• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

TA VỀ

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • TA VỀ

    TA VỀ

    Chưa tìm ra chính mình
    Nên không đặt bài thơ vào đâu
    Bên phải, bên trái , trước sau hay giữa
    Buồn vui có nghĩa lý gì khi chính mình chưa hiện diện

    Nếu là định mệnh sẽ nhận biết căn cơ
    Mà sao nghiệp khởi hoài duyên chưa dạm ngõ
    Thôi thì
    Cứ rong chơi cho bõ cái tánh thích vô sự ở đời

    Bơi giữa ta bà và khoác áo thảnh thơi
    Một lần ngông
    Vạn lần biến dịch
    Ta là ai chẳng rõ...mặc kệ cái đời ở đâu bến đỗ

    Buông suôi
    Như gió
    Như mây
    Như nắng

    Bao giờ bắt gặp tự tánh
    Mỉm cười ngây ngô trẻ thơ
    Ta về
    Đã chỉnh sửa bởi MM_ngoc; 01-04-2010, 07:53 PM.
    Gío buồn vì gió mong manh
    Ta buồn vì trái tim anh không mầu
    Similar Threads
  • #2

    CHỜ

    CHỜ

    Trăm năm một lần hồn nhiên em nhé
    Kiếp này ta chạm mặt nhau
    Đừng vội thả ánh mắt vào chiều sâu
    Hun hút gió sao đong lại

    Trời và đất có khi nào thư thái
    Trách tôi chứ nhỉ...làm gì
    Mũi tên kia chưa bất khả tư nghì
    Em thoát thân ...và.. lơ đãng

    Tôi nhận ra từ mật hoa ngọt lắm
    Đôi môi hồng treo trong mơ
    Lẽ nào kiếp nọ tôi đã thờ ơ...?
    Nên cau quên trầu dạm ngõ

    Đường về chung đâu tự dưng ngược lối
    Thôi thì bỏ quá cho nhau
    Thề với hương hồn trái đất từ lâu
    Chỉ cần gặp em lần nữa

    Kiếp trước dại khờ kiếp sau dại nữa...
    Kiếp nào môi em hồn nhiên ?

    Đã chỉnh sửa bởi MM_ngoc; 11-04-2010, 06:52 PM.
    Gío buồn vì gió mong manh
    Ta buồn vì trái tim anh không mầu

    Comment

    • #3

      THƯƠNG ÁO TÀI HOA

      Tặng MM_Ngọc


      Ném chiếc vỏ sò lướt trên mặt biển xanh
      Ngẫm mãi sao em vẫn như con trẻ
      Cát cứ nồng nàn, sóng vẫn tài hoa thế
      Đã sang mùa còn mê mải bôn ba


      Ngả vô thường không lối dẫn cỏ hoa
      Hương sen tỏa ban ngày, cánh đêm lại khép
      Day dứt khát khao những mảng tranh ghép
      Họa cả biển trời vẫn vô cảm ung dung


      Thả cho em một ngôi sao băng
      Thắp cho em ngọn nến papilon cổ tích
      Em nguyện đổi những màu hoa toàn bích
      Đến chốn bình yên, phong kiếm dừng chân


      HN 04/2010


      (Bà Chằn lửa dạo này vui không vậy??? )

      "ĐỪNG HỎI TỔ QUỐC ĐÃ LÀM GÌ CHO BẠN
      HÃY TỰ HỎI BẠN ĐÃ LÀM GÌ CHO TỔ QUỐC"

      Comment

      • #4

        Bài thơ rất hay MM thích bài này đó nha thanks nhiều nhiều ,hồi này làm việc như điên , mà chắc cũng sắp điên mất rồi hehe

        (Tặng lại Cáo gian ác)

        BẤT CHỢT GIÓ CƯỜI


        Ô hay ngọn gió làm tóc rối bời
        Chờ bàn tay cài lược gỡ
        Má đen như mun môi son phai nửa
        Ngó em con mắt anh ngơ

        Gửi chi mà có phân nửa ý thơ
        Nửa còn lại chưa hâm nóng
        Ngoảnh đi ngoảnh lại trò chơi bắt bóng
        Góc hẹn hò cứ vu vơ

        Em chẳng dám đâu cài áo bâng quơ
        Gió lùa thổi tung ngại lắm
        Sóng vỗ mặc sóng con thuyền chẳng đắm
        Thế là Bắc Đẩu mờ câm

        Lâu lâu bất ngờ tụi mình nhớ nhau
        Môi đứa nào cười tủm tỉm
        Khoát tay bỏ qua...con đường rộng lắm
        Nên mình chẳng nỡ...chào nhau
        Gío buồn vì gió mong manh
        Ta buồn vì trái tim anh không mầu

        Comment

        • #5

          TA LÀ AI


          Có bao giờ bạn dám nhìn sâu vào chính mình chưa
          Thử đi !
          Nhiều điều bất ngờ xưa nay không hề biết đấy
          Thật ra chẳng có gì ngạc nhiên cả đâu
          "Nó " vẫn vậy , chỉ có điều xưa nay chính mình quên lãng
          Mải mê với những trò chơi đời người
          Nên bỏ rơi bản thể
          Ngơ ngác như nai con lạc mất mẹ ngày gió bão tràn qua

          Nếu trong tâm mình có lỗ đen mênh mông vô tận trải ra
          Phía sau đó sẽ là gì
          Chỉ tự mình nhận biết
          Cái áo khoác bên ngoài lúc nào cũng nhiều màu sắc
          Sau lớp vỏ bao ta chính là ta
          Im lặng tột cùng
          Chứng kiến
          Màu sắc sẽ phai như đời người không vĩnh hằng
          Nhưng cái là ta chưa bao giờ thay đổi
          Hơn cả niềm vui và nỗi buồn gộp lại
          Chỉ ta biết rõ điều đó hơn ai hết

          Nhưng vẫn lặng yên..trải nghiệm
          Lặng yên
          Tìm ra...chính mình
          Gío buồn vì gió mong manh
          Ta buồn vì trái tim anh không mầu

          Comment

          • #6

            QUA RỒI BIỂN ƠI


            Ngày mai ra biển rồi đấy
            Nhưng sao môi lại khô cong
            Sóng trong lòng còn lặng lẽ
            Ngoài kia biển tự thét gào

            Ngôi sao chôn vùi trong biển
            Ta từng chôn nhau ngoài khơi
            Thuyền đời phiêu linh xô dạt
            Sóng yên tình biển sẽ nghèo

            Vỏ Sò nghiêng mình trên cát
            Lăn qua dấu chân mồ côi
            Thủa nào yêu quên đỉnh sóng
            Buồn nghe ngược gió bay vèo

            Thả sao trên đồi lẳng lặng
            Lấp đầy một thủa bên nhau
            Hòn đá rơi vào đáy giếng
            Trên kia vòm trời rất cao


            Đã chỉnh sửa bởi MM_ngoc; 22-04-2010, 07:08 AM.
            Gío buồn vì gió mong manh
            Ta buồn vì trái tim anh không mầu

            Comment

            Working...
            X
            Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom