• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Mưa chiều

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Mưa chiều

    Mưa chiều


    Âm thầm đếm những giọt mưa
    Theo về vội vã cười đùa mái hiên
    Lỡ rồi ngang trái hoa duyên
    Đành sang lối nhỏ lụy phiền vây quanh

    Mưa về khi lá hết xanh
    Trên trời mây thẫm xây thành hoang vu
    Gió chiều rét lạnh mùa thu
    Đàn chim ngại trốn sương mù ngẩn ngơ

    Anh ngồi đan dệt vần thơ
    Nghe hồn lắng dịu nét chờ say mê
    Khi chân bước mỏi lê thê
    Buồn theo trăng lặn não nề người xa

    Bờ hồ vắng lặng chiều tà
    Buồn theo sóng nước la đà lá bay
    Đường xa dẫm bước chân ai
    Nghe hồn trĩu nặng về ngay quê nhà

    Nhớ theo bóng nước chiều xa
    Ngày về cúng ngắm trăng tà chênh vênh
    Buồn nghe sóng nổi lênh đênh
    Con đường quê mẹ buồn tênh tháng ngày


    Nguyễn Gia Linh
    12-11-2009
    Similar Threads
  • #46

    Mưa chiều

    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Rừng Lá Thấp View Post
    Sợi tóc buồn.
    (Hoạ bài Anh hong sợi tóc)

    Tóc buồn, tóc đợi anh hong,
    Tóc bao nhiêu sợi tóc buồn bấy nhiêu...
    Tóc buồn, tóc thấy cô liêu,
    Tóc mong anh đến, thổi mây bềnh bồng....

    Tóc ngồi ngơ ngẩn ngóng trông,
    Chỉ hồng anh buộc, nơ hồng anh trao,
    Thì thầm bên tóc hôm nao,
    Anh gom mây tím về cài tóc em....

    Anh mong chải mái tóc mềm,
    Tay anh lùa tóc phủ mềm vai anh,
    Mong thời gian thoáng qua nhanh,
    Duyên anh, tình tóc, ngày trông, đêm chờ....

    Thế rồi ngày tháng đong đưa,
    Anh đi, đi mãi, tóc chờ, tóc trông....
    Đâu rồi một sợi chỉ hồng,
    Nơ hồng anh nỡ buộc vào tóc....ai???

    Thu về, gió sớm, lạnh vai...
    Tóc sầu lẻ bóng, khóc ai hai lòng!
    Khóc đời phận bạc long đong,
    Khóc người thay dạ đổi lòng, hỡi ai?

    Rừng Lá Thấp.
    Dec 7, 2009

    Tại hạ rất thích bài này của Huynh. Quá hay! Cho Tại hạ hoạ lại nhé!
    Bài thơ SỢI TÓC BUỒN của Rừng Lá Thắp gây cho tôi nhiều cảm xúc, đọc xong vẫn còn nhớ
    Thu về, gió sớm, lạnh vai...
    Tóc sầu lẻ bóng, khóc ai hai lòng!
    Khóc đời phận bạc long đong,
    Khóc người thay dạ đổi lòng, hỡi ai?

    Tôi chỉ mong hong tóc không để cho tóc buộn

    NGL

    Comment

    • #47

      Mưa chiều

      Cây bông bụt (*)



      Em đã trồng cây bông mùa thu ấy
      Từ nhánh con giờ đã trổ bông rồi
      Tàng xanh um như mong cho người thấy
      Việc em làm còn để lại anh coi

      Em nhớ không chiều mùa thu năm ấy
      Chị mang về nhánh nho nhỏ thân quen
      Em thích thú và vui mừng cầm lấy
      Rồi lui cui cho đến lúc lên đèn

      Khi em đi, anh như ngây như dại
      Lúc tiễn đưa còn nhớ lại hôm nào
      Em có lẽ muốn vơi niềm trống trải
      Để anh chờ, anh đợi đến ngàn sao

      Anh vẫn đứng bên tàng cây hôm đó
      Dầu quê ta còn nghèo khổ em ơi
      Hoa đang nở trên chòm cây trước ngõ
      Mặc mưa sa cùng gió lộng tơi bời

      Em còn nhớ những chuỗi ngày mưa nắng
      Mình cùng nhau giữa chiều vắng trời trong
      Tay cầm tay niềm yêu thương lẵng lặng
      Vẫn hiện ra dù sâu lắng trong lòng

      Ngày hôm nay chị của em còn đó
      Trời quê mình vẫn mưa gió đồng hoang
      Anh vẫn đến theo tàng cây lối nhỏ
      Thăm chị em chờ đợi lúc đông sang

      Em chưa về cánh hoa còn nở đỏ
      Càng gợi nhiều nỗi nhớ buổi thu tàn
      Anh lặng lẽ bên hàng cây ngọn cỏ
      Ước mong em về lại lúc Xuân sang

      (*) ở miền Nam còn gọi là cây bông Phướng


      Nguyễn Gia Linh
      25-09-2008

      Comment

      • #48

        Mưa chiều

        Anh còn nhớ

        Nhìn cô gái bên bờ Sông Vàm Cỏ
        Như đang tìm một hình ảnh trời xa
        Chắc không phải em đang tìm hướng gió
        Gợi trong mơ thương nhớ chốn quê nhà

        Cơn mưa chiều gợi buồn xưa đất lạ
        Đò tròng trành vội vã luớt qua sông
        Cô lo lắng nhìn trời mưa xối xả
        Gây hoang mang sờ sợ ở trong lòng

        Trên bến nước hàng dừa xanh vẫy gọi
        Người về quê đón đợi dưới dòng Tương
        Nghe văng vẳng từ bờ xa vọng tới
        Một vần thơ, một giọng nói thân thương

        Em còn nghĩ, đôi mắt buồn xa thẳm
        Nhớ ánh đèn phố thị đẫm sương đêm
        Hay em nhớ những tháng ngày đầm ấm
        Mình bên nhau vuốt nhẹ cánh tay mềm

        Em lại đến một lần trên sóng nước
        Nghe nhẹ nhàng dìu dịu gót chân son
        Em còn nhớ những ngày mình sánh bước
        Bóng hình kia muôn thuở vẫn trường tồn

        Làm sao quên những tháng ngày năm cũ
        Khó phai mờ trong ký ức người xa
        Nên trở lại để nghe lòng ấp ủ
        Chuyện tâm tình không thể xóa ngày qua

        Nguyễn Gia Linh

        Comment

        • #49

          Mưa chiều

          Bóng nhạt



          Bóng chiều vương vấn mãi
          Chưa vội bước ra đi
          Thương bờ xa ở lại
          Không đành đoạn chia ly

          Đường quê vang tiếng gọi
          Nước dâng đầy theo trăng
          Mộng tình không thể tới
          Đâu có gì ăn năn

          Theo mùa thu cổ tích
          Còn in dấu ngày xưa
          Một cõi dài tĩnh mịch
          Càng lạnh giữa đêm mưa

          Người đi về bóng lẻ
          Trái tim sầu cô đơn
          Phải chăng nhiều lối rẽ
          Nên mang những tủi hờn ?

          Nhớ những mùa thu trước
          Trời xa ngập lá vàng
          Giấu những bàn chân bước
          Thấm đau buồn dở dang

          Em đi về đò dọc
          Sợ phải bước sang ngang
          Hay sợ đời tàn khốc
          Khi nhắc chuyện bẽ bàng

          Ngày anh về trở lại
          Còn nặng trĩu trên vai
          Gánh thơ xuôi nước chảy
          Để thả mộng đêm dài


          Nguyễn Gia Linh

          Comment

          • #50

            Mưa chiều

            Cuối mùa tình yêu


            Nơi quê người ngày đông giá lạnh
            Lửng lơ buồn lòng chạnh nhớ anh
            Hết rồi mái tóc ngày xanh
            Mùi hoa bông sứ hương chanh cuối vườn.

            Không thể nhắc mùa sương tản mác
            Khi cõi lòng ngơ ngác đìu hiu
            Nào nghe vẳng tiếng thương yêu
            Ngày xưa mình vẫn sớm chiều lung linh

            Còn đâu nữa chuyện rình vườn nhản
            Nghe đâu đây tiếng nhạn kêu sương
            Ngọt ngào tình vẫn còn vương
            Sao như tiếng gió lạc đường thủy chung

            Ngày xưa đó không cùng vui hưởng
            Thì lạ gì đổi hướng chia xa
            Để rồi từ biệt sân ga
            Làm sao nhớ lại mùa hoa quê nhà !

            Anh còn nhắc đậm đà dấu ái
            Nhưng chuyện lòng không phải như xưa
            Ngày nay trăng khuất cụm dừa
            Còn nghe tiếng lá đong đưa giữa trời !!!


            Nguyễn Gia Linh

            Comment

            • #51

              Học đạo



              Cõi đời lắm nỗi những thương đau
              Ý sống niềm tin vẫn rạt rào
              Đạo hạnh trong lòng nung nấu mãi
              Không làm sai lạc, dẫu gian lao

              Lao tâm lao trí thoáng qua cầu
              Phải giữ cho mình nghĩa thấm sâu
              Huệ nhãn luôn gìn trong thức đạo
              Giữ cho ánh đuốc đẹp muôn mầu

              Mầu nhiệm con đường trọn lý chân
              Cao siêu ý chánh sáng trong ngần
              Rừng nho khó lượng lời hay đẹp
              Biển thánh khôn dò ý thực thâm
              Thế sự tràn đầy điều giả dối
              Nhân tình ứ đọng lối danh phần
              Lúc nào cũng giữ niềm trung tín
              Không thẹn lương tâm với thánh thần


              Nguyễn Gia Linh

              Comment

              • #52

                Mưa chiều

                Khó hiểu



                Đàn bà hay lắt léo
                Cứ nói ghét là thưong
                Khi thấy mình lẻo đẻo
                Là họ cứ xem thường

                Đàn bà hay nói phét
                Tự cho mình hơn người
                Thấy mọi người đáng ghét
                Về đêm mới ngậm ngùi

                Đàn bà thường rắc rối
                Hay buồn tủi giận hờn
                Không biết mình có lỗi
                Chỉ qui tội người hơn

                Đàn bà nói không thích
                Muốn được năn nỉ hoài
                Quà cho nhiều chê ít
                Vì chưa đúng mãi mai

                Không bao giờ nói hết
                Chờ mình đoán trong lòng
                Làm sao mình được biết
                Tạo hơi lạnh chiều đông

                Không bao giờ nói thiệt
                Ai hiểu nét môi cười
                Tưởng gió gào gió thét
                Mình trở thành đười ươi

                Cùng nhau chung dạo phố
                Là hớn hở tươi cười
                Cứ đi hoài đường lộ
                Là nét mặt kém tươi

                Tại vì anh không hiểu
                Nên không chiếm được lòng
                Tìm hoài nhưng vẫn thiếu
                Chưa thể tới non bồng

                Nguyễn Gia Linh

                Comment

                • #53

                  ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi nguyen gia linh View Post
                  Khó hiểu



                  Đàn bà hay lắt léo
                  Cứ nói ghét là thưong
                  Khi thấy mình lẻo đẻo
                  Là họ cứ xem thường

                  Đàn bà hay nói phét
                  Tự cho mình hơn người
                  Thấy mọi người đáng ghét
                  Về đêm mới ngậm ngùi

                  Đàn bà thường rắc rối
                  Hay buồn tủi giận hờn
                  Không biết mình có lỗi
                  Chỉ qui tội người hơn

                  Đàn bà nói không thích
                  Muốn được năn nỉ hoài
                  Quà cho nhiều chê ít
                  Vì chưa đúng mãi mai

                  Không bao giờ nói hết
                  Chờ mình đoán trong lòng
                  Làm sao mình được biết
                  Tạo hơi lạnh chiều đông

                  Không bao giờ nói thiệt
                  Ai hiểu nét môi cười
                  Tưởng gió gào gió thét
                  Mình trở thành đười ươi

                  Cùng nhau chung dạo phố
                  Là hớn hở tươi cười
                  Cứ đi hoài đường lộ
                  Là nét mặt kém tươi

                  Tại vì anh không hiểu
                  Nên không chiếm được lòng
                  Tìm hoài nhưng vẫn thiếu
                  Chưa thể tới non bồng

                  Nguyễn Gia Linh

                  Dễ hiểu

                  Đàn ông hay nói…láo,
                  Phản bội mà như…không,
                  Chín mươi chín phần trăm,
                  Phản bội giấu trong lòng…

                  Bên vợ mắt cứ liếc,
                  Không dọc thì lại ngang,
                  Bà nói thì la làng,
                  Cãi chày rồi cãi cối…

                  Chưa bắt được đầu mối,
                  Đàn ông cứ cãi…bay,
                  Cãi trước, sau hãy hay,
                  Chối bay rồi chối bỏ…

                  Đàn ông hay nhăn nhó,
                  Càm ràm vợ này kia,
                  Cái mặt nặng như…nia,
                  Che dấu nhiều…tội lỗi…

                  Đàn ông không nói thích,
                  Có nghĩa là thích nhiều,
                  Thích em út lắm chiêu,
                  Gà xanh và móng đỏ…

                  Đi chợ cùng bà xã,
                  Thấy bóng hồng xa xa,
                  Nhanh chân ông lánh xa,
                  Kẻo bóng hồng nhận ra…

                  Trăm chuyện do đàn ông,
                  Đàn ông thích lông bông
                  Rồi đổ thừa bà xã…
                  Không biết chìu ông…nhà

                  Ba đầu rồi sáu tay,
                  Vạ gởi rồi tai bay,
                  Đàn ông đều chạy tội.
                  Chối bay như…ăn mày.

                  Kiếp sau nếu đầu thai,
                  Đàn bà sẽ trở lại,
                  Làm đàn ông có…tài,
                  Lường gạt đàn bà dại…
                  (Nếu tôi là đàn ông!)

                  UKH
                  Jan 18, 2010

                  Đối cho vui, không ác ý đâu huynh à!





                  Đã chỉnh sửa bởi Uất Kim Hương; 19-01-2010, 12:49 AM.

                  Comment

                  • #54

                    Mưa chiều

                    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Uất Kim Hương View Post
                    Dễ hiểu

                    Đàn ông hay nói…láo,
                    Phản bội mà như…không,
                    Chín mươi chín phần trăm,
                    Phản bội giấu trong lòng…

                    Bên vợ mắt cứ liếc,
                    Không dọc thì lại ngang,
                    Bà nói thì la làng,
                    Cãi chày rồi cãi cối…

                    Chưa bắt được đầu mối,
                    Đàn ông cứ cãi…bay,
                    Cãi trước, sau hãy hay,
                    Chối bay rồi chối bỏ…

                    Đàn ông hay nhăn nhó,
                    Càm ràm vợ này kia,
                    Cái mặt nặng như…nia,
                    Che dấu nhiều…tội lỗi…

                    Đàn ông không nói thích,
                    Có nghĩa là thích nhiều,
                    Thích em út lắm chiêu,
                    Gà xanh và móng đỏ…

                    Đi chợ cùng bà xã,
                    Thấy bóng hồng xa xa,
                    Nhanh chân ông lánh xa,
                    Kẻo bóng hồng nhận ra…

                    Trăm chuyện do đàn ông,
                    Đàn ông thích lông bông
                    Rồi đổ thừa bà xã…
                    Không biết chìu ông…nhà

                    Ba đầu rồi sáu tay,
                    Vạ gởi rồi tai bay,
                    Đàn ông đều chạy tội.
                    Chối bay như…ăn mày.

                    Kiếp sau nếu đầu thai,
                    Đàn bà sẽ trở lại,
                    Làm đàn ông có…tài,
                    Lường gạt đàn bà dại…
                    (Nếu tôi là đàn ông!)

                    UKH
                    Jan 18, 2010

                    Đối cho vui, không ác ý đâu huynh à!




                    Cám ơn UKH nhiều, NGL biết UKH đối lại cho vui, NGL cũng đã trả lời cho một người bạn như sau:

                    Dễ hiểu hay dễ thương ?



                    Có gì dễ hơn ông

                    Luôn nhịn nhục xem lòng

                    Khi thấy hiền thán phục

                    Gây bao niềm cảm xúc

                    Là thấy đáng chìu hơn

                    Chuyện đời người sắt son

                    Một bông hoa sắc lạ

                    Cảm tình thường vất vả

                    Muốn giữ một mình nàng

                    Phải chọn rất kỹ càng

                    Đâu phải tuồng trăng gió

                    Quên chuyện đời rất khó

                    Khó giữ lòng thủy chung

                    Thấy giữa chốn mịt mùng

                    Mà một lòng chẳng mất

                    Đúng con người hiền nhất

                    Cố giữ cho mình thôi

                    Đừng thèm nghĩ xa xôi

                    Như vầy là trúng phóc !



                    Nguyễn Gia Linh

                    Comment

                    • #55

                      Mưa chiều

                      Lạnh


                      Không tình yêu, không còn thơ với thẩn
                      Không chính quyền, lòng trơ tựa giá băng
                      Chuyện đồng quê mùi nhớ thương hướng dẫn
                      Gởi cho nhau nhắc lại chuyện trăng rằm

                      Chuyện tình yêu không còn mong với đợi
                      Chỉ thắm say nồng đượm với tình người
                      Không còn nghĩ bạo quyền cùng danh lợi
                      Chỉ tìm nghe tiếng nói thắm hương đời

                      Mình đã xếp những vần thơ tàn úa
                      Kể bao điều khắc khoải với thương đau
                      Của người dân không sống trên nhung lụa
                      Biết thương yêu và đùm bọc lẫn nhau

                      Đem xếp lại những tâm hồn vị kỷ
                      Biết cùng ai san sẻ nhưng đau buồn
                      Gió mưa kia vẫn vương đầy ầm ĩ
                      Không làm sao bôi xóa hết sầu thương

                      Khó tạo được những vấn vương hạnh ngộ
                      Gây vào lòng những cảm nghĩ thâm sâu
                      Để cho nhau những ngậm ngùi bỡ ngỡ
                      Dắt dìu nhau theo nhịp bước bền lâu

                      Hãy cố sống như con người giản dị
                      Không thèm mơ những ích kỷ riêng tư
                      Có những điều tuyệt vời đầy thẫm mỹ
                      Không làm sao tả hết những ngôn từ

                      Mình cố dệt những vần thơ đồng nội
                      Những con sông, những ruộng lúa bờ đê
                      Rồi quên hết những gì người ta nói
                      Đủ thấm nhuần tình nghĩa của dân quê


                      Nguyễn Gia Linh

                      Comment

                      • #56

                        Mưa chiều

                        Không lo đường phố vắng



                        Gót viễn du lăn dài bao dấu nhỏ
                        Đường anh đi còn nét lỡ gai chông
                        Gió thoáng lạnh theo rung vờn ngọn cỏ
                        Đời lang thang quên nỗi nhớ mênh mông

                        Trong kiếp người chất chồng con bụi nhỏ
                        Còn nhớ gì khi lầm lũi bước đi
                        Trí óc rỗng sợ khi buồn tủi đó
                        Hồn tan hoang mưa gió có nhầm gì

                        Anh dấn bước trong vườn hoa tím nở
                        Tưởng tim lòng rạn vở với chia ly
                        Có còn chi hồn tan trong góc nhớ
                        Đợi chờ đêm theo dấu nhỏ người đi

                        Có nghe chăng chiều nay trời trở gió
                        Con đường xưa hoang vắng dấu người qua
                        Chân tiến bước sao hồn đang bỏ ngõ
                        Nhưng không cho len lỏi bóng người xa

                        Có giấc mơ vỡ òa bên sóng nước
                        Như tình tan giữa mộng ước chiều xưa
                        Cỏ đang chen theo sương mù ẩm ướt
                        Đến phủ đầy lấp ngõ một cơn mưa

                        Nếu có phải hồn rơi vào ngõ tối
                        Không bao giờ nhắc lại cái tên người
                        Vì đã biết không còn đường chung lối
                        Có bao giờ cùng thấy ánh hồng tươi !!


                        Nguyễn Gia Linh

                        Comment

                        • #57

                          ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi nguyen gia linh View Post
                          Không lo đường phố vắng



                          Gót viễn du lăn dài bao dấu nhỏ
                          Đường anh đi còn nét lỡ gai chông
                          Gió thoáng lạnh theo rung vờn ngọn cỏ
                          Đời lang thang quên nỗi nhớ mênh mông

                          Trong kiếp người chất chồng con bụi nhỏ
                          Còn nhớ gì khi lầm lũi bước đi
                          Trí óc rỗng sợ khi buồn tủi đó
                          Hồn tan hoang mưa gió có nhầm gì

                          Anh dấn bước trong vườn hoa tím nở
                          Tưởng tim lòng rạn vở với chia ly
                          Có còn chi hồn tan trong góc nhớ
                          Đợi chờ đêm theo dấu nhỏ người đi

                          Có nghe chăng chiều nay trời trở gió
                          Con đường xưa hoang vắng dấu người qua
                          Chân tiến bước sao hồn đang bỏ ngõ
                          Nhưng không cho len lỏi bóng người xa

                          Có giấc mơ vỡ òa bên sóng nước
                          Như tình tan giữa mộng ước chiều xưa
                          Cỏ đang chen theo sương mù ẩm ướt
                          Đến phủ đầy lấp ngõ một cơn mưa

                          Nếu có phải hồn rơi vào ngõ tối
                          Không bao giờ nhắc lại cái tên người
                          Vì đã biết không còn đường chung lối
                          Có bao giờ cùng thấy ánh hồng tươi !!


                          Nguyễn Gia Linh
                          Dấu chân kỷ niệm.
                          (Họa vài ý thơ bài Không lo đường phố vắng”của NGL)

                          Chân bước mỏi dừng bên đời nghỉ mệt,
                          Đường quá xa, phía trước lắm ngại ngần,
                          Đâu xá gì ngày tháng cứ phân vân,
                          Đường tình ái, không đi làm sao đến???

                          Hồn có mỏi, xin cho hồn bỏ ngỏ,
                          Tim có thương xin cứ đập nhịp êm,
                          Gió có mệt xin gió đừng ngừng nghỉ,
                          Đổ mồ hôi, con tim nhỏ thầm thì…

                          Người có xa cho tình thêm men ấm,
                          Ủ hương nồng cho giây phút chia ly,
                          Phút biệt ly, ai có nói được gì?
                          Người ở lại xin đừng buồn tan vỡ…

                          Con thuyền buồn trên sóng cao, lướt ngược
                          Như cuộc đời xuôi ngược đã mất nhau,
                          Như sóng nước xóa tan ngàn bọt nước,
                          Như cuộc đời mãi mãi không có nhau…

                          Cơn mưa nào vô tình ào ào đổ,
                          Xóa dấu chân ai, gót nhỏ, tình si…
                          Dấu chân nhỏ một thời ru ai nhớ,
                          Thuở làm thơ ấp ủ gót sen hồng…

                          Văng vẳng bên đời bài hát gợi nhớ mong…

                          “Một ngõ vắng xôn xao, nằm trong lòng phố lớn
                          Một tiếng nói yêu thương, cho lòng thêm tơ vương,
                          Một đám lá thu bay, rắc vương đầy ngõ vắng,
                          Một chùm hoa trưa nắng, xôn xao ngập hồn tôi.

                          Tôi yêu người thầm lặng như ngõ vắng,
                          Tôi yêu người làm ngõ vắng lẻ loi,
                          Trong thinh lặng mà lại mênh mông lắm,
                          Hãy ngước nhìn bầu trời xanh bao la.

                          Khi con người mà lòng như ngõ vắng,
                          Như khung trời tỏa ánh nắng dịu êm,
                          Ai đã từng một lần qua nơi ấy,
                          Khi xa rồi lòng bỗng thấy xôn xao”***


                          UKH
                          Jan 21, 2010

                          ***Bài hát ngõ vắng xôn xao của Trần Quang Huy

                          Comment

                          • #58

                            Mưa chiều

                            ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Uất Kim Hương View Post
                            Dấu chân kỷ niệm.
                            (Họa vài ý thơ bài Không lo đường phố vắng”của NGL)

                            Chân bước mỏi dừng bên đời nghỉ mệt,
                            Đường quá xa, phía trước lắm ngại ngần,
                            Đâu xá gì ngày tháng cứ phân vân,
                            Đường tình ái, không đi làm sao đến???

                            Hồn có mỏi, xin cho hồn bỏ ngỏ,
                            Tim có thương xin cứ đập nhịp êm,
                            Gió có mệt xin gió đừng ngừng nghỉ,
                            Đổ mồ hôi, con tim nhỏ thầm thì…

                            Người có xa cho tình thêm men ấm,
                            Ủ hương nồng cho giây phút chia ly,
                            Phút biệt ly, ai có nói được gì?
                            Người ở lại xin đừng buồn tan vỡ…

                            Con thuyền buồn trên sóng cao, lướt ngược
                            Như cuộc đời xuôi ngược đã mất nhau,
                            Như sóng nước xóa tan ngàn bọt nước,
                            Như cuộc đời mãi mãi không có nhau…

                            Cơn mưa nào vô tình ào ào đổ,
                            Xóa dấu chân ai, gót nhỏ, tình si…
                            Dấu chân nhỏ một thời ru ai nhớ,
                            Thuở làm thơ ấp ủ gót sen hồng…

                            Văng vẳng bên đời bài hát gợi nhớ mong…

                            “Một ngõ vắng xôn xao, nằm trong lòng phố lớn
                            Một tiếng nói yêu thương, cho lòng thêm tơ vương,
                            Một đám lá thu bay, rắc vương đầy ngõ vắng,
                            Một chùm hoa trưa nắng, xôn xao ngập hồn tôi.

                            Tôi yêu người thầm lặng như ngõ vắng,
                            Tôi yêu người làm ngõ vắng lẻ loi,
                            Trong thinh lặng mà lại mênh mông lắm,
                            Hãy ngước nhìn bầu trời xanh bao la.

                            Khi con người mà lòng như ngõ vắng,
                            Như khung trời tỏa ánh nắng dịu êm,
                            Ai đã từng một lần qua nơi ấy,
                            Khi xa rồi lòng bỗng thấy xôn xao”***


                            UKH
                            Jan 21, 2010

                            ***Bài hát ngõ vắng xôn xao của Trần Quang Huy
                            Cám ơn UKH nhiều Bài Dấu chân kỷ niệm, đúng là cái tựa Tập thơ của NGL. Bài thơ của UKH rất hay lại dài nên UKH cho phép NGL kỳ tới sẽ hoạ lại nhệ

                            Chúc UKH chuẩn bị đón Tết vui vẻ và an lac.

                            Thân kính

                            NGL

                            Comment

                            • #59

                              Mưa chiều

                              CUỘC SỐNG THANH NHÀN


                              Anh nhớ lại hôm qua mình gặp
                              Chuyện bây giờ gấp gáp gì đâu
                              Cùng em chung bước qua cầu
                              Chông gai chẳng sợ, bể dâu chẳng sờn

                              Lòng đã quyết keo sơn gắn bó
                              Thì lo gì em đó anh đây
                              Cùng nhau vui vẻ hợp bầy
                              Sáng đi đánh cá chiều xây nền nhà

                              Vần song thất thiết tha mong mỏi
                              Ráng làm sao nắng rọi ngoài hiên
                              Không mong có được của tiền
                              Chỉ đem tình nghĩa làm duyên ở đời

                              Vần lục bát thảnh thơi ý nhị
                              Hẹn với lòng có thủy có chung
                              Xử sao cho vẹn chữ tùng
                              Cây xanh lá tốt, vườn rừng cỏ hoa


                              Nguyễn Gia Linh

                              Comment

                              • #60

                                Nắng ấm đầu Xuân


                                Nhìn nắng ươm nồng mấy cánh hoa
                                Trong vườn rộn rã tiếng chim ca
                                Xinh tươi màu sắc hòa trang nhã
                                Nghe thấy trong tim tiếng mặn mà

                                Anh có nghe gì trong khoảng không
                                Một lời nhỏ nhẹ gợi vào lòng
                                Như hoa còn đắm chìm trong mộng
                                Một lối đi qua ánh nắng hồng

                                Có cần phải hỏi ý trong mơ ?
                                Khi biết người xa khói tỏa mờ
                                Nào biết người đi trong nỗi nhớ
                                Khi còn ngơ ngẩn tựa hiên thơ

                                Nhìn đôi cánh bướm lượn ngoài sân
                                Có muốn cành hoa mãi mãi gần
                                Quấn quýt trao lòng đôi bướm ấy
                                Không rời quanh tiếng nhạc lâng lâng

                                Có thấy khi nào thiếu bóng anh
                                Còn xem chim nhỏ lượn trên cành
                                Như không dừng bước nhìn bên ấy
                                Để biết bầu trời xanh rất xanh

                                Xuân đến hoa cành ngào ngạt hương
                                Trăm hoa đua nở thắm vô thường
                                Có nghe trong gió mùi hoa dại ?
                                Làm ngẩn ngơ lòng những vấn vương !

                                Ngày xuân vừa đến đã trôi qua
                                Có luyến lưu gì bước dặm xa
                                Ngàn sóng đưa dài theo bãi vắng
                                Trên sông lấp lánh bóng dương tà


                                Nguyễn Gia Linh

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom