• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Tưởng nhớ Trịnh Công Sơn

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Tưởng nhớ Trịnh Công Sơn

    .











    [ame="http://www.youtube.com/watch?v=G-0gHDV_LJE&feature=related"]YouTube- Tien thoai luong nan - Trinh Cong Son[/ame]





    Tôi như người bỗng lênh đênh giữa đời !
    Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 27-03-2010, 08:41 AM.
    ----------------------------

    Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.
    Similar Threads
  • #16

    .











    Giọt lệ thiên thu

    Trịnh Công Sơn

    Sống có bao năm vui vui buồn buồn người người ngợm ngợm
    Sống chết mong manh như thân cỏ hèn mọc đầy núi non
    Cuộc đời cho tôi cho tôi tiếng nói đôi khi vui tươi
    Cuộc đời cho tôi cho tôi tiếng nói đôi khi ngậm ngùi -Gió núi bay qua lao xao bụi bờ lao xao bờm ngựa
    Nắng quái yêu ma lung linh thành trì lung linh cửa nhà
    Bước tới hư vô khoác áo chân như long lanh giọt lệ long lanh giọt lệ
    Giot lệ thiên thu -Sống có đôi tay đôi tay thật dài ôm quanh tình người
    Sống có đôi chân đôi chân mệt nhoài một đời tới lui
    Cuộc đời cho thêm cho tôi trái cấm trên đôi môi em
    Cuộc đời cho thêm cho em có cánh bay đi vội vàng -Núi đứng quanh năm đất muôn đời nằm riêng ta rộn ràng
    Đứng giữa thiên nhiên thân ta nằng nặng thân chim nhẹ nhàng
    Muốn nói đôi câu giữa chốn thương đau
    Chim xanh bạc đầu cây xanh bạc đầu
    Vội vàng tôi theo


    .
    Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 31-03-2010, 08:37 PM.
    ----------------------------

    Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

    Comment

    • #17

      .






      Những con mắt trần gian
      ~

      Những con mắt tình nhân
      Nuôi ta biết nồng nàn
      Những con mắt thù hận
      Cho ta đời lạnh câm
      Những mắt biếc cỏ non
      Xanh cây trái địa đàn
      Những con mắt bạc tình
      Cháy tan ngày thần tiên
      Ngày ra đi với gió
      Ta nghe tình đổi mùa
      Rừng Đông rơi chiếc lá
      Ta cười với âm u
      Trên quê hương còn lại
      Ta đi qua nửa đời
      Chưa thấy được ngày vui
      Đường trần rồi khăn gói
      Mai kia chào cuộc đời
      Nghìn trùng con gió bay
      Những con mắt trần gian
      Xin nuôi vết nhục nhằn
      Những con mắt muộn phiền
      Xin cấy lại niềm tin
      Những con mắt cuồng thắm
      Xin tươi sáng một lần
      Cho con mắt người tình
      Ấm như lời hỏi han ...
      oOo
      Những con mắt tình nhân
      Nuôi ta biết nồng nàn
      Những con mắt thù hận
      Cho ta đời lạnh câm
      Những mắt biếc cỏ non
      Xanh cây trái địa đàn
      Những con mắt bạc tình
      Cháy tan ngày thần tiên
      Ngày ra đi với gió
      Ta nghe tình đổi mùa
      Rừng Đông rơi chiếc lá
      Ta cười với âm u
      Trên quê hương còn lại
      Ta đi qua nửa đời
      Chưa thấy được ngày vui
      Đường trần rồi khăn gói
      Mai kia chào cuộc đời
      Nghìn trùng con gió bay
      Những con mắt trần gian
      Xin nuôi vết nhục nhằn
      Những con mắt muộn phiền
      Xin cấy lại niềm tin
      Những con mắt cuồng thắm
      Xin tươi sáng một lần
      Cho con mắt người tình
      Ấm như lời hỏi han ...
      Nhìn lại nhau có mắt lo âu
      Xin gỗ về muồng yêu dấu
      Nhìn lại nhau che những cơn đau
      Tình dưới bóng ... ngọt ngào ...



      .
      Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 31-03-2010, 08:49 PM.
      ----------------------------

      Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

      Comment

      • #18






        Khói trời mênh mông



        Ta về nơi đây phố xưa dấu đạn
        Con đường bên sông cỏ lá buồn tênh
        Ta về nơi đây tháng năm quá rộng
        Đường xưa em lại thấp thoáng bàn chân

        Ta về nơi đây thoáng nghe gió lạnh
        Hết mùa thu sang đã đến ngày đông
        Những hàng cây xanh đón em áo lộng
        Bây giờ ta nhìn khói trời mênh mông

        Trời còn in dấu chim xa nguồn
        Đời còn bay những cơn mưa phùn
        Còn gì đâu những môi xưa hồng
        Vùng tuổi xanh thoảng bay như gió
        Ngày rồi qua tháng năm đâu ngờ
        Tên em là vết thương khô

        Ta về nơi đây bỗng im tiếng động
        Đã về trên sông những cánh bèo xanh
        Có còn trong em những đêm gió lộng
        Ngồi bên hiên nhìn bến nước đầy dâng

        Ta còn trong em những cây nến hồng
        Những cầu qua sông những chút tình duyên
        Gió trời lênh đênh nhớ con phố hẹn
        Ta nhìn ta về giữa trời hư không


        .

        ----------------------------

        Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

        Comment

        • #19

          Vui buồn với Trịnh


          - Lần đầu tiên tôi gặp Trịnh Công Sơn là vào năm 1957, năm khai sinh Đại học Huế.





          Tôi đến chơi nhà một bà con tại Ngã Giữa (tức là đường Gia Long, sau đổi là Phan Bội Châu, nay là Phan Đăng Lưu), nhân dịp có mấy em gái họ từ Đà Lạt về nghỉ hè tại đây. Anh em cười nói rộn ràng và bày ra một cuộc đàn hát vang dội. Giữa chừng có một anh chàng từ nhà kế cận vọt bao lơn sang và tỏ ý muốn chung vui. Anh ra dáng thư sinh, vui vẻ, dễ mến. Nghe giới thiệu mới biết đó là Trịnh Công Sơn, hiện ở trên đường này cùng với gia đình.

          Mãi đến năm 1963, tôi vào Sài Gòn khởi sự làm báo, ở một góc căn gác gỗ bên chân cầu Trương Minh Giảng. Một hôm bỗng đâu Trịnh Công Sơn đến gặp tôi. Và lại có mẹ của anh đi cùng. Đinh Cường và Ngô Kha chỉ chỗ ở của tôi cho anh. Đây mới là lần thứ hai tôi gặp Trịnh Công Sơn.
          Căn gác gỗ quá chật chội và lôi thôi, tôi tỏ ra vô cùng lúng túng nhưng rất mừng vì cuộc hạnh ngộ lần này, sau khi nghe Ngô Kha tán dương những bài hát đầu tiên của anh mà mình chưa được thưởng thức.

          Đó là thời gian Trịnh Công Sơn đang chôn chân vào trường Sư phạm Quy Nhơn.



          Chân dung Trịnh Công Sơn
          Năm sau, 1964, tôi từ Sài Gòn lên Bảo Lộc để ở lại với Sơn vài ngày tại nhiệm sở và nhân thể nhìn ngó tận mắt chỗ ở và chỗ làm việc của bạn. Tôi lên đến miền đất đỏ này vào buổi chiều, gặp lúc Sơn đang đứng lớp. Vắng chủ nhà nhưng tôi vẫn được phép vào phòng Sơn: Bàn ghế bề bộn, giường ngủ buông mùng. Cái đập vào mắt hơn cả là bao thuốc lá vứt tứ tung.
          Nằm trên giường bạn và nhìn quanh, tôi nhận ra căn phòng này dễ xua đuổi hơn là ấp ủ chủ nhân, bởi lẽ chỉ toàn mùi thuốc lá, ẩm mốc và lạnh lẽo. Kim chỉ dây dưa, tôi nghĩ thêm rằng nghề dạy học không phải dành cho anh chàng phóng khoáng và tài hoa Trịnh Công Sơn.

          Hàng tuần, anh đi đi về về Sài Gòn - Bảo Lộc. Đến 1965 anh bỏ dạy hẳn. Anh đi Đà Lạt và lần đầu tiên gặp Khánh Ly ở đây. Cô ca sĩ này đang hát ở một hai phòng trà nơi thành phố mộng mơ. Ngay từ lúc đầu, hai người tỏ ra hợp nhau.
          Trịnh Công Sơn xem Khánh Ly là người em thân thiết và đúng là ca sĩ nhanh nhạy, thông minh, có chất giọng phù hợp với ca khúc của mình hơn cả. Khánh Ly không những hát toàn vẹn bài hát mà thôi, còn hát từng câu. Và không những hát từng câu mà còn hát từng chữ một, tròn trịa, đầy đặn, nâng niu. Đó là chưa kể nốt luyến, nốt ngân, nốt buông, nốt vỡ, nốt lặng...
          Trịnh Công Sơn cùng với Khánh Ly từ giã phòng trà Đà Lạt về Sài Gòn mở ra phong trào hát giữa sinh viên thanh niên: tại trụ sở sinh viên gần hồ Con Rùa, tại sân bỏ hoang của Đại học Văn khoa. Trịnh Công Sơn với cây đàn thùng, Khánh Ly trật dép ra đi chân đất, cùng hòa mình vào phong trào tranh đấu vì hòa bình của sinh viên.

          Cũng năm này, Trịnh Công Sơn đến ngủ tại chỗ ở mới của tôi: cư xá sĩ quan Chí Hòa, đường Bắc Hải. Năm sau, 1966, tôi lại đến chỗ ở mới tại đường Lý Thái Tổ để cùng làm việc với Trương Phú, Giám đốc Nhà xuất bản An Tiêm. Và nơi đây sau đó là nơi lui tới thường xuyên của Trịnh Công Sơn, Đinh Cường, Bùi Giáng, Phạm Công Thiện, Nguyễn Đức Sơn.

          Năm 1968, Trịnh Công Sơn và Khánh Ly biểu diễn ở Huế. Nhưng không ngờ khán giả khá mất trật tự nên cả hai không hài lòng lắm. Năm 1970, Trịnh Công Sơn trình diễn “Tự tình khúc” tại trung tâm văn hóa Phật giáo Liễu quán ở Huế.

          Cũng năm này Phạm Công Thiện ra Huế chơi, đúng vào mùa mưa lụt. Buổi sáng, dù trời còn mưa, chúng tôi đi về Vỹ Dạ. Đi ngang qua Đập Đá, nước đục ngàu xăm xắp con đập. Có bạn nào đó ngồi trên xe lo sợ đi về Vỹ Dạ đến hồi trở về nước có thể lên cao. Nhưng rồi vẫn đi. Xuống tới Vỹ Dạ, Phạm Công Thiện đi thăm nhà thơ Võ Ngọc Trác và buổi trưa ở lại. Chiều quay xe trở về thì Đập Đá nước tràn.
          Tính liệu không thể qua đêm ở Vỹ Dạ, người bạn lái xe lao tới. Qua được nửa con đập, đột nhiên xe chết máy vì nước lút máy xe. Trịnh Công Sơn và tôi xanh mặt. Phạm Công Thiện đọc kinh “tai qua nạn khỏi” bằng tiếng Phạn: “Hare Rama…”. Tài xế bình tĩnh thử máy một hồi lát sau nghe tiếng rồ. Chiếc xe, bò từng bước, và cuối cùng cũng qua được bên kia Đập Đá. Mọi người thở phào!

          Ký ức từ những năm bảy mươi

          Năm 1971, Trịnh Công Sơn và Khánh Ly hát ở trường Quốc gia Âm nhạc Huế. Lần này có thêm Phạm Duy. Xong chương trình, mọi người kéo nhau sang trường Đại học Mỹ thuật gần kề xúm quanh cốt tượng Phan Bội Châu của Lê Thành Nhơn và tiếp tục hát.

          Những năm bảy mươi này, tôi thường tá túc nhà Trịnh Công Sơn ở Phú Cam. Đây là thời gian “trốn lính” cao điểm của chúng tôi. Một đêm, cảnh sát dã chiến bao vây cả khu vực này và sục sạo từng nhà một. Nghe động, mẹ của Trịnh Công Sơn giục con trai trong nhà trốn gấp. Em trai của Sơn thoát nhanh, Sơn cũng thoăn thoắt trèo lên cánh cửa và nhảy lên trần nhà.
          Cơ khổ cho tôi cứ trèo lên trật xuống, phải đứng lên hai vai em gái của Sơn, vậy mà vẫn không tài nào nhảy lên trần nhà được, đành buông tay làm rớt cả một dãy móc quần áo đính vào cửa. Và tôi ngồi xuống giường chờ cảnh sát xộc vào. Chẳng hiểu sao, cảnh sát đi ngang qua và đi thẳng.

          Năm 1975, tháng ba giải phóng Huế, Trịnh Công Sơn ở Sài Gòn, tôi nôn nóng gọi anh ra Huế. Và tháng chín, Trịnh Công Sơn trở về thật. Anh về lại căn hộ ở cầu Phú Cam. Anh em bạn bè hàng ngày lui tới với anh, ngủ lại với anh, cho anh bớt trơ trọi. Cho đến năm 1979, Trịnh Công Sơn từ giã Huế vào hẳn Sài Gòn.

          Năm 1989, tôi gặp Sơn tại Paris. Đêm hát tại Paris ngoài Trịnh Công Sơn, còn có Michiko, Nguyễn Quang Sáng, Thanh Hải. Tôi và anh Cao Huy Thuần dẫn chương trình. Việt kiều ở đây mừng vui gặp Trịnh Công Sơn. Buổi hát chấm dứt, các bạn trẻ mời anh đi nơi này nơi khác.

          Trịnh Công Sơn còn về Huế sau năm 1979 rời căn hộ ở cầu Phú Cam vài lần: 1983 về cùng với Phạm Trọng Cầu, Hoàng Hiệp, Trần Long Ẩn; 1987 về dự ra mắt Hội Văn nghệ thành phố Huế; 1990 về để quay phim với hãng BBC; 1995 về trình diễn hai đêm Những bài ca không năm tháng; 1996 về làm giám khảo cuộc thi Duyên dáng cố đô, 1998 về dự khánh thành KS Morin (tái thiết).

          Năm 2000, ngày 13-4, Trịnh Công Sơn có mặt ở Huế. Không phải là khách mời nhưng nghe tin lúc đó diễn ra Festival Huế, Sơn lại về. Có ai ngờ đó là lần về Huế cuối cùng của Trịnh Công Sơn.

          Huế, 30-3-2010

          Bửu Ý


          .
          ----------------------------

          Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

          Comment

          • #20


            bút tích


            .


            Cuối Cùng Cho Một Tình Yêu

            --- Trịnh Công Sơn ---






            .
            ----------------------------

            Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

            Comment

            • #21

              .










              .
              Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 31-03-2010, 10:11 PM.
              ----------------------------

              Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

              Comment

              • #22

                Dấu Chân Địa Đàng

                --- Trịnh Công Sơn ---







                .
                ----------------------------

                Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

                Comment

                • #23

                  bút tích





                  Tình Khúc

                  --- Trịnh Công Sơn ---


                  ----------------------------

                  Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

                  Comment

                  • #24









                    Khi một người mất mẹ ở tuổi năm mươi, điều ấy có nghĩa là không còn gì có thể dàn xếp được. Cái sa mạc để lại trong lòng bạn cứ thế mỗi ngày lan rộng ra và cõi lòng bạn thì tan nát như một cánh đồng xanh tươi vừa trải qua một cơn bão lớn. Bạn tự nhủ lòng rồi ngày mai sẽ khá hơn, nhưng điều ấy sẽ không bao giờ có được.
                    Khi một người mồ côi mẹ ở tuổi năm mươi thì điều ấy có nghĩa là cái chỗ trống trên giường mẹ nằm sẽ mãi mãi là một khoảng trống hiu quạnh những sáng, trưa, chiều, tối. Bạn sẽ đứng nhìn cái gối mẹ thường nằm mỗi ngày và bật khóc. Bạn ngồi lại bên mép giường của mẹ và hiểu rằng từ đây bạn sẽ không còn được mẹ trách móc một điều gì nữa.

                    Khi một người năm mươi tuổi mà vẫn sống một mình và mẹ cũng một mình (vì ba mất sớm) thì mẹ và người ấy là hai người bạn. Hai người bạn ấy đã cùng nhau chia sẽ những buồn vui trong cuộc đời, nhưng mẹ bao giờ cũng là người thiệt thòi nhất vì mẹ bao giờ cũng thấy con mình là một đứa trẻ và do đó mẹ đã chăm sóc con trên từng giấc ngủ, trong từng bữa ăn. Và cũng chính mẹ sẽ rời bỏ mọi cuộc vui để không rời bạn khi bạn đau ốm.

                    Không có một bài hát nào có thể nói đủ về mẹ. Mất mẹ là mất đi một tài sản lớn nhất trong toàn bộ sự giàu có của một đời người.


                    Khi cúi xuống hôn lần cuối trên vầng trán lạnh lẽo của mẹ, tôi biết rằng từ nay sự lạnh lẽo ấy sẽ dần dần tràn ngập trái tim tôi. Sự lạnh lẽo này là một nhắc nhở cần thiết như một dòng kinh sám hối đòi hỏi mỗi người phải gieo cấy lại những hạt mầm đức hạnh trong tâm hồn mình trước cuộc đời.



                    Một người tình có thể độc ác với bạn nhưng trong lòng người mẹ thì chỉ có từ tâm. Sự độc ác mang đến giá băng trong lòng bạn và chỉ có hủy diệt chứ không thể làm sinh nở một điều gì tốt lành.



                    Chỉ có ở người mẹ bạn mới tìm được lòng chung thủy tuyệt đối.Khi mất mẹ rồi thì bạn hãy tin chắc rằng không thể ở nơi nào có một lòng chung thủy tương tự như vậy nữa, bởi vì đối với mẹ,bạn là mục đích đầu tiên và sau cùng. Khi một người tình cho bạn một tình yêu thì trong trái ngọt đã có thêm mùi vị của cay đắng. Tình yêu của mẹ là không vị lợi. Ở trái tim người mẹ chỉ có sự tràn đầy, không có bớt đi hoặc thêm vào gì nữa.



                    Nếu thân xác mất đi mà linh hồn vẫn còn lại thì bạn hãy tin rằng mẹ sẽ là người đau khổ nhất chứ không phải là bạn. Ở nơi linh hồn đó mẹ biết rằng từ nay không còn ai đủ tình yêu để chăm sóc và an ủi bạn trong những phiền muộn chập chùng của cuộc đời.



                    Một người năm mươi tuổi mất mẹ thì đau khổ hơn trẻ lên năm bởi vì người ấy không còn kỳ vọng gì ở tương lai nữa. Mất mẹ là mất một phần lớn của cuộc vui muốn được đền đáp, chia sẻ.



                    Bảy mươi năm đi qua cuộc đời này, tôi biết má tôi thiếu những lời an ủi. Tôi đã cùng với má tôi đi một đoạn đường dài như hai người bạn. Người bạn lớn ấy đã ân cần chăm sóc tôi trong từng bữa ăn, giấc ngủ và lo âu cầu nguyện trong những lần tôi ốm đau. Sống một cuộc đời như thế thật vô cùng khổ. Nhưng hình như má tôi đã biết biến những nỗi khổ ấy thành một thứ hạnh phúc riêng tư...



                    Có một người đàn bà yêu thương tôi và tin tưởng ở tôi nhất trên đời này, người ấy có thể vì tôi mà hy sinh cả tính mạng. Đó là mẹ tôi.


                    Có một người bạn trung thành với tôi nhất trên đời này, người ấy có thể vì tôi mà từ bỏ hết mọi của cải,mọi thứ ân sủng quí giá nhất. Đó là mẹ tôi.



                    Nếu có ai bảo với tôi rằng ở một nơi nào đó có một người xem con mình vừa là mục đích đầu tiên vừa là mục đích cuối cùng của đời mình, thì tôi tin chắc rằng người đó không ai khác hơn là mẹ tôi.




                    TCS
                    Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 11-04-2010, 07:30 PM.
                    ----------------------------

                    Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

                    Comment

                    • #25

                      .
















                      .
                      ----------------------------

                      Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

                      Comment

                      • #26

                        .
















                        .
                        ----------------------------

                        Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

                        Comment

                        • #27







                          với Văn Cao..




















                          với Hồng Nhung , Mạnh Tuấn...










                          .

                          ----------------------------

                          Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

                          Comment

                          • #28

                            Kỷ niệm ngày mất của CỐ Nhạc sỹ Trịnh Công Sơn qua album nhạc Hòa tấu đặc biệt tập hợp các tác phẩm đươc yêu thích nhất trong gia tài âm nhạc đồ sộ của ông. Một album rất đáng để thưởng thức.

                            Nhạc Hòa Tấu Trịnh Công Sơn - Yoshi Imamura & Liz Kinon


                            [flash=Link?pid=IW6AIW7I||1&songID=0]quality=high width=430 height=430 parameter=parameter_value[/flash]

                            Comment

                            • #29

                              ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Hương Bình View Post
                              Kỷ niệm ngày mất của CỐ Nhạc sỹ Trịnh Công Sơn qua album nhạc Hòa tấu đặc biệt tập hợp các tác phẩm đươc yêu thích nhất trong gia tài âm nhạc đồ sộ của ông. Một album rất đáng để thưởng thức.


                              Nhạc Hòa Tấu Trịnh Công Sơn - Yoshi Imamura & Liz Kinon


                              thật tình kể với Hương Bình , sao lúc này CO chỉ có thể nghe nhạc Trịnh qua chính TCS hát hoặc "nhạc tấu nhẹ " , chứ ai hát ( ngoại trừ KL pre 75 ) cũng làm CO khó chịu cả. nhất là các anh chị trình diễn bản thân chứ ko phải để hát cho đời.

                              Cảm ơn Hương Bình nhiều nhiều....


                              .
                              ----------------------------

                              Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

                              Comment

                              • #30

                                Tặng cả nhà bức hình của Diễm xưa lúc còn đi học.

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom