• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Hát về HUẾ

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Hát về HUẾ

    RẤT HUẾ - Thơ : Huỳnh Văn Dung -Nhạc Võ Tá Hân - Ca sĩ Vân Khánh


    [ame="http://www.youtube.com/watch?v=qxifg4wPov0&feature=related"]YouTube- RẤT HUẾ - Nhạc VÕ TÁ HÂN - ca sĩ VÂN KHÁNH[/ame]



    Mời các bạn cùng tham gia. Đa Tạ.
    Đã chỉnh sửa bởi Photo; 22-11-2009, 04:29 AM.

    Similar Threads
  • #2

    Hát về HUẾ

    Thương Về Xứ Huế -Thùy Dương


    [ame="http://www.youtube.com/watch?v=yYToMvmR3RQ&feature=related"]YouTube- Thuy Duong - Thuong Ve Xu Hue[/ame]

    Comment

    • #3

      Hát về HUẾ

      Mưa Trên Phố Huế - Ngọc Hạ



      [ame="http://www.youtube.com/watch?v=eay9X1ZqwNw&feature=related"]YouTube- Mua Tren Pho Hue - NgocHa[/ame]


      **************

      Mưa Huế

      Ta ám ảnh những cơn mưa Huế
      Từ ngày chạm vạt áo em
      Mưa lặng lẽ rơi trên hoàng thành rêu xám
      Đã tự bao giờ làm ướt cả trăm năm.

      Mưa Huế


      Em vẫn thường có những cơn mưa như thế
      Mắt không nhìn, vòng tay lại, mím môi
      Cả đời ta ngạo mạn vung trời
      Mà vẫn sợ những cơn mưa Huế.

      Em nhỏ bé chìm trong hàng phượng thắm
      Em đi đâu tung tóc khắp phố phường
      Tóc em dài, tóc em ngắn có sao đâu?
      Mà cứ níu đời ta cùng mưa đến thế.

      Mưa ở Huế như em, lâu tạnh
      Ta chẳng dám che ô cho khỏi ướt trần gian
      Đẫm trong mưa trái tim người bé nhỏ
      Bỗng thênh thang bên những con đường.


      Khuê Việt Trường
      Đã chỉnh sửa bởi Photo; 18-01-2010, 10:51 AM.

      Comment

      • #4

        Hát về HUẾ

        Tạm Biệt Huế

        -Thơ : Thu Bồn - Nhạc : Xuân An - Ca sĩ : Hương Lan

        [ame="http://www.youtube.com/watch?v=u_Wn_XDlIGk"]YouTube- Hue tam biet[/ame]



        Tạm biệt Huế

        Theo em . . . lên những ngôi đền
        Chén vàng chén ngọc . . . đắm chìm sông sâu
        Mặt trời vàng . . . và mắt em nâu
        Cho anh gởi Huế . . . một câu thơ tình

        Huế ơi . . .
        Áo trắng ngày xưa . . . thuở tìm em không thấy
        Mênh mang mấy nhịp . . . Trường Tiền . . . nắng lên
        Nắng lên từ phía . . . nón em nghiêng . . . qua cầu

        Huế ơi . . .
        Nhịp cầu cong mà con đường thì thẳng
        Một đời anh tìm mãi Huế nơi mô
        Con sông dùng . . . dằng con sông không chảy
        Sông chảy vào lòng . . . nên Huế rất sâu

        Huế ơi . . .
        Tạm biệt nhau mà trong lòng còn Huế
        Hải Vân ơi đừng tắt ngọn sao khuya
        Xin tạ từ với chiếc hôn thầm lặng
        Anh trở về . . . hoá đá phía bên tê

        Comment

        • #5

          Chuyện Một Chiếc Cầu Đã Gãy

          [ame="http://www.youtube.com/watch?v=8KSFABacytU"]YouTube- Chuyen Mot Chiec Cau Da Gay[/ame]

          Chuyện Một Chiếc Cầu Đã Gãy
          Trầm Tử Thiêng


          Một ngày vào thuở xa xưa trên đất thần kinh
          Người bỏ công lao xây chiếc cầu xinh
          Cầu đưa lối cho dân nối liền cuộc đời
          Khắp cố đô dân lành an vui ca thành điệu Nam Bình
          Niềm vui bao lâu ước mơ giờ trên xứ thơ cầu nối liền bờ
          Thỏa lòng người dân hằng chờ có ngày hẹn hò tình đẹp như mơ

          Ngày ngày cầu đã đưa em qua nhóm chợ khuya
          Cầu đã đưa anh qua xới ruộng nâu
          Giờ êm ái quen nghe tiếng hò Ngự Bình
          Nước dưới cầu nước vẫn trong xanh như lòng người dân lành
          Cầu đưa ta đi sớm trưa tìm trong nắng mưa niềm vui ngày mùa
          Hết lòng gìn giữ nhịp cầu nối liền tình người đẹp đời mai sau

          Từng đoàn người dệt tương lai đi nắng về trưa
          Dập dìu trong tay chan chứa tình thương
          Cầu êm bóng xa xa nắng tre rập đường
          Áo trắng về trắng cầu quê hương
          Mỗi lần chiều tan trường
          Cầu quen đưa bao chuyến xe
          Nhiều khi vẫn nghe buồn vui tràn trề
          Âm thầm người đi, người về, trót ghi lời thề
          ngoài miền sơn khê
          Ngày nào cầu đã đưa anh qua phố tìm em
          Cầu đã đưa ta sang chỗ hẹn nhau
          Cầu tha thiết khuyên anh giữ trọn tình đầu
          Nước dưới cầu vẫn trong veo
          Như cuộc tình duyên nghèo
          Tình yêu ta như nước trong
          Dù qua mấy sông vẫn một lòng
          Thương người nhìn qua đầu cầu
          Hứa hẹn ngọt ngào tình bền duyên lâu

          Tình người về giữa đêm xuân chưa dứt cuộc vui
          Giặc đã qua đây gây cảnh nổi trôi.
          Cầu thân ái đêm nay gẫy một nhịp rồi
          Nón lá sầu khóc điệu Nam Ai tiếc thương lời vắn dài
          Vì sao không thương mến nhau còn gây khổ đau làm lỡ nhịp cầu
          Mối thù chờ sang ngày nào nối lại nhịp cầu rửa hờn cho nhau
          Sống trên đời

          Comment

          • #6

            Hát về HUẾ

            Nỗi Buồn xa Xứ - Thu Hiền

            [ame="http://www.youtube.com/watch?v=t-QZbi9MTT4&feature=related"]YouTube- Thu Hien - Noi Buon Xa Xu[/ame]

            Comment

            • #7

              Hát về HUẾ

              Khúc Tình Ca Xứ Huế

              [ame="http://www.youtube.com/watch?v=E8MSdwMj2ew&feature=related"]YouTube- Khuc Tinh Ca Xu Hue[/ame]



              Khúc Tình Ca Xứ Huế

              Sáng tác: Trần Đình Quân

              Ca sĩ: :Mai Hương


              Hoàng hôn rơi ngơ ngẩn hàng thùy dương
              Lạnh lùng trong bóng chiều dòng sông Hương
              Trường Tiền qua mấy nhịp mờ trong sương
              Ngỡ ngàng khách thấy hồn buồn mênh mang

              Đêm nao, nghe khúc Nam Bình
              buồn trên dòng đời xuôi ngược,
              đành lãng quên bao nhớ thương
              Đêm nay, dư âm đang vọng về
              Trên lòng thuyền nghe não nuột,
              Mơ hồ tiếng hát Giang Châu

              Ai ra đi đành quên ngày xưa đẹp sao
              Bên ven sông còn nguyên màu hoa chiều nao
              Trăm năm vẫn vẹn thề nối lại vạn nhịp cầu
              Xa nhau lòng thương nhớ mãi về đẹp lòng nhau

              Qua không gian, thời gian đẹp như ngày xưa
              Mắt trong xanh và tóc vờn mây mùa thu
              Hôm nào nắng vàng về bướm lượn nhạc rộn ràng
              Tâm tư mình phơi phới đến mùa hẹn cùng sang

              Chiều nay ai có về miền thùy dương
              Về miền có nắng hạ giữa mùa thu
              Về miền mây khắp trời giữa mùa xuân
              Về miền thơm ngát mùa hoa yêu thương

              Nam Giao đăm đăm mắt lặng nhìn tóc bềnh bồng,
              Bến Ngự chiều nay ai mong gió lên
              Xa xôi âm vang tiếng cười hiền,
              trên đường về hoa nở đẹp, môi cười nhớ mãi không quên


              Comment

              • #8

                Hát về HUẾ

                Tình Huế

                Ca sĩ :Vân Khánh


                [ame="http://www.youtube.com/watch?v=PsT749HyBnw&feature=related"]YouTube- Tình Huế-Ca sĩ Vân Khánh[/ame]


                Lòng đã hẹn thề sao chưa về thăm huế người ơi... Áo tím ngày xưa tím vần thơ tím cả mong chờ... Một dòng sông Hương vẫn còn thương vẫn nhớ câu hò... Ai chờ ai một bóng con đò...chiều phai rưng rức bờ vai...

                Tình vẫn đợi chờ qua bao mùa xuân vắng người xưa... Lối vắng chiều mưa tóc thề nghiêng chiếc nón ai về... Đường chiều bơ vơ thương tình ai em vẫn mong chờ..Cung đàn xưa gởi khúc tơ sầu...biết người xưa chừ nơi mô..

                Đến bao giờ người về xây mộng đẹp... Đã bao mùa xuân hạ nhớ thu đông.
                .. Người xa quê lỡ hẹn chưa lần về... Đã bao mùa mai nở vẫn hoài mong...

                Mình còn xa nhau nên xuân về vẫn thấy nao nao...
                Tình đầu gửi trao như bài thơ chiếc nón hôm nào... Tình buồn ai ơi cho dù đôi ta cách phương trời... Nhưng tình quê em vẫn mong chờ... Nhớ nhau tiếng lòng gởi trao.
                Đã chỉnh sửa bởi Photo; 07-01-2010, 10:32 AM.

                Comment

                • #9

                  Hát về HUẾ

                  Huế thương

                  Ca sĩ : Vân Khánh

                  [ame="http://www.youtube.com/watch?v=H-7t5afWiM0&feature=related"]YouTube- Nho Hue[/ame]


                  ***************


                  Huế thương

                  Quê hương là gì hở mẹ
                  Mà cô giáo dạy phải yêu?
                  Quê hương là gì hở mẹ
                  Ai đi xa cũng nhớ nhiều?


                  Đã có bao giờ ta tự hỏi mình thế chưa?


                  Quê hương là chùm khế ngọt
                  Cho con trèo hái mỗi ngày
                  Quê hương là đường đi học
                  Con về rợp bướm vàng bay
                  .
                  Quê hương là con diều biếc
                  Tuổi thơ con thả trên đồng
                  Quê hương là con đò nhỏ
                  Êm đềm khua nước ven sông
                  .
                  Quê hương là cầu tre nhỏ
                  Mẹ về nón lá nghiêng che
                  Quê hương là đêm trăng tỏ
                  Hoa cau rụng trắng ngoài hè
                  .
                  Quê hương mỗi người chỉ một
                  Như là chỉ một mẹ thôi
                  Quê hương nếu ai không nhớ
                  Sẽ không lớn nổi thành người
                  ...
                  Đã có bao giờ ta tự trả lời mình thế chưa?

                  Tình yêu quê hương đất nước trong mỗi con người tưởng chừng như thật tự nhiên và giản dị bởi nó đã hòa quyện vào tâm hồn, đã ăn sâu vào máu thịt của mỗi chúng ta từ thuở lọt lòng mẹ. Mỗi người sinh ra đều có một quê hương, nơi ta chôn nhau cắt rốn, nơi ta lớn lên và ở đó có tuổi thơ ta. Quê hương, ta gọi hai tiếng thiêng liêng đó với tất cả thiết tha trìu mến.

                  Quê hương tôi có con sông xanh biếc
                  Nước trong xanh soi tóc những hàng tre

                  Xin mượn hai câu thơ của Tế Hanh để nói đến dòng sông quê tôi, con sông mà ai đã một lần đến Huế đều biết. Con sông Hương hiền hòa, trầm lắng, nằm nghiêng mình trên đất cố đô. Nói đến sông Hương không thể không nói đến người con gái Huế với áo dài tím, với nón bài thơ.






                  Mọi người đến với Huế, yêu Huế vì Huế đẹp, Huế thơ mộng, vì Huế có cầu Tràng Tiền, có chùa Thiên Mụ, có thôn Vĩ Dạ. Còn tôi, tôi yêu Huế không phải bởi cầu Tràng Tiền nhấp nháy ánh đèn của ngày hôm nay mà bởi cầu Tràng Tiền “6 vai, 12 nhịp” đâu đó còn có thấp thoáng bóng áo trắng của nữ sinh Huế. Tôi yêu Huế không phải bởi cái thắng cảnh đẹp của chùa Thiên Mụ mà bởi tiếng chuông chùa ngân nga mỗi buổi sáng sớm đến nao lòng. Tôi yêu Huế bởi người con gái Huế dịu dàng, bởi sắc tím của áo dài Huế, tím của bông lục bình, tím của bằng lăng tím, tím của sự thủy chung.





                  Ai đã từng đọc bài thơ “Đây thôn Vĩ Dạ” của Hàn Mặc Tử thì cũng biết đến Huế:


                  Sao anh không về chơi thôn Vĩ

                  Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
                  Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
                  Lá trúc che ngang mặt chữ điền



                  Riêng tôi, tôi đã từng được nhìn cái nắng mới tinh khôi “nắng hàng cau” đó. Tôi đã từng nhìn những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá của khu vườn “mướt xanh như ngọc” đó. Và cảm nhận của tôi không gì khác ngoài một tình yêu Huế, yêu đến mãnh liệt.

                  Chiều chiều, tôi đạp xe dọc bờ sông Hương chỉ để nhìn những chiếc đò qua lại trên sông, nhìn những bông lau phất phơ trong gió, nhìn làn nước trong xanh lăn tăn gợn sóng, nhìn những ngọn núi, những cột khói xa xa mờ ảo, nhìn những đổi thay của Huế qua từng ngày. Hôm nay Huế đã khác ngày xưa rất nhiều.Cầu Tràng Tiền nổi bật với nhiều màu sắc, áo dài Huế cũng ít đi màu tím. Nhưng Huế vẫn mãi là Huế của ngày xưa, trầm lắng và thơ mộng.


                  Vẻ đẹp Huế chẳng nơi nào có được

                  Nét dịu dàng pha lẫn trầm tư

                  Lời bài hát cứ vang mãi, vang mãi trong tâm hồn tôi...

                  Đối với người đến Huế, Huế là cố đô trầm lắng, cổ kính, thơ mộng. Đối với tôi, Huế còn khắc xôn xao, xôn xao của một thời thơ ấu. Dưới cái nắng chang chang, tôi dang cái đầu vàng khè khét mùi nắng và chạy như bay trên những cánh đồng cỏ để thả diều. Dưới cái nắng chiều nhè nhẹ tôi ngồi vắt vẻo trên những ngọn cây để thả hồn mơ màng theo những đám mây, để gởi ước mơ bay theo những cánh diều trên trời xanh bao la kia.

                  Những trưa hè nắng gắt, tôi dầm mình dưới làn nước mát lạnh của dòng sông Hương trong xanh và cố với tay ngắt những cánh hoa lục bình tím ngắt. Những buổi chiều gió thổi lồng lộng tôi tung tăng trên cánh đồng lúa nhấp nhô những đợt sóng vàng và nhìn những cánh cò trắng mải miết bay qua đồng lúa mênh mông. Đôi khi tôi thơ thẩn bên đồi sim, nhìn xa xăm vào những ngọn đồi xa xa. Những cánh hoa sim mảnh mai cứ lặng lẽ nở bên đồi chiều tím ngát, tím cả đồi sim.

                  Tôi yêu, yêu tha thiết màu tím của áo dài Huế, tím của bông lục bình, tím của bằng lăng. Tôi nhớ, nhớ da diết màu trắng của một thời nữ sinh, trắng của nón lá xinh xinh, trắng của khói lam chiều. Tôi khát khao, khát khao đến ngây dại cái mùi thơm của cơm nếp, mùi ngái của rơm, mùi sữa của lúa và mùi khét của những đầu tóc cháy nắng. Và tôi sẽ không bao giờ, không bao giờ quên cái màu xanh thăm thẳm của dòng sông Hương, của sự bao la của bầu trời Huế.

                  Tôi sẽ nhớ mãi, giữ mãi, ghi mãi, khắc sâu mãi mãi trong lòng tôi…. Huế ơi!....






                  Blogger cuocsongmuonmau (theo [url="http://www.blog.tamtay.vn/"][B][FONT=Arial][COLOR=#005ea2]Link)
                  Đã chỉnh sửa bởi Photo; 17-01-2010, 10:18 AM.

                  Comment

                  • #10

                    Hát về HUẾ

                    Mít ơi , nghe cho đỡ nhớ ngày ở Huế nhe....(nhớ khi xưa có lúc Photo cứ rên rỉ suốt ngày : "Trời mưa lâm râm ướt đầm ngọn khế , tui thương một người ở Huế mới vô..." mà cười bắt chết...)


                    [ame="http://www.youtube.com/watch?v=ND-FjX5fvv8"]YouTube- Hue Xua - Huong Lan[/ame]


                    Huế Xưa

                    Nhạc sĩ :Châu Kỳ

                    Tôi có người em Sông Hương Núi Ngự,
                    của lũy tre Thôn Vỹ hiền từ,
                    của kinh thành cổ xưa thật xưa ...

                    Buổi trưa em che nón lá,
                    Cá Sông Hương liếc nhìn ngẩn ngơ
                    lũ chim quyên ngất ngây từ xa ...

                    Tôi sống độc thân trong căn phố nghèo
                    bởi trót thương nên nhớ thật nhiều
                    bởi em là hạnh phúc tình yêu ...

                    Ở bên ni qua bên nớ ...
                    cách con sông chuyến đò chẳng xa
                    nhỏ sang thăm có tôi đợi chờ ...

                    Huế ... ơi! ... có biết bây chừ
                    tiếng ca nào vương bên mạn thuyền
                    có ai chờ ai qua Tràng Tiền ...
                    không biết bây chừ ...
                    nữ sinh mang nón bài thơ
                    để trai xứ Huế mộng mơ ...

                    Huế ... ơi! ... ta nhớ muôn đời
                    bóng trăng hồ sen trong Hoàng Thành
                    tiếng chuông từng đêm Thiên Mụ buồn
                    Ta nhớ muôn đời ...
                    Người con gái Huế quá ... xinh
                    Tóc mây ngang lưng trữ tình

                    Non nước Thần Kinh quê hương đất lạnh
                    cả trái tim sông núi của mình
                    cả linh hồn của dân hùng anh..

                    Bởi đâu gây nên nông nỗi
                    cánh chim bay giữa trời lẻ loi
                    nhỏ tôi yêu khóc bao giờ nguôỉ??

                    Tôi đã lạc em trong cơn biển động
                    để tháng năm hai đứa lạnh lùng
                    để đêm ngày kẻ nhớ người mong ...
                    Khổ đau cao như mây tím
                    cố năm xưa đã buồn buồn thêm
                    nhỏ yêu ơi ... biết đâu mà tìm ...



                    ************************


                    ...coi thêm chút này nữa nhe :

                    [url="http://www.flickr.com/photos/huexua/"][I]Flickr: Page Not Found


                    -
                    Đã chỉnh sửa bởi Photo; 12-01-2010, 09:10 AM.

                    Comment

                    • #11

                      Hát về HUẾ

                      Huế Xa (Nguyễn Tất Vịnh) -Bảo Yến


                      [ame="http://www.youtube.com/watch?v=orbyG63MeSA"]YouTube- Huế Xa (Nguyễn tất Vịnh) Bảo Yến[/ame]


                      ****************************


                      Một chút Huế xa
                      Mười mấy năm trời chưa về lại
                      Huế ơi, lòng dạ gửi lên trời
                      Nửa đêm, áp má vào khe cửa
                      Bỗng thèm nghe một giọt chuông rơi


                      Xa mãi tưởng chừng như quên hết
                      Đâu những cơn mưa cuốn lá vàng?
                      Đằng đẵng quê người đông buốt giá
                      Đâu rồi, mái đẩy, bóng đò sang?


                      Sâu thẳm một miền trong ký ức
                      Bữa cơm, ước có đĩa tôm chua
                      Ước một ly chè khi dạo phố
                      Đêm hội, thầm thương một giọng hò


                      Chiều nay, bỗng gặp hồn xưa Huế
                      Khúc hát Nam ai giữa xứ người
                      Cứ tưởng Huế xa ngàn vạn dặm
                      Nào ngờ, Huế vẫn ở trong tôi.


                      Vũ Huy Hoàng (Liên bang Nga)

                      Comment

                      • #12

                        Hát về HUẾ

                        [ame="http://www.youtube.com/watch?v=ATmTipC09q0"]YouTube- Huế đã xa rồi - Thiên Trang[/ame]


                        Huế đã xa rồi

                        Huế đã xa rồi Huế của tôi
                        Chiều nay thương nhớ một phương trời
                        Huế ơi không nói mà ly biệt
                        Mà biệt ly đời Huế với tôi.

                        Bao tháng năm rồi Huế ở mô
                        Tình xanh bóng lá mùa trăng nào
                        Huế thương ơi biết nói răng chưa
                        Giờ thương nhau biết mấy cho vừa
                        Kẻ bên ni đêm đêm nỗi sầu bi,
                        nhắc kẻ ở bên tê

                        Tôi vẫn đi tìm Huế của tôi
                        Ngàn Thu áo tím ở bên trời
                        Vẫn nghe ray rứt bờ môi lạnh
                        Để khóc từng đêm Huế mô rồi

                        Vẫn nghe ray rứt bờ môi lạnh
                        Để khóc từng đêm Huế mô rồi





                        403 - Forbidden: Access is denied.


                        403 - Forbidden: Access is denied.

                        Comment

                        • #13

                          Hát về HUẾ

                          Huế của ngày xưa (Diên Nghị)



                          [ame="http://www.youtube.com/watch?v=Kt4fIX_yj38&feature=related"]YouTube- Huế của ngày xưa(Diên Nghị)[/ame]



                          *****************




                          Thanh Trần

                          Trước đây tôi vẫn thường thắc-mắc không biết người ta có cảm nghĩ gì hay
                          thu nhặt được gì qua những buổi họp mặt "Ngày Nhớ Huế", "Quốc Học-Đồng
                          Khánh", "Phượng Vỹ". Riêng tôi thì, "Tham-dự cũng được, không tham-dự
                          cũng xong. Nghĩ cho cùng, tất cả mọi người Việt tôi gặp ở đất nước này
                          đều là "Người đồng hương".

                          Tôi lớn lên ở Huế bên đường Bạch Đằng, con đường dọc theo giòng sông nhỏ
                          chảy xuống từ chợ Đông Ba. Từ cầu Thanh Long nhìn qua có thể thấy căn
                          nhà trắng, nơi tôi ở từ nhỏ cho đến lúc xong đại học. Trước nhà là
                          giòng sông, phía sau là một xóm nhà nhỏ dẫn ra đồng ruộng. Con trai lớn
                          lên ở đây dĩ nhiên có thật nhiều trò vui. Thời tiểu học thì tắm sông ,
                          câu cá, bắn bi. Tuổi trung học chỉ còn tắm sông bơi lội, nhưng có nhiều
                          trò chơi khác với đám bạn trai cùng lứa, như cờ tướng, domino, bóng bàn,
                          cà-phê.

                          Tôi không phải là "con của mạ" nhưng tôi thuộc về thế-hệ "cháu của mệ"!
                          Ba tôi mất lúc tôi mười ba tuổi, Mẹ tôi không bao giờ nói đến chuyện
                          "gái trai." Bà nội tôi thì khác hẳn, bà chăm sóc cháu rất kỹ, từ thức
                          ăn, áo quần cho đến học-hành và bè bạn. Tôi vẫn còn nhớ rõ một vài lời
                          bà khuyên dặn "Không được làm bạn với một cô gái nào hết", "Con gái mời
                          nước cũng không được uống." Tôi không đủ lớn để thấu hiểu lời mệ dạy
                          lúc bấy giờ, nhưng chắc-chắn là tôi tuân lệnh không hề làm gì sai lời bà
                          dặn. Nhà tôi cũng có vài đứa em gái, mỗi lần bạn của em tôi đến nhà
                          chơi, bà nội ở cách hai nhà luôn luôn có người qua để trông chừng.

                          Nơi tôi ỏ không có nhiều người học trường công, phần lớn học trường tư,
                          trung-học Nguyễn Du và Bồ Đề chỉ chừng mười lăm phút đi bộ. Địa-lý chắc
                          là yếu-tố chính đưa đến tình-trạng đa-số học-sinh ở đây đi học o Nguyễn
                          Du, Gia Hội, Bồ Đề, Thành Nội, Hàm Nghi, Kiểu Mẫu. Ở vào lứa của tôi,
                          dường như chỉ có một người học Đồng Khánh.

                          Tôi học trường Hàm Nghi, có lẽ không nhiều tiếng tăm như Đồng Khánh Quốc
                          Học nhưng chắc-chắn là không thiếu những kỷ-niệm đẹp và ngày tháng đáng
                          yêu. Cũng có những con đường trong nội thành đầy phượng vỹ, những hồ
                          sen xanh thơm ngát, hay những vườn đào đỏ hồng. Những người học Hàm
                          Nghi chắc vẫn còn nhớ con đường "Uyên Ương", con đường thật ngắn và nhỏ
                          với hai hàng cây xanh non thật đẹp nằm ngay sau lưng trường, trước mặt
                          của Bảo Tàng Viện. Không hiểu lý-do nào dẫn người ta đến quyết-định
                          đặt tên đường là "Uyên Ương", điều chắc-chắn là cái tên đường để làm xao-
                          xuyến những tâm-hồn trẻ. Tôi vẫn nhớ cái khung-cảnh thanh-nhàn, trầm
                          lặng và ngây-ngô, những lần đạp xe một mình qua mấy con đường vắng, đẹp
                          này.

                          "Cháu của mệ" với những lời dặn-dò ở nhà lại đi học ở Hàm Nghi, một
                          trường nam hoc-sinh nằm lẻ-loi gần cửa Thượng Tứ trong nội thành. Ngoại
                          trừ những anh học trò hay đạp xe qua Đồng Khánh hay Nguyễn Du sau giờ
                          học, mấy cậu học trò Huế nay lớn lên hầu như hòan toàn cách biệt với
                          phái nữ cùng lứa tuổi. Sự cách biệt này là một cách tổ-chức mà nhiều
                          người cho là đúng, nhưng cũng nhiều người đánh giá là sai. Vào những
                          năm cuối trung-học, đi học thêm toán/lý hóa ở trong thành nội, trao đổi
                          những cái nhìn thầm kín với một cô Đồng Khánh, tôi đã phát-hiện ra một
                          thứ tình-cảm mới. Thề mà, đến cuối mùa thi Tú Tài, thằng con trai Huế
                          nhút-nhát vẫn còn đúng là "cháu của mệ".

                          Năm bảy mươi lăm mang đến thật nhiều thay đổi. Tôi vẫn ở Huế một mình
                          trong căn nhà cũ, ngoài sinh-hoạt ở trường đại-học, tôi không còn nhớ gì
                          đến thế-giới chung quanh. Năm gần cuối ở đạ-học Huế, một cô bạn cùng
                          lớp, cũng cựu Đồng Khánh, mời tôi đến nhà cô chơi. Bạn học cùng lớp thì
                          chắc-chắn có nhút-nhát đi mấy cũng nói được đôi lời. Ăn một miếng sắn
                          cô mời, hôm nay, gần ba mươi năm sau, tôi vẫn còn say! Sau khi bà nội
                          tôi đã qua đời tôi mới hiểu được lời dặn dò của bà ngày xưa.

                          Đó là tất cả những hình ảnh về Huế còn lại trong tôi, không kể đến
                          chuyện sông Hương núi Ngự, chùa Thiên Mụ và dòng Thiên An, bánh bèo Vỹ
                          Dạ hay chè Cồn…, những nơi quá quen thuộc, những gì rất Huế của người
                          Huế.

                          Xa Huế từ năm bảy mươi tám, chưa có dịp trở về. Tôi vẫn nhớ và muốn về
                          thăm lại quê cũ, ngôi trường làng, căn gác nhỏ, bạn bè thời tuổi thơ, và
                          những người thân còn ở lại,

                          "Cho tôi bước lại con đường làng,

                          Ngày đầu cắp sách đến trường,

                          Bên tai tiếng cười tiếng nói lạ,

                          Dịu-dàng mùi thơm giấy mới."

                          "Cho tôi giữ lại khung trời mộng,

                          Chiều về đuổi bướm bên đồng,

                          Nâng-niu hát đùa với dế nhỏ,

                          Trải mình nằm trên cỏ ấm."

                          Huế chắc hẳn đã có nhiều đổi thay nhưng Huế của tôi vẫn còn đó, trong
                          thơ văn và trí nhớ. Huế ngày xưa vẫn là "khung trời mộng"!

                          Hôm đi buổi họp mặt Quốc Học- Đồng Khánh ở Nam Cali, tôi gặp lại cô nữ
                          -sinh Đồng Khánh ở gn nhà, Huế ba mươi năm trước. Cô không phải là một
                          trong những người bạn cũ, cô cũng không phải là người quen cũ, nhưng
                          chắc-chắn cô mang đến những hình ảnh Huế của ngày xưa. Tôi có cảm-tưởng
                          như mình vừa gặp lại một người thân đã thất-lạc từ lâu. Có lẽ một phần
                          nào đó là tình bạn Đồng Khánh với nhà tôi, một phần nhỏ nào đó là Huế,
                          nhưng phần lớn là tình-cảm "cô láng giềng". Tất cả những tình-cảm về
                          ngôi trường cũ, con đường làng, khu xóm nhỏ, bạn bè cũ và những người
                          thân của mình ngày xưa ở Huế đã tạo nên cái tình-cảm của "người cùng
                          quê". Cuộc hội-ngộ ngắn-ngủi chưa đủ để nói hết chuyện về quê cũ ba
                          mươi năm qua, nhưng chắc-chắn là tôi đã tìm thấy lại được phần nào Huế
                          của tôi vào lúc tuổi thơ.

                          Bây giờ tôi hiểu đậm-đà cái ý-nghĩa của "người đồng-hương" và những buổi
                          họp mặt về Huế. "Người đồng-hương", "người Huế" hay gần hơn nữa, "người
                          cùng quê"./.




                          Comment

                          • #14

                            Hát về HUẾ

                            Hương Giang Còn Tôi Chờ - Quang Lê

                            NhipSongHue.Net


                            [ame="http://www.youtube.com/watch?v=zl-GNF7gvMY"]YouTube- Hương Giang Còn Tôi Chờ - NhipSongHue.Net[/ame]



                            Hương Giang Còn Tôi Chờ

                            Nhạc sĩ : Châu Kỳ

                            Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
                            Có chở trăng về kịp tối nay"
                            (Hàn Mặc Tử)


                            Ðây bến Hương giang sao vắng đò người sang
                            Mưa gió miên man nghe thấm lạnh chiều hoang
                            Tôi nhớ tên nàng không đếm được thời gian
                            Nghe tiếng chuông chùa vang
                            Khơi lòng thương chứa chan


                            Thương mái tranh thưa
                            Thương dáng hình người xưa
                            Câu nói ngây thơ đôi mắt buồn buồn mơ
                            Thương mấy cho vừa khi sáng đợi chiều đưa
                            Em hỏi anh về chưa
                            Ðể em còn mong chờ

                            Bao tình luyến lưu còn nữa đâu
                            Giờ em biết phương nào
                            Câu thề đã trao lời mến yêu
                            Càng khơi nhớ thương nhiều

                            Thương mái tranh thưa
                            Thương dáng hình người mơ
                            Ðây nén hương xưa tôi khép chặt tình thơ
                            Cho đến bao giờ ta nối lại đường tơ
                            Trên bến sông thuyền đưa
                            Dưới trăng còn tôi chờ

                            ***********************

                            Huế Tình Đầu


                            Ai xa Huế mà không nhớ Huế
                            Nhớ chuông chùa Diệu Đế, nhớ Văn Lâu
                            Nhớ Trường Tiền da diết sáu nhịp cầu
                            Nhớ Kim Long, nhớ bến đò Thừa Phủ
                            Nhớ dốc Nam Giao, nhớ bờ sông Bến Ngự
                            Nhớ Hàng Bè, Thượng Tứ, nhớ Bao Vinh
                            Nhớ sông Hương chan chứa thiết tha tình
                            Nhớ thông reo đỉnh Ngự Bình gió mát
                            Nhớ Tịnh Tâm, hồ sen bát ngát
                            Nhớ đò Cồn, An Cựu, Chợ Dinh
                            Nhớ con đường Vỹ Dạ bóng cây xanh
                            Nhớ Gia Hội, Đông Ba, Hàng Me, Đập Đá
                            Nhớ Ngự Viên, nhớ Nội Thành, Mang Cá...
                            Huế của ta ơi, biết nhớ mấy cho vừa!

                            Ai xa Huế mà không thương Huế
                            Thương mẹ già lặn lội mùa Đông
                            Thương em thơ đi học mưa dầm
                            Thương chị, thương anh mùa hè cháy nắng
                            Thương bữa cơm nghèo, nồi canh mướp đắng
                            Thương dĩa mắm cà, con cá thệ kho khô...
                            Huế của ta ơi, thương biết chừng mô!

                            Ai xa Huế mà không mơ về Huế
                            Dạo bước trên cầu áo trắng tung bay
                            Vành nón nghiêng nghiêng che mái tóc mây
                            Ánh mắt trong veo dòng Hương gợn sóng
                            Đêm trăng hè trời cao lồng lộng
                            Chiều thu êm tím ngát cả không gian
                            Tiếng hò trên sông ngơ ngẩn bàng hoàng
                            Hò ơ hò...chiều chiều trước bến...
                            Mơ sớm mai chèo đò qua cồn Hến
                            Trái bắp tươi non, nấu chén chè thơm
                            Dĩa bánh bèo tôm chấy hồng ươm
                            Đợi cơm hến, bánh canh, bánh ướt...
                            Nhớ biết mấy, những món quà quê hương
                            Không gì thay thế được
                            Dải đất quê nghèo mà mặn nồng yêu thương
                            Ai đã từng uống nước sông Hương
                            Ai đã từng hưởng ngọn gió chiều đỉnh Ngự
                            Ai đã từng bước đi trên những con đường tình tứ
                            Ai đã thả hồn trên những chiếc võng âm thanh
                            Ai đã đắm say tình Huế quê mình
                            Dẫu xa xôi mà không mơ về Huế
                            Huế tình đầu thơm ngát, Huế yêu ơi!


                            Hoàng Hương Trang

                            Đã chỉnh sửa bởi Photo; 17-01-2010, 10:35 AM.

                            Comment

                            • #15

                              Hát về HUẾ

                              Mưa thơm phố Huế


                              [ame="http://www.youtube.com/watch?v=MvNVRLaf8fA"]YouTube- Mưa thơm phố Huế[/ame]

                              Mưa Thơm phố Huế

                              Nhạc sĩ : Trương Quang Tuấn


                              Mưa thơm, trên phố chiều nay, em về xanh lá hàng cây, hàng cây bên đường
                              Mây bay, áo mộng ngày thương, tóc mây tóc mây tháng nhớ, vấn vương vấn vương năm chờ

                              Mưa ơi, xao xuyến vần thơ, em về tha thiết ngẩn ngơ, ngẩn ngơ câu hò
                              Hương Giang lắng đọng giòng mơ, thuở nào, thuở nào lưu luyến đôi bờ, đôi bờ gọi nhau

                              Mưa thơm, cho Huế dậy hương, đón người con gái mười thương mười thương xa về
                              Rộn vang tiếng hút đê mê, em về giữ trọn hẹn thề, hẹn thề người ơi

                              Mưa thơm, nghiêng nón bài thơ, góc đường hoa trắng, ngày xưa, ngày xưa tan trường
                              Về đây, nguồn cội quê hương, thương em bước nhỏ bên đường bên đường chiều rơi

                              *********************
                              Mưa Huế!

                              Mưa Huế là sự đối xử khắc nghiệt, là sự cầm chân vỗ về của bà Mẹ Thiên Nhiên dành cho Huế. Vì vậy, đối với người Huế cũng như khách Huế, cái mưa rây hạt triền miên, man man vô tuyệt kỳ, bất tri hà xứ tận của Huế là một cái gì vừa đáng yêu, vừa đáng ghét một cách rất… Huế. Nó vừa là sức hãm, vừa là sức bật của đời sống tinh thần. Mưa không nhỏ, mưa không to mà rây rây muôn ngàn sợi như từ tay của bà tiên hiền dịu mà lạng lùng, siêng năng một cách dai dẳng đang giữ kho nước vô tận trên trời, không ăn không ngủ đang liên tục vẫy nước xuống trần gian.

                              Những cơn mưa có thể vài ba ngày hay kéo dài hàng tuần, có khi non cả tháng. Mưa mọc rêu trên thành, mưa dầm dề úng đất, mưa se da se thịt, mưa héo úa tâm hồn. Bầu trời trắng đục sà xuống thấp ngang tầm ngọn cau. Núi đồi, sông biển, ruộng đồng, nhà cửa, vườn tược, đường sá… đều lướt thướt trong mưa. Cùng về với mưa là cái lạnh mùa Đông, đó là cái lạnh tê buốt của mưa dầm gió bấc.
                              Không khí như đóng băng, chim không dám rời tổ, lá sợ lìa cành, người tìm nhau sưởi ấm. Cũng lạ lùng như những con chim trốn tuyết vùng Bắc Cực xây “tình yêu và tổ ấm bằng tuyết ngay trên những biển tuyết bao la, Huế đã tự hiển hiện vẻ “nên thơ” riêng từ trong cảnh trầm lắng dưới những cơn mưa dầm ngút mắt không hạn kỳ đó.
                              Huế trong mưa đã thu mình lại, biến thành một thế giới nhỏ. Thế giới mà chỉ có cái tình mới đủ sự nồng nàn sưởi ấm cho nhau. Bên ngoài, đường sá vắng hoe. Trong căn nhà im lìm trốn lạnh giữa khu rừng lá long lanh nước mưa, là mái ấm gia đình với những người muốn co người lại với nhau thật nhỏ.
                              Từ trong cái vỏ mùa Đông, con người tha hồ để cho ước mơ bay xa vào những khung trời lồng lộng nắng ấm. Tâm hồn người Huế đã thành “tha phương” từ trong những cơn mưa. Mưa là một kho tàng kỷ niệm êm đềm của ngày mới lớn. Dám “đội mưa mà đi” dù chỉ để gặp và nói bâng quơ, nhưng đôi môi tím lạnh, đôi má sũng nước mưa, đôi mi ướt đầm bụi nước và nét cười đầy nắng trong mưa đã nói nhiều hơn một lời tỏ tình và ẩn chưa sâu hơn một lời hò hẹn. Cái đợi tình tự thâm trầm nhất của Huế có nghĩa là đợi trong mưa dầm; và cái hẹn da diết nhất của Huế là đợi chờ trong tiết lạnh cắt da gió bấc.
                              Bởi vậy, tình yêu và đam mê của Huế rất “chật chỗ” cho nguồn tình cảm lửa rơm dễ cháy và dễ tắt mùa hè. Mưa cũng là thử thách tình cảm cho những bước truân chuyên. Trong cảnh cô đơn hay giữa những tháng ngày trông tin biền biệt của người thân, những cơn mưa bất tận của Huế dễ làm héo úa lòng người. Rất lạ là trong cùng tận nỗi buồn theo mưa, mỗi ước mơ thường lớn hơn niềm tuyệt vọng. Mưa đã góp phần không nhỏ vào sự hình thành nếp sống tình cảm, phong thái sinh hoạt, cảm quan nghệ thuật và nét văn hoá đặc thù của Huế.
                              Mưa như một viên trọng tài khắc nghiệt cố treo chân những cầu thủ linh hoạt, bao sân. Mưa Huế đã bó chân những tâm hồn Huế bão nổi trong thế giới hạn hẹp của gia đình, bằng hữu. Mưa đã làm chậm lại hay làm lắng đọng những giai điệu dập dồn của nguồn tình cảm sôi nổi. Mưa ngăn những phát triển bề rộng nên tình cảm tự nhiên của Huế có khuyng hướng lắng vào bề sâu: Thầm trầm, lặng lẽ và kín đáo. Bởi vậy, khách phương xa đến Huế thường đi từ cảm giác ngán ngẩm “Trời mưa ở Huế sao buồn thế” và dần dần yêu cái “nên thơ” của mưa Huế lúc nào không hay. Từ Nguyễn Du đến Nguyễn Bính, Văn Cao, Hải Bằng, Huy Cận… đều buồn; buồn man mác hay buồn đến lịm người trong cơn mưa Huế, nhưng đều muốn cầm vài sợi mưa Huế lúc ra đi:

                              Khi ra đi có cái gì luyến tiếc

                              Không được cầm mưa như hành lý để chia tay.

                              (Hải Bằng – Mưa Huế)

                              Nguyễn Mộng Giác, từ bên kia phía đèo Hải Vân đến Huế, “chí lớn không đầy mắt mỹ nhân” nên đã bị tóc mai của giai nhân cột chân lại trong cái mưa dầm của Huế: “Mưa tê tái, mưa lạnh lùng. Nhưng ngay trong cái tê tái nhợt nhạt ấy, Huế vẫn cứ thơ…Tình yêu của Huế thật sự không cần cầu viện đến nắng vàng, trời trong, mây xanh. Ủ dột u ám cũng có nét đẹp của nó" (Nhớ Huế, 1995). Mỗi người Huế có một mùa mưa riêng trong trí nhớ đã thành kỷ niệm, được xếp kỹ trong đáy va-li lúc ra đi.

                              Tôi không nhớ rõ một tác giả nào đó đã viết rằng, quê hương có nhiều dòng sông, nhưng chỉ có một dòng sông để thương nhớ; và mỗi người có thể có nhiều mối tình, nhưng chỉ có một mối tình để mang theo. Có lẽ vì thế mà có những cơn mưa khó tạnh trong lòng. Nếu có chăng mưa Huế đã tạo ra đối cực trong mỗi tâm hồn Huế thì sự mâu thuẫn đó là hai mặt “nóng lạnh” cần thiết tiềm ẩn trong mỗi con người. Cho nên, lãng mạn và cách mạng không phải là hai mặt mâu thuẫn, mà trái lại, là một sự kết hợp hài hòa trong phong cách của Huế.
                              Với Huế, dám lãng mạn đã là cách mạng rồi đó. Và, dám làm cách mạng là phải cực kỳ lãng mạn mới đủ ngọn sóng trào mà bứt phá những ràng buộc xưa như cổ thành, xây bằng hàng hàng lớp lớp những viên gạch vồ của đất lề quê thói. Nếu cách mạng mà không lãng mạn thì không còn là Huế nữa. “Huế thơ”, có lẽ một phần cũng nhờ những người tiền phong khai phá Huế đã tìm được một sự quân bình giữa hai đối cực. Xa… rất xa, Huế có Tây là Trường Sơn và Đông là Nam Hải. Giữa lưng chừng có sông Hương lưu thủy và núi Ngự bình phong. Và, rất gần, có tả Thanh Long, hữu Bạch Hổ. Bên cạnh “mưa úng đất” có “hạn bà chằn”. Sự quân bình phong thổ đó đã xây dựng nên phong cách riêng của Huế.
                              Bởi vậy, Huế cần có Tùng Thiện Vương, Tuy Lý Vương nức tiếng tài hoa vương giả nhưng cũng cần có Đoàn Trưng, Đoàn Trưng dám nổi loạn chống lại triều đình. Huế cần Mặc Vân Thi Xã ngâm phong vịnh nguyệt lúc thanh bình; nhưng cũng cần Thất Thủ Kinh Đô trong cơn binh lửa. Cũng như Huế cần có nem, tré, chả lụa “ăn chơi”, bên cạnh bánh khô, bánh nổ, bánh tét, bánh tày, bánh đúc “ăn thiệt”. Huế có hò Nện, hò Hô, Hò Giã gạo mạnh bạo đổ mồ hôi bên cạnh những khúc ca Nam Ai, Nam Bình sầu thương đòi đoạn.
                              Bên chiếc nón bài thơ thanh tú và tà áo trắng thướt tha của cô nữ sinh Đồng Khánh; thì cũng cần cái nón lá phong sương và vạt áo dài nâu lam lũ của mấy o bán gánh dạo chè khuya, cơm hến, bún bò… mới đủ những màu sắc và mùi vị cho hồn thơ của Huế. Chỉ nhìn thoáng qua, sẽ rất dễ thấy dáng thơ nhưng khó thấy cái hồn của Huế. Cũng thế, thoáng nhìn mưa Huế chỉ thấy nét trầm phai và ủ rũ; nhưng đã thực sống với Huế qua những mùa Đông, sẽ thấy từ trong bụi trắng thinh không của mưa Huế có những nụ hồng và hơi ấm của tình yêu, không phải chỉ là tình yêu lứa đôi mà nhiều thứ tình nồng nàn góp lại.

                              Nếu mưa Huế cứ rơi rơi trên vùng trời Huế thì mưa nghìn nơi cũng chỉ là mưa thôi. Nhưng mưa Huế đã rơi vào lòng những người qua Huế thành những khung trời nhỏ, nên mưa hoài không tạnh và những cơn mưa trong hồn cứ rây rây nhỏ hột lan ra xa khắp muôn phương. Người Huế hay bạn Huế tha hương vẫn quen nhìn mưa trên đất khách qua cơn mưa của phương trời cũ cứ rả rích rây hột trong lòng.
                              Rồi chợt bất ngờ loanh quanh lẩn quẩn trên cái quả đất bồng bềnh nầy, vẫn còn có một nơi mưa dầm một cách rất… Huế, đó là thành phố Portland thuộc tiểu bang Oregon ở vùng cực Tây nước Mỹ. Nếu một buổi chiều mưa tạnh, trời trong nào đó mà lên lên đỉnh núi Ngự Bình, ngó về hướng Đông Bắc sẽ “thấy” thành phố Portland chị em với Huế nằm trong mưa, tận bên kia bờ Thái Bình Dương.

                              Mùa Xuân con Cọp năm nay, tôi ở lại Portland bốn ngày mà trời chỉ có tạnh mưa chưa đầy hai tiếng đồng hồ. Tôi toan mở lời than van một tí thì đã có “dân làng” xứ này an ủi rằng, gần cả tháng nay trời mới hanh nắng có đôi ngày. Xóm Huế nơi thành phố Portland này chừng vài chục nhà. Có dịp ngồi lại với nhau các “Huế kiều” có thể không đồng ý với nhau về nét đẹp trang đài của cầu Trường Tiền và dáng đường bệ trang trọng của cầu treo Kim Môn (Golden Gate Bridge), nhưng ai cũng nhận rằng mưa nơi đây sao mà giống mưa Huế lạ lùng. Mưa giống Huế mà vẫn thấy một cái gì đó “không Huế” trong mưa. Một o Huế “chay” đưa ra giả thuyết:
                              - Chắc vì tiếng mưa rơi cũng bằng tiếng Mỹ chứ không tí tách như tiếng mưa Việt Nam nên mình phải “dịch” tiếng mưa rơi ra tiếng mình mới thiệt là giống…!

                              Một “ôn” niên trưởng xóm Huế, có đôi mắt buồn rưng rưng như râu bạc, góp lời:
                              - Người mình chi cũng phải đi theo bộ mới có ý nghĩa. Như vật chầu thì có tứ linh long, ly, quy, phụng; hoa cũng phải theo bộ như mai, lan, cúc, trúc; nghề cũng cần theo bộ như ngư, tiều, canh, mục… thì mưa chắc cũng phải theo “bộ” đại khái như vũ, lôi, phong, thuỷ hay vũ, hàn, cô, tịch. Mưa Huế phải đi theo cùng tuyết lạnh, với sự lẻ loi trong cảnh im vắng mới thật là thấm thía. Nghe là lạ, mấy người xin “ôn” giải thích lại. Ông cụ cười xòa, xua tay:
                              - Nhìn mưa mà nhớ quê nhà nên tôi mới “kiến” chuyện nói bậy cho vui thôi mà, có trúng trật vào đâu mà phải nói đi nói lại.


                              Mưa đã tạnh. Trời sắp sáng. Huế đang tỉnh dần với tiếng chuông sớm, vọng âm xa lắc không biết của chùa nào trong những ngôi chùa cổ đang còn lưu dấu. Sau cơn mưa, trời sớm mai mát lạnh. Tôi vẫn thức với tiếng khuông và hớp một chút chén nước chè xanh còn sót lại trong đêm. Tôi đã say sưa nói chuyện một mình sau nửa đêm gần sáng về những giọt mưa, những cơn mưa, những mùa mưa, và những đời mưa… đã rớt xuống, đã khô queo không lưu vết tích hay còn làm ướt đẫm đời mình. Một cảm giác ngây ngây say nước chè xanh có miếng gừng đâm nhỏ làm tôi có cảm tưởng như con tàu già say sóng nhỏ trên sông. Tôi cảm thấy một chút vật vờ trong hơi mưa đã tạnh và nỗi nhớ mơ hồ về những vùng quê hương khói sương lau lách. Ngồi nhìn nắng quê hương sau một đêm mưa, nắng lọc vàng trong như hổ phách và lòng tôi cũng thiu thiu trong bình lặng. Tôi được ru trong nỗi nhớ Huế, trong niềm ấp ủ của Sài gòn, trong ước mơ về Hà nội– những vùng quê hương thân yêu mà khi về lại cứ ngỡ là ra đi, và khi đi mới thực là trở về. Quê hương đó, đã xa bao nhiêu năm ròng mà cứ tưởng chừng như trận mưa chiều mới tạnh đêm qua.

                              TRẦN KIÊM ĐOÀN

                              Đã chỉnh sửa bởi Photo; 19-01-2010, 07:09 AM.

                              Comment

                              Working...
                              X
                              Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom