• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Những bài thơ về Huế

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Những bài thơ về Huế

    Những bài thơ về Huế

    Mong được sự tham gia của các Bạn...

    ***




    Tạm biệt

    Bởi vì em dắt anh lên những ngôi đền cổ
    Chén ngọc giờ chìm đáy sông sâu
    Những lăng tẩm như hoàng hôn chống lại ngày quên lãng
    Mặt trời vàng và mắt em nâu

    Xin chào Huế một lần anh đến
    Ðể ngàn lần anh nhớ trong mơ
    Em rất thực nắng thì mờ ảo
    Xin đừng lầm em với cố đô

    Áo trắng hỡi thuở tìm em không thấy
    Nắng minh mang mấy nhịp Tràng Tiền
    Nón rất Huế nhưng đời không phải thế
    Mặt trời lên từ phía nón em nghiêng

    Nhịp cầu cong và con đường thẳng
    Một đời anh tìm mãi Huế nơi đâu
    Con sông dùng dằng con sông không chảy
    Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu

    Tạm biệt Huế với em là tiễn biệt
    Hải Vân ơi xin người dừng tắt ngọn sao khuya
    Tạm biệt nhé chiếc hôn thầm lặng
    Anh trở về hóa đá phía bên kia

    Huế, tháng 8-1983

    Thu Bồn


    ***
    Dị bản một bài thơ hay về Huế



    Nhà thơ Thu Bồn - Ảnh: Internet

    PHẠM QUANG TRUNG


    Tôi muốn nói đến bài “ Tạm biệt” (hay “ Tạm biệt Huế”) của nhà thơ Thu Bồn. Dẫu đã có nhiều bài thơ hay, rất hay lấy cảm hứng từ Huế, tôi dám quả quyết là nó sẽ vẫn được nhắc tới như là một trong những bài thơ hay nhất. Xin kể một kỷ niệm đẹp riêng với tôi.


    Dạo tháng 10 năm 1998, tôi có kế hoạch đi dạy ở thành phố biển Nha Trang. Ở chung phòng với tôi là hai cán bộ giảng dạy cùng trường, một là nhà sử học, một là nhà vật lý học. Đó là những ngày trời xấu, gió mưa và biển động mạnh. Ngoài giờ lên lớp, chẳng thể đi đâu, chúng tôi ngồi đàm đạo đủ thứ chuyên. Nhiều nhất vẫn là chuyện văn chương. Tôi rất lạ khi được biết cả hai đồng nghiệp của tôi đều thích những bài thơ viết về Huế của Thu Bồn, đến nỗi họ gần như thuộc lòng từ câu đầu đến cuối câu. Trong khi, tôi, người được coi là “ một chuyên gia” văn học, lại chẳng thuộc hết, thế có buồn không! Phó Tiến sĩ sử học Cao Thế Trình kể, dạo anh còn học ở Liên Xô cũ, có lần các thực tập sinh và nghiên cứu sinh Việt Nam ở Matxcơva mời một số nhà thơ trong nước đang bồi dưỡng ở Trường viết văn mang tên M. Gorki đến trao đổi về văn chương. Trước câu hỏi “ Xin chị đánh giá những sáng tác thơ về Huế”, nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ trong tâm sự của mình có ý bảo: Chỉ cần nhắc đến một bài thơ của Thu Bồn là đủ. Một nhà thơ thành đạt lại giàu chất Huế như Lâm Thị Mỹ Dạ đã nói vậy, sao không thể tin cho được. Có lẽ vì thế mà một nhà sử học như anh đã tìm đọc kỹ đến bằng thuộc bài thơ.

    Tuy trong trí nhớ của hai bạn đồng nghiệp của tôi có nhiều chỗ không thật trùng khớp nhau lắm. Thế là sinh ra tranh luận. Tôi thấy nhiều câu quả thật khó hiểu, chẳng hạn: “ Nón rất Huế mà đời không phải thế”. Đó là chưa nói tới những trường hợp có vẻ như mâu thuẫn, ví như: “ Tạm biệt Huế với em là vĩnh biệt”. Thế là, do thói quen nghề nghiệp, vừa về tới Đà Lạt, tôi lập tức tìm tư liệu để làm rõ mối hoài nghi của mình. Tôi mở cuốn “ Một trăm bài thơ tình nhờ em đặt tên” (Nxb Văn Nghệ T.p Hồ Chí Minh ấn hành năm 1992) ra xem. Ở trang 32 tập thơ có bài “ Tạm biệt Huế” của Thu Bồn. Đọc xong, tôi thầm khâm phục trí nhớ, đúng hơn là tình yêu thơ của các bạn đồng nghiệp không cùng chuyên ngành với tôi. Nghĩ mà thấy thêm yêu cái nghề mình đã chọn lựa để hiến thân. Văn chương được nhiều người hoạt động ở những lĩnh vực khác nhau quan tâm, phải thấy đó là nỗi an ủi, khích lệ lớn cho những người làm văn chương. Gần như cùng một ngày,tôi nhận được Tạp chí Sông Hương tháng 11/ 1998. Trong mục ‘ Văn học và Nhà trường” tôi thấy đăng lại bài thơ của Thu Bồn với tiêu đề “ Tạm biệt” cùng lời bình của Trinh Đường. Tôi đọc và thấy không chỉ có tên bài thơ mà 2 bản in có nhiều chỗ khác biệt nhau. Xin được dẫn ra 3 chi tiết đáng lưu ý hơn cả:

    Bản đầu: (a)
    1a Xin chào Huế một lần anh đến
    Để ngàn lần anh nhớ hư vô

    2a Nhịp cầu cong và con đường thẳng
    Một đời anh đi mãi chẳng về đâu

    3a Tạm biệt Huế với em là vĩnh biệt
    Hải Vân ơi xin người đừng tắt ngọn sao khuya.

    Bản sau: (b)
    1b Xin chào Huế một lần anh đến
    Để ngàn lần anh nhớ trong mơ

    2b Nhịp cầu cong và con đường thẳng
    Một đời anh tìm mãi Huế nơi đâu

    3b Tạm biệt Huế với em là tiễn biệt
    Hải Vân ơi xin đừng tắt ngọn sao khuya

    Có lẽ bản sau đã được nhà thơ Trinh Đường biên tập, sửa chữa để đưa vào tuyển “ Thơ Việt thế kỷ 20” chăng? Tôi không có ý định bàn xem bản nào hay bản nào dở mà chỉ muốn giải thích bản đầu theo cách hiểu của riêng tôi. Bài thơ vừa là lời tạm biệt cố đô vừa là lời từ biệt cố nhân (trong bản đầu tác giả đề tặng C, một người cụ thể). Tình riêng và tình chung hòa quyện đến mức khó tách rời. Tôi cho đấy là cái tài của nhà thơ tạo ra cái tầm của bài thơ. Thử đặt một giả thiết nếu chỉ có cái riêng thôi thì sao có nỗi những dòng thơ thăm thẳm ý nghĩa xã hội này:

    Con sông dùng dằng con sông không chảy
    Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu

    Cũng vậy, chính cái riêng đã tiếp sức cụ thể cho cái chung làm nên sự ngỡ ngàng đến ngây ngất trong lòng người đọc ở câu:

    Mặt trời lên từ phía nón em nghiêng

    Đó là những câu thơ xuất thần nhờ cái chung và cái riêng biết nương tựa vào nhau cùng phát sáng. Bởi vậy, hãy xem câu thơ “ em rất thực nắng thì mờ ảo/ Xin đừng lầm em với cố đô” như là một cách nói. Đúng ra “ em” cũng chỉ là một hoài niệm (Mặt trời vàng và mắt em nâu), mặc dù vẫn “ còn vương tơ lòng”, chưa hết những xốn xang buổi đầu:

    Áo trắng hỡi thuở tìm em không thấy
    Nắng minh mang mấy nhịp Tràng Tiền

    Nhiều người khen từ “ minh mang” rất gợi mà cũng rất hợp. “ Minh” là sáng, “ mang” là rộng, dài. Nếu tinh còn nghe thấy cả sự âm vang nữa! Phải là cầu sắt như Tràng Tiền giữa sông Hương êm ả vào giữa một ngày nắng đẹp mới có sự âm vang này. Nhưng dường như đó là sự âm vang trong tâm tưởng, từ xa xăm vọng lại...

    Trong bài thơ hầu như có tất cả những gì được xem là đặc trưng của Cố đô: lăng tẩm, đền đài, sông Hương, cầu Tràng Tiền... Nhưng mọi hình ảnh chừng như là cái cớ để cái tôi trữ tình bộc bạch một mối tình đẹp đã đi qua, vĩnh viễn đi qua dẫu còn nuối tiếc mà không có cách nào trở lại nguyên vẹn như xưa. Tôi nghĩ hãy từ ý tưởng chung ấy mà hiểu bài thơ. Bản đầu in:

    Bởi vì em dắt anh lên những ngôi đền cổ
    Nên chén ngọc giờ chìm dưới đáy sông sâu.

    Có thể từ “ nên” cần được lược bỏ như ở bản sau, nhưng nó giúp ta sáng tỏ được cái tinh thần hoài cổ thấm nhuần trong cả bài thơ đến từng chi tiết. Vậy chẳng có gì là khó hiểu nếu tác giả hạ bút viết:

    Tạm biệt Huế với em là vĩnh biệt

    Ở đây, “ vĩnh biệt” là vĩnh biệt một mối tình đẹp thời hoa niên. Nếu sửa thành “ với em là tiễn biệt” như bản sau thì chỉ được cái nhịp mà không được cái nghĩa. Từ đó, chúng ta cũng có điều kiện lý giải những câu tưởng là bi lụy là vô vọng như: “ Để ngàn lần anh nhớ hư vô”, và “ Một đời anh đi mãi chẳng về đâu”... Một người làm thơ có nghề và có tâm như Thu Bồn chắc không thể lơi lỏng khi dụng bút.

    Xem xét dị bản một bài thơ hay đầy tâm huyết của Thu Bồn về Huế hóa ra rất bổ ích cho tôi trong việc tìm hiểu thơ cũng như cách làm thơ. Xin được chia sẻ cùng các bạn.

    Đà Lạt, 12-98
    P.Q.T


    .


    Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 20-08-2010, 06:59 PM.
    ----------------------------

    Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.
    Similar Threads

  • Tho Dzạ Lữ Kiều

    TÌNH NHẶT

    Tôi gặp em trên chuyến tàu di tản
    Từ Huế vào Đà Nẵng một chiều xuân
    Ngồi bên nhau mà ý tưởng triều dâng
    Tàu HQ * ngã nghiêng theo sóng bạc

    Biển Thuận An mưa phùn hòa gió bấc
    Dựa vào nhau sưởi ấm mảnh thân gầy
    Áo măng tô choàng không ấm bờ vai
    Nên cơn rét lắt lay đôi môi tái

    Em trải qua những phút giây kinh hãi
    Chồng chết, con thơ … vụng dại tuổi đời
    Hai mươi xuân làm thiếu phụ khóc – cười
    Không người chở che, không nơi nương tựa!

    Dù con tim mãi từng đêm trăn trở
    Có thể yêu người lần nữa được không?
    Cuộc sống đói no, ai biết cho lòng
    Chỉ nước mắt hòa chung tim rỉ máu …

    Tôi chàng chiến binh – Giày Saut áo trận
    Vẫn mang trong lòng một cánh chim trời
    Đi giữa cuộc đời đùm - nhặt – tình – rơi
    Hòa chung nước mắt trong thời loạn ly!

    * Hải Quân
    • Phóng tác theo truyện ngắn “ XÔN XAO KÝ ỨC”
    Cao nguyên phố, 10-6-2012
    Dzạ Lữ Kiều

    Comment


    • Tho Dzạ Lữ Kiều

      MÃI TRONG MƠ

      Ta đi nhặt nụ tình rơi
      Ngày em đuối mắt bên trời nhớ thương
      Con tim lạc chốn mù sương
      Suối tình sa mạc trên đường ruỗi rong

      Ưu tư ngủ đỉnh dốc lòng
      Bờ môi khát, lịm …nối vòng tay ôm
      Đời không duyên nợ, tình buông
      Trăm năm chờ khúc nghê thường … nghẹn - phai!

      Vẫn mơ dấu cũ gót hài
      Lạc vào nỗi nhớ, ngủ say giấc nồng
      Ru ta từng bước thủy chung
      Gắn lên môi nụ hôn thầm … dấu yêu!

      Cao nguyên phố, 12-6-2012
      Dzạ Lữ Kiều

      Comment


      • Tho Dzạ Lữ Kiều

        NEO

        Cắm sào
        em để thuyền … trôi!
        Cắm duyên
        em buộc tim tôi
        neo tình
        Đời tôi
        lạc chợ - trôi đình
        Em đừng buồn
        trách
        bến mình…
        vô duyên!

        Cao nguyên phố, 16-6-2012
        Dzạ Lữ Kiều

        Comment


        • gop y

          dza lu kieu tho va truyen ngan hay doc cung tot nhung ma sai loi chinh ta nhieu qua kho chiu vay dza lu kieu de y 1 chut den loi chinh ta thi hoantoan hon. toi gop y chan thanh do khg dươc tu ai nhe rat cam on

          Comment


          • Lời cảm ơn

            Cảm ơn Bich Liên 101046 đã góp ý và đọc bàii. Mình sẽ cố gắng sửa chửa, mong sẽ là nhịp cầu nối tình bạn dài hơn! Tình thân
            Dzạ Lữ Kiều

            Comment


            • Tho Dzạ Lữ Kiều

              GHÉ

              Ghé tim em
              một chút thôi
              Mà – đời thơ
              đã …
              rối bời
              từng đêm!
              Huống hồ
              giữ nốt con tim
              E rằng
              chớp bể…
              mưa nguồn
              khổ tôi!

              Cao nguyên phố, 18-6-2012
              Dzạ Lữ Kiều

              Comment


              • Tho Dzạ Lữ Kiều

                SAU MÙA THI

                Ngày xa trường … Vấn vương tà áo tím
                Lòng chợt buồn – Đã đến lúc chia tay
                Lớp học đó … Ươm thật đầy kỷ niệm
                Bạn bè, Thầy Cô – Cạn giọt mắt cay!

                Ai để lại, dấu giày trên thảm cỏ
                Gốc phượng già – Ai khắc vội tên nhau
                Rồi mai đây … Dấu ấn mãi hằn sâu
                Con tim nhỏ - Nỗi đau nào chất chứa?

                Cánh chim lạc giữa dòng đời bão tố
                Vẫn mong quay về bến đổ tình yêu
                Nhìn nắng vô tư, lặn đáy mắt chiều
                Hòa sắc tím phiêu bồng theo trăng loãng

                Mai tất cả … Sẽ trôi vào dĩ vãng
                Ký ức xưa – Gậm nhấm mãi trong lòng
                Thuyền ra khơi … Có nghe hồn tiếng sóng
                Vỗ vào bờ - Từng hạt cát vàng ươm…

                Cao nguyên phố, 20-6-2012
                Dzạ Lữ Kiều

                Comment


                • Tho Dzạ Lữ Kiều

                  VOỌC CÁT

                  Em khắc lên cát tuổi thơ
                  Với bao ý tưởng nối bờ tương lai
                  Đây cung điện – Đó đền đài
                  Ngai vàng, cung cấm, sông dài, núi cao …

                  Một mình … Xây, phá, đắp, đào
                  Không cần ai… Nối tay vào, lời ra
                  Thênh thang một cõi gần - xa
                  Giang sơn, gấm vóc . Vỡ òa niềm vui

                  Xem đời huyễn mộng mà thôi!
                  Vẫy tay xóa sạch – Lỡ bồi ngại chi
                  Đời vẫn thế ! Thản nhiên đi
                  Hai bờ… Mộng – Ảo. Quyền uy tay ngà

                  Em, hồn Thiên tử lòng ta
                  Dù trăm năm có đày ra biên thùy
                  Vẫn tin phép tắc trị vì
                  Kiêm tài thao lược, từ khi voọc đời!

                  Cao nguyên phố, 23-6-2012
                  Dzạ Lữ Kiều

                  Comment


                  • Tho Dzạ Lữ Kiều

                    EM … THƠ

                    Lặng thầm…
                    trên cánh đồng thơ
                    Hương vương suối tóc
                    nối bờ yêu thương
                    Ngày xa em
                    vọng đêm trường
                    Tôi – như cánh én
                    lạc đường mùa Xuân
                    Quay về chốn cũ …
                    bỗng dưng
                    Thấy mình xa lạ
                    trên vùng trời thơ
                    Lạc em
                    tôi… hóa ngu ngơ
                    Lạt tôi,
                    nửa mảnh tim
                    thừa …
                    chạm nhau!

                    Cao nguyên phố, 25-6-2012
                    Dzạ Lữ Kiều

                    Comment


                    • Tho Dzạ Lữ Kiều

                      RỖNG

                      Lạc tình
                      năm tháng ngây ngô
                      Lạt em
                      nước mắt từng giờ
                      khổ tôi
                      Đường về ân nghĩa
                      xa xôi
                      Cau khô – trầu héo
                      nhạt vôi – mong gì?
                      Đường không nắng
                      mưa bất kỳ
                      Làm sao
                      ủ được tim
                      khi trái lòng?
                      Tôi, còn …
                      vay nợ tang bồng
                      Đời thơ vụng
                      có mấy lần
                      được yêu?
                      Đường đời …
                      gió – bão, muôn chiều
                      Thôi … Đem tim rỗng
                      đánh liều cuộc chơi!

                      Cao nguyên phố, 27-6-2012
                      Dzạ Lữ Kiều

                      Comment


                      • Tho Dzạ Lữ Kiều

                        MƯA HUẾ 2

                        Mưa chi xứ Huế thâm trầm
                        Cây ngơ ngẩn rũ, ngói bầm rêu xanh
                        Đường ra phố thị, vắng tanh
                        Bước chân ai thả che vành nón nghiêng

                        Hạt mưa đậu nhánh tóc huyền
                        Mân mê tà áo mưa chuyền sang tay
                        Trời mờ đục… Gió bấc lay!
                        Chao ơi … Cái lạnh thấm, say từng hồi

                        Mưa rả rích, mưa tím trời
                        Mưa xuyên kẻ tóc, mưa trôi vào hồn
                        Tôi người xa xứ bồn chồn
                        Sợ mưa nặng hạt rơi mòn chân em

                        Mai này qua ngõ đường quen
                        Mưa hoài ngập lối, sợ quên nắng vàng
                        Đường tình dẫu bước thênh thang
                        Đêm về xa Huế …Nhớ làn mưa tim!

                        Cao nguyên phố, 07-7-2012
                        Dzạ Lữ Kiều

                        Comment


                        • Tho Dzạ Lữ Kiều

                          HỒ TỊNH TÂM
                          • Tặng Hoàng Hôn

                          Tịnh Tâm … Tôi về một sớm
                          Sương nhòe từng mãng bờ rêu
                          Mùa Thu mây trời trong vắt
                          Sen bừng sức sống … Nắng trêu !

                          Đã bao mùa trăng chờ đợi
                          Hương vương theo sợi nắng chiều
                          Em ơi, con đường Thành Nội
                          Nghe trong tâm động bao điều

                          Em xa … nỗi niềm thương nhớ
                          Tình như con sóng trườn đi
                          Huế quên một thời bom đạn
                          “Bồng Lai Đảo” nét xuân thì

                          Em xa rồi … Quên hay nhớ
                          Nước hồ đã hết đục trong
                          Một đời còn hương tình Huế
                          Trăm hoa ngát tự đáy lòng!

                          Cao nguyên phố, 09-7-2012
                          Dzạ Lữ Kiều

                          QUA THÀNH NỘI
                          Trầm mặc mưa nhòa thành quách cỗ
                          Lung linh giọt nước đọng Hoàng cung
                          Chiều nghiêng tím biếc màu rêu phủ
                          Ngọn gió vàng chao giữa sân rồng

                          CHÙA DIỆU ĐẾ
                          Nao lòng khi viếng cảnh chùa xưa
                          Tam quan hờ hững gió cợt đùa
                          Vẵng tiếng chuông chiều ngân nga giục
                          Chạnh lòng lữ khách bước trong mưa
                          Dzạ Lữ Kiều ( Thơ trong hộc bàn)

                          Comment



                          • Thơ chú làm hay quá

                            Comment


                            • Lời cảm ơn

                              Cảm ơn Hoàng Hôn đã chia sẻ những nỗi niềm với DLK, hy vọng HH sẽ đọc nhiều về Huế. Tình thân ! Dzạ Lữ Kiều

                              Comment


                              • Tho Dzạ Lữ Kiều

                                THƠ TỨ TUYỆT th7 – 2012

                                HÈ VỀ :

                                Đóa phượng hồng im lìm trên ghế đá
                                Chờ gió lên lén ngoặc hướng đường bay
                                Dù tháng Hạ có đong đầy nước mắt
                                Tuổi học trò đã đến lúc chia tay!

                                THÂN CÒ :

                                Một con cò trắng giữa đồng
                                Trầm tư dáng mẹ, lội dòng nước sâu
                                Cò ơi… Mưa nắng về đâu?
                                Mênh mông trời nước nỗi đau thân cò!

                                LỜI BIỂN :

                                Dồn nén lâu rồi khúc thương đau
                                Ta về nghe gió hát cung sầu
                                Giang sơn gấm vóc còn đâu nữa
                                Anh hùng hào kiệt trốn nơi nao?

                                CHE MẶT :

                                Chỉ là ánh mắt bừng sao
                                Tôi đâu biết được người nào hở em ?
                                Mạng che dấu mặt, lời quên
                                Thầm lòng trắng khúc…
                                Lạ - quen
                                Vơi - đầy!

                                Cao nguyên phố, 04-7-2012
                                Dzạ Lữ Kiều

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom