Thủa xưa,hai đứa cùng yêu văn
Bóng trúc lồng tre kết chỉ hằng
Mấp mé bờ vai kề vội vả
Nhìn nhau ngả ngớn buổi tròn trăng
Hồn nhiên chưa chạm cặp môi nâu
Rong ruổi bốn phương chụm mái đầu
Nắng gió sân trường cùng thủ thỉ
Chiều về,hai kẻ đón đưa nhau
Ta thường ngạo nghễ áo phanh phơi
Tám nẻo buồn tênh nên nghẹn lời
Nàng vẫn yêu kiều như nắng rọi
Chân tình khép nép giữa chân trời
Đá sỏi sân trường niềm nở theo
Gió lùa mái tóc lá đưa vèo
Cùng nàng khúc khích vui mây gió
Hai mắt hé cười trong vắt veo
Bên đời nhốn nháo tiếng khoa danh
Lá phượng tung bay cuốn mộng xanh
Đôi lứa bên nhau buồn chẳng nói
Xa nhau rồi-ơi hỡi mong manh
Từ thủa chia ly biển dấy sầu
Hàng mi bịn rịn tiễn đưa nhau
Ân cần nàng tặng ta cây bút
Tình lẫn mực xanh mà thấy nhau
Chẳng bước về ôn góc phố quen
Mùa thi chợt đến,thức bên đèn
Nắm tay cùng hẹn mai sau hẹn
Tình bây giờ-lận đận bao phen
Nỗi sầu khống chế mỗi đêm sâu
Lơ láo nhìn quanh đếm hạt sầu
Mười cõi rùng mình nghe nức nở
Duyên tan tình lỡ bốn hàng châu
Thành phố chập chờn những ảo đăng
Người nghe tôi kể vết tình hằn
Có cặp tình nhân thời áo trắng
Nhìn nhau ngả ngớn buổi tròn trăng
12-4-2010.Phiêu Dao
Bóng trúc lồng tre kết chỉ hằng
Mấp mé bờ vai kề vội vả
Nhìn nhau ngả ngớn buổi tròn trăng
Hồn nhiên chưa chạm cặp môi nâu
Rong ruổi bốn phương chụm mái đầu
Nắng gió sân trường cùng thủ thỉ
Chiều về,hai kẻ đón đưa nhau
Ta thường ngạo nghễ áo phanh phơi
Tám nẻo buồn tênh nên nghẹn lời
Nàng vẫn yêu kiều như nắng rọi
Chân tình khép nép giữa chân trời
Đá sỏi sân trường niềm nở theo
Gió lùa mái tóc lá đưa vèo
Cùng nàng khúc khích vui mây gió
Hai mắt hé cười trong vắt veo
Bên đời nhốn nháo tiếng khoa danh
Lá phượng tung bay cuốn mộng xanh
Đôi lứa bên nhau buồn chẳng nói
Xa nhau rồi-ơi hỡi mong manh
Từ thủa chia ly biển dấy sầu
Hàng mi bịn rịn tiễn đưa nhau
Ân cần nàng tặng ta cây bút
Tình lẫn mực xanh mà thấy nhau
Chẳng bước về ôn góc phố quen
Mùa thi chợt đến,thức bên đèn
Nắm tay cùng hẹn mai sau hẹn
Tình bây giờ-lận đận bao phen
Nỗi sầu khống chế mỗi đêm sâu
Lơ láo nhìn quanh đếm hạt sầu
Mười cõi rùng mình nghe nức nở
Duyên tan tình lỡ bốn hàng châu
Thành phố chập chờn những ảo đăng
Người nghe tôi kể vết tình hằn
Có cặp tình nhân thời áo trắng
Nhìn nhau ngả ngớn buổi tròn trăng
12-4-2010.Phiêu Dao