• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Những bài thơ về Huế

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Những bài thơ về Huế

    Những bài thơ về Huế

    Mong được sự tham gia của các Bạn...

    ***




    Tạm biệt

    Bởi vì em dắt anh lên những ngôi đền cổ
    Chén ngọc giờ chìm đáy sông sâu
    Những lăng tẩm như hoàng hôn chống lại ngày quên lãng
    Mặt trời vàng và mắt em nâu

    Xin chào Huế một lần anh đến
    Ðể ngàn lần anh nhớ trong mơ
    Em rất thực nắng thì mờ ảo
    Xin đừng lầm em với cố đô

    Áo trắng hỡi thuở tìm em không thấy
    Nắng minh mang mấy nhịp Tràng Tiền
    Nón rất Huế nhưng đời không phải thế
    Mặt trời lên từ phía nón em nghiêng

    Nhịp cầu cong và con đường thẳng
    Một đời anh tìm mãi Huế nơi đâu
    Con sông dùng dằng con sông không chảy
    Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu

    Tạm biệt Huế với em là tiễn biệt
    Hải Vân ơi xin người dừng tắt ngọn sao khuya
    Tạm biệt nhé chiếc hôn thầm lặng
    Anh trở về hóa đá phía bên kia

    Huế, tháng 8-1983

    Thu Bồn


    ***
    Dị bản một bài thơ hay về Huế



    Nhà thơ Thu Bồn - Ảnh: Internet

    PHẠM QUANG TRUNG


    Tôi muốn nói đến bài “ Tạm biệt” (hay “ Tạm biệt Huế”) của nhà thơ Thu Bồn. Dẫu đã có nhiều bài thơ hay, rất hay lấy cảm hứng từ Huế, tôi dám quả quyết là nó sẽ vẫn được nhắc tới như là một trong những bài thơ hay nhất. Xin kể một kỷ niệm đẹp riêng với tôi.


    Dạo tháng 10 năm 1998, tôi có kế hoạch đi dạy ở thành phố biển Nha Trang. Ở chung phòng với tôi là hai cán bộ giảng dạy cùng trường, một là nhà sử học, một là nhà vật lý học. Đó là những ngày trời xấu, gió mưa và biển động mạnh. Ngoài giờ lên lớp, chẳng thể đi đâu, chúng tôi ngồi đàm đạo đủ thứ chuyên. Nhiều nhất vẫn là chuyện văn chương. Tôi rất lạ khi được biết cả hai đồng nghiệp của tôi đều thích những bài thơ viết về Huế của Thu Bồn, đến nỗi họ gần như thuộc lòng từ câu đầu đến cuối câu. Trong khi, tôi, người được coi là “ một chuyên gia” văn học, lại chẳng thuộc hết, thế có buồn không! Phó Tiến sĩ sử học Cao Thế Trình kể, dạo anh còn học ở Liên Xô cũ, có lần các thực tập sinh và nghiên cứu sinh Việt Nam ở Matxcơva mời một số nhà thơ trong nước đang bồi dưỡng ở Trường viết văn mang tên M. Gorki đến trao đổi về văn chương. Trước câu hỏi “ Xin chị đánh giá những sáng tác thơ về Huế”, nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ trong tâm sự của mình có ý bảo: Chỉ cần nhắc đến một bài thơ của Thu Bồn là đủ. Một nhà thơ thành đạt lại giàu chất Huế như Lâm Thị Mỹ Dạ đã nói vậy, sao không thể tin cho được. Có lẽ vì thế mà một nhà sử học như anh đã tìm đọc kỹ đến bằng thuộc bài thơ.

    Tuy trong trí nhớ của hai bạn đồng nghiệp của tôi có nhiều chỗ không thật trùng khớp nhau lắm. Thế là sinh ra tranh luận. Tôi thấy nhiều câu quả thật khó hiểu, chẳng hạn: “ Nón rất Huế mà đời không phải thế”. Đó là chưa nói tới những trường hợp có vẻ như mâu thuẫn, ví như: “ Tạm biệt Huế với em là vĩnh biệt”. Thế là, do thói quen nghề nghiệp, vừa về tới Đà Lạt, tôi lập tức tìm tư liệu để làm rõ mối hoài nghi của mình. Tôi mở cuốn “ Một trăm bài thơ tình nhờ em đặt tên” (Nxb Văn Nghệ T.p Hồ Chí Minh ấn hành năm 1992) ra xem. Ở trang 32 tập thơ có bài “ Tạm biệt Huế” của Thu Bồn. Đọc xong, tôi thầm khâm phục trí nhớ, đúng hơn là tình yêu thơ của các bạn đồng nghiệp không cùng chuyên ngành với tôi. Nghĩ mà thấy thêm yêu cái nghề mình đã chọn lựa để hiến thân. Văn chương được nhiều người hoạt động ở những lĩnh vực khác nhau quan tâm, phải thấy đó là nỗi an ủi, khích lệ lớn cho những người làm văn chương. Gần như cùng một ngày,tôi nhận được Tạp chí Sông Hương tháng 11/ 1998. Trong mục ‘ Văn học và Nhà trường” tôi thấy đăng lại bài thơ của Thu Bồn với tiêu đề “ Tạm biệt” cùng lời bình của Trinh Đường. Tôi đọc và thấy không chỉ có tên bài thơ mà 2 bản in có nhiều chỗ khác biệt nhau. Xin được dẫn ra 3 chi tiết đáng lưu ý hơn cả:

    Bản đầu: (a)
    1a Xin chào Huế một lần anh đến
    Để ngàn lần anh nhớ hư vô

    2a Nhịp cầu cong và con đường thẳng
    Một đời anh đi mãi chẳng về đâu

    3a Tạm biệt Huế với em là vĩnh biệt
    Hải Vân ơi xin người đừng tắt ngọn sao khuya.

    Bản sau: (b)
    1b Xin chào Huế một lần anh đến
    Để ngàn lần anh nhớ trong mơ

    2b Nhịp cầu cong và con đường thẳng
    Một đời anh tìm mãi Huế nơi đâu

    3b Tạm biệt Huế với em là tiễn biệt
    Hải Vân ơi xin đừng tắt ngọn sao khuya

    Có lẽ bản sau đã được nhà thơ Trinh Đường biên tập, sửa chữa để đưa vào tuyển “ Thơ Việt thế kỷ 20” chăng? Tôi không có ý định bàn xem bản nào hay bản nào dở mà chỉ muốn giải thích bản đầu theo cách hiểu của riêng tôi. Bài thơ vừa là lời tạm biệt cố đô vừa là lời từ biệt cố nhân (trong bản đầu tác giả đề tặng C, một người cụ thể). Tình riêng và tình chung hòa quyện đến mức khó tách rời. Tôi cho đấy là cái tài của nhà thơ tạo ra cái tầm của bài thơ. Thử đặt một giả thiết nếu chỉ có cái riêng thôi thì sao có nỗi những dòng thơ thăm thẳm ý nghĩa xã hội này:

    Con sông dùng dằng con sông không chảy
    Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu

    Cũng vậy, chính cái riêng đã tiếp sức cụ thể cho cái chung làm nên sự ngỡ ngàng đến ngây ngất trong lòng người đọc ở câu:

    Mặt trời lên từ phía nón em nghiêng

    Đó là những câu thơ xuất thần nhờ cái chung và cái riêng biết nương tựa vào nhau cùng phát sáng. Bởi vậy, hãy xem câu thơ “ em rất thực nắng thì mờ ảo/ Xin đừng lầm em với cố đô” như là một cách nói. Đúng ra “ em” cũng chỉ là một hoài niệm (Mặt trời vàng và mắt em nâu), mặc dù vẫn “ còn vương tơ lòng”, chưa hết những xốn xang buổi đầu:

    Áo trắng hỡi thuở tìm em không thấy
    Nắng minh mang mấy nhịp Tràng Tiền

    Nhiều người khen từ “ minh mang” rất gợi mà cũng rất hợp. “ Minh” là sáng, “ mang” là rộng, dài. Nếu tinh còn nghe thấy cả sự âm vang nữa! Phải là cầu sắt như Tràng Tiền giữa sông Hương êm ả vào giữa một ngày nắng đẹp mới có sự âm vang này. Nhưng dường như đó là sự âm vang trong tâm tưởng, từ xa xăm vọng lại...

    Trong bài thơ hầu như có tất cả những gì được xem là đặc trưng của Cố đô: lăng tẩm, đền đài, sông Hương, cầu Tràng Tiền... Nhưng mọi hình ảnh chừng như là cái cớ để cái tôi trữ tình bộc bạch một mối tình đẹp đã đi qua, vĩnh viễn đi qua dẫu còn nuối tiếc mà không có cách nào trở lại nguyên vẹn như xưa. Tôi nghĩ hãy từ ý tưởng chung ấy mà hiểu bài thơ. Bản đầu in:

    Bởi vì em dắt anh lên những ngôi đền cổ
    Nên chén ngọc giờ chìm dưới đáy sông sâu.

    Có thể từ “ nên” cần được lược bỏ như ở bản sau, nhưng nó giúp ta sáng tỏ được cái tinh thần hoài cổ thấm nhuần trong cả bài thơ đến từng chi tiết. Vậy chẳng có gì là khó hiểu nếu tác giả hạ bút viết:

    Tạm biệt Huế với em là vĩnh biệt

    Ở đây, “ vĩnh biệt” là vĩnh biệt một mối tình đẹp thời hoa niên. Nếu sửa thành “ với em là tiễn biệt” như bản sau thì chỉ được cái nhịp mà không được cái nghĩa. Từ đó, chúng ta cũng có điều kiện lý giải những câu tưởng là bi lụy là vô vọng như: “ Để ngàn lần anh nhớ hư vô”, và “ Một đời anh đi mãi chẳng về đâu”... Một người làm thơ có nghề và có tâm như Thu Bồn chắc không thể lơi lỏng khi dụng bút.

    Xem xét dị bản một bài thơ hay đầy tâm huyết của Thu Bồn về Huế hóa ra rất bổ ích cho tôi trong việc tìm hiểu thơ cũng như cách làm thơ. Xin được chia sẻ cùng các bạn.

    Đà Lạt, 12-98
    P.Q.T


    .


    Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 20-08-2010, 06:59 PM.
    ----------------------------

    Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.
    Similar Threads

  • Thơ Dzạ Lữ Kiều

    TÌNH KHÚC HUẾ

    • Nhớ Lễ hội Huyền Trân mồng9 tháng Giêng

    Mùa Xuân…
    về Huế
    mưa bay
    Giọt tình rơi
    mãi chưa đầy
    mắt sâu!
    Đường Thành Nội
    nón nghiêng chao
    Vẵng nghe …
    câu nói ngọt ngào
    mô …tê!
    Tự dưng cảm
    muốn theo về
    Con tim
    vết xướt bùa mê
    dại khờ!
    Bao năm rồi
    khúc đường tơ
    Lặng trôi theo
    những câu thơ
    muộn màng!
    Huế còn đó
    hạt mưa giăng
    Nối trang tình sử
    Huyền Trân
    chưa mờ
    Dòng Hương
    nước biếc
    hững hờ
    Có nghe ngày tháng
    vọng bờ
    sử xưa?

    Cao nguyên phố, 05-01-2012
    Dzạ Lữ Kiều

    Comment


    • Thơ Dzạ Lữ Kiều

      LÒNG QUÊ

      Tết nay tôi về Huế
      Tìm lại giòng sông xưa
      Đã bao mùa mưa nắng
      Đêm Xuân nước vỗ bờ

      Huế cơn bấc se lạnh
      Ngày thiếu ánh mặt trời
      Giòng sông nước tím biếc
      Nhủ lòng mãi đầy vơi!

      Đây bến đò Thừa Phủ
      Ngày hai buổi tới trường
      Bao nhiêu lần trông ngóng
      Tà áo dài sang sông

      Đó con đường Lê Lợi
      Ngôi trường màu gạch nung
      Dưới hàng cây phượng rủ
      Vạt cỏ úa phai dần…

      Kỷ niệm xưa còn đó
      Ngôi trường cũ còn đây
      Mà người xa biền biệt
      Tết quê người có hay?

      Đời tôi duyên không nợ
      Nên tình trăn trở vay
      Mình chỉ là con sáo
      Suốt đời hoài xa bay!

      Cao nguyên phố, 07-01-2012
      Dzạ Lữ Kiều

      Comment


      • Thơ Dzạ Lữ Kiều

        VỚI HUẾ


        Chiều Xuân …
        qua nhịp Trường Tiền
        Heo may se
        nỗi buồn riêng
        phận người!
        Gót chân phiêu lãng
        một thời
        Về đây
        lạc giữa nụ cười
        Huế thương!

        Cao nguyên phố, 10-01-2012
        Dzạ Lữ Kiều

        Comment


        • Thơ Dzạ Lữ Kiều

          ƯỚC NGUYỆN ĐẦU XUÂN

          Mùa Xuân tôi về phố núi
          Cúc qùy vàng, ngã lối đi
          Xôn xao lá rừng vẫy gọi
          Lay bay sợi rét thầm thì

          Cao Nguyên tiết trời thay đổi
          Ngày, đêm Xuân trải tình riêng
          Cơn lạnh mơn man da thịt
          Ru người say khúc an nhiên

          Cao Nguyên một thời huyền thoại
          Bốn mùa hoa cỏ đâm chồi
          Xuân sang … mai, cúc … khoe sắc
          Người người đón Tết an vui

          Mấy năm rồi … Xuân vẫn thế
          Cỏ cây xao xác, vàng khô
          Chỉ cần một đóm tàn thuốc
          Tim theo nắng Hạ vỗ bờ!

          Đầu Xuân … lời thầm nguyện ước
          Trả Cao Nguyên xanh núi rừng
          Nhà nhà ươm mầm lộc biếc
          Tiếng cười đầy ắp đầu năm…

          Phố núi, 12-01-2012
          Dzạ Lữ Kiều
          Đã chỉnh sửa bởi dza lu kieu; 08-02-2012, 11:19 PM.

          Comment


          • Thơ Dzạ Lữ Kiều

            NGÀY VỀ HUẾ

            * Tặng H Đ T A, LIDA, Đ H và BẠN BÈ

            Về thăm … xứ Huế chiều Xuân
            Mưa bay lất phất, ngập ngừng lối đi
            Giòng Hương nước mãi thầm thì
            Với đàn bướm trắng những khi tan trường

            Soi thầm đáy nước chiều buông
            Tóc thề quấn quít bước đường em qua
            Chút hương bồ kết vỡ òa
            Khiến tôi bỗng chốc hóa nhà thơ say!

            Bao năm tháng … Đã xa bay!
            Mà hồn giữ mãi ngọt, đầy tuổi yêu
            Giờ bên thành Huế mòn xiêu
            Còn nghe tiếng sóng vỗ chiều tím vương

            Dù xa quê - Chốn mù sương
            Vẫn lưu dấu ấn trên đường lãng du
            Huế ơi! Nét đẹp đặc thù
            Để hồn thơ giữ bao mùa chưa phai!

            Tóc giờ hai nhánh so vai
            Câu hò ru điệu Nam-Ai, thoáng buồn
            Em còn lạc bước tha hương
            Có nghe nỗi nhớ cuối đường tình phai?!

            Cao nguyên phố, 16-01-2012
            Dzạ Lữ Kiều

            Comment


            • Thơ Dzạ Lữ Kiều

              BUỒN VU VƠ

              Tóc giờ
              hai nhánh mù sương
              Lên non
              xuống biển
              còn vương mắt tình
              Phải em
              duyên nợ
              buộc thêm?
              Để tôi… ngày tháng
              chông chênh
              nỗi buồn!

              Phố núi, 18-01-2012
              Dzạ Lữ Kiều

              Comment


              • Thơ Dzạ Lữ Kiều

                NHÁNH TÌNH

                Da diết nhớ! Mưa phùn xứ Huế
                Mỗi độ Xuân về qua nhịp Trường Tiền
                Hồn lãng tữ đã một lần vấp ngã
                Bởi O * ngược chiều che chiếc nón nghiêng

                Ngày xa quê … Vụng về chân sáo
                O tiễn tôi qua những ngõ đường tình
                Gió bấc lạnh, đan bàn tay run rẩy
                Nụ cười buồn, cứ nhói buốt con tim!

                Ba mấy năm rồi! Tôi thầm mang nợ
                Có giọt buồn nào hơn đôi mắt xưa?
                Lòng vẫn nhủ - Sẽ có ngày gặp lại
                Dỗ ân tình sau từng bước bơ vơ!

                Dòng Hương đó… vẫn lững lờ xuôi biển
                Qua bao mùa mưa nắng, đầy vơi
                Để tình O – Xuân tròn miên viễn
                Nhìn bầu trời, mây nhạt đường trôi!

                • O = Cô ( tiếng địa phương Thừa Thiên Huế)
                • Cao nguyên phố, 19-01-2012
                Dzạ Lữ Kiều

                Comment


                • Thơ Dzạ Lữ Kiều

                  GIAO THỪA

                  Nao nức giữa đêm đón Giao Thừa
                  Bàn thờ nghi ngút khói hương đưa
                  Thời khắc đã điểm – Năm mới đến
                  Rón rén nàng Thơ - Vẫy tay chờ…

                  Khai bút đầu năm Nhâm Thìn – 2012
                  Dzạ Lữ Kiều
                  Đã chỉnh sửa bởi dza lu kieu; 23-01-2012, 04:44 PM.

                  Comment


                  • Thơ Dzạ Lữ Kiều

                    MIỀN TÂY QUÊ EM

                    Gặp em …
                    sông nước miền tây
                    Mắt chao ngợp sóng
                    môi đầy nét hoa
                    Tôi,
                    người lãng tữ … đường xa!
                    Cầu tre lắt lẻo
                    bước qua… ngập ngừng
                    Giá như em
                    nhịp tim chung
                    Tôi dầu
                    có rớt xuống sông
                    vẫn liều
                    Trôi về đến
                    bến Ninh Kiều
                    Hai ta dìu bước
                    sáng chiều … bên nhau!

                    Phố núi, mồng 3 Tết Nhâm Thìn - 2012
                    Dzạ Lữ Kiều

                    Comment


                    • Thơ Dzạ Lữ Kiều

                      CÕI TRỜI HUẾ

                      Ta đã về với Huế
                      Lặng ngắm cổ thành xưa
                      Giòng Hương lạnh tím biếc
                      Sáu vài chìm trong mưa

                      Huế một thời vang bóng
                      Ký ức đầy vàng son
                      Con đường trải hoa gấm
                      “Đại Việt” hồn núi sông

                      Thời gian không dừng lại
                      Nước mãi chảy xuôi giòng
                      Mà lòng người còn giữ
                      Một cõi trời mênh mông

                      Nắng mưa mòn thành quách
                      Vôi, gạch ủ rêu phong
                      Nhưng hồn người dân Huế
                      Còn bao điều ước mong

                      Thành Nội, đừng thả nổi
                      Nhà ngạo nghễ vươn cao
                      Chói chang màu gạch đỏ
                      Phá vỡ hồn ca dao

                      Văn hóa Huế còn đó
                      Lòng người đã quên sao?
                      Tim thầm như đau nhói
                      Ai giữ hồn mai sau (?!)

                      Cố Đô, 26-01-2012
                      Dzạ Lữ Kiều

                      Comment


                      • Thơ Dzạ Lữ Kiều

                        SÂN GA CHIỀU

                        Ta đứng trên sân ga
                        Tiễn người về phương xa
                        Đoàn tàu chưa về bến
                        Con tim nhịp sóng òa

                        Cầm tay nhau bịn rịn
                        Tia mắt vời vợi nhòa
                        Nụ hôn thầm bỏng rát
                        Vai đẫm nước mắt sa

                        Ngày mai phương trời lạ
                        Nhịp sống tháng ngày qua
                        Buồn vui không định hướng
                        Từng đêm mòn lời ca

                        Người đi … chiều quên lãng
                        Kẻ ở lại trầm kha
                        Đêm Đông dài run rẩy
                        Hè lịm hồn sương pha!

                        Tiếng còi báo, giục giã …
                        Đèn vàng hắt nhạt nhòa
                        Con tim buồn quặn thắt
                        Vẫy tay tiễn tàu qua

                        Bóng đỗ dài … lầm lũi
                        Bước trên thềm sân ga
                        Con tim còn nhói buốt
                        Về đâu đêm nay? Và …

                        Ga Huế, chiều mồng 8 Tết Nhâm Thìn – 2012
                        Dzạ Lữ Kiều

                        Comment


                        • Thơ Dzạ Lữ Kiều

                          HUẾ VÀ EM

                          Huế chừ
                          mưa bấc tím trời
                          Em, về thăm
                          lạnh!
                          ủ đôi môi gầy
                          Đường vô Thành -nội
                          run tay!
                          Hạt mưa đậu
                          nhánh tóc phai
                          thì thầm
                          Bao năm xa Huế
                          giọng trầm
                          Dạ thưa …
                          nước mắt bao lần
                          đầy – vơi!
                          Nỗi niềm
                          chân sáo mồ côi
                          Nghe trong tiềm thức
                          tình rơi … đôi tà
                          Con tim
                          ru mộng đường xa
                          Lao xao… cơn bấc
                          vỡ òa
                          đêm Xuân
                          Mai dù xa
                          Huế ngàn trùng
                          Làm sao quên
                          những bước chân
                          Em về!

                          Ngày xa Huế, 03-02-2012
                          Dzạ Lữ Kiều

                          Comment


                          • Thơ Dzạ Lữ Kiều

                            TỨ TUYỆT ĐẦU XUÂN

                            XA NHÀ :

                            Đêm Xuân, thui thủi một mình
                            Nghe cơn gió hát trên nhành trúc xao
                            Lòng quê trăm mối tơ nhàu
                            Tình nhà, nợ nước bạc đầu nào hay!


                            TIN NHẮN :

                            Đầu năm, mưa nặng hạt rơi
                            Bạn bè… người đợi, kẻ mời chung vui
                            Đường nhòe, bấc lạnh tê môi
                            Đi thì ướt, ở nhà thời buồn tênh!


                            HUẾ – NĂM DU LỊCH – 2012 :

                            Ta, một đời lãng tữ
                            Mang niềm riêng tự hào
                            Huế xưa … bao lễ hội
                            Đỉnh cao hồn ca dao

                            Cố Đô, 28-01-2012
                            Dzạ Lữ Kiều

                            Comment


                            • Thơ Dzạ Lữ Kiều

                              TỨ TUYỆT
                              XUÂN NHÂM THÌN


                              XUÂN QUÊ :


                              Đưa tay vốc nước sông Hương
                              Chạm vào cơn rét thấu xương. Hít hà!
                              Bao năm rồi … Xa quê nhà
                              Đâu còn biết được lạnh già*, nắng non!

                              *Lạnh già = rét


                              HẸN :

                              Tình em, mỏng sợi ca dao
                              Khâu vào nỗi nhớ gầy hao tháng ngày
                              Dỗ tôi mưa nắng, đọa đày…
                              Con tim rướm máu từng giây phút chờ!


                              Cố Đô Huế, 04-02-2012
                              Dzạ Lữ Kiều

                              Comment


                              • Thơ Dzạ Lữ Kiều

                                RƯỢU VÀ EM

                                Giọt rượu đầu năm cay đắng nhiều
                                Sao anh không uống men tình yêu
                                Cho đời quên lãng đi năm tháng
                                Cuộc sống vô tư khúc nắng chiều!

                                Rượu đâu phải là suối đam mê
                                Anh có lường được nỗi tái tê
                                Tình nhân cũ! Đã không quên được…
                                Uống làm chi với kẻ bội thề ?

                                Rượu thấm dần … Vỡ men tình yêu
                                Kể từ khi anh uống thật nhiều
                                Ma men kia làm hoen thể xác
                                Tĩnh hay mê …Đêm cũng bội thề!

                                Đừng bào chữa- Rượu tình rượu nghĩa
                                Uống say đi, mắt đỏ hoe liền!
                                Lời của anh, chẳng còn giá trị
                                Bạn bè anh và luôn cả em!

                                Phố núi, 07-2-2012
                                Dzạ Lữ Kiều

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom