• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Thơ Đào Phong Lan

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Thơ Đào Phong Lan




    Giữa ngã ba sông


    Ta đi cuối đất cùng trời
    Chỉ mong gặp gỡ được người tri âm
    Lòng xanh biếc một giọt mầm
    Tim rền như tiếng phím cầm chiều rung.

    Ta về giữa ngã ba sông
    Sậy dài hun hút,
    Buồn không bóng người
    Dang tay, ngửa mặt mà cười
    Thấy con sẻ trắng ngang trời bay đi

    Muốn làm một gã Trương Chi
    Mà không biết hát những gì.
    Ô hay!
    Thôi đành uống rượu quên say
    Cạn buồn ta lại đổ ngày vào đêm.

    Trời chung chiêng
    Đất chung chiêng
    Ta đi trên đất đổ nghiêng mà về.



    .
    Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 28-08-2011, 01:30 AM.
    ----------------------------

    Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.
    Similar Threads
  • #16

    Thơ Đào Phong Lan


    Trớ trêu

    Mùa đông giăng võng ngang trời
    Để hàng cây trút những lời chia xa
    Và người đi qua đời ta
    Như là mắc nợ...
    Như là trớ trêu...
    Mà môi trót buột lời yêu
    Mà tim trót níu những điều nhớ mong
    Qua đò nấn ná dòng sông
    Lên bờ nấn ná mênh mông đất trời.
    Giá ta cầm tiếng yêu người
    Đem đi mà đổi được thời cả tin!
    Giờ xa thì biết đâu tìm
    Lỡ đem một sợi lạt mềm buộc nhau...
    Người xa
    Trầu héo, già cau
    Trông ra
    Cải ở vườn sau úa vàng
    Trách nhầm cái kiếp đa mang
    Yêu nhau chi...
    Để...
    Lỡ làng nhau ra.
    Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 18-02-2011, 10:51 PM.
    ----------------------------

    Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

    Comment

    • #17

      Thơ Đào Phong Lan


      Tự kỷ



      Vứt lại buồn vui rác rưởi
      Mộng du như kẻ mù loà
      Ta về trải mình trên cỏ
      Đón ngọn gió chiều bay qua


      Tình yêu như là bọt nước
      Vỡ trên năm ngón tay mềm
      Chỉ trái tim là dại dột
      Chẳng bao giờ chịu lãng quên.


      Chẳng lẽ bình yên như cỏ
      Xác xơ dưới những gót giày?
      Chẳng lẽ cuồng như men rượu
      Rồi qua. Như một cơn say?


      Thôi cứ như người đãng trí
      Nhớ quên chẳng biết đâu ngờ.
      Mới yêu nồng nàn, si dại
      Đã hoang mang hỏi: Bao giờ?
      Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 28-08-2011, 01:49 AM.
      ----------------------------

      Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

      Comment

      Working...
      X
      Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom