• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Mưa chiều

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Mưa chiều

    Mưa chiều


    Âm thầm đếm những giọt mưa
    Theo về vội vã cười đùa mái hiên
    Lỡ rồi ngang trái hoa duyên
    Đành sang lối nhỏ lụy phiền vây quanh

    Mưa về khi lá hết xanh
    Trên trời mây thẫm xây thành hoang vu
    Gió chiều rét lạnh mùa thu
    Đàn chim ngại trốn sương mù ngẩn ngơ

    Anh ngồi đan dệt vần thơ
    Nghe hồn lắng dịu nét chờ say mê
    Khi chân bước mỏi lê thê
    Buồn theo trăng lặn não nề người xa

    Bờ hồ vắng lặng chiều tà
    Buồn theo sóng nước la đà lá bay
    Đường xa dẫm bước chân ai
    Nghe hồn trĩu nặng về ngay quê nhà

    Nhớ theo bóng nước chiều xa
    Ngày về cúng ngắm trăng tà chênh vênh
    Buồn nghe sóng nổi lênh đênh
    Con đường quê mẹ buồn tênh tháng ngày


    Nguyễn Gia Linh
    12-11-2009
    Similar Threads
  • #31

    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Rừng Lá Thấp View Post
    Hãy quên đi người hỡi!
    (Họa bài Vùng nhớ hay quên?)

    Ta lầm lũi trên đường đời giông bão,
    Đếm muộn phiền, rồi đếm những hư hao,
    Ta đã quên những cay đắng ngọt ngào,
    Người một thuở đem vào hồn ta đó.

    Xin mây ngàn đem tình chung với gió,
    Rời xa người, hồn thơ bỗng dâng đầy,
    Mang ta về cùng với những cơn say,
    Trang giấy trắng ngỏ lời cùng mây gió.

    Đời dâu bể, đợi chờ chi mây gió,
    Đời bể dâu, lặn ngụp đã bao lần,
    Đã bao lần ta níu kéo hư danh,
    Rồi vụt mất, để tim mình thổn thức.

    Tình đã chết, không còn gì để nhắc,
    Chỉ còn đây lòng giấy trắng tinh khôi,
    Như ngày nào mơ mộng được chung đôi,
    Lòng giấy trắng vẫn muôn đời không đổi.

    Tình đã hết, không đợi chờ luyến tiếc,
    Ong bướm kia rồi cũng bỏ vườn kia,
    Bến đò xưa con đò cũ bây giờ,
    Con đò mới đưa người về bến mới.

    Xin trời cao hãy rộng lòng tha thứ.
    Đem đến người hạnh phúc dẫu mong manh,
    Ta mong người vững bước, dẫu độc hành,
    Đời dài lắm đừng bao giờ ngưng nghỉ.

    Rừng Lá Thấp
    Dec 11, 2009

    Mong rằng huynh không chê. Bài này họa lại đủ 8 chữ mỗi câu. Huynh làm thơ buồn và hay quá xá!



    Bài Hãy quên đi người hỡi của RLT rất hay, xin cho phép NGL hoạ lại kỳ tợi Cám ơn nhiều

    Thân kính

    NGL

    Comment

    • #32

      Mưa Chiều

      Tỉnh không


      Phù sa cứ mãi đắp bồi
      Trở về quê cũ gởi lời chia xa
      Chắc rằng tình sẽ phôi pha
      Khi lòng vẫn nhớ bóng tà chiều quê

      Bồng bềnh mái tóc hương thề
      Gió mênh man thổi bóng kề cận bên
      Ngày nào cùng dõi trăng lên
      Ngữi mùi dạ lý bên hiên đậm nồng

      Tiếng chuông ngân rõ bên sông
      Vội vàng vỗ cánh theo dòng nước xa
      Chim khuya lướt bóng nguyệt tà
      Rời vùng đất mẹ đi qua xứ người

      Chắc rằng chưa phải lẻ đôi
      Đi tìm đất sống quên đời khổ đau
      Biết đâu gió cuốn mưa rào
      Thấy vùng gợi cảm ngọt ngào thương yêu

      Cõi đời lặng bóng cô liêu
      Chìm trong quên lãng những chiều nhớ mong
      Xa xa nước chảy xuôi dòng
      Chim trời bay lượn giữa không tỉnh buồn


      Nguyễn Gia Linh
      Bordeaux, 14-05-09

      Comment

      • #33

        Đò chiều!

        ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi nguyen gia linh View Post
        Tỉnh không


        Phù sa cứ mãi đắp bồi
        Trở về quê cũ gởi lời chia xa
        Chắc rằng tình sẽ phôi pha
        Khi lòng vẫn nhớ bóng tà chiều quê

        Bồng bềnh mái tóc hương thề
        Gió mênh man thổi bóng kề cận bên
        Ngày nào cùng dõi trăng lên
        Ngữi mùi dạ lý bên hiên đậm nồng

        Tiếng chuông ngân rõ bên sông
        Vội vàng vỗ cánh theo dòng nước xa
        Chim khuya lướt bóng nguyệt tà
        Rời vùng đất mẹ đi qua xứ người

        Chắc rằng chưa phải lẻ đôi
        Đi tìm đất sống quên đời khổ đau
        Biết đâu gió cuốn mưa rào
        Thấy vùng gợi cảm ngọt ngào thương yêu

        Cõi đời lặng bóng cô liêu
        Chìm trong quên lãng những chiều nhớ mong
        Xa xa nước chảy xuôi dòng
        Chim trời bay lượn giữa không tỉnh buồn


        Nguyễn Gia Linh
        Bordeaux, 14-05-09

        Đò chiều!
        (Họa bài Tỉnh không)


        Đò chiều, gió thổi hiu hiu,
        Bên giòng sông vắng liu riu gợi buồn,
        Ngôi sao mọc sớm cô đơn,
        Âm thầm le lói sắc buồn thinh không.

        Lái đò cám cảnh ngóng trông,
        Mơ dòng sông cũ khách xa không về,
        Người đi bỏ lại câu thề….
        Ngày về xa quá, nặng lòng lệ rơi!....

        Giọng hò xa vắng chơi vơi,
        Ru con, con ngủ, ru lòng, hắt hiu!
        Hoàng hôn, nắng tắt, ráng chiều,
        Mặt trời đi ngủ, con đò liêu xiêu.

        Lái đò ngẩng mặt buồn thiu,
        Uống ly trà đắng, thấy chiều buồn hơn,
        Lòng đò sao quá cô đơn,
        Khách xưa lỗi hẹn, đò trông mỏi mòn.

        Ngày xưa đò hãy còn son,
        Nguyện chờ một kiếp, khách phương xa về,
        Rồi ngày tháng cứ lê thê,
        Con đò mỏi mệt, ủ ê đợi chờ.

        Đò ơi đừng đợi bến mơ,
        Khách đã qua đò, khách đã sang sông….
        Con sáo nay đã theo chồng
        Con sáo theo chồng, con sáo sang sông…..

        UKH
        Dec 16, 2009



        Comment

        • #34

          ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Uất Kim Hương View Post
          Đò chiều!
          (Họa bài Tỉnh không)


          Đò chiều, gió thổi hiu hiu,
          Bên giòng sông vắng liu riu gợi buồn,
          Ngôi sao mọc sớm cô đơn,
          Âm thầm le lói sắc buồn thinh không.

          Lái đò cám cảnh ngóng trông,
          Mơ dòng sông cũ khách xa không về,
          Người đi bỏ lại câu thề….
          Ngày về xa quá, nặng lòng lệ rơi!....

          Giọng hò xa vắng chơi vơi,
          Ru con, con ngủ, ru lòng, hắt hiu!
          Hoàng hôn, nắng tắt, ráng chiều,
          Mặt trời đi ngủ, con đò liêu xiêu.

          Lái đò ngẩng mặt buồn thiu,
          Uống ly trà đắng, thấy chiều buồn hơn,
          Lòng đò sao quá cô đơn,
          Khách xưa lỗi hẹn, đò trông mỏi mòn.

          Ngày xưa đò hãy còn son,
          Nguyện chờ một kiếp, khách phương xa về,
          Rồi ngày tháng cứ lê thê,
          Con đò mỏi mệt, ủ ê đợi chờ.

          Đò ơi đừng đợi bến mơ,
          Khách đã qua đò, khách đã sang sông….
          Con sáo nay đã theo chồng
          Con sáo theo chồng, con sáo sang sông…..

          UKH
          Dec 16, 2009


          Bài Đò Chiều của UKH rất hay, NGL kỳ tới sẽ hoạ theo vần của UKH.

          Thân kính

          NGL

          Comment

          • #35

            Mưa chiều

            Gọi thầm


            Qua mùa thu lạnh, lá thu bay
            Nghe gió gọi thầm ngỡ tiếng ai
            Có phải người đi qua bến đợi
            Đang chờ trăng lặng, ngắm sao mai

            Còn phải bắt đền anh nữa sao?
            Anh đâu còn nhỏ để làm cao
            Vẫn hằng theo dõi vầng trăng lặng
            Để biết đêm nào ta nhớ nhau

            Còn biết đêm xưa phố thắp đèn
            Chúng mình hai đứa đã làm quen
            Ly cà phê đắng chia nhau uống
            Vừa gợi cho nhau những nỗi niềm

            Anh không biết nhạc chỉ làm thơ
            Đủ gởi cho long những mộng mơ
            Chắc hẳn đường đời nhiều lối rẻ
            Cũng không thay đổi ý ngu ngơ

            Anh về phố vắng cuối trời tây
            Nghe rõ không em tiếng gọi vầy?
            Đừng để trong long bao tiếng nấc
            Làm buồn cho kẻ sống nơi đây.

            Anh nhớ con đường với chuyến xe
            Một lần anh tiễn bước em về
            Ra đi vài bước rồi quay lại
            Còn nhắc đêm nào bên lũy tre


            Nguyễn Gia Linh
            14-05-2009

            Comment

            • #36

              ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi nguyen gia linh View Post
              Gọi thầm


              Qua mùa thu lạnh, lá thu bay
              Nghe gió gọi thầm ngỡ tiếng ai
              Có phải người đi qua bến đợi
              Đang chờ trăng lặng, ngắm sao mai

              Còn phải bắt đền anh nữa sao?
              Anh đâu còn nhỏ để làm cao
              Vẫn hằng theo dõi vầng trăng lặng
              Để biết đêm nào ta nhớ nhau

              Còn biết đêm xưa phố thắp đèn
              Chúng mình hai đứa đã làm quen
              Ly cà phê đắng chia nhau uống
              Vừa gợi cho nhau những nỗi niềm

              Anh không biết nhạc chỉ làm thơ
              Đủ gởi cho long những mộng mơ
              Chắc hẳn đường đời nhiều lối rẻ
              Cũng không thay đổi ý ngu ngơ

              Anh về phố vắng cuối trời tây
              Nghe rõ không em tiếng gọi vầy?
              Đừng để trong long bao tiếng nấc
              Làm buồn cho kẻ sống nơi đây.

              Anh nhớ con đường với chuyến xe
              Một lần anh tiễn bước em về
              Ra đi vài bước rồi quay lại
              Còn nhắc đêm nào bên lũy tre


              Nguyễn Gia Linh
              14-05-2009
              THU XA.
              (Họa bài Gọi Thầm)


              Thu đã qua rồi anh có hay,
              Cây cỏ trơ gầy như bóng ai,
              Cuối trời đất khách tràn nhung nhớ,
              Bến đợi, bến chờ cánh vạc bay.

              Nhớ ngày còn nhỏ bắt đền anh,
              Hái ánh trăng rằm xuống cho em,
              Gốc đa anh hát bài thương nhớ,
              Em còn nhỏ lắm chớ…, nghe anh!

              Tháng ngày thấm thoát tựa thoi đưa,
              Gốc đa anh vẫn cứ ngồi chờ,
              Em giờ xa mãi, phương trời ấy,
              Anh vẫn hát tình khúc chiều mưa!

              Tình thơ anh viết gởi cho em,
              Rãnh rãnh em ngồi lén mở xem,
              Sợ ai bắt gặp, thì quê lắm,
              Đâu còn nhỏ để ngóng…qua rèm!

              Bên trời mưa đổ, cà phê đắng,
              Giọt đắng một mình, không có em,
              Nỗi buồn đi vắng anh thao thức,
              Nhớ quá đi thôi, thức trọn đêm…

              Thu ấy xa rồi, xa thật xa…
              Cả hai cùng ngắm ánh trăng thề,
              Ánh trăng còn đó mà ai đã,
              Cất bước ra đi, lạc lối về!

              UKH
              Dec 16, 2009



              Comment

              • #37

                ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi nguyen gia linh View Post
                Không bao giờ trở lại


                Anh vẫn nghĩ không bao giờ trở lại
                Những con người không dấu vết trời mây
                Hoặc chỉ có những đường dây tê tái
                Hay chỉ là những cụm khói lùm cây

                Anh đã quên những chiều gây thương nhớ
                Chim trên cành nhắc nhở giọng hò em
                Không phải tiếng những ngậm ngùi nức nở
                Đã qua rồi một khoảng của trời êm

                Về đi thôi dầu phố chiều nhộn nhịp
                Có người nào còn nghĩ tới mình đâu
                Ngày hôm nay mưa phùn nên viết tiếp
                Hết buồn đau chôn lấp khối u sầu

                Anh đã thấy một màu xanh hy vọng
                Trong vườn xuân lấp lánh bóng vàng tươi
                Tiếng nhạc êm lại reo vang trầm bổng
                Giúp hồn thơ âu yếm nhếch môi cười

                Nhìn chiếc áo sờn vai đầy bụi bám
                Nhưng lòng yên đã thỏa chí tang bồng
                Có lo gì những buổi chiều ảm đạm
                Vì hồn mình trở lại với hư không

                Thành phố đó vẫn vương màu tháng cũ
                Không còn gây nỗi mong mỏi đợi chờ
                Đâu có phải vì mưa chiều ủ rũ
                Tại vì mình ngụp lặn giữa trời thơ


                Nguyễn Gia Linh
                Bordeaux, ngày 27-05-2009

                Vẫn mãi đi tìm!
                (Họa bài Không bao giờ trở lại)

                Ngày trở về, lòng anh sao tê tái,
                Đâu rồi con ngõ phủ rêu phong?
                Đâu khóm hoa, cây ổi già trước cửa?
                Em đâu rồi, người em nhỏ ngày xưa?

                Những buổi trưa anh chờ em trước cửa,
                Muốn tỏ cùng em nỗi nhớ vô bờ,
                Thật lòng muốn nghe lời chì chiết vu vơ,
                Lời…đanh đá, nhưng càng nghe càng nhớ!?!?!

                Tỉ muội ơi, em bây giờ xa quá!
                Anh về đây, chỉ thấy ánh trăng gầy,
                Ngôi nhà cũ bây giờ ai đang ở?
                Em đâu rồi, con ngõ nhỏ ngày xưa?

                Đêm cúp điện, anh chở em dạo phố,
                Gió nhẹ mơn man làn tóc em bay,
                Anh nhủ thầm, gió kia sao…cà chớn,
                Dám phỗng tay trên, (anh) thân chủ…trung thành!

                Tỉ muội ơi, em bây giờ đâu đó?
                Có nghe lòng anh khắc khoải đêm thâu?
                Tiếng đàn anh réo rắt những cung sầu,
                Thêm cung oán, hỡi trời cao có thấu?

                Tình một thoáng, anh ôm sầu trọn kiếp,
                Em xa rồi, người em nhỏ thơ ngây,
                Cả đời anh tìm, không ra ai giống nữa,
                Giống một người, em gái nhỏ ngày xưa?

                Tỉ muội ơi, anh vẫn mãi tìm em!
                Tỉ muội ơi, anh vẫn mãi đi tìm!
                Đi tìm, đi tìm, đi tìm, Đ............I T...........Ì............M!


                Rừng Lá Thấp
                Dec 17, 2009

                **Viết theo lời tâm sự của bạn sau lần đổ vỡ đầu tiên. Giờ bạn đã qua hai lần đò rồi, chắc là không còn tâm trạng như xưa nữa...Chúc bạn nhiều may mắn và hạnh phúc trong lần thứ hai này.
                Đã chỉnh sửa bởi Rừng Lá Thấp; 14-01-2010, 09:20 AM.

                Comment

                • #38

                  Mưa Chiều

                  THU CẢM.
                  (Cảm tác theo bài THU XA của UKH)


                  Thu vén màn sương anh vẫn hay
                  Cành cây trọi lá tựa hình ai
                  Quê người đất khách tràn thương nhớ
                  Hoảng hốt đêm ngày tuyết trắng bay

                  Anh nhớ ngày xưa đến hỏi anh
                  Bắt dùm trăng tỏ sáng lung linh
                  Cây đa bến cũ dồn thương cảm
                  Anh hái cho em xuống để dành

                  Thời gian như thể chiếc thoi đưa
                  Nhìn ánh trăng khuya để đợi chờ
                  Nhưng bóng người xưa đâu mất dạng
                  Để anh đợi mãi dưới chiều mưa

                  Một bức thư tình viết tặng em
                  Khi nào em rảnh mở ra xem
                  Có ai bắt gặp em không sợ
                  Vì có gì đâu để lệ rèm !

                  Trong quán cà phê bên giọt đắng
                  Chiều mưa anh lặng đứng nhìn em
                  Nỗi buồn ray rứt chưa đi vắng
                  Anh uống qua rồi thức trắng đêm

                  Lại một mùa thu đến rất xa…
                  Cùng nhau ta ngắm ánh trăng tà
                  Bóng trăng còn đó mà nay đã
                  Vướng mắc hồn anh tận bến phà.


                  Nguyễn Gia Linh
                  18-12-2009

                  Comment

                  • #39

                    Mưa Chiều

                    Đò chiều
                    (Hoạ bài Đò Chiều của UKH)

                    Chiều buông gió thổi đìu hiu
                    Theo dòng lặng lẽ sáo diều ngẩn ngơ
                    Vòm trời sao sáng bất ngờ
                    Xé tan bóng tối mập mờ bên sông

                    Thương cô lái trẻ chiều trông
                    Bóng người thấp thoáng theo dòng sông mơ
                    Người đi bỏ lại vần thơ
                    Để cho cô lái bên bờ lệ rơi

                    Tiếng hò bến vắng chơi vơi
                    Ru mình sao lại nghe lời hắt hiu
                    Một mai nắng sớm mưa chiều
                    Người đi để khách mơ điều thiết tha

                    Trên sông ngắm mãi trời xa
                    Sáng chiều, sớm tối, trăng ngà thênh thang
                    Trời thu ngắm chiếc lá vàng
                    Khách xưa lỗi hẹn đò sang mỏi mòn

                    Ngày nào cô lái còn son
                    Đợi chờ bóng dáng trăng tròn xa đưa
                    Từ hôm xóm vắng chiều mơ
                    Cố nghe văng vẳng vần thơ ngậm ngùi

                    Giấc mơ giờ phải chôn vùi
                    Khách đi qua đó nào vui giấc nồng
                    Có người khách đã sang sông
                    Còn người giờ đã theo chồng vu quy

                    Nguyễn Gia Linh

                    Comment

                    • #40

                      Giấc mơ



                      Trong vườn xuân thong thả
                      Rảo bước dưới ngàn hoa
                      Bướm cợt đùa nghiêng ngả
                      Bên trời nước bao la

                      Đi qua vùng sắc lạ
                      Thấy lá nhuộm muôn màu
                      Theo niềm vui khó tả
                      Thơ lồng tiếng xôn xao

                      Xuyên qua con đường dốc
                      Nghe chim hót trên cành
                      Không thấy mình cô độc
                      Thong thả giữa trời xanh

                      Thấy dòng sông lặng lẽ
                      Chiếc lá lững lờ trôi
                      Không vương mùi buồn tẻ
                      Ánh mắt về xa xôi

                      Con đò trên bến lạ
                      Trôi qua khỏi vầng trăng
                      Thấy rõ hồn trang nhã
                      Không còn vương vết hằn

                      Nghe trong lòng êm ả
                      Xuôi về miền biển khơi
                      Đã qua thời băng giá
                      Mơ sóng nước tuyệt vời


                      Nguyễn Gia Linh
                      Bordeaux, 12-05-09

                      Comment

                      • #41

                        Con thuyền đời.

                        Con thuyền đời.

                        Con thuyền trôi lênh đênh,
                        Dập dềnh trên muôn sóng,
                        Con thuyền trôi vô vọng,
                        Con thuyền, ôi mong manh!

                        Biển thăm thẳm màu xanh,
                        Mang bao nhiêu hy vọng,
                        Của một thời tuổi xanh,
                        Của một thời áo trắng.

                        Ngày ấy thuyền mơ xa,
                        Mơ ấp ánh Trăng ngà,
                        Mơ hóa thành chú Cuội,
                        Mơ hóa thành cây Đa…

                        Mơ làm bồ câu xanh,
                        Mơ làm chim én nhỏ,
                        Mơ làm chú sáo nâu,
                        Mơ hát như ve sầu….

                        Rồi mùa qua, mùa qua,
                        Ánh trăng nay đã già,
                        Chú Cuội ngồi run rẩy,
                        Cây Đa già xác xơ…

                        Đàn chim én nay đâu?
                        Đấu rồi chú sáo nâu?
                        Đâu rồi bồ câu nhỏ?
                        Đâu rồi chú ve sầu?

                        Con thuyền trôi mãi trôi,
                        Trôi mãi trên bến đời,
                        Neo buồn không muốn thả,
                        Con thuyền mãi mãi trôi!!!

                        UKH
                        Dec 23, 2009

                        Comment

                        • #42

                          Mưa Chiều

                          Xuân xây nỗi nhớ


                          Xuân vừa trải nắng vàng óng ả
                          Nơi quê người lạnh giá chiều đông
                          Ở đây có đám hoa hồng
                          Có lò sưởi ấm tơ lòng nhẹ lâng

                          Nơi viễn xứ nghe dâng niềm nhớ
                          Đã bao ngày đây đó chung đôi
                          Sao nay chia cách phương trời
                          Có nghe thấm lại những lời lãng quên

                          Tuyết trắng xóa ghi tên đậm nét
                          Đủ cho lòng gởi hết niềm mơ
                          Nói sao cho hết bây giờ
                          Cái thời khắc khoải biết chờ đợi nhau

                          Chiều trên bến biết bao phiền não
                          Một nỗi buồn điên đảo vào tim
                          Cuộc đời sao giống cánh chim
                          Ngày đêm cứ mãi đi tìm cố nhân

                          Ai đã biết qua lần thương nhớ
                          Sẽ đau buồn cách trở đường xa
                          Sầu đông giọt lệ chan hòa
                          Bên thềm lẻ bóng dương tà quạnh hiu

                          Ai đơn lẻ đường chiều mới hiểu
                          Biết u hoài khi thiếu bóng nhau
                          Giọt sầu sao cứ dâng trào
                          Mới nghe thổn thức nghẹn ngào con tim

                          Trăng vừa ló bên hiên liễu rủ
                          Như thập thò ấp ủ điều chi
                          Đã qua cái tuổi xuân thì
                          Nhớ nhung giờ chẳng còn gì đợi mong


                          Nguyễn Gia Linh
                          29- 04 -2009

                          Comment

                          • #43

                            Mưa chiều

                            Xuân đến xuân đi, hết đợi mong !



                            Vườn Xuân gió nhẹ thoảng hương hoa
                            Thanh thản êm đềm muôn tiếng ca
                            Chim sáo vui đùa trên phiến lá
                            Lòng anh vướng bận nỗi buồn xa

                            Anh vẫn còn nghe tiếng ngọt ngào
                            Để dành ướm mở với trăng sao
                            Ngày mai mưa gió đành xa lạ
                            Để lại trong hồn những xuyến xao

                            Em có nghe chăng tiếng đợi chờ
                            Chỉ còn thoang thoảng ở trong mơ
                            Đường xa gió cuốn chim bay mỏi
                            Anh ngẩn ngơ nhìn cuộn khói tơ

                            Lặng nhìn cánh buớm lượn trong sân
                            Ao ước sao ta mãi được gần
                            Không thể rời xa trong phút chốc
                            Cho lòng rộn rã ngọn triều dâng

                            Có phải anh mơ mộng mất rồi
                            Chuyện đời không thể bấy nhiêu thôi
                            Ngày qua tháng lại không còn nữa
                            Đâu dễ gì tìm được dấu môi

                            Xuân đến đây rồi, chỉ bóng anh
                            Còn nghe tiếng sáo hót trên cành
                            Thấy chim lặng lẽ trong trời ấm
                            Mà muốn tim vùi giữa sóng xanh

                            Tháng ngày quạnh quẽ có buồn không ?
                            Còn luyến lưu chi tận cõi lòng ?
                            Hay chỉ còn vương mùi gió bụi
                            Có còn chi nữa để mà mong !


                            Nguyễn Gia Linh
                            30-04-2009

                            Comment

                            • #44

                              Mưa chiều

                              Anh hong sợi tóc


                              Cho anh hong sợi tóc buồn
                              Vấn vương nếp áo gởi luồn vào tim
                              Ai đem dấu nhẹ êm đềm
                              Để cho ánh mắt soi chìm hồn sâu

                              Anh mơ theo giấc mộng đầu
                              Nghe dòng nước cuốn qua cầu ngược xuôi
                              Anh hong sợi tóc mỉm cười
                              Nghe lòng ấm áp niềm vui trong hồn

                              Đường xa bóng ngã hoàng hôn
                              Chim kêu rộn rã bồn chồn trong mơ
                              Tưởng tơ một mối duyên hờ
                              Đêm thương ngày nhớ cho ngơ ngẩn lòng

                              Bây giờ hết chổ đi rong
                              Ở nhà hong tóc phiêu bồng mộng du
                              Nhìn xem cảnh sắc mùa thu
                              Vàng xanh đỏ tím sương mù vây quanh

                              Anh nhìn dòng suối trong xanh
                              Một trời thơ ấu thơm lành hương quê
                              Sáo chiều mục tử trên đê
                              Một trời thương nhớ trăng thề ngày xưa

                              Nguyễn Gia Linh
                              29-04-2009

                              Comment

                              • #45

                                ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi nguyen gia linh View Post
                                Anh hong sợi tóc


                                Cho anh hong sợi tóc buồn
                                Vấn vương nếp áo gởi luồn vào tim
                                Ai đem dấu nhẹ êm đềm
                                Để cho ánh mắt soi chìm hồn sâu

                                Anh mơ theo giấc mộng đầu
                                Nghe dòng nước cuốn qua cầu ngược xuôi
                                Anh hong sợi tóc mỉm cười
                                Nghe lòng ấm áp niềm vui trong hồn

                                Đường xa bóng ngã hoàng hôn
                                Chim kêu rộn rã bồn chồn trong mơ
                                Tưởng tơ một mối duyên hờ
                                Đêm thương ngày nhớ cho ngơ ngẩn lòng

                                Bây giờ hết chổ đi rong
                                Ở nhà hong tóc phiêu bồng mộng du
                                Nhìn xem cảnh sắc mùa thu
                                Vàng xanh đỏ tím sương mù vây quanh

                                Anh nhìn dòng suối trong xanh
                                Một trời thơ ấu thơm lành hương quê
                                Sáo chiều mục tử trên đê
                                Một trời thương nhớ trăng thề ngày xưa

                                Nguyễn Gia Linh
                                29-04-2009

                                Sợi tóc buồn.

                                (Hoạ bài Anh hong sợi tóc)

                                Tóc buồn, tóc đợi anh hong,
                                Tóc bao nhiêu sợi tóc buồn bấy nhiêu...
                                Tóc buồn, tóc thấy cô liêu,
                                Tóc mong anh đến, thổi mây bềnh bồng....

                                Tóc ngồi ngơ ngẩn ngóng trông,
                                Chỉ hồng anh buộc, nơ hồng anh trao,
                                Thì thầm bên tóc hôm nao,
                                Anh gom mây tím về cài tóc em....

                                Anh mong chải mái tóc mềm,
                                Tay anh lùa tóc phủ mềm vai anh,
                                Mong thời gian thoáng qua nhanh,
                                Duyên anh, tình tóc, ngày trông, đêm chờ....

                                Thế rồi ngày tháng đong đưa,
                                Anh đi, đi mãi, tóc chờ, tóc trông....
                                Đâu rồi một sợi chỉ hồng,
                                Nơ hồng anh nỡ buộc vào tóc....ai???

                                Thu về, gió sớm, lạnh vai...
                                Tóc sầu lẻ bóng, khóc ai hai lòng!
                                Khóc đời phận bạc long đong,
                                Khóc người thay dạ đổi lòng, hỡi ai?

                                Rừng Lá Thấp.
                                Dec 7, 2009

                                Tại hạ rất thích bài này của Huynh. Quá hay! Cho Tại hạ hoạ lại nhé!

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom