Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh
làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.
Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao
Anh nắm tay em bước dọc con đường vắng
Chỉ có tiếng ve sôi chẳng cho trưa hè yên tĩnh
Chẳng chịu cho lòng ta yên
Anh mải mê về một màu mây xa
Về cánh buồm bay qua ô cửa nhỏ
Về cái vẻ thần kỳ của ngày xưa
Em hát một câu thơ cũ
Cái say mê một thời thiếu nữ
Mỗi mùa hoa đỏ về
Hoa như mưa rơi rơi
Cánh mỏng manh tan tác đỏ tươi
Như máu ứa một thời trai trẻ
Hoa như mưa rơi rơi
Như tháng ngày xưa ta dại khờ
Ta nhìn sâu vào mắt nhau
Mà thấy lòng đau xót
Trong câu thơ của em
Anh không có mặt
Câu thơ hát về một thời yêu đương tha thiết
Anh đâu buồn mà chỉ tiếc
Em không đi hết những ngày đắm say
Hoa cứ rơi ồn ào như tuổi trẻ
Không có ai có thể lạnh tanh
Hoa đặt vào lòng chúng ta một vệt đỏ
Như vết xước của trái tim
Sau bài hát rồi em lặng im
Cái lặng im rực màu hoa đỏ
Anh biết mình vô nghĩa đi bên em
Sau bài hát rồi em như thể
Em của thời hoa đỏ ngày xưa
Sau bài hát rồi anh cũng thế
Anh của thời trai trẻ ngày xưa.
Ngày em đến đôi mắt long lanh thơ ngây mơ màng Ngày em đến đôi má hây hây hương nồng nàn Làm si mê bao gã si tình Làm cho anh nhức nhối tâm hồn Buồn miên man thao thức suốt đêm khuya
Rồi em đến em đến bên anh cho anh mơ màng Tựa như có con suối đi qua trong tim nhẹ nhàng Và em nghiêng mái tóc mây hồng Và anh nghe trong gió thơm nồng Thuyền anh theo cơn gió ra khơi, ra khơi nghìn trùng
Thuyền anh đó con sóng cứ xô Thuyền anh đó cứ mãi nhấp nhô giữa biển khơi không bờ không bến Thuyền anh đó em cứ cuốn đi Tình anh đó em cứ cuốn đi, cứ cuốn đi cứ cuốn đi, cứ cuốn đi theo em đời đời
----------------------------
Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.
chị Uất bác Co
Ver nghe được bài hát này hay lắm bài này do ca sĩ Châu Hà hát , hình như Châu Hà là "người yêu" của nhạc sĩ Văn Phụng và ông sáng tác bài Suối Tóc để dành tặng ca sĩ này
chị Uất bác Co
Ver nghe được bài hát này hay lắm bài này do ca sĩ Châu Hà hát , hình như Châu Hà là "người yêu" của nhạc sĩ Văn Phụng và ông sáng tác bài Suối Tóc để dành tặng ca sĩ này
Để trả lời một câu hỏirất dễ thươngcủa Vertumnus...
Châu Hà hát Áo lụa vàng
Khánh Ly hát Áo lụa vàng
Áo lụa vàng - Phạm Thế Mỹ
Ngày xưa em đến, em mặc áo lụa vàng
Em đi trong nắng, chân chim xinh xắn,
chưa hề lấm bụi trần, chưa hề vướng cỏ sầu.
Em đi vào mộng mơ.
Ngày mai em đến, xin mặc áo lụa vàng, nghe em hãy nhớ.
Quê hương anh đó, đang cần đến tình người,
đang cần đến nụ cười. Cho tâm hồn nghỉ ngơi.
Ôi ! nắng lụa vàng, nắng lụa vàng nắng ướt môi em.
Ôi ! nắng lụa vàng, nắng lụa vàng quấn quít chân em.
Trên con đường nầy, ngày xưa, ngày xưa
Trên con đường nầy, chiều nay, chiều nay...
Chiều nay em đến, vẫn màu áo lụa vàng,
như xưa trong trắng, mang theo ánh nắng.
Cho đời bớt lệ sầu, cho lòng bớt hận thù.
Anh đi vào tuổi thơ.
Mùa thu đã đến, trên đường lá rụng vàng.
Anh đi trong nắng, mang theo ánh sáng.
Với màu áo tuyệt vời, với màu nắng rạng ngời,
Anh đi vào niềm vui.
Cố nhạc sĩ Văn Phụng: Từ Suối tóc đến Tôi đi giữa hoàng hôn
Đã có bao thế hệ yêu thích bài hát Bức họa đồng quê của nhạc sĩ Văn Phụng. Đó quả thực là một bức họa với: "Trời xanh xanh bao la, mây trắng trắng trắng xóa... Chàng trai xay xay xay, thôn nữ giã giã giã, em bé đưa miệng cắn đôi hạt lúa vàng...".
Nhưng, đó chỉ là một trong những bài hát "dân dã" của Văn Phụng, bởi hầu hết ca khúc của ông được sáng tác theo phong cách bán cổ điển - vừa lãng mạn vừa sang trọng mà không ít trong số đó có cảm hứng xuất phát từ chuyện tình của ông với một nữ ca sĩ một thời vang bóng...
Nguyễn Văn Phụng sinh năm 1930 tại Hà Nội, trong một gia đình có tới 8 người con mà ông là con thứ hai (sau một bà chị). Thuở ấy, phong trào âm nhạc cải cách (tân nhạc) mới du nhập vào nước ta và được giới trẻ nhiệt tình hưởng ứng. Văn Phụng đặc biệt có năng khiếu về tân nhạc nên được các giáo sư dương cầm là bà Perrier và bà Vượng dìu dắt rất tận tình. 15 tuổi, Văn Phụng đã nổi đình đám khi đoạt giải nhất độc tấu dương cầm với bản La Pirière d"une Viege tại Nhà hát lớn Hà Nội, 16 tuổi cậu đã thi đậu tú tài. Ngặt nỗi ông bố (vốn là thông phán) lại quá ư nghiêm khắc, ông cấm tiệt - không cho cậu con trai đi theo phường "xướng ca vô loài" mà chỉ muốn con mình làm... bác sĩ, nhưng Văn Phụng theo học ngành y chỉ được một năm rồi bỏ học đi theo tiếng gọi của âm nhạc. Năm 1948, Văn Phụng cho ra đời tác phẩm đầu tay Ô mê ly với tiết tấu sôi động, phấn chấn yêu đời: "Ô mê ly đời sống với cây đàn tình tình tang... Ô mê ly, mê ly đời ta !".
Ông thường cùng các bạn bè nam, nữ tụ tập đàn hát với nhau. Nếu như trong đám bạn trai, Văn Phụng như là một "chủ súy" bởi ngón đàn tài hoa thì trong đám bạn nữ vút lên một giọng hát rất đỗi "liêu trai" của Châu Hà - người con gái Hà Nội có mái tóc dài vẫn thường thả lỏng như một dòng suối. "Trai tài, gái sắc" cứ quấn quýt bên nhau, thế nhưng ông thông phán lại rất ác cảm với cái bọn "xướng ca vô loài" dễ ghét kia ! Ông tìm đủ cách để ly gián tình yêu của con trai mình. Biết rằng gia đình Văn Phụng không chấp nhận mình, Châu Hà phẫn uất đi lấy chồng và theo chồng vào Sài Gòn để xa hẳn một quá khứ đẹp mà... buồn !
Châu Hà đi rồi, một thời gian sau Văn Phụng cũng được bố mẹ cưới vợ. Ông chấp nhận như là để khỏa lấp những trống vắng mà Châu Hà đã để lại cho mình. Vợ ông cũng là người Hà Nội nổi tiếng "đẹp người, đẹp nết" rất được bố mẹ chồng thương quý. Đến khoảng đầu thập niên 1950, vợ chồng Văn Phụng đã có 2 người con gái. Những tưởng mọi sự đã an bài, nhưng tình xưa đâu dễ quên... Tất cả những nỗi nhớ thương đều được ông đưa vào các ca khúc của mình "Tìm đâu thấy liễu xanh xanh lả lơi. Hay đi tìm dòng suối tóc trên vai. Ghi trong khóe mắt u hoài hình bóng ai. Tôi thấy em một đêm thu êm ái... Người em gái đứng im trong hồi lâu. Tôi ngập ngừng lòng muốn nói đôi câu. Xin cho suối nước non ngàn tìm đến nhau. Như chúng ta đôi đời hàn gắn thương yêu..." (Suối tóc - 1954).
Rồi không ngăn được tiếng gọi của con tim, Văn Phụng vào Nam. Châu Hà lúc này đã trở thành một ca sĩ chuyên hát ở đài phát thanh và các phòng trà cùng thời với những Mộc Lan, Linh Sơn, Ánh Tuyết... Văn Phụng cũng mau chóng hòa nhập vào làng ca nhạc miền Nam. Không chỉ sáng tác ca khúc, ông còn thành lập ban tam ca nam đầu tiên ở Việt Nam với Văn Phụng - Anh Ngọc - Nhật Bằng (1953-1954). "Tình cũ không rủ cũng tới" nhưng... không phải dễ dàng gì bởi còn đó những trói buộc gia đình, còn những lời đàm tiếu, dị nghị chung quanh...
Chính những lúc buồn nản nhất, Văn Phụng đã viết Tôi đi giữa hoàng hôn (1962) với điệu slow rock: "Tôi đi giữa hoàng hôn, khi ánh chiều buông, khi nắng còn vương. Một mình tôi ngắm cánh chim lạc loài mà lòng thấy u hoài... Tôi thương nhớ ngày qua, trên bến Hoàng Hoa, trên những đường xa, thường thường hai đứa nắm tay nhau tươi cười, như thầm hẹn nhau mùa sau...". Ở Tôi đi giữa hoàng hôn không hề có cái yếm thế, bi thảm mà là một nỗi buồn lâng lâng, siêu thoát. nhẹ nhàng và trầm ấm đầy chất phương Đông: "...Dù cho mưa gió bên mái tranh nghèo. Dù cho nắng, dù cho sương khói mịt mờ, niềm tin yêu hằng xin mãi mãi không hề phai. Nhớ... Nhớ... Nhớ đêm nao trên bến Hoàng Hoa, hai đứa nhìn nhau, không nói một câu...".
Chính tình yêu đó, cuối cùng, vượt qua mọi trở ngại "Kim - Kiều" đã lại tái hợp, tạo nên một đôi uyên ương nổi tiếng trong làng ca nhạc Sài Gòn một thời. Văn Phụng - Châu Hà có với nhau 2 người con gái, (với người vợ trước có 6 con: 5 gái, 1 trai). Văn Phụng mất ngày 17.12.1999 để lại khoảng 60 ca khúc.
Hà Đình Nguyên
Suối Tóc- Văn Phụng- Châu Hà- Clip : UKH
----------------------------
Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.
chị Uất bác Co
Ver nghe được bài hát này hay lắm bài này do ca sĩ Châu Hà hát , hình như Châu Hà là "người yêu" của nhạc sĩ Văn Phụng và ông sáng tác bài Suối Tóc để dành tặng ca sĩ này
"Tình cũ không rủ cũng tới" nhưng... không phải dễ dàng gì bởi còn đó những trói buộc gia đình, còn những lời đàm tiếu, dị nghị chung quanh...
"Tình cũ không rủ cũng tới" chỉ là lời biện hộ cho lối sống nghệ sĩ, lãng mạn và không chung thuỷ. Cũng có lẽ mấy người này hơi xưa, vào trước thập niên 50 đàn ông có quyền có nhiều vợ, đàn bà không có quyền phản kháng. Mình không thích lối sống buông thả của nghệ sĩ tí nào cả. Cái quý là ở tâm hồn, không cần gần gũi thể xác cũng được mà, phải không?
Có nhiều bài hát được phổ từ thơ Hoàng Ngọc Ẩn , UKH nghe thử 1 bài nhe...
Năm nay UKH đón Trung Thu với hai công chúa và Trí Đại ca có tưng bừng hay lại khăn gói đi chơi xa...
Bài hát hay quá! Cám ơn CO nhé! Em thích nghe nhạc điệu Tango, thích xem người ta nhảy trên TV nhưng lại không biết nhảy. Hihihi, hơi quê xệ chút.
Con em lớn rồi nên không còn đứa nào thích đèn Trung thu nữa rồi, chỉ thích ăn bánh. Mau quá CO ơi! Nhiều lúc em muốn có thêm đứa nữa vì em sợ tụi nó lớn hết không còn ai chơi với. Hic...hic...hic...
Trí Đại ca của em cũng làm biếng đi chơi lắm, mấy đứa nhỏ thì làm biếng hơn, tụi nó chỉ thích ở nhà đọc sách, rồi rù rì, rồi nghe nhạc và hát chung với nhau. Nhìn tụi nó thương nhau và thân với nhau làm em tủi thân quá! Hic...hic....hic.....
CO ơi bài cũ đã mất rồi trên Youtube. Em thế vào version mới nhe. CO đi đâu rồi? Về chơi chung với em đi.
Đã chỉnh sửa bởi Uất Kim Hương; 01-09-2012, 09:01 AM.
Bình yên một thoáng cho tim mềm
Bình yên ta vào đêm
Bình yên để đóa hoa ra chào
Bình yên để trăng cao
Bình yên để sóng nâng niu bờ
Bình yên không ngờ
Lòng ta se sẽ câu kinh bình yên
Bình yên để gió đưa em về
Bình yên ta chờ nghe
Chờ nghe tình vỗ lên tim mình
Chờ nghe tình lung linh
Bình yên để nắng soi môi thơm
Bình yên ta mừng
Mừng em đã hết đau thương - về đây ấm cúng
Mừng em đã biết xót thương tình yêu.
Như từ bao la ta ra đời một kiếp nữa
Như từ trong nhau lớn lên, khôn lên cùng nhau
Như một câu hát ứa ra từ tim
Tặng nhau nhé tiếng nghe hồn nhiên
Để quên hết khó khăn chia lìa.
Cuộc tình ngày đó đã ghi trong ta – ôi! Bao nhiêu ngọt bùi, bao kỷ niệm
Giờ, một trời tiếc nuối - ôi! Xanh xao, nghe tiếc thương, xót xa vô vàn
Giờ chỉ còn nước mắt rưng rưng thôi
Bao nhiêu đêm rồi thức trắng canh trường mình ta chua xót
Anh nơi phương xa nào anh có biết
có hay tình ta nhớ thương vơi đầy
Anh ơi, anh ơi! Ở nơi xa đó, có bao giờ anh tiếc thương ngày cũ?
Đắm đuối, say sưa khi sống gần nhau
Hay anh quên mau như cơn mơ…
Comment