• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Thơ Nguyễn Duy

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Thơ Nguyễn Duy

    Nhà thơ Nguyễn Duy



    Nguyễn Duy tên thật là Nguyễn Duy Nhuệ, sinh ngày 7/12/1948 tại xã Đông Vệ, huyện Đông Sơn, Thanh Hóa. Năm 1966 ông nhập ngũ, trở thành lính đường dây của bộ đội thông tin. Nguyễn Duy từng tham gia chiến đấu nhiều năm trên các chiến trường Khe Sanh, Đường 9 - Nam Lào, rồi sau này là mặt trận phía Nam, mặt trận phía Bắc (1979). Sau đó ông giải ngũ, làm việc tại tuần báo Văn nghệ, Hội nhà văn Việt Nam và là Trưởng đại diện của báo này tại phía Nam.

    Nguyễn Duy được tặng Giải thưởng nhà nước về Văn học nghệ thuật năm 2007.

    Nguyễn Duy làm thơ rất sớm. Tác phẩm đầu tay của ông là bài thơ Trên sân trường viết từ đầu những năm 60, khi còn là một học sinh phổ thông ở trường Lam Sơn, Thanh Hóa. Nhưng phải mãi đến năm 1973, ông mới thực sự nổi tiếng với chùm thơ đoạt giải nhất cuộc thi thơ tuần báo Văn nghệ: Hơi ấm ổ rơm, Bầu trời vuông, Tre Việt Nam. Và cũng bắt đầu từ đấy, chúng ta có Nguyễn Duy, một thi sĩ đặc sắc cuối những năm chiến tranh và lại rực rỡ trong hòa bình.

    Nguyễn Duy có bộ 3 bài thơ theo thể tự do nổi tiếng mang tính thời sự, viết về những trăn trở, suy nghĩ của ông về tương lai đất nước, tương lai của con người và môi sinh: Đánh thức tiểm lực, Nhìn từ xa... Tổ quốc, Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ.

    Trịnh Công Sơn đã có nhận xét về Nguyễn Duy: "Hình hài Nguyễn Duy giống như đám đất hoang, còn thơ Nguyễn Duy là thứ cây quý mọc trên đám đất hoang đó..."

    Tác phẩm:
    - Cát trắng (thơ, Nxb Quân đội, 1973)
    - Phóng sự 30475 (thơ, Nxb Văn nghệ, 1981)
    - Em sóng (kịch thơ, Nxb Kim Đồng, 1983)
    - Ánh trăng (thơ, Nxb Tác phẩm mới, 1984)
    - Khoảng cách (tiểu thuyết, Nxb Phụ nữ, 1985)
    - Nhìn ra bể rộng trời cao (bút ký, Nxb Văn nghệ, 1986)
    - Mẹ và Em (thơ, Nxb Thanh Hóa, 1987)
    - Đãi cát tìm vàng (thơ, Nxb Văn nghệ, 1987)
    - Tôi thích làm vua (ký, Nxb Văn nghệ, 1988)
    - Đường xa (thơ, Nxb Trẻ, 1989)
    - Quà tặng (thơ, Nxb Văn học, 1990)
    - Về (thơ, Nxb Hội nhà văn, 1994)
    - Sáu & Tám (thơ, Nxb Văn học, 1994)
    - Tình tang (Nxb Văn học, 1995)
    - Vợ ơi (thơ, Nxb Phụ nữ, 1995)
    - Bụi (thơ, Nxb Hội nhà văn, 1997)






    Ðối diện ngọn đèn
    trang giấy trắng như xeo bằng ánh sáng

    Ðêm bắc bán cầu vần vụ trắng
    nơm nớp ai rình sau lưng ta

    Nhủ mình bình tâm nhìn về quê nhà
    xa vắng
    núi và sông
    và vết rạn địa tầng

    Nhắm mắt lại mà nhìn
    thăm thẳm
    yêu và đau
    quằn quại bi hùng

    Dù ở đâu vẫn Tổ Quốc trong lòng
    cột biên giới đóng từ thương đến nhớ

    *
    Ngọn đèn sáng trắng nóng mắt quá
    ai cứ sau mình lẩn quất như ma

    Ai ?
    im lặng

    Ai ?
    cái bóng !

    A… xin chào người anh hùng bất lực dài ngoẵng
    bóng máu bầm đen sõng soài nền nhà

    Thôi thì ta quay lại
    chuyện trò cùng cái bóng máu me ta

    *
    Có một thời ta mê hát đồng ca
    chân thành và say đắm
    ta là ta mà ta cứ mê ta[1]

    Vâng – đã có một thời hùng vĩ lắm
    hùng vĩ đau thương hùng vĩ máu xương
    mắt người chết trừng trừng không chịu nhắm

    Vâng – một thời không thể nào phủ nhận
    tất cả trôi xuôi – cấm lội ngược dòng

    thần tượng giả xèo xèo phi hành mỡ
    ợ lên thum thủm cả tim gan

    *
    Ta đã xuyên suốt cuộc chiến tranh
    nỗi day dứt không nguôi vón sạn gót chân
    nhói dài mỗi bước

    Thời hậu chiến vẫn ta người trong cuộc
    xứ sở phì nhiêu sao thật lắm ăn mày ?

    Ai ?
    không ai

    Vết bầm đen đấm ngực

    *
    Xứ sở nhân tình
    sao thật lắm thương binh đi kiếm ăn đủ kiểu
    nạng gỗ khua rỗ mặt đường làng

    Mẹ liệt sĩ gọi con đội mồ lên đi kiện
    ma cụt đầu phục kích nhà quan

    Ai ?
    không ai

    Vết bầm đen quều quào giơ tay

    *
    Xứ sở từ bi sao thật lắm thứ ma
    ma quái – ma cô – ma tà – ma mãnh…
    quỉ nhập tràng xiêu vẹo những hình hài

    Ðêm huyền hoặc
    dựng tóc gáy thấy lòng toang hoác
    mắt ai xanh lè lạnh toát
    lửa ma trơi

    Ai ?
    không ai

    Vết bầm đen ngửa mặt lên trời

    *
    Xứ sở linh thiêng
    sao thật lắm đình chùa làm kho hợp tác
    đánh quả tù mù trấn lột cả thần linh

    Giấy rách mất lề
    tượng Phật khóc Ðức Tin lưu lạc
    Thiện – Ác nhập nhằng
    Công Lý nổi lênh phênh

    Ai ?
    không ai

    Vết bầm đen tọa thiền

    *
    Xứ sở thông minh
    sao thật lắm trẻ con thất học
    lắm ngôi trường xơ xác đến tang thương

    Tuổi thơ oằn vai mồ hôi nước mắt
    tuổi thơ còng lưng xuống chiếc bơm xe đạp
    tuổi thơ bay như lá ngã tư đường

    Bịt mắt bắt dê đâu cũng đụng thần đồng
    mở mắt… bóng nhân tài thất thểu

    Ai ?
    không ai

    Vết bầm đen cúi đầu lặng thinh

    *
    Xứ sở thật thà
    sao thật lắm thứ điếm
    điếm biệt thự – điếm chợ – điếm vườn…

    Ðiếm cấp thấp bán trôn nuôi miệng
    điếm cấp cao bán miệng nuôi trôn

    Vật giá tăng
    vì hạ giá linh hồn

    Ai ?
    không ai

    Vết bầm đen vò tai

    *
    Xứ sở cần cù
    sao thật lắm Lãn Ông
    lắm mẹo lãn công

    Giả vờ lĩnh lương
    giả vờ làm việc

    Tội lỗi dửng dưng
    lạnh lùng gian ác vặt
    Ðạo Chích thành tôn giáo phổ thông

    Ào ạt xuống đường các tập đoàn quân buôn
    buôn hàng lậu – buôn quan – buôn thánh thần – buôn tuốt…
    quyền lực bày ra đấu giá trước công đường

    Ai ?
    không ai

    Vết bầm đen nhún vai

    *
    Xứ sở bao dung
    sao thật lắm thần dân lìa xứ
    lắm cuộc chia li toe toét cười

    Mặc kệ cỏ hoang cánh đồng gái góa
    chen nhau sang nước người làm thuê

    Biển Thái Bình bồng bềnh thuyền định mệnh
    nhắm mắt đưa chân không hẹn ngày về

    Ai ?
    không ai

    Vết bầm đen rứt tóc

    *
    Xứ sở kỷ cương
    sao thật lắm thứ vua

    vua mánh – vua lừa – vua chôm – vua chỉa
    vua không ngai – vua choai choai – vua nhỏ…

    Lãnh chúa xứ quân san sát vùng cát cứ
    lúc nhúc cường hào đầu trâu mặt ngựa

    Luật pháp như đùa như có như không có
    một người đi chật cả con đường

    Ai ?
    không ai

    Vết bầm đen gập vuông thước thợ

    *
    ?…
    ?…
    ?…

    *
    Ai ?
    Ai ?
    Ai ?

    Không ai !
    Không ai !
    Không ai !

    Tự vấn – mỏi
    vết bầm đen còng còng dấu hỏi

    *
    Thôi thì ta trở về
    còn trang giấy trắng tinh chưa băng hoại
    còn chút gì le lói ở trong lòng

    *
    Ðôi khi nổi máu lên đồng
    hồn thoát xác
    rũ ruột gan ra đếm

    Chích một giọt máu thường xét nghiệm
    tí trí thức – tí thợ cày – tí điếm
    tí con buôn – tí cán bộ – tí thằng hề
    phật và ma mỗi thứ tí ti…

    Khốn nạn thân nhau
    nặng kiếp phân thân mặt nạ

    Thì lột mặt đi lần lữa mãi mà chi
    dù dối nữa cũng không lừa được nữa
    khôn và ngu đều có tính mức độ

    *
    Bụng dạ cồn cào bất ổn làm sao
    miếng quá độ nuốt vội vàng sống sít
    mất vệ sinh bội thực tự hào

    Sự thật hôn mê – ngộ độc ca ngợi
    bệnh và tật bao nhiêu năm ủ lại
    biết thế nhưng mà biết làm thế nào

    Chả lẽ bây giờ bốc thang chửi bới
    thầy chửi bới nhe giàn nanh cơ hội

    Chả lẽ bốc thang cỏ khô nhai lại
    lạy ông-cơ-chế lạy bà-tư-duy
    xin đừng hót những lời chim chóc mãi

    Ðừng lớn lối khi dân lành ốm đói
    vẫn còng làm cho thẳng lưng ăn

    Ðổi mới thật không hay giả vờ đổi mới?
    máu nhiễm trùng ta có thể thay chăng?

    *
    Thật đáng sợ ai không có ai thương
    càng đáng sợ ai không còn ai ghét
    Ngày càng hiếm hoi câu thơ tuẫn tiết

    ta là gì ?
    ta cần thiết cho ai ?

    *
    Có thể ta không tin ai đó
    có thể không ai tin ta nữa
    dù có sao vẫn tin ở con người

    Dù có sao
    đừng khoanh tay
    khủng khiếp thay ngoảnh mặt bó gối

    Cái tốt nhiều hơn sao cái xấu mạnh hơn ?
    những người tốt đang cần liên hiệp lại!

    *
    Dù có sao
    vẫn Tổ Quốc trong lòng
    mạch tâm linh trong sạch vô ngần
    còn thơ còn dân
    ta là dân – vậy thì ta tồn tại

    *
    Giọt từng giọt
    nặng nhọc

    Nặng nhọc thay

    Dù có sao
    đừng thở dài
    còn da lông mọc còn chồi nảy cây.

    Nguyễn Duy

    ***************************


    1.- ta là ai mà ta cứ mê ta :thơ Chế Lan Viên


    Lỗi
    Đã chỉnh sửa bởi Photo; 04-01-2010, 10:36 AM.

    Similar Threads
  • #16

    Thơ của nhà thơ Nguyễn Duy hay quá bác CO. Bác post thêm đi cho anh em đọc với nha bác. Cám ơn bác.
    "ĐỪNG HỎI TỔ QUỐC ĐÃ LÀM GÌ CHO BẠN
    HÃY TỰ HỎI BẠN ĐÃ LÀM GÌ CHO TỔ QUỐC"

    Comment

    • #17

      Nha Trang ... có một mối tình

      Mộc mạc đá Hòn Chồng lõa thể

      Đành để cho Hòn Vợ thẹn thò
      Em e ấp nấp mình sau đá
      Để cái nhìn thành vòng vẹo quanh co

      Thiên nhiên tạc một mối tình hóa thạch

      Đâu phải cho sóng gió giỡn ơ hờ
      Ai đầu tiên thấy người trong đá đó
      Để ta thờ làm cụ tổ lẳng lơ

      Triệu năm đá chông chênh mà tồn tại

      Trăm năm mình thấm tháp nỗi gì đâu
      Dù khấp khểnh éo le xưa gặp lại
      Thì cũng đành mượn đá để yêu nhau

      Nguyễn Duy
      Nha Trang mùa hạ, 1986

      Comment

      • #18

        Một góc chiều Hà nội.

        Hồ Gươm xanh màu nước rau muống luộc
        con rùa vàng gửi bóng ở trên mây
        cây si mọc chúc cành xuống nước
        Thê Húc cong cong một nét lông mày

        Tóc em dài cho ta nhìn thấy gió
        áo em bay cho mờ tỏ thân hình
        em sâu sắc như kinh thành cổ kính
        gốc si già da mốc ngói rêu xanh

        Em nhẹ nhõm đi về trong phố cũ
        tường nhà lở vôi cửa gỗ bức bàn
        ta lặn lội như một thằng ăn trộm
        nơm nớp lo mình bị bắt quả tang

        Lần lữa mãi thế là ta lỡ dại
        để giành thành mất cắp cả tình yêu
        thế là ta mồ côi em mãi
        cái vu vơ chết đuối dưới sương chiều

        Cửa gỗ cài then… bóng em mất hút
        xe cúp đã thay cho ngựa tía võng điều
        ta trở lại gốc si già…và làm lại
        làm thơ tình tặng những lứa đang yêu…

        Nguyễn Duy

        Mùa hạ, 1986
        Đã chỉnh sửa bởi Uất Kim Hương; 21-06-2010, 11:14 PM.

        Comment

        • #19

          Thơ Nguyễn Duy

          .

          Xẩm ngọng

          Nghêu ngao hát ngọng ngẹo chơi
          người cười nói xúc phạm người ngậm tăm

          Siêng làm xúc phạm phàm ăn
          kẻ đi xúc phạm kẻ nằm dài lưng

          Ðàn kêu tưng tửng từng tưng
          con trâu xúc phạm sợi thừng cột trâu

          Bông hoa xúc phạm con sâu
          con cá xúc phạm lưỡi câu ao nhà

          Ông bụt xúc phạm con ma
          lão say khước xúc phạm bà tỉnh queo

          Cái sang xúc phạm cái nghèo
          cái ngay xúc phạm cái khoèo bẩm sinh

          Ðàn kêu tinh tỉnh tình tinh
          cái tâm xúc phạm cái hình vô tâm

          Cõi dương xúc phạm cõi âm
          cõi thiên xúc phạm cõi trần tục gian

          Ðàn kêu tang tảng tàng tang
          nàng chơi đẹp xúc phạm chàng xấu chơi

          Ngứa nghề hát ngọng ngẹo thôi
          người yêu nhau xúc phạm người ghét nhau...

          .
          ----------------------------

          Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

          Comment

          Working...
          X
          Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom