• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Chân dung các nam nhạc sỹ

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Chân dung các nam nhạc sỹ



    Chuyến Đò Vĩ Tuyến


    Đêm nay trăng sáng quá anh ơi
    Sao ta lìa cách bởi dòng sông bạc hai màu
    Lênh đênh trên sóng nước mông mênh
    Bao đêm lạnh lẽo em chờ mong gặp bóng chàng
    Vượt rừng vượt núi đến đầu làng
    Đò em trong đêm thâu sẽ đưa chàng sang vĩ tuyến
    Phương Nam ta sống trong thanh bình
    Tình ngát hương nồng thắm bên lúa vàng ngào ngạt dâng
    Ơ... ai... hò ...
    Giòng sông mơ màng và đẹp lắm
    Anh ơi ai nỡ chia đôi bờ để tình ta ngày tháng phải mong chờ
    Hò... hớ .... hò .... hơ ...
    Em và cùng anh xây một nhịp cầu
    Để mai đây quân Nam về Thăng Long
    Đem thanh bình sưởi ấm muôn lòng !

    Sương khuya rơi thấm ướt đôi mi
    Tim em lạnh lẽo như chiều đông ngoài biên thùy
    Ai gieo chi khúc hát lâm ly
    Như khơi niềm nhớ cuộc từ ly lòng não nùng
    Bùi ngùi nhìn cách xa ngàn trùng
    Giờ đây em điêu linh nơi quê nhà đang chìm đắm
    Bao đêm thổn thức dưới trăng ngà
    Hồn đắm say chờ đón ngày anh về sưởi lòng nhau
    Ôi ... ai ... hò ... Hò ... ai ... Ơi ... hò ....
    Ơi ... ơi ... hò .... Hò ... ơi ... Ơi ... hò ....



    Sang Ngang


    Thôi nín đi em!
    Lệ đẫm vai rồi
    Buồn thương nhớ ơi!
    Anh hỡi đôi mình
    Mộng nay đã tan
    Tình đã dở dang

    Em khóc những chiều
    Anh xót xa nhiều
    Thương cho tình yêu
    Nỗi buồn chua cay
    Khi lòng đổi thay
    Thôi hết sum vầy

    Điệp khúc:
    Nếu biết rằng tình là giây oan
    Nếu biết rằng hợp rồi sẽ tan
    Nếu biết rằng yêu là đau khổ
    Thà dương gian đừng có chúng mình

    Lau mắt đi em
    Gần hết đêm rồi
    Buồn thêm nữa sao
    Mai bước sang ngang
    Lòng thêm nát tan
    Tình đã dở dang

    Thôi khóc làm gì
    Đã lỡ duyên thề
    Thương nhau làm chi?
    Nỗi buồn ai hay
    Khi mình chia tay
    Xa cách nhau rồi



    Cho Tôi Được Một Lần

    Cho Tôi Được Một Lần
    Cho tôi được một lần nhìn hoa giăng đầu ngõ
    Một lần cài hoa đỏ lên tim
    Một lần dìu em sang nhà mới
    Tình yêu trong tầm với
    Ngọt tiếng nói thơm hơi

    Cho tôi được một lần nhìn trăng soi trọn tối
    Một lần nhìn mây ngủ quên trôi
    Một lần trót thương yêu ngàn lối
    Niềm tin xa về tới
    Ngời sáng trên lưng đồi

    Xin cho tôi được một lần
    Nhìn đàn chim trắng bay
    Dập dìu qua đó đây
    Ngày đó được nghe súng im hơi
    Ðời thôi oán thôi hờn
    Mến thương cùng kiếp người

    Cho tôi được một lần
    Nhìn quê hương đợi sáng
    Một lần nhân nghĩa sống lên ngôi
    Người người cùng chung vui một lối
    Ðời thôi không lừa dối
    vì đã yêu thương rồi



    Hương Xưa

    Người ơi, môt chiều nắng tơ vàng hiền hòa hồn có mơ xa?
    Ngươi ơi, đường xa lắm con đường về làng dìu mấy thuyền đò.
    Còn đó tiếng tre êm ru,
    Còn đó bóng đa hẹn hò,
    Còn đó những đêm sao mờ hồn ta mênh mông nghe sáo vi vu
    Người ơi,
    còn nhớ mãi trưa nào thời nào vàng bướm bên ao
    Người ơi,
    còn nghe mãi tiếng ru êm êm buồn trong ca dao
    Còn đó tiếng khung quay tơ,
    Còn đó con diều vật vờ
    Còn đó, nói bao nhiêu lời thương yêu đến kiếp nào cho vừa

    Ôi, những đêm dài hồn vẫn mơ hoài một kiếp xa xôi
    Buồn sớm đưa chân cuộc đời
    Lời Đường thi nghe vẫn rền trong sương mưa
    Dù có bao giờ lắng men đợi chờ
    Tình Nhị Hồ vẫn yêu âm xưa
    Cung Nguyệt Cầm vẫn thương Cô-tô
    Nên hồn tôi vẫn nghe trong mơ tiếng đàn đợi chờ mơ hồ.
    Vẫn thương muôn đời nàng Quỳnh Như thuở đó

    Ôi, những đêm dài hồn vẫn mơ hoài một giấc ai mơ
    Dù đã quên lời hẹn hò
    Thời Hoàng Kim xa quá chìm trong phôi pha
    Chờ đến bao giờ tái sinh cho người

    Đời lập từ những đêm hoang sơ
    Thanh bình như bóng trưa đơn sơ
    Nay đời tan biến trong hư vô,
    chết đầy từng mồ oán thù.
    máu xương tơi bời nhiều mùa thu ....

    Người ơi, chiều nào có nắng vàng hiền hòa sưởi ấm nơi nơi?
    Người ơi, chiều nào có thu về cho tôi nhặt lá thu rơi?
    Tình có ghi lên đôi môi
    Sầu có phai nhòa cuộc đời
    Người vẫn thương yêu loài người và yên vui cuộc sống vui.
    Đời êm như tiếng hát của lứa đôi,
    Đời êm như tiếng hát của lứa đôi

    ....


    Anh Đi Chiến Dịch

    Anh đi chiến dịch xa vời, lòng súng nhân đạo cứu người lầm than.
    Thương dân nghèo ruộng hoang cỏ cháy.
    Thấy nỗi xót xa của kiếp đoạ đầy anh đi.

    Không quên lời xưa đã ước thề, dâng cả đời trai với sa trường.
    Nam nhi cổ lai chinh chiến hề, nào ai ngại gì vì gió sương.
    Hôm nay ruộng đồng trong chiến dịch, kìa sáu chốn miền Đồng Nai lên niềm tin.
    Nghe như lúa reo đời sống lành, nghe như đất vui nhịp quân hành.

    Anh đi chắc hẳn anh còn nhớ, đôi mắt u uẩn chiều tiễn đưa.
    Của người em nhỏ thơ ngây quá, chưa biết cười lên hẹn đợi chờ.

    Có những chiều mưa phơn phớt lạnh, đem cả hồn Thu tới lòng người.
    Bao nhiêu chàng trai tay xiết mạnh, thầm hẹn ngày về quê Bắc ơi.
    Im nghe từ đồng hoang phố phường, còn mênh mang một niềm thương như trùng dương.
    Hôm nay có anh miền chiến dịch, ôm súng mơ ngày về quang vinh




    Ai Lên Xứ Hoa Đào

    Ai lên xứ hoa đào dừng chân bên hồ nghe chiều rơi,
    Nghe hơi giá len vào hồn người chiều xuân mây êm trôi.
    Thông reo bên suối vắng, lời dìu dặt như tiếng tơ,
    Xuân đi trong mắt biếc lòng dạt dào nên ý thơ.
    Nghe tâm tư mơ ước mộng đào nguyên đẹp như chuyện ngày xưa.

    Ai lên xứ hoa đào đừng quên bước lần theo đường hoa
    Hoa bay đến bên người ngại ngần rồi hoa theo chân ai.
    Đường trần nhìn hoa bướm rồi lòng trần mơ bướm hoa,
    Lâng lâng trong sương khói rồi bàng hoàng theo khói sương,
    Lạc dần vào quên lãng rồi đường hoa lặng bước trong lãng quên.

    Ôi! màu hoa đào, màu hoa đào chiều xuân nào.
    Ôi! màu hoa đào như môi hồng người mình yêu,
    Ôi! màu hoa đào đã bao lần vì màu hoa
    mà lữ khách lắng hồn thơ dừng chân lãng du.

    Ai lên xứ hoa đào đừng quên mang về một cành hoa
    Cho tôi bớt mơ mộng chiều chiều nhìn mây trôi xa xa,
    Người về từ hôm nao mà lòng còn thương vẫn thương
    Bao nhiêu năm tháng cũ mà hồn nào tôi vấn vương.
    Giờ này nhìn sương khói mà thầm mơ màu hoa trên má ai.




    Giáng Ngọc

    Bàn tay năm ngón em vẫn kiêu sa
    Vẫn tóc mây bay má môi hồng thấm
    Gót bước nhẹ vương ý thơ
    Tình yêu nào vương mắt ngọc
    Mơ ước vẫn chưa phai nhòa

    Và một lần thôi xin mắt em cay
    Xin hết đi hoang những chiều buồn say
    Và xin rằng mưa vẫn bay
    Tình yêu nầy dâng mắt ngọc
    Son phấn xin đừng ướt mi ...

    Chiều buồn mưa bay, gió lay
    Một mình cô đơn bước chân âm thầm
    Và tình yêu vẫn nhớ nhung trong lòng
    Mộng mơ giăng kín nét mơi Thiên Thần...

    Nhạc chiều lang thang rũ say
    Từng hạt mưa rơi khóc trên cung đàn
    Rượu nồng ai say ngất ngây vì nhớ
    Và tình yêu đó xin ngừng bước chân...

    Lặng nghe xa vắng nghe tiếng cô liêu
    Tôi vẫn đi hoang những chiều buồn say
    Tình yêu đành thôi ước mơ
    Tìm quên bằng men ý nhạc,
    Duyên ước xin đành kiếp sau...




    Dư Âm

    Đêm qua mơ dáng em đang ôm đàn dìu muôn tiếng tơ
    Không gian trầm lắng như âu yếm ru ai trong giấc mơ
    Mái tóc nhẹ rung, trăng vờn làn gió
    Yêu ai anh nắn cung đàn đầy vơi đôi mắt xa vời

    Anh yêu tiếng hát êm như lời nguyền đẹp bao ước mơ
    Anh như lầu vắng em như ánh trăng reo muôn ý thơ
    Muốn nói cùng em đôi lời trìu mến....
    Tim anh băng giá đang nhại ngùng câu năm tháng mong chờ

    Hẹn em từ muôn kiếp trước
    Nhớ em mấy thuở bạc đầu
    Anh đã âu sầu vì đường tơ vương vấn
    Em để cung đàn đưa anh về đâu ?

    Dư âm tiếng hát reo lên trong lòng anh bao nhớ nhung
    Đê mê lòng nhớ đêm qua giấc mơ môi em hé rung
    Anh muốn thành mây nương nhờ làn gió
    Đưa anh tới cõi mơ hồ nào đây muôn kiếp bên nàng

    .

    Biệt Ly

    Biệt ly nhớ nhung từ đây
    Chiếc lá rơi theo heo may
    Người về có hay
    Biệt ly sóng trên giòng sông
    Ôi còi tàu như xé đôi lòng
    Và mây trôi nước trôi
    Ngày tháng trôi cùng lướt trôi

    Mấy phút bên nhau rồi thôi
    Đến khi bóng em mờ khuất
    Người về u buồn khắp trời
    Người ra đi với ngàn nhớ thương

    Mấy phút bên em rồi thôi
    Dáng em sống trong hồn tôi
    Xa cách ta còn tìm đâu ngày vui

    Biệt ly ước bao đường tơ
    Réo rắt trong muôn hương mơ
    Thành sầu tiễn đưa
    Biệt ly ước mong hoàng hôn
    Êm đềm về ru ấm tâm hồn
    Người yêu đương cách xa
    Đành sống vui cùng gió sương.



    Con Thuyền Không Bến

    Đêm nay thu sang cùng heo may
    Đêm nay sương lam mờ chân mây
    Thuyền ai lờ lững trôi xuôi dòng
    Như nhớ thương ai chùng tơ lòng

    Trong cây hơi thu cùng heo may
    Vi vu qua muôn cành mơ say
    Miền xa lời gió vang thông ngàn
    Ai oán thương ai tàn mơ màng

    Lướt theo chiều gió
    Một con thuyền, theo trăng trong
    Trôi trên sông thương,
    nước chảy đôi dòng
    Biết đâu bờ bến

    Thuyền ơi thuyền trôi nơi đâu
    Trên con sông thương,
    nào ai biết nông sâu?
    Nhớ khi chiều sương,
    cùng ai trắc ẩn tấm lòng.
    Biết bao buồn thương,
    thuyền mơ buồn trôi xuôi dòng

    Bến mơ dù thiết tha,
    thuyền ơi đừng chờ mong
    ánh trăng mờ chiếu,




    Dương thiệu Tước

    Ngọc Lan

    Ngọc Lan giòng suối tơ vương mắt thu hồ dịu ánh vàng.
    Ngọc Lan nhành liễu nghiêng nghiêng tà mấy cánh phong nắng thơm ngoài song.
    Nét thắm tô bóng chiều, giấc xuân yêu kiều, nền gấm cô liêu.
    Gió rung mờ suối biếc, ý thơ phiêu diêu!
    Ngón tơ mềm chờ phím ngân trùng, mạch tương lai láng.
    Dáng tiên nga giấc mơ nghệ thường lỡ làng.
    Ngọc Lan giọng ướp men thơ, mát êm làn lụa bông là.
    Ngọc Lan trầm ngát thu hương. Bờ xanh bóng dương phút giây chìm sương.
    Bông hoa đời ngàn xưa tới nay.
    Rung nhạc đó đây cho đời ngất ngây, cho tơ trùng đờn hờ phím loan.
    Thê lương mây nước sắt se cung đàn. ôi tâm hồn nghệ sĩ chìm trong sương thắm.
    Nhớ phút khuê ly, hôn mê tuyết hoa Ngọc Lan.
    Mờ mờ trong mây khói, men nồng u ấp duyên hững hờ dần dần vương theo gió, tơ lòng dâng bao cùng thương nhớ



    Văn Cao

    Thiên Thai

    Tiếng ai hát chiều nay vang lừng trên sóng
    Nhớ Lưu Nguyễn ngày xưa lạc tới Đào Nguyên
    Kià đường lên tiên, kìa nguồn hương duyên
    theo gió tiếng đàn xao xuyến
    Phím tơ lưu luyến, mấy cung u huyền
    Mấy cung trìu mến như nước reo mạn thuyền

    Âm ba thoáng rung cánh đào rơi
    Nao nao bầu sương khói phủ quanh trời
    Lênh đênh dưới hoa chiếc thuyền lan
    Quê hương dần xa lấp núi ngàn
    Bâng khuâng chèo khua nước Ngọc Tuyền
    Ai hát trên bờ Đào Nguyên

    Thiên Thai chốn đây Hoa Xuân chưa gặp Bướm trần gian
    Có một mùa đào dòng ngày tháng chưa tàn qua một lần
    Thiên Tiên chúng em xin dâng hai chàng trái đào thơm
    Khúc nghê thường này đều cùng múa vui bầy tiên theo đàn

    Đèn soi trăng êm nhạc lắng tiếng quyên
    đây đó nỗi lòng mong nhớ
    Này khúc bồng lai
    là cả một thiên thu trong tiếng đàn chơi vơi
    Đàn xui ai quên đời dương thế
    Đàn non tiên đàn khao khát khúc tình duyên

    Thiên Thai! Ánh trăng xanh mơ tan thành suối trần gian
    Ái ân thiên tiên em ngờ phút mê cuồng có một lần

    Gió hắt trầm tiếng ca tiếng phách ròn lắng xa
    Nhắc chi ngày xưa đó đến se buồn lòng ta

    Đào Nguyên trước Lưu Nguyễn quên trần hoàn
    Cùng bầy tiên đàn ca bao năm
    Nhớ quê chiều nào xa khơi Chắc không đường về
    Tiên nữ ơi!
    Đào Nguyên trước Lưu Nguyễn khi trở về
    Tìm Đào Nguyên, Đào Nguyên nơi nao ?
    Những khi chiều tà trăng lên
    Tiếng ca còn rền trên cõi tiên.
    Đã chỉnh sửa bởi Hương Bình; 20-04-2010, 06:11 AM.
    Similar Threads
  • #2


    Hòn Vọng Phu 1


    Lệnh vua hành quân trống kêu dồn,
    quan với quân lên đường,
    đoàn ngựa xe cuối cùng,
    vừa đuổi theo lối sông.
    Phiá cách quan xa trường,
    quan voi quân lên đường,
    hàng cờ theo trống dồn
    ngoài sườn non cuối thôn,
    phất phơ ngậm ngùi baỵ

    Qua Thiên San kìa ai tiễn rượu vừa tàn,
    Vui ca vang rôi đi tiến binh ngoài ngàn.
    người đi ngoài vạn lí quang sang,
    người đứng chờ trong bóng cô đơn.
    Bên Man Khê còn tung gió bụi mịt mùng,
    Bên Tiêu Tương còn thương tiếc nuối ngàn trùng.
    người không rời khỏi kiếp gian nan,
    người biến thành tượng đá ôm con.

    Ngựa phi ngoài xa hí vang trời,
    chiêng trống khua trăm hồi,
    ngần ngại trên núi đồi,
    rồi vọng ra khắp nơị
    Phiá cách quan xa vời,
    chiêng trống khua trăm hồi,
    ngần ngại trên núi đồi,
    rồi dậy ra khắp nơi
    thắm bao niềm chia phôi.

    Vui ra đi rồi không ước hẹn ngày về,
    ai quên ghi vào gan đã bao nguyện thề.
    Nhìn chân trời xanh biếc bao la,
    người mong chờ vẫn nhớ nơi xa
    Bao nhiêu năm bồng con đứng đợi chồng về,
    bao nhiêu phen thời gian xóa phai lời thề,
    người tung hoành bên núi xa xăm,
    người mong chồng còn đứng muôn năm

    Hòn Vọng Phu 2

    Người vọng phu trong lúc gió mưa,
    Bế con đã hoài công để đứng chờ,
    Người chồng đi đã bao năm chưa thấy về
    Đá mòn nhưng hồn chưa mòn giấc mơ

    Có đám cây trên đồi gióng trông trong mơ hồ,
    Ngày nào tròn trăng lại nhớ đến tích xưa..
    Khi tướng quân qua đồi, kéo quân, quân theo cờ,
    Đoàn cỏ cây hãy còn trẻ thơ cho đến bây giờ đã thành đoàn cổ thụ già
    Mà chờ người đi mất từ ngàn xưa,
    Nàng đứng ôm con, xem chàng về hay chưa? Về hay chưa?

    Có ai xuôi vạn lý nhắn đôi câu giúp nàng,
    Lấy cây hương thật quý, thắp lên thương tiếc chàng.
    Thôi đứng đợi làm chi, thời gian có hứa mấy khi sẽ đem đến trả đúng kỳ
    Những người mang mệnh biệt ly

    Trời chuyển mưa trong tiết tháng ba,
    Suốt năm nước nguồn tuôn đổ xuống "Bà", hình hài người bế con nươc chảy chan hòa, Thấm vào đến tận tâm hồn đứa con,
    Nên núi non thương tình kéo nhau đi thăm nàng nằm thành Trường Sơn vạn lý xuyên nước Nam.
    Dâng lá hoa suối nguồn với muôn chim vô vàng
    Bầy cảnh Nam Bắc đầy cỏ hoa
    như cố khuyên nàng trở về, chớ đừng để xuân tàn,
    nhiều đồi rủ nhau kéo thành đảo ra tới tận khơi ngàn...
    Xem chàng về hay chưa, về hay chưa?

    Chín con long thật lớn, muốn đem tin tới nàng, Núi ngăn không được xuống, chúng kêu ca dưới ngàn.
    Nàng cố đợi nghìn năm, một nghìn năm nữa khác sẽ qua, đến khi núi lở sông mòn, mới mong trở thành Hòn Vọng Phu

    Hòn Vọng Phu 3

    Nơi phiá Nam giữa núi mờ
    Ai bế con mãi đứng chờ
    Như nuớc non xưa đến giờ?

    Đuờng chiều mịt mù cát bay tỏa buớc ngựa phi
    Đuờng truờng nếp tàn y hùng cuờng vẫn còn bay trong gió
    Bóng từ xa sắp dần qua bóng chàng chập chùng vuợt núi non cũ
    Với hành luơng độ đường
    Chiếc hùng guơm danh tuớng
    Duới tà uy đếm nhịp đi vó ngựa phi
    Dấn buớc tang bồng giữa nơi núi rừng

    Bên nợ tình thâm, bên nợ giang san
    Bên đồi ai oán, bên rừng đa đoan tiễn đưa bóng chàng
    Đuờng về nuớc chập chùng xa
    Nhiều đồi núi cheo leo
    Cây với rừng ruờm rà
    Đuờng Vạn Xuyên, đuờng cổ Lũy
    Duyên núi sông vẫn như thắm nhòa

    Đò vạn lý, Đò ải quan,
    đò rừng lá nuớc trong bao cá lội từng đàn
    Thành Cổ Loa, Đền Vạn Kiếp,
    Bao tháng năm vẫn chưa xóa nhòa

    Tiếng núi non lưu luyến tấc lòng bao nghìn năm
    Tiếng gió cồn như tiếng trống dồn buổi khuya vắng
    Từ bóng cây ngôi mộ bên đuờng
    Từ mái tranh bên đình trong làng
    Nguồn sử xanh âm thầm vẫn sống
    Bao mối thuơng vang động trong lòng
    Đồi lan, đồi quế rắc kho huơng nồng
    Rừng sao đua đòi rừng trắc
    Lo che ánh lửa vầng duơng tiếp đưa bóng chàng

    Đuòng cao đuờng thấp khắp khe chân chàng
    Nhìn qua con đuờng mòn cũ
    Quanh co mấy buổi tà duơng mới mong tới làng

    Nhớ cố huơng lưu luyến sao tiếng tấc lòng mau dồn chân
    Vết buớc đi trên phím đá mòn còn in dấu
    Từ bóng cây ngôi mộ bên đuờng
    Từ mái tranh bên đỉnh trong làng
    Nguồn sử sanh âm thầm vẫn sống


    Bao mối thuơng vang dậy trong lòng



    Dừng Bước Giang Hồ

    Chiều nay sương gió, lữ khách dừng bên quán xưa
    Mơ màng nghe tiếng chuông chiều, vương về bên quán tiêu điều
    Vầng trăng hoen úa, như lá vàng rơi cuối Thu
    Lững lờ soi mấy hàng cây u sầu đang ngắm trời mây

    Ngày nào xa khi dấn bước trong phong sương
    Từng bầy én tung bay muôn ngàn hướng
    Dừng đây nơi cũ nghe tiếng diều trong gió Thu
    Vương hòa nên khúc nhạc thư, tâm hồn ta lắng nguồn mơ

    Tới đây nơi xưa, gió êm êm đưa áng mây trôi tới xa xôi khuất nơi sau đồi
    Quán tranh xiêu xiêu, chốn đây cô liêu, nhắc cho ta biết bao nhiêu dáng xưa yêu kiều

    Tiếng ca xa xa lắng trong bao la, với tiếng ru khẽ rung lên trong chiều gió
    Đã bao năm qua, sống nơi phương xa, về phương cũ đành dừng bước chân giang hồ


    Duyên Quê
    Em gái vườn quê
    cuộc đời trong trắng
    dầm mưa dãi nắng
    mà em biết yêu trăng đẹp ngày rằm.


    Anh biết mặt em
    một chiều bên thềm
    giọng hò êm đềm
    và đôi mắt em lóng lánh sau rèm.

    Ai hát ngoài ao
    chung ngồi giặt áo
    giọng hò êm quá
    mà anh ngỡ ai rót mật vào lòng.

    Anh cuốc vườn sau
    mặt trời trên đầu
    ruộng vườn lên màu
    vì em ước mong đây đó chung lòng.

    Gió xao ao bèo
    em thương anh không kể là giàu nghèo
    miễn rằng tình đặng sơn keo
    núi cao em cũng trèo
    sông sâu em cũng lội
    vạn đèo em cũng qua.

    Gió lay cành đa
    anh thương
    anh thương em thật thà
    mưa lay hoa cà
    da em quá mặn mà
    và thương bao giọt mồ hôi
    đẹp má mặn môi.

    Dăm miếng trầu cay
    một buồng cau trắng
    một buồng cau trắng
    mà duyên đôi ta nên
    vợ thành chồng.

    Một túp lều tranh
    một vừng trăng tròn
    một vừng trăng tròn
    mà tha thiết yêu cho hết tơ lòng.

    Cho đến ngày mai
    dù mưa hay nắng
    lòng ta vẫn thắng
    mà đôi chúng ta xây dựng
    đời này ta có bàn tay
    một tình yêu này
    một đời xum vầy
    thì đâu khó chi lấp biển vá trời.

    ..

    Hoa Vẫn Nở Trên Đường Quê Hương


    Hoa vẫn nở trên đường quê hương
    Ôi quê hương ta đó
    Dù bóng tre xanh xao u sầu
    Dù nước sông quê tôi đỏ ngầu
    Từng cánh hoa, từng cánh hoa
    Hoa vẫn nở trong tôi tình thương
    Hoa vẫn nở trên đường quê hương


    Đường năm xưa đi trong bóng tối
    Đường hôm nay đi trong ánh sáng
    À á a, à á a
    Ôi những người Việt Nam anh em
    Đường hôm nay gian nan chiến đấu
    Đường mai sau vui trong chiến thắng
    À á a, à á a
    Hãy lên đường và thương yêu nhau

    Hoa vẫn nở trên đường quê hương
    Ôi quê hương ta đó
    Dù ánh trăng hôm nay hoen màu
    Dù xác ai đang phơi trên cầu
    Từng cánh hoa, từng cánh hoa
    Hoa vẫn nở trên đường quê hương
    Hoa vẫn nở trên đường quê hương

    Hoa vẫn nở trên đường quê hương
    Ôi quê hương ta đó
    Dù bé thơ xanh xao gầy còm
    Dù tiếng ru ban trưa mỏi mòn
    Từng cánh hoa, từng cánh hoa
    Hoa vẫn nở trong tôi tình thương
    Hoa vẫn nở trên đường quê hương

    Lời em ca êm như tiếng suối
    Lời thơ anh vang như thác núi
    Và mắt em, và áo em
    Ngát xanh như mạ non quê ta
    Bàn chân em đi gieo lúa mới
    Bàn chân anh đi thêm nắng mới
    Về lối xa, về phố hoa
    Quét cho tàn khổ đau trong ta

    Hoa vẫn nở trên đường quê hương
    Ôi quê hương ta đó
    Dù bóng đêm đang gieo kinh hoàng
    Dù mái tranh bơ vơ điêu tàn
    Từng cánh hoa, từng cánh hoa
    Hoa vẫn nở trong đêm mù sương
    Hoa vẫn nở trên đường quê hương...

    .

    Ảo Ảnh

    Yêu cho biết sao đêm dài
    Cho quen với nồng cay
    Yêu cho thấy bao lâu đài
    Chỉ còn vài trang giấy


    Giòng mực xanh còn đấy
    Hứa cho nhiều dù bao lời nói
    Đã phai tàn thành mây thành khói
    Cũng xem như không mà thôi

    Những ân tình em đong bằng nước mắt
    Khóc cho đầy hai chữ tình yêu
    Phấn hương nồng anh xem tựa tấm áo
    Đã thay màu ân ái từ lâu...

    Những neo thuyền yêu đương thường dễ đứt
    Khiến bao chiều trên bến tịch liêu
    Vắng con tàu sân ga thường héo hắt
    Thiếu em lòng anh thấy quạnh hiu...

    Xưa đêm vắng đưa nhau về
    Nay đơn bóng đường khuya
    Khi vui thấy trăng không mờ
    Lòng buồn nên trăng úa

    Kìa phồn hoa còn đó
    Những con đường buồn vui lộng gió
    Những ân tình chìm trong lòng phố
    Cũng theo hư không mà đi



    Tình Khúc Thứ Nhất

    Tình vui theo gió mây trôi
    Ý sầu mưa xuống đời
    Lệ rơi lấp mấy tuổi tôi
    Mấy tuổi xa người
    Ngày thần tiên em bước lên ngôi
    Đã nghe son vàng tả tơi
    Trầm mình trong hương đốt hơi bay
    Mong tìm ra phút sum vầy


    Có biết đâu niềm vui đã nằm trong thiên tai
    Những cánh dơi lẻ loi mù trong bóng đêm dài
    Lời nào em không nói em ơi
    Tình nào không gian dối
    Xin yêu nhau như thời gian làm giông bão mê say

    Lá thốt lên lời cây
    Gió lú đưa đường mây
    Có yêu nhau xin ngày thơ ngây
    Lúc mắt chưa nhạt phai
    Lúc tóc chưa đổi thay
    Lúc môi chưa biết dối cho lời

    Tình vui trong phút giây thôi
    Ý sầu nuôi suốt đời
    Thì xin giữ lấy niềm tin dẫu mộng không đền
    Dù trời đem cay đắng gieo thêm
    Cũng xin đón chờ bình yên
    Vì còn đây câu nói yêu em
    Âm thầm soi lối vui tìm đến

    Thần tiên gẫy cánh đêm xuân
    Bước lạc sa xuống trần
    Thành tình nhân đứng giữa trời không
    Khóc mộng thiên đường
    Ngày về quê xa lắc lê thê
    Trót nghe theo lời u mê
    Làm tình yêu nuôi cánh bay đi
    Nhưng còn dăm phút vui trần thê..




    Huyền Sử Ca Một Người Mang Tên Quốc

    Ngày xưa khi anh vừa khóc chào đời
    Mẹ yêu theo gương người trước chọn lời
    Đặt tên cho anh anh là Quốc
    Đặt tên cho anh anh là nước
    Đặt tên cho người đặt tình yêu nước vào nôi
    Rồi anh nâng cao tổ quốc vào đời
    Tuổi xuân vươn trong lửa máu ngụt trời
    Việt Nam đang sôi sôi lòng nước
    Việt Nam đang sôi sôi lòng quốc
    Việt Nam đang đòi tự do hạnh phúc giống nòi
    Anh Quốc ơi tuổi xuân như đóa hoa đời
    Nở trong mưa bão tơi bời vẫn còn tươi như nước Việt ơi
    Anh Quốc ơi! Đàn chim chim quốc tung trời
    Gọi nhau đem nắng soi đời
    Có người vui kể chuyện lâu dài


    Rồi anh trôi theo vận nước miệt mài
    Việt Nam chia đôi mảnh đất lạc loai
    Toàn dân thương đau đau lòng nước
    Toàn dân thương đau đau lòng Quốc
    Toàn dân ngậm ngùi Vì tình sông núi lẻ loi
    Rồi anh đi theo lời nói bồi hồi
    Troi thanh bao la mở mang cánh cửa mời
    Từ anh lên cao anh là nắng
    Là trăng hay sao anh nhìn xuống
    Nhìn xuống nước non đep tình như gấm như hoa
    Anh Quốc ơi tuổi xanh chấp cánh thênh thang
    Bình minh lên chiếm không gian đến hoàng hôn chan chứa tình thương
    Anh Quốc ơi gặp khi chinh chiến lâu dài
    Người phi công giữa khung trời vẫn phải mang số phận con người

    Rồi anh đi theo đường đã vạch rồi
    Đường chim không gian ủ ấp hình hài
    Đời sinh ra ta ta là cát
    Đời đưa ta đi ta về đất
    Và anh đã về một chiều anh đã về quê
    Chiều nao anh đi làm kiếp người hùng
    Chiều nao thương ôi rụng cánh đại bàng
    Chiều nao anh đi anh về đất
    Chiều nao anh đi anh về nước
    Chiều nao huy hoàng đại bàng bay khắp không gian

    Anh Quốc ơi từ nay trong gió ra khơi
    Từ nay trên cánh mây trôi có hồn anh trong cõi lòng tôi
    Anh Quốc ơi nghìn thu anh nhớ đến tôi
    Thì xin cho Thái Dương soi nước Việt Nam sáng rọi muôn đời
    Nước Việt Nam ngời sáng muôn đời



    Các Anh Đi

    Các anh đi, ngày ấy đã lâu rồi
    Các anh đi, đến bao giờ trở lại
    Xóm làng tôi trai gái vẫn chờ trông


    Làng tôi nghèo nho nhỏ ven sông
    Gió bấc lạnh lùng thổi vào mái rạ
    Làng tôi nghèo gió mưa tơi tả
    Trai gái trong làng vất vả ngược xuôi

    Các anh về, mái ấm nhà êm
    Câu hát tiếng cười rộn ràng trong xóm nhỏ
    Các anh về, tưng bừng trước ngõ
    Lớp lớp đàn em hớn hở theo sau
    Mẹ già bịn rịn áo nâu
    Vui đàn con ở rừng sâu mới về

    Làng tôi nghèo xóm nhà tre
    Các anh về không chê làng tôi bé nhỏ
    Nhà lá đơn sơ... nhưng tấm lòng rộng mở
    Nồi cơm nấu đỗ,
    Bát nước chè xanh,
    Ngồi vui kể chuyện tâm tình xa xôi

    Các anh đi... ngày ấy đã lâu rồi
    Xóm làng tôi còn nhớ mãi
    Hỡi đoàn người trai trẻ đấu tranh

    Các anh đi... ngày ấy đã lâu rồi
    Các anh đi... đến bao giờ trở lại !
    Xóm làng tôi trai gái vẫn chờ trông...

    Xóm làng tôi trai gái vẫn chờ trông...
    Xóm làng tôi trai gái vẫn chờ trông...


    Bây Giờ Tháng Mấy

    Bây giờ tháng mấy rồi hỡi em?
    lênh đênh ngàn mây trôi êm đềm
    Chiều nay nếu em đừng hờn dỗi,
    trách nhau một lời thôi
    Tâm hồn mình đâu lẻ đôi.


    Bây giờ tháng mấy rồi hỡi em?
    Anh đi tìm màu hoa em cài
    Chiều nay nhớ em rồi và nhớ
    áo em đẹp màu thơ,
    môi tràn đầy ước mơ

    Mai đây anh đưa em đi về,
    mưa giăng chiều nắng tàn
    cho buốt lạnh chúng mình.
    Em ơi, thôi đừng hờn anh nữa,
    nhìn nhau buồn vời vợi,
    để mùa đông buốt giá bờ vai mềm.

    Bây giờ tháng mấy rồi hỡi em?
    Anh đi tìm mùa xuân trên đời
    Mùa đông chết đi rồi mùa xuân
    mắt em đẹp trời sao
    cho mình thương nhớ nhau.


    Bay Đi Cánh Chim Biển

    Bay đi cánh chim biển hiền lành
    Chẳng còn giấc mơ nào để giữ đôi chân em
    Chẳng còn tiếng nói nào để trách cứ em
    Khi mặt trời đậu trên đôi cánh vỗ


    Theo tiếng hát của người thủy thủ
    Lượn trên sóng vỗ về ghềnh đá chim bay qua
    Lang thang cánh gió chiều buồn trắng men san hô
    Đất trời rộng sao em không bến đỗ

    Giấc mơ của tôi và cánh chim hải âu
    Bay ra khỏi tầm tay và tiếng sóng

    Em đã muốn ra đi nhiều lần
    Trời lên tiếng kêu gọi và gió reo tên em
    Trùng dương vỗ sóng về để đón bước em
    Quay mặt lại nhìn nhau một lần cuối

    Bay đi cánh chim biển hiền lành
    Chẳng còn giấc mơ nào để giữ đôi chân em
    Chẳng còn tiếng nói nào để trách cứ em
    Khi mặt trời đậu trên đôi cánh vỗ

    Giấc mơ của tôi và cánh chim hải âu
    Bay ra khỏi tầm tay và tiếng sóng.

    Comment

    • #3


      Xuân và Tuổi Trẻ


      Ngày thắm tươi bên đời xuân mới,
      Lòng đắm say bao nguồn vui sống.
      Xuân về với ngàn hoa tươi sáng,
      Ta muốn hái muôn ngàn đóa hồng.

      Ngày thắm tươi bên đời xuân mới,
      Lòng đắm say bao nguồn vui sống.
      Xuân về với ngàn hoa tươi sáng,
      Ta muốn luôn luôn cười với hoa .

      Xuân thắm tươi, én tung bay cao tít trời,
      Vui sướng đi, cao tiếng ca mừng vui reo
      Đừng để lòng thổn thức tình mê đắm
      Ta trẻ vui, ta trẻ vui đời xuân thắm tươi

      Xuân thắm tươi, én tung bay cao tít trời,
      Vui sướng đi, cao tiếng ca mừng reo
      Đừng để lòng thổn thức tình mê đắm
      Ta trẻ vui, ta trẻ vui đời xuân thắm tươi

      Vui sướng đi cho đời tươi sáng,
      Vui sướng đi cho lòng thêm tươi,
      Ta hát ca đón mừng xuân mới,
      Ta hát ca cho lòng thêm hăng hái

      Hát vang lên đời ta thắm tươi,
      Tiết xuân huy hoàng muôn sắc hoa
      Tiết xuân êm đềm muôn tiếng ca
      Hát vang hòa lòng thêm hăng hái

      Hát vang lên đời ta thắm tươi,
      Tiết xuân huy hoàng muôn sắc hoa
      Tiết xuân êm đềm muôn tiếng ca,
      Xuân tưng bừng ...


      La Hối

      Lời Thế Lữ


      Đêm Đông

      Chiều chưa đi màn đêm rơi xuống
      Đâu đấy buông lững lờ tiếng chuông
      Đôi cánh chim bâng khuâng rã rời
      Cùng mây xám về ngang lưng trời
      Thời gian như ngừng trong tê tái
      Cây trút lá cuốn theo chiều mây
      Mưa giăng mắc nhớ nhung, tiêu điều
      Sương thướt tha bay, ôi! đìu hiu

      Đêm đông, xa trông cố hương buồn lòng chinh phu
      Đêm đông, bên song ngẩn ngơ kìa ai mong chồng
      Đêm đông, thi nhân lắng nghe tâm hồn tương tư
      Đêm đông, ca nhi đối gương ôm sầu riêng bóng
      Gió nghiêng, chiều say
      Gió lay ngàn cây,
      Gió nâng thuyền mây
      Gió reo sầu miên
      Gió đau niềm riêng
      Gió than triền miên
      Đêm đông, ôi ta nhớ nhung
      Đường về xa xa
      Đêm đông, ta mơ giấc mơ, gia đình, yêu đương
      Đêm đông, ta lê bước chân phong trần tha phương
      Có ai thấu tình cô lữ, đêm đông không nhà


      Đời như vô tình ta ngao ngán
      Non nước thê thảm mang cảnh tang
      Thân lãng du cô liêu chán chường
      Về đâu giữa trời đông đêm trường
      Sầu lên khơi hồn quê lai láng
      Ta van gió nhân mưa ngừng than
      Cho ta lắng tiếng vang muôn lòng
      Rên rỉ qua không gian buồn mong


      Khỏe Vì Nước

      Khỏe vì nước kiến thiết Quốc Gia.
      Đoàn thanh niên ta góp tài ba.
      Tạo nguồn dân sinh mới hùng mạnh trong năm giới.
      Hợp lực xây hưng thịnh chung nước Nam.

      Khỏe vì nước chí khí cương kiên.
      Giống Lạc Hồng uy hùng vô biên.
      Trong khốn nguy can trường sống thác ta coi thường.
      Việt Nam thanh niên anh dũng muôn năm.

      Thanh niên ơi, hồn thiêng núi sông đợi chờ !
      Nơi tay ta toàn dân ngóng trông từng giờ.
      Mang máu anh hùng ta đừng làm nhơ máu anh hùng.
      Trai đất Việt phải nêu đèn sáng thế giới soi chung.
      Dân sinh yếu nhược lôi ta đến đường vong quốc.
      Dân sinh dũng cường đưa ta tới đài vinh quốc.
      Mau gây lấy phong trào khỏe khắp nơi xa gần.
      Cho dân trí quật cường và hưng phấn.
      Nghìn đời không mờ ánh Duy Tân.


      Giọt Lệ Đài Trang

      Ngày xưa ai lá ngọc cành vàng
      Ngày xưa ai quyền quý cao sang
      Em chính em ngày xưa đó
      Ướt xây đời lên tột đỉnh nhân gian

      Ngày xưa ai mến nhạc yêu đàn
      Ngày xưa ai nghệ sĩ lang thang
      Tôi chính tôi ngày xưa đó
      Cũng đèo bồng mơ người đẹp lầu hoa

      Rồi một hôm tôi gặp nàng
      Ðem tiếng hát cung đàn
      Với niềm yêu lai láng
      Nhưng than ôi quá bẽ bàng
      Bao tiếng hát cung đàn
      Người chẳng màng còn chê chán

      Nhìn đời thấy lắm phũ phàng
      Mượn tiếng hát cung đàn
      Với niềm đau dĩ vãng
      Nhưng bao giông tố lan tràn
      Lên gác tía huy hoàng
      Như đổ theo nước mắt ngà

      Còn đâu đâu lá ngọc cành vàng
      Còn đâu đâu quyền quý cao sang
      Em chính em ngày xưa đó
      Ðến bây giờ phiêu bạt giữa trần gian

      Ðời tôi vẫn tiếng nhạc cung đàn
      Ðời tôi vẫn nghệ sĩ lang thang
      Em, em nhớ xưa rồi em khóc
      Tôi thoáng buồn tuôn giòng lệ đài trang



      Tháng Mấy Anh Đi

      Chiếc lá hoe vàng rơi rơi thì là thu đến rồi,
      nhớ tới thu nào anh đi, ngày ngày em vẫn đợi.
      Có những đêm dài tiếc nhớ vì lầm tin anh đã dấn thân nơi chốn mịt mờ lê kiếp sống phong sương

      Thắm thoát bao thu đã qua từ ngày xa vắng rồi, nhớ mãi bao giờ cho nguôi, kỷ niệm xưa nhớ hoài .

      Anh ơi quay về đi anh về miền Nam thương mến có sông xưa bến đò đã bao ngày chờ đón anh
      Ôi đau xót vô vàn, thương mến vô ngần cho anh trai đã lạc hướng
      Nơi phương Bắc giờ đây đang sống lầm than, hận sầu tràn dâng xóm làng .

      Viết nốt đôi giòng thư xanh gửi người em mến nhiều;
      nhớ nhé quay về đi anh dệt mộng xưa thắm tình

      Tháng mấy anh về anh ơi để rồi em ra bến đón anh vui xóm làng đắp xây mộng đẹp chứa chan.


      Sầu Đông

      Chiều nay gió Đông về, dừng chân trên bến xưa
      Đời trai gió sương, về thăm cố hương.
      Tìm bao nhớ thương, mà sao phố phường vắng.
      Tình sầu lạnh buốt đêm trường.


      Rồi ngày mai sẽ ra đi phương trời
      Biết đâu trên đường vạn nẽo từ ly
      Biết đâu cuộc đới ngày mai đổi thay
      Mà tôi vẩn còn .. nhớ .. nhớ .. nhớ

      Phút giây ban đầu.
      Ngại ngùng bước chân buồn, em đã sang ngang rồi
      Đành thôi nhớ mong, gởi theo gió Đông.
      Tình yêu giá băng vào nơi cuối trời nhớ
      Sầu Đông còn đến bao giờ.

      Ngại ngùng bước chân buồn, em đã sang ngang rồi
      Đành thôi nhớ mong, gởi theo gió Đông.
      Tình yêu giá băng vào nơi cuối trời nhớ
      Sầu Đông còn đến bao giờ.
      Đành thôi nhớ mong, gởi theo gió Đông.
      Tình yêu giá băng vào nơi cuối trời nhớ
      Sầu Đông còn đến bao giờ.


      Tình Nghệ Sĩ


      Đây khách ly hương mấy thu vàng ấm...
      Nơi quán cô đơn mơ qua trùng sóng...
      Mơ tới bên em em tô quầng mắt...
      Em tôi ngập ngừng trong tấm áo nhung...


      Tung phấn hương yêu qua muôn lời hát...
      Bay tới bên em tới em thầm nhắc...
      Đây ý tơ xưa đâu duyên tình cũ...
      Bóng anh phai dần ái ân tàn theo...


      Mối tình nghệ sĩ như giấc mơ...
      Chóng tàn vì vương muôn ý thơ...
      Mỗi chiều ngàn tiếng tơ khóc than
      Còn nhắc mãi tới đêm nao trăng về...

      Theo gió tha hương bay về miền xưa...
      Nâng phím tơ lên mấy cung lả lơi...
      Đây phím đưa duyên đây hoa đợi bướm...
      Lá thu lìa cành nhớ hoa ngàn xưa...

      Mối tình nghệ sĩ như áng mây...
      Gió hồng dìu cánh bay tới em...
      Tiếc rằng tình đó hay chóng phai...
      Tình ghép ấy khiến xui nên duyên hờ...

      Nhưng mỗi thu qua gây tro tàn cũ...
      Gây chút hương xưa đã phai màu nhớ...
      Ai trách chi nhau mấy thu đầm ấm...
      Pháo nao nhuộm đường nhớ chăng tình anh..



      Chiều Tím

      Chiều tím chiều nhớ thương ai, người em tóc dài
      Sầu trên phím đàn, tình vương không gian,
      Mây bay quan san, có hay?


      Đàn nhớ từng cánh hoa bay, vần trăng viễn hoài
      Màu xanh ước thề, dòng sông trôi đi
      Lúc chia tay còn nhớ chăng?

      Ai nhớ ... mắt xanh năm nào
      Chiều thu soi bóng, nắng chưa phai màu
      Kề hai mái đầu nhìn mây tím... nhớ nhau ...

      Chiều tím chiều nhớ thương ai, còn thương nhớ hoài
      Đàn ơi nhắn dùm người đi phương nao
      Nếp chinh bào biếc ánh sao ...


      Từ đấy đàn nhớ thanh âm chùng dây vỹ cầm
      Người xa vắng rồi chiều sang em ơi!
      Thương ai hoa rơi lá rơi ...

      Người ấy lòng hướng trăng sao, hồn say chiến bào
      Tìm trong tiếng đàn ... mùi hương chưa phai
      Ý giao hòa người nhớ chăng?

      Mây gió ... bốn phương giăng hàng
      Mùa thu thêu áo nét hoa mơ màng
      Và em với chàng kề vai áo ... vấn vương

      Chiều hỡi! Đàn nhớ mong nhau, tình thương bắc cầu
      Người đi hướng nào ? Tìm trong chiêm bao
      Tóc bay dài, gió viễn khơi ...


      Ai Bảo Em Là Giai Nhân


      Em là gái trong song cửa
      Anh là mây bốn phương trời
      Anh theo cánh gió chơi vơi
      Em vẫn nằm trong nhung lụa


      Em chỉ là em gái thôi
      Người em sầu mộng của muôn đời
      Tình em như tuyết giăng đầu núi
      Vằng vặc muôn thu nét tuyệt vời

      Ai bảo em là giai nhân
      Cho đời anh đau khổ
      Ai bảo em ngồi bên song
      Cho vươn nợ thi nhân

      Ai bảo em là giai nhân
      Cho lệ tràn đêm xuân
      Cho tình tàn trước ngõ
      Cho mộng tràn gối chăn

      Ai bảo em là giai nhân
      Cho hồn anh rơi rụng
      Ai bảo em cười như xuân
      Cho chết lòng thi nhân

      Ai bảo em là giai nhân
      Cho rượu hồng chua cay
      Cho nụ tình xa bay
      Cho lệ buồn đêm nay


      Thu Ca


      Lạnh lùng sương rơi heo may
      Buồn ngơ ngác bóng chim bay
      Mây tím giăng sầu đó đây
      Ngày đi chiều mang sầu tới
      Làn sương chiều thu lả lơi
      Tiếng mưa rơi đều trên lối


      Chiều về gieo thương với nhớ
      Lòng người lữ thứ bơ vơ
      Nghe lá hoa rụng xác xơ
      Chiều thu về đây lạnh lẽo
      Mà sương chiều rơi hắt hiu
      Gió xa đưa nhẹ tiếng tiêu

      Nhớ ai chiều thu
      Nhìn bao lá úa rơi đầy lối
      Nhẹ rung tà áo
      Làn môi cười thắm như cánh hoa đào
      Cách xa vì đâu!
      Dù bao lần lá hoa phai màu
      Rung chi cành hoa lá
      Khi tà dương đã khuất non xa

      Mầu chiều thu reo lá úa
      Buồn se sắt nhớ Thu xưa
      Tôi biết em chiều gió mưa
      Người đi về đâu ngàn lối
      Màu hoa chiều thu úa phai
      Xót xa cho lòng tê tái

      Ngập ngừng sương rơi non xa
      Chiều thu giăng lối cô đơn
      Nghe tiếng mưa sầu chứa chan
      Mà bóng chiều phai vàng úa
      Mưa xóa tình quen biết nhau
      Trách chi cho lòng đớn đau


      Diễm Xưa

      Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ
      Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao
      Nghe lá thu mưa reo mòn gót nhỏ
      Đường dài hun hút cho mắt thêm sâu


      Mưa vẫn hay mưa trên hàng lá nhỏ
      Buổi chiều ngồi ngóng những chuyến mưa qua
      Trên bước chân em âm thầm lá đổ
      Chợt hồn xanh buốt cho mình xót xa

      Chiều nay còn mưa sao em không lại
      Nhỡ mai trong cơn đau vùi
      Làm sao có nhau, hằn lên nỗi đau
      Bước chân em xin về mau

      Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động
      Làm sao em nhớ những vết chim di
      Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
      Để người phiêu lãng quên mình lãng du

      Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động
      Làm sao em biết bia đá không đau
      Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
      Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau.


      Một Mai Em Đi
      Một mai xa nhau xin nhớ cho nhau nụ cười
      Cho cuộc tình người hẹn hò nhau đến kiếp mai
      Đừng hận nhau nữa lệ nào em khóc cho đầy
      Tình đã mù theo sương khói, theo cơn gió lùa tả tơi


      Một mai em đi ngày tháng bơ vơ giận hờn
      Nhớ về tình người buồn như con nước đã vơi
      Lời nào gian dối để người đã lỡ một giờ
      Một đêm nào em đã lỡ buông tay ngậm ngùi xót xa

      Cho nhau bao nhiêu yêu dấu trong cuộc đời này
      Nên đôi tay không cầm như nước đổ lạnh lùng
      Kiếp nào yêu người tình nào như dấu chim bay
      Còn nhau giữa cơn mê này
      Khiến hao gầy phủ hết xuân xanh

      Một mai em đi gọi gió thả mây về ngàn
      Xin tạ lòng người tình ta hư không thế thôi
      Đời vui không mấy niềm đau đã chín kiếp người
      Lòng đâu phụ nhau thêm nữa khi mai không còn có nhau

      Comment

      Working...
      X
      Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom