• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Những bài thơ về Huế

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Những bài thơ về Huế

    Những bài thơ về Huế

    Mong được sự tham gia của các Bạn...

    ***




    Tạm biệt

    Bởi vì em dắt anh lên những ngôi đền cổ
    Chén ngọc giờ chìm đáy sông sâu
    Những lăng tẩm như hoàng hôn chống lại ngày quên lãng
    Mặt trời vàng và mắt em nâu

    Xin chào Huế một lần anh đến
    Ðể ngàn lần anh nhớ trong mơ
    Em rất thực nắng thì mờ ảo
    Xin đừng lầm em với cố đô

    Áo trắng hỡi thuở tìm em không thấy
    Nắng minh mang mấy nhịp Tràng Tiền
    Nón rất Huế nhưng đời không phải thế
    Mặt trời lên từ phía nón em nghiêng

    Nhịp cầu cong và con đường thẳng
    Một đời anh tìm mãi Huế nơi đâu
    Con sông dùng dằng con sông không chảy
    Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu

    Tạm biệt Huế với em là tiễn biệt
    Hải Vân ơi xin người dừng tắt ngọn sao khuya
    Tạm biệt nhé chiếc hôn thầm lặng
    Anh trở về hóa đá phía bên kia

    Huế, tháng 8-1983

    Thu Bồn


    ***
    Dị bản một bài thơ hay về Huế



    Nhà thơ Thu Bồn - Ảnh: Internet

    PHẠM QUANG TRUNG


    Tôi muốn nói đến bài “ Tạm biệt” (hay “ Tạm biệt Huế”) của nhà thơ Thu Bồn. Dẫu đã có nhiều bài thơ hay, rất hay lấy cảm hứng từ Huế, tôi dám quả quyết là nó sẽ vẫn được nhắc tới như là một trong những bài thơ hay nhất. Xin kể một kỷ niệm đẹp riêng với tôi.


    Dạo tháng 10 năm 1998, tôi có kế hoạch đi dạy ở thành phố biển Nha Trang. Ở chung phòng với tôi là hai cán bộ giảng dạy cùng trường, một là nhà sử học, một là nhà vật lý học. Đó là những ngày trời xấu, gió mưa và biển động mạnh. Ngoài giờ lên lớp, chẳng thể đi đâu, chúng tôi ngồi đàm đạo đủ thứ chuyên. Nhiều nhất vẫn là chuyện văn chương. Tôi rất lạ khi được biết cả hai đồng nghiệp của tôi đều thích những bài thơ viết về Huế của Thu Bồn, đến nỗi họ gần như thuộc lòng từ câu đầu đến cuối câu. Trong khi, tôi, người được coi là “ một chuyên gia” văn học, lại chẳng thuộc hết, thế có buồn không! Phó Tiến sĩ sử học Cao Thế Trình kể, dạo anh còn học ở Liên Xô cũ, có lần các thực tập sinh và nghiên cứu sinh Việt Nam ở Matxcơva mời một số nhà thơ trong nước đang bồi dưỡng ở Trường viết văn mang tên M. Gorki đến trao đổi về văn chương. Trước câu hỏi “ Xin chị đánh giá những sáng tác thơ về Huế”, nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ trong tâm sự của mình có ý bảo: Chỉ cần nhắc đến một bài thơ của Thu Bồn là đủ. Một nhà thơ thành đạt lại giàu chất Huế như Lâm Thị Mỹ Dạ đã nói vậy, sao không thể tin cho được. Có lẽ vì thế mà một nhà sử học như anh đã tìm đọc kỹ đến bằng thuộc bài thơ.

    Tuy trong trí nhớ của hai bạn đồng nghiệp của tôi có nhiều chỗ không thật trùng khớp nhau lắm. Thế là sinh ra tranh luận. Tôi thấy nhiều câu quả thật khó hiểu, chẳng hạn: “ Nón rất Huế mà đời không phải thế”. Đó là chưa nói tới những trường hợp có vẻ như mâu thuẫn, ví như: “ Tạm biệt Huế với em là vĩnh biệt”. Thế là, do thói quen nghề nghiệp, vừa về tới Đà Lạt, tôi lập tức tìm tư liệu để làm rõ mối hoài nghi của mình. Tôi mở cuốn “ Một trăm bài thơ tình nhờ em đặt tên” (Nxb Văn Nghệ T.p Hồ Chí Minh ấn hành năm 1992) ra xem. Ở trang 32 tập thơ có bài “ Tạm biệt Huế” của Thu Bồn. Đọc xong, tôi thầm khâm phục trí nhớ, đúng hơn là tình yêu thơ của các bạn đồng nghiệp không cùng chuyên ngành với tôi. Nghĩ mà thấy thêm yêu cái nghề mình đã chọn lựa để hiến thân. Văn chương được nhiều người hoạt động ở những lĩnh vực khác nhau quan tâm, phải thấy đó là nỗi an ủi, khích lệ lớn cho những người làm văn chương. Gần như cùng một ngày,tôi nhận được Tạp chí Sông Hương tháng 11/ 1998. Trong mục ‘ Văn học và Nhà trường” tôi thấy đăng lại bài thơ của Thu Bồn với tiêu đề “ Tạm biệt” cùng lời bình của Trinh Đường. Tôi đọc và thấy không chỉ có tên bài thơ mà 2 bản in có nhiều chỗ khác biệt nhau. Xin được dẫn ra 3 chi tiết đáng lưu ý hơn cả:

    Bản đầu: (a)
    1a Xin chào Huế một lần anh đến
    Để ngàn lần anh nhớ hư vô

    2a Nhịp cầu cong và con đường thẳng
    Một đời anh đi mãi chẳng về đâu

    3a Tạm biệt Huế với em là vĩnh biệt
    Hải Vân ơi xin người đừng tắt ngọn sao khuya.

    Bản sau: (b)
    1b Xin chào Huế một lần anh đến
    Để ngàn lần anh nhớ trong mơ

    2b Nhịp cầu cong và con đường thẳng
    Một đời anh tìm mãi Huế nơi đâu

    3b Tạm biệt Huế với em là tiễn biệt
    Hải Vân ơi xin đừng tắt ngọn sao khuya

    Có lẽ bản sau đã được nhà thơ Trinh Đường biên tập, sửa chữa để đưa vào tuyển “ Thơ Việt thế kỷ 20” chăng? Tôi không có ý định bàn xem bản nào hay bản nào dở mà chỉ muốn giải thích bản đầu theo cách hiểu của riêng tôi. Bài thơ vừa là lời tạm biệt cố đô vừa là lời từ biệt cố nhân (trong bản đầu tác giả đề tặng C, một người cụ thể). Tình riêng và tình chung hòa quyện đến mức khó tách rời. Tôi cho đấy là cái tài của nhà thơ tạo ra cái tầm của bài thơ. Thử đặt một giả thiết nếu chỉ có cái riêng thôi thì sao có nỗi những dòng thơ thăm thẳm ý nghĩa xã hội này:

    Con sông dùng dằng con sông không chảy
    Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu

    Cũng vậy, chính cái riêng đã tiếp sức cụ thể cho cái chung làm nên sự ngỡ ngàng đến ngây ngất trong lòng người đọc ở câu:

    Mặt trời lên từ phía nón em nghiêng

    Đó là những câu thơ xuất thần nhờ cái chung và cái riêng biết nương tựa vào nhau cùng phát sáng. Bởi vậy, hãy xem câu thơ “ em rất thực nắng thì mờ ảo/ Xin đừng lầm em với cố đô” như là một cách nói. Đúng ra “ em” cũng chỉ là một hoài niệm (Mặt trời vàng và mắt em nâu), mặc dù vẫn “ còn vương tơ lòng”, chưa hết những xốn xang buổi đầu:

    Áo trắng hỡi thuở tìm em không thấy
    Nắng minh mang mấy nhịp Tràng Tiền

    Nhiều người khen từ “ minh mang” rất gợi mà cũng rất hợp. “ Minh” là sáng, “ mang” là rộng, dài. Nếu tinh còn nghe thấy cả sự âm vang nữa! Phải là cầu sắt như Tràng Tiền giữa sông Hương êm ả vào giữa một ngày nắng đẹp mới có sự âm vang này. Nhưng dường như đó là sự âm vang trong tâm tưởng, từ xa xăm vọng lại...

    Trong bài thơ hầu như có tất cả những gì được xem là đặc trưng của Cố đô: lăng tẩm, đền đài, sông Hương, cầu Tràng Tiền... Nhưng mọi hình ảnh chừng như là cái cớ để cái tôi trữ tình bộc bạch một mối tình đẹp đã đi qua, vĩnh viễn đi qua dẫu còn nuối tiếc mà không có cách nào trở lại nguyên vẹn như xưa. Tôi nghĩ hãy từ ý tưởng chung ấy mà hiểu bài thơ. Bản đầu in:

    Bởi vì em dắt anh lên những ngôi đền cổ
    Nên chén ngọc giờ chìm dưới đáy sông sâu.

    Có thể từ “ nên” cần được lược bỏ như ở bản sau, nhưng nó giúp ta sáng tỏ được cái tinh thần hoài cổ thấm nhuần trong cả bài thơ đến từng chi tiết. Vậy chẳng có gì là khó hiểu nếu tác giả hạ bút viết:

    Tạm biệt Huế với em là vĩnh biệt

    Ở đây, “ vĩnh biệt” là vĩnh biệt một mối tình đẹp thời hoa niên. Nếu sửa thành “ với em là tiễn biệt” như bản sau thì chỉ được cái nhịp mà không được cái nghĩa. Từ đó, chúng ta cũng có điều kiện lý giải những câu tưởng là bi lụy là vô vọng như: “ Để ngàn lần anh nhớ hư vô”, và “ Một đời anh đi mãi chẳng về đâu”... Một người làm thơ có nghề và có tâm như Thu Bồn chắc không thể lơi lỏng khi dụng bút.

    Xem xét dị bản một bài thơ hay đầy tâm huyết của Thu Bồn về Huế hóa ra rất bổ ích cho tôi trong việc tìm hiểu thơ cũng như cách làm thơ. Xin được chia sẻ cùng các bạn.

    Đà Lạt, 12-98
    P.Q.T


    .


    Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 20-08-2010, 06:59 PM.
    ----------------------------

    Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.
    Similar Threads

  • Thơ Dzạ Lữ Kiều

    TỪNG BƯỚC THẦM

    Con đường vắng
    bước chân êm
    Nghe bờ thương nhớ
    mòn đêm rủ lòng
    Một người đi
    một người trông
    Dường như nước mắt
    chảy trong hồn mình!
    Bao năm rồi
    bước chông chênh
    Ngày thương, tháng nhớ
    cuộc tình bay xa
    Vòng tay nào
    trên sân ga
    Ấm bờ môi mộng
    chưa nhòa đêm mưa
    Giờ em …
    biền biệt ga xưa
    Đi trong gió bụi
    phai mùa tóc thơm
    Chỉ tôi,
    với nỗi cô đơn
    Bước trên đường cũ
    chợt thương… khúc tình!


    Cao Nguyên phố, 24-10-2011
    Dzạ Lữ Kiều

    Comment


    • Thơ Dzạ Lữ Kiều

      KHI YÊU NHAU

      Tôi, vẫn tin lời em
      khi bảo rằng : Yêu tôi!
      Mà không dám thốt thành lời
      bởi lòng tự trọng
      của người con gái mồ côi!
      &
      Tôi cảm ơn em
      những ý nghĩ thật lòng
      nhưng chưa phải là đúng
      khi con tim rung động
      nó vẫn nằm bên trái đó mà!
      ai bảo rằng : nhịp đập không thiết tha
      khi yêu nhau say đắm?
      &
      Con đường vào tình yêu
      có nhiều khi rất ngắn
      nhưng đôi lúc thường thượt đường xa
      phải chăng do trí tuệ nở hoa
      mọi việc xảy ra đều đơn giản
      &
      Tôi yêu em
      không bằng lời hoa mỹ
      mà bằng nhịp đập trái tim
      bằng ánh mắt trìu mến khi nhìn
      bằng chất giọng ru hồn khi đối mặt
      &
      Có một điều rất khác
      là tôi không có nhiều tiền
      không Đô la, không xe hơi, không lừa dối …đảo điên
      chỉ có bàn tay, khối óc và trái tim
      biết thương người đồng loại!

      Cao Nguyên phố, 25-10-2011
      Dzạ Lữ Kiều

      Comment


      • Thơ Dzạ Lữ Kiều

        TA ! CHỈ LÀ …

        Ta chỉ là … chiếc bóng
        Ngủ vòm trời yêu thương
        Không giọt sầu hoen mắt
        Dù khúc tình đơn phương

        Ta chỉ là … hạt cát
        Trôi giữa giòng sông thương
        Đêm nghe hồn dậy sóng
        Đưa ta về cố hương

        Ta chỉ là … cơn gió
        Lạc giữa trời bao la
        Không biết đâu bờ bến
        Ru mãi đời phong ba

        Ta chỉ là … chiếc lá
        Trên cành cây xác xơ
        Phai sắc màu diệp lục
        Trở về đất hoang sơ

        Ta chỉ là … hạt bụi
        Quanh quẩn bên xó nhà
        Nghe tâm hồn thanh thản
        Nhìn tháng ngày trôi qua

        Ta chỉ là … bọt nước
        Dật dờ miền đại dương
        Nghe bến tình réo gọi
        Ô hay, mộng vô thường!

        Ta xin đời … mọi thứ
        Mà nào được mong cầu
        Trải hai bờ mộng thực
        Biết đi đâu - Về đâu ?!

        Cao Nguyên, 30-10-2011
        Dzạ Lữ Kiều
        Đã chỉnh sửa bởi dza lu kieu; 01-11-2011, 06:09 AM.

        Comment


        • Thơ Dzạ Lữ Kiều

          KHI XA EM

          Vết thương trên thể xác
          Chỉ đau đớn thời gian
          Vết thương bằng tinh thần
          Gậm nhấm hồn tạ tàn!

          Ta xin đời điểm tựa
          Bằng ý niệm thời gian
          Đừng để lòng khắc khoải
          Theo ngày tháng võ vàng!

          Hãy trả lại lòng tin
          Cho cuộc đời mong ước
          Khi con chim ngừng hót
          Tìm khoảng trời tự do

          Con tim đang rướm máu
          Vòng tay đã khốc khô
          Mắt nhìn về phía trước
          Mảng màu xanh đợi chờ …

          Phố núi, 01- 11- 2011
          Dzạ Lữ Kiều

          Comment


          • Thơ Dzạ Lữ Kiều

            LẠC MÙA

            Lặn trong nỗi nhớ tôi về
            Gom mùa yêu cũ … lời thề ngày xưa
            Thưở em tình khúc giao mùa
            Nụ hôn chưa trọn, ý chưa thật đầy

            Mắt đời khép nụ thơ ngây
            Lời oanh ríu rít trên cây ngô đồng
            Nghĩ rằng – Tình đã mặn nồng
            Ngờ đâu em vội sang sông … quên đò!

            Trả lại tôi, giọt mật thơ
            Bao năm ấp ủ … Tình hờ, dấu phai!
            Trầu cau – Duyên nợ … ai bày?
            Để tôi chuốt mãi lời cay rượu nồng !

            Đêm nằm nghe sáo sang sông
            Tưởng chừng tiếng sóng vỗ trong tim buồn
            Mai sau lên thác, xuông nguồn
            Tim còn hằn vết yêu thương … lạc mùa!

            Cao Nguyên phố, 07-11-2011
            Dzạ Lữ Kiều

            Comment


            • Thơ Dzạ Lữ Kiều

              BẤT CHỢT MƯA ĐÔNG

              Trời mưa, đẫm mái tóc em
              Trường xa, bước nhỏ, lối quen, đi- về
              Bỗng đâu… mưa phủ tứ bề
              Ùn ùn trút nước chẳng hề tiếc thương

              Nón che đâu kín giọt cuồng
              Cặp sách trước ngực se buồn tóc mai
              Mắt ưu tư… giọt ngắn dài
              Sợ người dưng - cảm! Chiều phai đưa về

              Mẹ cha vặn hỏi nhiêu khê
              Biết đâu câu nói vụng về khổ thân
              Thương em, xin chớ nhìn chằm
              Chỉ thêm tội nghiệp bước chân nặng nề!

              Trống trường vào lớp xa nghe
              Chừng như tiếng bước bên lề vọng theo
              Xin người đừng vói mắt trêu
              “Trời mưa ướt tóc người yêu…tội tình!”

              Cao Nguyên phố, 07-11-2011
              Dzạ Lữ Kiều

              Comment


              • Thơ Dzạ Lữ Kiều

                MƯA HỒNG

                Tôi đưa em về dưới mưa
                Đường đêm nước ngập xao đưa
                Xe lăn qua từng góc phố
                Buốt lạnh theo cơn gió lùa

                Vòng tay em ôm thật chặt
                Sợ giọt mưa xẽ làm đôi
                Mặt dán vào lưng thiêm thiếp
                Ru em giấc ngủ không lời

                Đôi tim cùng hòa nhịp đập
                Trốn vào ngôn ngữ nồng nàn
                Chỉ hai bờ môi sủng nước
                Mắt nhòa lăng kính thời gian

                Đưa em về dưới mưa hồng
                Chưa nói bao điều chờ mong
                Tình yêu rót thầm giọt mật
                Viết thêm trang thơ tình nồng

                Đưa em về mưa níu chân
                Đèn đường soi bóng âm thầm
                Dìu em trú vào hiên vắng
                Giọt mưa trên tóc thẹn thùng!

                Phố núi, 08-11-2011
                Dzạ Lữ Kiều

                Comment


                • Thơ Dzạ Lữ Kiều

                  DÒNG SÔNG VÀ NỖI NHỚ
                  *Tặng người mang tên dòng sông

                  Đi xa … thầm nhớ dòng sông
                  Bao mùa mưa nắng đục trong, lỡ bồi…
                  Bến sông của tuổi thiếu thời
                  Ngày hai buổi tắm, thảnh thơi nô đùa

                  Mặc trời giông bão, nắng mưa
                  Mặc câu hệ lụy sớm trưa, đi về
                  Vẫn còn lưu chút hương quê
                  Ngấm vào da thịt chưa hề mòn phai

                  Ta đi … theo bước tương lai
                  Thời gian đánh mất, tóc phai mấy tầng!
                  Vẫn còn thương mãi dòng sông
                  Chảy vào từng mạch máu hồng qua tim…

                  Em giờ , xa mãi cánh chim
                  Có nghe đêm vọng bên thềm tiếng xưa
                  Cố Đô yêu dấu … Dạ Thưa!
                  “Vẫn còn núi Ngự bên bờ sông Hương…”*

                  *Thơ Bùi Giáng

                  Cao nguyên phố, 16-11-2011

                  Dzạ Lữ Kiều
                  Đã chỉnh sửa bởi dza lu kieu; 15-11-2011, 07:32 PM.

                  Comment


                  • Thơ Dzạ Lữ Kiều

                    Tứ Tuyệt 2 :

                    CHUNG

                    Chim chiều lẻ bạn chơi vơi
                    Tiếng kêu thảm thiết giữa trời bão giông
                    Tình đời một kiếp soi chung
                    Ai đem nước mắt để hong phận người (?!)


                    RIÊNG

                    Thỏng tay vào cõi chợ đời
                    Ngày mưa, tháng nắng góp lời tĩnh say
                    Khôn ngoan kẻ chợ đong đầy
                    Chỉ câu nhân nghĩa trắng tay người cầm


                    TRÔI

                    Đời ta như cánh lục bình
                    Dập duềnh sông nước biết mình về đâu
                    Thầm lòng qua cuộc bể dâu
                    Người đi - Kẻ ở … Ai sầu hơn ai?

                    Phố núi, 20-11-2011
                    Dzạ Lữ Kiều

                    Comment


                    • Thơ Dzạ Lữ Kiều

                      ĐÊM XA NHÀ


                      Đếm nhịp thời gian đêm ngủ lạ
                      Cơn gió lùa về lạnh cóng vòng tay
                      Con tim khốc khô theo từng nhịp thở
                      Lời hẹn hò bổng chốc hóa thơ ngây

                      Ta mãi là con chim quen tổ
                      Mỗi sớm mai vỗ cánh hót bên thềm
                      Nuôi mộng ước một ngày kia tung cánh
                      Giữa biển khơi thả hướng mắt tìm

                      Chút hương lạ từ miền sâu ký ức
                      Chạm vào hồn từng nhát cứa thời gian
                      Dù ai đã một lần gieo ánh mắt
                      Làm hồn ta chao đảo phút dừng chân

                      Và, giấc ngủ thiếp dần theo bến lạ
                      Chỉ còn nghe hơi thở nhịp nhàng đưa
                      Trong tâm thức lời ru bao mộng mị
                      Có lẽ nào em đã đến rồi ư ?

                      Cao nguyên phố, 21-11-2011
                      Dzạ Lữ Kiều

                      Comment


                      • ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi dza lu kieu View Post
                        DÒNG SÔNG VÀ NỖI NHỚ
                        *Tặng người mang tên dòng sông

                        Đi xa … thầm nhớ dòng sông
                        Bao mùa mưa nắng đục trong, lỡ bồi…
                        Bến sông của tuổi thiếu thời
                        Ngày hai buổi tắm, thảnh thơi nô đùa

                        Mặc trời giông bão, nắng mưa
                        Mặc câu hệ lụy sớm trưa, đi về
                        Vẫn còn lưu chút hương quê
                        Ngấm vào da thịt chưa hề mòn phai

                        Ta đi … theo bước tương lai
                        Thời gian đánh mất, tóc phai mấy tầng!
                        Vẫn còn thương mãi dòng sông
                        Chảy vào từng mạch máu hồng qua tim…

                        Em giờ , xa mãi cánh chim
                        Có nghe đêm vọng bên thềm tiếng xưa
                        Cố Đô yêu dấu … Dạ Thưa!
                        “Vẫn còn núi Ngự bên bờ sông Hương…”*

                        *Thơ Bùi Giáng

                        Cao nguyên phố, 16-11-2011

                        Dzạ Lữ Kiều

                        Comment


                        • Thơ Dzạ Lữ Kiều

                          VỀ MIỀN TÂY

                          • Tặng 2 cháu PHONG - HIỀN

                          Đây miền sông nước Cửu Long
                          Bốn mùa mưa nắng đục trong, lỡ bồi
                          Sông Tiền, sông Hậu một thời
                          Cầu treo nhịp võng ru lời nước non


                          Xe băng qua đỉnh cầu cong
                          Gió mây hòa quyện ruỗi rong bốn mùa
                          Tây Đô khúc hát tình xưa
                          Níu tim ta lạc chiều mưa Ninh Kiều!


                          Một thời áo trận phong rêu
                          Giày Saut còn lấm bùn trêu bến phà
                          Giờ con đường thẳng lộ xa
                          Xe lao vun vút vượt qua ruộng đồng


                          Chân trời một cõi mênh mông
                          Phố thành bỏ lại sau lưng bụi mù
                          Ngát hương cây trái đặc thù
                          Ổi, xoài, bưởi, nhãn … theo mùa nước dâng


                          Ta về … say tiếng tình chung
                          Giọng hò Nam bộ trên sông nắng chiều
                          Miền Tây sông nước đáng yêu
                          Khắc vào tim nét mĩ miều Cửu Long

                          • Nhân dịp về dự cưới Hai cháu
                          • Sóc Trăng, 24-11-2011
                          Dzạ Lữ Kiều

                          Comment


                          • Thơ Dzạ Lữ Kiều

                            ĐÊM NGOẠI Ô

                            Đêm Sài Gòn đèn không soi rỏ mặt
                            Em đến tìm …Ta nhận dáng quen xưa
                            Niềm vui mừng hiện lên ánh mắt
                            “Anh mới vào … Sức khỏe đã ổn chưa?”

                            Thôi đi uống cà phê anh nhé
                            Để chúng mình còn giây phút tự do
                            Không ràng buộc bên lề cơm áo
                            Sài Gòn về đêm huyên náo từng giờ

                            Em chở ta đi qua những con phố
                            Cả em và ta chưa hết ngỡ ngàng
                            Quanh quẩn tìm quán cơm bửa tối
                            Như đi tìm lại giấc mơ vàng

                            Sài Gòn đêm phố xe nhộn nhịp
                            Nhưng lắm người đói rách lang thang
                            Chuyện xưa nay ta từng chứng kiến
                            Có lạ gì … phải thế không em?

                            Thôi cứ mặc chuyện đời, có lẽ …
                            Nợ ân tình ta trọn bước mà đi
                            Đường đời nào mấy khi bằng phẳng
                            Thảnh thơi lòng … bằng một tách cà phê!

                            Sài Gòn, 24-11-2011
                            Dzạ Lữ Kiều

                            Comment


                            • Thơ Dzạ Lữ Kiều

                              NHỚ TÂY ĐÔ

                              Ta về sông nước Miền Tây
                              Giọng hò Nam bộ ngất ngây lòng người
                              Đời ta như lục bình trôi
                              Sáng lên, chiều xuống - Đầy vơi thủy triều

                              Gặp em cô gái Ninh Kiều
                              Tự dưng ánh mắt nương theo sóng lùa
                              Mái chèo em thả hững hờ
                              Mà sao giọt mật phù sa cuộn về?!

                              Nhuộm thầm môi, má… bùa mê
                              Cho ta đứng dựa bên lề tháng năm
                              Chờ ngày lúa trổ vàng bông
                              Mùa hoa điên điển trên sông khoe màu

                              Ta nuôi giấc mộng ngày sau
                              Từ con nước vỗ lao xao kênh chiều
                              Cầu tre lắt lẻo đường yêu
                              Tim ta trộm liều thương nhớ dòng sông

                              Mai về phố núi mù trông
                              Câu hò còn đó, mộng lòng mòn phai
                              Lời thơ viết … mãi chưa đầy
                              Xin em đừng để lắt lay … sông buồn!

                              • Nhớ những ngày về Miền Tây
                              • Cao Nguyên phố, 30-11-2011
                              Dzạ Lữ Kiều

                              Comment


                              • Thơ Dzạ Lữ Kiều

                                VỀ QUÊ EM

                                Quê em, miền sông nước
                                Phố thành trọ học xa
                                Ngày mưa, đồng trắng nước
                                Tháng hè, phượng đỏ hoa

                                Nhớ quê …lâu, tìm về
                                Mạn xuồng tay giữ chặt
                                Sợ sóng dồn, chếnh choáng
                                Bạn bè bĩu môi chê …

                                Con nước ròng, nước lớn
                                Mãi bám rễ vào đời
                                Như nỗi lòng dừa, đướt
                                Bên bờ kênh lỡ bồi

                                Ngồi trên xuồng ba lá
                                Kênh, rạch đưa về nhà
                                Máy đuôi tôm cuộn nước
                                Tung từng hạt phù sa

                                Xuồng băng băng rẽ sóng
                                Thương lục bình trôi qua
                                Nhận chìm vào dòng nước
                                Tan tác một đời hoa

                                Quê em như thế đó
                                Cầu khỉ lắt lẻo qua
                                Bàn chân còn dính đất
                                Đi xa … vẫn nhớ nhà!

                                *(Kỷ niệm ngày về Sóc Trăng)
                                Phố núi, 02-12-2011
                                Dzạ Lữ Kiều

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom