyện cũ ngày qua trở lại
                Nước dòng sông còn chảy không ngừng
                Ngàn mây nắng sớm mưa rừng
                Đổ về đất mẹ xoa từng vết thương


                Nguyễn Gia Linh
                Bordeaux, 10-05-09

                Comment

                • #23

                  Mưa chiều

                  Vùng nhớ hay quên?


                  Anh dấn bước đi trên đường sỏi đá
                  Cứ miệt mài và vẫn ngỡ …hôm qua
                  Rồi tiến mãi khi thấy mình mệt lã
                  Mới chợt buồn trong tình cảm sâu xa

                  Tình đã dứt nghe tim mình thổn thức
                  Buồn mênh mang khi biết chuyện không ngờ
                  Gió đã chuyển đưa mình vào đáy vực
                  Quyện quay về và tiếp nối vần thơ

                  Anh cố gắng không để hồn bỏ ngõ
                  Khép kín lòng không để mộng bay về
                  Đường muôn nẻo khi tình chưa biết rõ
                  Đừng hẹn hò và đừng quá đam mê

                  Nói thì dễ, bên gốc tường vi đó
                  Em bao lần thủ thỉ vẫn chờ anh
                  Rồi hôm nay, ngậm ngùi trong nỗi nhớ
                  Buồn, giận, đau trí óc vẫn vờn quanh

                  Không nhắc nữa, những đêm trăng huyền ảo
                  Mái tóc dài phủ kín cả bờ vai
                  Anh lặng ngắm bóng vờn theo vạt áo
                  Màn vải the không quấn chặt đêm dài

                  Giữa chúng ta đã hết rồi em nhỉ
                  Có còn gì để nhắc nhở nữa đâu
                  Ngày xuân qua, đến bến đò chung thủy
                  Mỉa mai thay, ong bướm đã quên màu.


                  Nguyễn Gia Linh
                  Bordeaux, 14-05-2009

                  Comment

                  • #24

                    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi nguyen gia linh View Post
                    Vùng nhớ hay quên?


                    Anh dấn bước đi trên đường sỏi đá
                    Cứ miệt mài và vẫn ngỡ …hôm qua
                    Rồi tiến mãi khi thấy mình mệt lã
                    Mới chợt buồn trong tình cảm sâu xa

                    Tình đã dứt nghe tim mình thổn thức
                    Buồn mênh mang khi biết chuyện không ngờ
                    Gió đã chuyển đưa mình vào đáy vực
                    Quyện quay về và tiếp nối vần thơ

                    Anh cố gắng không để hồn bỏ ngõ
                    Khép kín lòng không để mộng bay về
                    Đường muôn nẻo khi tình chưa biết rõ
                    Đừng hẹn hò và đừng quá đam mê

                    Nói thì dễ, bên gốc tường vi đó
                    Em bao lần thủ thỉ vẫn chờ anh
                    Rồi hôm nay, ngậm ngùi trong nỗi nhớ
                    Buồn, giận, đau trí óc vẫn vờn quanh

                    Không nhắc nữa, những đêm trăng huyền ảo
                    Mái tóc dài phủ kín cả bờ vai
                    Anh lặng ngắm bóng vờn theo vạt áo
                    Màn vải the không quấn chặt đêm dài

                    Giữa chúng ta đã hết rồi em nhỉ
                    Có còn gì để nhắc nhở nữa đâu
                    Ngày xuân qua, đến bến đò chung thủy
                    Mỉa mai thay, ong bướm đã quên màu.


                    Nguyễn Gia Linh
                    Bordeaux, 14-05-2009

                    Họa bài này của Huynh vì thấy nó buồn quá! xin đừng chê!
                    Ý quên lộn rồi. Tại hạ nãy giờ quên đếm chữ. Huynh làm thơ tám chữ, bài thơ này bảy chữ. Kệ, làm lộn làm lại mấy hồi ha! Xin miễn chấp!

                    Một Thoáng suy tư!

                    Một thoáng tình buồn như khói mây,
                    Sương giăng đỉnh núi, phủ vai gầy,
                    Một đời tỉnh thức cùng trăn trở,
                    Một sợi tình hồng thoảng đâu đây?

                    Níu giữ làm chi một chút tình,
                    Càng không nên giữ những hư danh,
                    Cuộc đời dâu bể, làm sao tránh?
                    Ngoảnh mặt quay lưng bước đăng trình.

                    Người về bên ấy xa xôi lắm,
                    Kẻ đợi đêm ngày vẫn biệt tăm,
                    Tình đời đen bạc như vôi trắng,
                    Một thoáng tơ trời có, lại không!?!?!

                    Giữ chút tình si có được gì?
                    Chỉ làm rơi lệ kẻ ra đi,
                    Hồn ta trống vắng , tim ta vỡ,
                    Vạn kiếp ca bài tống biệt ly!

                    Rừng Lá Thấp
                    Dec 06, 2009
                    Đã chỉnh sửa bởi Rừng Lá Thấp; 08-12-2009, 08:31 AM.

                    Comment

                    • #25

                      ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Rừng Lá Thấp View Post
                      Họa bài này của Huynh vì thấy nó buồn quá! xin đừng chê!
                      Ý quên lộn rồi. Tại hạ nãy giờ quên đếm chữ. Huynh làm thơ tám chữ, bài thơ này bảy chữ. Kệ, làm lộn làm lại mấy hồi ha! Xin miễn chấp!

                      Một Thoáng suy tư!

                      Một thoáng tình buồn như khói mây,
                      Sương giăng đỉnh núi, phủ vai gầy,
                      Một đời tỉnh thức cùng trăn trở,
                      Một sợi tình hồng thoảng đâu đây?

                      Níu giữ làm chi một chút tình,
                      Càng không nên giữ những hư danh,
                      Cuộc đời dâu bể, làm sao tránh?
                      Ngoảnh mặt quay lưng bước đăng trình.

                      Người về bên ấy xa xôi lắm,
                      Kẻ đợi đêm ngày vẫn biệt tăm,
                      Tình đời đen bạc như vôi trắng,
                      Một thoáng tơ trời có, lại không!?!?!

                      Giữ chút tình si có được gì?
                      Chỉ làm rơi lệ kẻ ra đi,
                      Hồn ta trống vắng , tim ta vỡ,
                      Vạn kiếp ca bài tống biệt ly!

                      Rừng Lá Thấp
                      Dec 06, 2009
                      Bài Một thoáng suy tư của Rừng Lá Thấp quá hạy Cho phép NGL sẽ hoạ lại kỳ tới

                      Cám ơn nhiều

                      NGL

                      Comment

                      • #26

                        Mưa chiều

                        Tâm tư chú Cuội
                        (Hoạ bài Tâm Tư Cuội già của Rừng Lá Thấp)

                        Lòng chú Cuội đêm về giá lạnh
                        Ánh trăng thanh chiếu cảnh buồn đau
                        Thơ tình thoảng chút trôi mau
                        Vấn vương cho lắm qua cầu gió bay

                        Xuôi bến nước vui vầy cung Quảng
                        Đuổi mây trời lảng đảng chiều đông
                        Già rồi qua thuở mơ ngông
                        Còn theo chú Cuội hết trông ngày về

                        Mây lủi thủi tỉnh mê quên mất
                        Tỉnh tâm rồi nhổ gốc cây đa
                        Từ đây cứ mãi thiết tha
                        Nhớ người tri kỷ cùng ta chung tình

                        Ngày tháng cũ trung trinh thắm lại
                        Bến trăng xưa quan ải chiều xa
                        Xin đửng ngồi trách trời già
                        Cũng đừng nhắc bóng trăng ngà trái ngang

                        Chuyện đời không quá bẽ bàng


                        Nguyễn Gia Linh

                        Comment

                        • #27

                          Tâm tư cây đa.
                          (Họa bài Tâm tư chú Cuội)


                          Mưa rơi mãi cho lòng héo hắt,
                          Ánh trăng gầy lẫn khuất áng mây.
                          Ngày vui vừa thoáng qua đây,
                          Trăng kia lặn mất hao gầy lòng đau!

                          Cuội tỉnh giấc mơ hoang một thuở,
                          Cuội đứng lên bỏ gốc cây đa.
                          Cuội già lủi thủi về nhà,
                          Quên luôn cung Quãng, cây đa năm nào.

                          Cây đa cũ đến mùa rụng lá,
                          Không còn người quét nhặt lá đa.
                          Đa già bám rễ trăng già,
                          Mong rằng tri kỷ vượt qua bão tình.

                          Rồi rằm đến trăng kia lại sáng,
                          Soi thế gian, quên mất buồn đau,
                          Quên luôn chú Cuội năm nào,
                          Chôn luôn một thuở Cuội già mơ ngông…

                          Hết rồi một thuở lông bông!

                          Rừng Lá Thấp
                          Dec 11, 2009




                          Comment

                          • #28

                            ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi nguyen gia linh View Post
                            Vùng nhớ hay quên?


                            Anh dấn bước đi trên đường sỏi đá
                            Cứ miệt mài và vẫn ngỡ …hôm qua
                            Rồi tiến mãi khi thấy mình mệt lã
                            Mới chợt buồn trong tình cảm sâu xa

                            Tình đã dứt nghe tim mình thổn thức
                            Buồn mênh mang khi biết chuyện không ngờ
                            Gió đã chuyển đưa mình vào đáy vực
                            Quyện quay về và tiếp nối vần thơ

                            Anh cố gắng không để hồn bỏ ngõ
                            Khép kín lòng không để mộng bay về
                            Đường muôn nẻo khi tình chưa biết rõ
                            Đừng hẹn hò và đừng quá đam mê

                            Nói thì dễ, bên gốc tường vi đó
                            Em bao lần thủ thỉ vẫn chờ anh
                            Rồi hôm nay, ngậm ngùi trong nỗi nhớ
                            Buồn, giận, đau trí óc vẫn vờn quanh

                            Không nhắc nữa, những đêm trăng huyền ảo
                            Mái tóc dài phủ kín cả bờ vai
                            Anh lặng ngắm bóng vờn theo vạt áo
                            Màn vải the không quấn chặt đêm dài

                            Giữa chúng ta đã hết rồi em nhỉ
                            Có còn gì để nhắc nhở nữa đâu
                            Ngày xuân qua, đến bến đò chung thủy
                            Mỉa mai thay, ong bướm đã quên màu.


                            Nguyễn Gia Linh
                            Bordeaux, 14-05-2009
                            Hãy quên đi người hỡi!
                            (Họa bài Vùng nhớ hay quên?)

                            Ta lầm lũi trên đường đời giông bão,
                            Đếm muộn phiền, rồi đếm những hư hao,
                            Ta đã quên những cay đắng ngọt ngào,
                            Người một thuở đem vào hồn ta đó.

                            Xin mây ngàn đem tình chung với gió,
                            Rời xa người, hồn thơ bỗng dâng đầy,
                            Mang ta về cùng với những cơn say,
                            Trang giấy trắng ngỏ lời cùng mây gió.

                            Đời dâu bể, đợi chờ chi mây gió,
                            Đời bể dâu, lặn ngụp đã bao lần,
                            Đã bao lần ta níu kéo hư danh,
                            Rồi vụt mất, để tim mình thổn thức.

                            Tình đã chết, không còn gì để nhắc,
                            Chỉ còn đây lòng giấy trắng tinh khôi,
                            Như ngày nào mơ mộng được chung đôi,
                            Lòng giấy trắng vẫn muôn đời không đổi.

                            Tình đã hết, không đợi chờ luyến tiếc,
                            Ong bướm kia rồi cũng bỏ vườn kia,
                            Bến đò xưa con đò cũ bây giờ,
                            Con đò mới đưa người về bến mới.

                            Xin trời cao hãy rộng lòng tha thứ.
                            Đem đến người hạnh phúc dẫu mong manh,
                            Ta mong người vững bước, dẫu độc hành,
                            Đời dài lắm đừng bao giờ ngưng nghỉ.

                            Rừng Lá Thấp
                            Dec 11, 2009

                            Mong rằng huynh không chê. Bài này họa lại đủ 8 chữ mỗi câu. Huynh làm thơ buồn và hay quá xá!




                            Comment

                            • #29

                              Chuyện tình xa xưa
                              (Hoạ bài Một thoáng Suy tư của Rừng Lá Thấp)


                              Chuyện tình nhu thể khói trời mây
                              Đã phủ bờ vai thuở ốm gầy
                              Tỉnh thức cõi lòng nhiều trắc trở
                              Tình hồng ngày đó thoảng còn đây

                              Vẫn giữ cho nhau một ý tình
                              Chắc không buồn giữ chút hư danh
                              Biết đời dâu bể nên đâu tránh
                              Không phải thần tiên giống Trạng Trình

                              Những ngày đất khách buồn xa vắng
                              Nhớ kẻ đi rồi đã biệt tăm
                              Chắc hẳn tình đời vun bạc trắng
                              Cho mình ủ lại chút hồng tâm

                              Giữ lại tình xưa có được gì ?
                              Biết đem thông cảm tặng người đi
                              Sẽ nghe thanh thản trong niềm nhớ
                              Và thấy sai lầm khúc biệt ly

                              Nguyễn Gia Linh

                              Comment

                              • #30

                                ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi nguyen gia linh View Post
                                Chuyện tình xa xưa
                                (Hoạ bài Một thoáng Suy tư của Rừng Lá Thấp)


                                Chuyện tình nhu thể khói trời mây
                                Đã phủ bờ vai thuở ốm gầy
                                Tỉnh thức cõi lòng nhiều trắc trở
                                Tình hồng ngày đó thoảng còn đây

                                Vẫn giữ cho nhau một ý tình
                                Chắc không buồn giữ chút hư danh
                                Biết đời dâu bể nên đâu tránh
                                Không phải thần tiên giống Trạng Trình

                                Những ngày đất khách buồn xa vắng
                                Nhớ kẻ đi rồi đã biệt tăm
                                Chắc hẳn tình đời vun bạc trắng
                                Cho mình ủ lại chút hồng tâm

                                Giữ lại tình xưa có được gì ?
                                Biết đem thông cảm tặng người đi
                                Sẽ nghe thanh thản trong niềm nhớ
                                Và thấy sai lầm khúc biệt ly

                                Nguyễn Gia Linh

                                Gió và Mây!
                                (Họa bài "chuyện tình xa xưa")

                                Gió kể mây nghe một chuyện tình,
                                Thuở mười tám tuổi gió còn xanh,
                                Nghe xong mây thấy lòng rung động.
                                Muốn thổi cho mây một chút tình….

                                Gió có ngờ đâu gặp núi cao,
                                Núi cao, biển thẳm sóng ba đào,
                                Vùi chôn lòng gió vào hồn sóng,
                                Mây nhìn, chỉ thấy một lòng đau.

                                Năm tháng qua đi mây vẫn trôi,
                                Giòng đời thay đổi mãi không thôi,
                                Mây đổi màu xanh, hồng, trắng, tím…
                                Gió lặng hồn đau nước mắt người.

                                Gió giũ tình xưa trong mộng tưởng.
                                Quên rồi câu chuyện những ngày xanh…
                                Mây trời sóng nước ai người biết.
                                Mây đã đi rồi, gió lang thang!!!!

                                UKH
                                Dec 12, 2009

                                Họa thơ của huynh vì thấy bài nào của huynh cũng hay hết. Đừng chê nha!
                                Đã chỉnh sửa bởi Uất Kim Hương; 13-12-2009, 12:29 PM.

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom