Thơ Đỗ Trung Lai
Đỗ Trung Lai làm thơ và thành danh từ lâu. Tuy vậy, nhiều người khi nghe: "Tình yêu có từ nơi đâu - Đi qua năm tháng đợi chờ" trong ca khúc Tình yêu bên dòng sông quan họ - cũng không biết rằng ca từ của bài này chính là dựa trên bài thơ Đêm sông Cầu của Đỗ Trung Lai.
Anh qua sông Hồng sông Đuống - Mùa mưa nước bọt đỏ ngầu - Không biết ở nơi em ở - Êm êm một khúc sông Cầu. Tôi biết Đỗ Trung Lai không chỉ qua sông Hồng, sông Đuống mà đã đi nhiều nơi, trải qua đủ cả chiến trận lẫn bình yên, ngọt ngào và đắng chát. Nhưng cũng như khi anh viết trong bài Đêm sông Cầu: Ngày mai chặn miền ải Bắc - Tựa lưng vào đêm sông Cầu, những bài thơ của anh thường tựa lưng vào cái mông lung, sương khói trong con người nhà thơ.
Ấy là cảm xúc.
Nói làm thơ mà không có cảm xúc thì đúng là chuyện lạ, nhưng quả thật là trong đời sống thơ mang danh hiện đại hôm nay, cảm xúc, hay nói đúng hơn là cái Tình, đang dần thiếu vắng, trở nên hiếm hoi, bị thay thế bằng những nhân danh cách tân này nọ. Đỗ Trung Lai có lẽ thuộc về số hiếm hoi đó. Viết về một Thăng Long hào hùng mà người đi ngàn năm vẫn còn thương nhớ về, Đỗ Trung Lai có những khổ thơ thật dịu nhẹ.
Có một Thăng Long xa lắm
"Lối xưa, xe ngựa, hồn thu..."
Có một Thăng Long đang thở
Bên ta, từng phút, từng giờ...
Mạch cảm xúc dịu nhẹ luôn ẩn khuất đâu đó sau những câu thơ của Đỗ Trung Lai.Bài Thu cảm của anh, theo tôi, có thể là một trong những kế vị xứng đáng cho những-bài-thơ-thu nổi tiếng Việt Nam của các bậc tiền nhân. "Muống già tiết trời đã lạnh - Nhà vắng ta ngồi nhớ quê - Quê cũng không xa là mấy - Mà dăm bảy tháng chưa về". Khó nhất ở đây chính là sự tiết chế, kiệm lời trước một chủ đề quá quen thuộc luôn quyến rũ người làm thơ mất bình tĩnh bung ra những lời sáo mòn.
Đỗ Trung Lai làm chủ được mình khi viết: "Cây mộc cha trồng thuở trước - Hoa còn trắng như gạo nếp - Dây cát đằng cha cho con - Có còn leo trên bể nước?". Hoặc "Bờ sông đã tiếng ai chặt mía - Hay nhớ nên người bớt xa xôi - Nắng cũ còn trên da tay đấy - Đã nghe ram ráp ở đầu môi" (Thu sang). Không nói về thu mà vẫn thấy như thu vậy.
Trong một bài thơ khác cũng về chủ đề này - Lời bài hát về mùa thu Hà Nội - Đỗ Trung Lai lại "bắt quả tang" được cái cảm xúc tế vi bồn chồn của người thiếu nữ khi biết những bạn đồng trang lứa của mình lên xe hoa: "Mây trắng bay - Trên giời xanh Hà Nội, mây trắng bay - Xe cưới trên đường - Bao cô gái giật mình nghe pháo nổ - Chân trần rón rén bên gương".
Cảm xúc trong thơ Đỗ Trung Lai nghiêng nhiều về phương Đông và tôi nghĩ hầu hết những bài gây được ấn tượng cho tôi trong Đêm sông Cầu đều theo chiều hướng này.
Có lần, Đỗ Trung Lai nói rằng "thi sĩ không phải là người có thể viết ra những câu thơ, mà thi sĩ là người không thể không viết ra những câu thơ". Tôi thì muốn thêm rằng đó phải là những câu thơ có độ ám ảnh, bám được vào tâm trí người đọc. Xét trên phương diện này, Đỗ Trung Lai, với Đêm sông Cầu, là một thi sĩ.
Yên Ba
Đỗ Trung Lai làm thơ và thành danh từ lâu. Tuy vậy, nhiều người khi nghe: "Tình yêu có từ nơi đâu - Đi qua năm tháng đợi chờ" trong ca khúc Tình yêu bên dòng sông quan họ - cũng không biết rằng ca từ của bài này chính là dựa trên bài thơ Đêm sông Cầu của Đỗ Trung Lai.
Anh qua sông Hồng sông Đuống - Mùa mưa nước bọt đỏ ngầu - Không biết ở nơi em ở - Êm êm một khúc sông Cầu. Tôi biết Đỗ Trung Lai không chỉ qua sông Hồng, sông Đuống mà đã đi nhiều nơi, trải qua đủ cả chiến trận lẫn bình yên, ngọt ngào và đắng chát. Nhưng cũng như khi anh viết trong bài Đêm sông Cầu: Ngày mai chặn miền ải Bắc - Tựa lưng vào đêm sông Cầu, những bài thơ của anh thường tựa lưng vào cái mông lung, sương khói trong con người nhà thơ.
Ấy là cảm xúc.
Nói làm thơ mà không có cảm xúc thì đúng là chuyện lạ, nhưng quả thật là trong đời sống thơ mang danh hiện đại hôm nay, cảm xúc, hay nói đúng hơn là cái Tình, đang dần thiếu vắng, trở nên hiếm hoi, bị thay thế bằng những nhân danh cách tân này nọ. Đỗ Trung Lai có lẽ thuộc về số hiếm hoi đó. Viết về một Thăng Long hào hùng mà người đi ngàn năm vẫn còn thương nhớ về, Đỗ Trung Lai có những khổ thơ thật dịu nhẹ.
Có một Thăng Long xa lắm
"Lối xưa, xe ngựa, hồn thu..."
Có một Thăng Long đang thở
Bên ta, từng phút, từng giờ...
Mạch cảm xúc dịu nhẹ luôn ẩn khuất đâu đó sau những câu thơ của Đỗ Trung Lai.Bài Thu cảm của anh, theo tôi, có thể là một trong những kế vị xứng đáng cho những-bài-thơ-thu nổi tiếng Việt Nam của các bậc tiền nhân. "Muống già tiết trời đã lạnh - Nhà vắng ta ngồi nhớ quê - Quê cũng không xa là mấy - Mà dăm bảy tháng chưa về". Khó nhất ở đây chính là sự tiết chế, kiệm lời trước một chủ đề quá quen thuộc luôn quyến rũ người làm thơ mất bình tĩnh bung ra những lời sáo mòn.
Đỗ Trung Lai làm chủ được mình khi viết: "Cây mộc cha trồng thuở trước - Hoa còn trắng như gạo nếp - Dây cát đằng cha cho con - Có còn leo trên bể nước?". Hoặc "Bờ sông đã tiếng ai chặt mía - Hay nhớ nên người bớt xa xôi - Nắng cũ còn trên da tay đấy - Đã nghe ram ráp ở đầu môi" (Thu sang). Không nói về thu mà vẫn thấy như thu vậy.
Trong một bài thơ khác cũng về chủ đề này - Lời bài hát về mùa thu Hà Nội - Đỗ Trung Lai lại "bắt quả tang" được cái cảm xúc tế vi bồn chồn của người thiếu nữ khi biết những bạn đồng trang lứa của mình lên xe hoa: "Mây trắng bay - Trên giời xanh Hà Nội, mây trắng bay - Xe cưới trên đường - Bao cô gái giật mình nghe pháo nổ - Chân trần rón rén bên gương".
Cảm xúc trong thơ Đỗ Trung Lai nghiêng nhiều về phương Đông và tôi nghĩ hầu hết những bài gây được ấn tượng cho tôi trong Đêm sông Cầu đều theo chiều hướng này.
Có lần, Đỗ Trung Lai nói rằng "thi sĩ không phải là người có thể viết ra những câu thơ, mà thi sĩ là người không thể không viết ra những câu thơ". Tôi thì muốn thêm rằng đó phải là những câu thơ có độ ám ảnh, bám được vào tâm trí người đọc. Xét trên phương diện này, Đỗ Trung Lai, với Đêm sông Cầu, là một thi sĩ.
Yên Ba

Đêm sông Cầu
Anh qua sông Hồng, sông Đuống
Mùa mưa giọt nước đỏ ngầu
Không biết ở nơi em ở
Êm êm một khúc sông Cầu.
Tiếng một con tôm búng nước
Vó bè ai cất sau lưng
Sao trời lọt qua mắt lưới
Rơi đầy xuống cả mặt sông
Con sông của người quan họ
Suốt đời nước chảy lơ thơ
Em ơi! Em là cô gái
Từ lâu anh đợi anh chờ.
Em là cô Tấm thảo hiền
Đến giữa đời anh trẩy hội
Tình đã trao nhau êm đềm
Mà vẫn mắt nhìn bối rối.
Sông Cầu khi đầy khi vơi
Chảy ngang qua câu quan họ
Ướt đầm vạt áo bao người
Vạt thương ướt cùng vạt nhớ.
Em nói nhẹ như hơi thở
Anh nghe để nhớ suốt đời:
- Giữ tình yêu như giữ lửa,
Đừng quên, đừng tàn, đừng nguôi!
Tình yêu có từ phương em
Đi qua năm tháng đợi chờ
Tình yêu cũng từ phương anh
Lửa rừng bồn chồn góc núi.
Tình yêu có từ hai ta
Chẳng đủ gần mà giận dỗi
Nhà xa, mặt trận càng xa
Gặp nhau lần nào cũng vội
Ngày mai chắc là nhiều nắng
Nên sao giăng khắp trên đầu
Ngày mai chặn miền ải Bắc
Tựa lưng vào đêm sông Cầu
*********************
Nhạc sĩ Phan Lạc Hoa đã phổ thành ca khúc nổi tiếng “Tình yêu bên dòng sông Quan Họ”.
.
Comment