• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Những bài thơ về Huế

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Những bài thơ về Huế

    Những bài thơ về Huế

    Mong được sự tham gia của các Bạn...

    ***




    Tạm biệt

    Bởi vì em dắt anh lên những ngôi đền cổ
    Chén ngọc giờ chìm đáy sông sâu
    Những lăng tẩm như hoàng hôn chống lại ngày quên lãng
    Mặt trời vàng và mắt em nâu

    Xin chào Huế một lần anh đến
    Ðể ngàn lần anh nhớ trong mơ
    Em rất thực nắng thì mờ ảo
    Xin đừng lầm em với cố đô

    Áo trắng hỡi thuở tìm em không thấy
    Nắng minh mang mấy nhịp Tràng Tiền
    Nón rất Huế nhưng đời không phải thế
    Mặt trời lên từ phía nón em nghiêng

    Nhịp cầu cong và con đường thẳng
    Một đời anh tìm mãi Huế nơi đâu
    Con sông dùng dằng con sông không chảy
    Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu

    Tạm biệt Huế với em là tiễn biệt
    Hải Vân ơi xin người dừng tắt ngọn sao khuya
    Tạm biệt nhé chiếc hôn thầm lặng
    Anh trở về hóa đá phía bên kia

    Huế, tháng 8-1983

    Thu Bồn


    ***
    Dị bản một bài thơ hay về Huế



    Nhà thơ Thu Bồn - Ảnh: Internet

    PHẠM QUANG TRUNG


    Tôi muốn nói đến bài “ Tạm biệt” (hay “ Tạm biệt Huế”) của nhà thơ Thu Bồn. Dẫu đã có nhiều bài thơ hay, rất hay lấy cảm hứng từ Huế, tôi dám quả quyết là nó sẽ vẫn được nhắc tới như là một trong những bài thơ hay nhất. Xin kể một kỷ niệm đẹp riêng với tôi.


    Dạo tháng 10 năm 1998, tôi có kế hoạch đi dạy ở thành phố biển Nha Trang. Ở chung phòng với tôi là hai cán bộ giảng dạy cùng trường, một là nhà sử học, một là nhà vật lý học. Đó là những ngày trời xấu, gió mưa và biển động mạnh. Ngoài giờ lên lớp, chẳng thể đi đâu, chúng tôi ngồi đàm đạo đủ thứ chuyên. Nhiều nhất vẫn là chuyện văn chương. Tôi rất lạ khi được biết cả hai đồng nghiệp của tôi đều thích những bài thơ viết về Huế của Thu Bồn, đến nỗi họ gần như thuộc lòng từ câu đầu đến cuối câu. Trong khi, tôi, người được coi là “ một chuyên gia” văn học, lại chẳng thuộc hết, thế có buồn không! Phó Tiến sĩ sử học Cao Thế Trình kể, dạo anh còn học ở Liên Xô cũ, có lần các thực tập sinh và nghiên cứu sinh Việt Nam ở Matxcơva mời một số nhà thơ trong nước đang bồi dưỡng ở Trường viết văn mang tên M. Gorki đến trao đổi về văn chương. Trước câu hỏi “ Xin chị đánh giá những sáng tác thơ về Huế”, nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ trong tâm sự của mình có ý bảo: Chỉ cần nhắc đến một bài thơ của Thu Bồn là đủ. Một nhà thơ thành đạt lại giàu chất Huế như Lâm Thị Mỹ Dạ đã nói vậy, sao không thể tin cho được. Có lẽ vì thế mà một nhà sử học như anh đã tìm đọc kỹ đến bằng thuộc bài thơ.

    Tuy trong trí nhớ của hai bạn đồng nghiệp của tôi có nhiều chỗ không thật trùng khớp nhau lắm. Thế là sinh ra tranh luận. Tôi thấy nhiều câu quả thật khó hiểu, chẳng hạn: “ Nón rất Huế mà đời không phải thế”. Đó là chưa nói tới những trường hợp có vẻ như mâu thuẫn, ví như: “ Tạm biệt Huế với em là vĩnh biệt”. Thế là, do thói quen nghề nghiệp, vừa về tới Đà Lạt, tôi lập tức tìm tư liệu để làm rõ mối hoài nghi của mình. Tôi mở cuốn “ Một trăm bài thơ tình nhờ em đặt tên” (Nxb Văn Nghệ T.p Hồ Chí Minh ấn hành năm 1992) ra xem. Ở trang 32 tập thơ có bài “ Tạm biệt Huế” của Thu Bồn. Đọc xong, tôi thầm khâm phục trí nhớ, đúng hơn là tình yêu thơ của các bạn đồng nghiệp không cùng chuyên ngành với tôi. Nghĩ mà thấy thêm yêu cái nghề mình đã chọn lựa để hiến thân. Văn chương được nhiều người hoạt động ở những lĩnh vực khác nhau quan tâm, phải thấy đó là nỗi an ủi, khích lệ lớn cho những người làm văn chương. Gần như cùng một ngày,tôi nhận được Tạp chí Sông Hương tháng 11/ 1998. Trong mục ‘ Văn học và Nhà trường” tôi thấy đăng lại bài thơ của Thu Bồn với tiêu đề “ Tạm biệt” cùng lời bình của Trinh Đường. Tôi đọc và thấy không chỉ có tên bài thơ mà 2 bản in có nhiều chỗ khác biệt nhau. Xin được dẫn ra 3 chi tiết đáng lưu ý hơn cả:

    Bản đầu: (a)
    1a Xin chào Huế một lần anh đến
    Để ngàn lần anh nhớ hư vô

    2a Nhịp cầu cong và con đường thẳng
    Một đời anh đi mãi chẳng về đâu

    3a Tạm biệt Huế với em là vĩnh biệt
    Hải Vân ơi xin người đừng tắt ngọn sao khuya.

    Bản sau: (b)
    1b Xin chào Huế một lần anh đến
    Để ngàn lần anh nhớ trong mơ

    2b Nhịp cầu cong và con đường thẳng
    Một đời anh tìm mãi Huế nơi đâu

    3b Tạm biệt Huế với em là tiễn biệt
    Hải Vân ơi xin đừng tắt ngọn sao khuya

    Có lẽ bản sau đã được nhà thơ Trinh Đường biên tập, sửa chữa để đưa vào tuyển “ Thơ Việt thế kỷ 20” chăng? Tôi không có ý định bàn xem bản nào hay bản nào dở mà chỉ muốn giải thích bản đầu theo cách hiểu của riêng tôi. Bài thơ vừa là lời tạm biệt cố đô vừa là lời từ biệt cố nhân (trong bản đầu tác giả đề tặng C, một người cụ thể). Tình riêng và tình chung hòa quyện đến mức khó tách rời. Tôi cho đấy là cái tài của nhà thơ tạo ra cái tầm của bài thơ. Thử đặt một giả thiết nếu chỉ có cái riêng thôi thì sao có nỗi những dòng thơ thăm thẳm ý nghĩa xã hội này:

    Con sông dùng dằng con sông không chảy
    Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu

    Cũng vậy, chính cái riêng đã tiếp sức cụ thể cho cái chung làm nên sự ngỡ ngàng đến ngây ngất trong lòng người đọc ở câu:

    Mặt trời lên từ phía nón em nghiêng

    Đó là những câu thơ xuất thần nhờ cái chung và cái riêng biết nương tựa vào nhau cùng phát sáng. Bởi vậy, hãy xem câu thơ “ em rất thực nắng thì mờ ảo/ Xin đừng lầm em với cố đô” như là một cách nói. Đúng ra “ em” cũng chỉ là một hoài niệm (Mặt trời vàng và mắt em nâu), mặc dù vẫn “ còn vương tơ lòng”, chưa hết những xốn xang buổi đầu:

    Áo trắng hỡi thuở tìm em không thấy
    Nắng minh mang mấy nhịp Tràng Tiền

    Nhiều người khen từ “ minh mang” rất gợi mà cũng rất hợp. “ Minh” là sáng, “ mang” là rộng, dài. Nếu tinh còn nghe thấy cả sự âm vang nữa! Phải là cầu sắt như Tràng Tiền giữa sông Hương êm ả vào giữa một ngày nắng đẹp mới có sự âm vang này. Nhưng dường như đó là sự âm vang trong tâm tưởng, từ xa xăm vọng lại...

    Trong bài thơ hầu như có tất cả những gì được xem là đặc trưng của Cố đô: lăng tẩm, đền đài, sông Hương, cầu Tràng Tiền... Nhưng mọi hình ảnh chừng như là cái cớ để cái tôi trữ tình bộc bạch một mối tình đẹp đã đi qua, vĩnh viễn đi qua dẫu còn nuối tiếc mà không có cách nào trở lại nguyên vẹn như xưa. Tôi nghĩ hãy từ ý tưởng chung ấy mà hiểu bài thơ. Bản đầu in:

    Bởi vì em dắt anh lên những ngôi đền cổ
    Nên chén ngọc giờ chìm dưới đáy sông sâu.

    Có thể từ “ nên” cần được lược bỏ như ở bản sau, nhưng nó giúp ta sáng tỏ được cái tinh thần hoài cổ thấm nhuần trong cả bài thơ đến từng chi tiết. Vậy chẳng có gì là khó hiểu nếu tác giả hạ bút viết:

    Tạm biệt Huế với em là vĩnh biệt

    Ở đây, “ vĩnh biệt” là vĩnh biệt một mối tình đẹp thời hoa niên. Nếu sửa thành “ với em là tiễn biệt” như bản sau thì chỉ được cái nhịp mà không được cái nghĩa. Từ đó, chúng ta cũng có điều kiện lý giải những câu tưởng là bi lụy là vô vọng như: “ Để ngàn lần anh nhớ hư vô”, và “ Một đời anh đi mãi chẳng về đâu”... Một người làm thơ có nghề và có tâm như Thu Bồn chắc không thể lơi lỏng khi dụng bút.

    Xem xét dị bản một bài thơ hay đầy tâm huyết của Thu Bồn về Huế hóa ra rất bổ ích cho tôi trong việc tìm hiểu thơ cũng như cách làm thơ. Xin được chia sẻ cùng các bạn.

    Đà Lạt, 12-98
    P.Q.T


    .


    Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 20-08-2010, 06:59 PM.
    ----------------------------

    Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.
    Similar Threads
  • #46

    Gởi M Mít Đặc

    Chào M Mít Đặc! hân hạnh được làm quen với bạn,
    Phó thường dân, mong bạn cho biết quý danh và ở đâu? Kẻo sợ sau này khi đụng nhau sut đầu mẻ trán mới biết là người quen thì ốt dột lắm!
    Xin chân thành cảm ơn Ba Me cháu vì những lời khen ! Tình thân, hẹn gặp lại...
    Dzạ Lữ Kiều
    Đã chỉnh sửa bởi dza lu kieu; 14-10-2010, 10:39 PM.

    Comment

    • #47

      Nợ Tình

      Tôi về nhặt lại mảnh tình
      Thuở em đánh rớt bên đình ngày xưa
      Cái thời mưa nắng giao mùa
      Tình chưa kịp lớn, ý chưa tròn đầy
      Mắt đời khép nụ thơ ngây
      Con tim mộng khát khao đầy mùa trăng
      Nên em còn mãi tình giăng
      Để tôi đứng dựa tháng năm mong chờ
      Mai sau… một phút tình cờ
      Gặp nhau, em bảo rằng chưa lấy chồng
      Tự dưng …tôi nghẹn cả lòng
      Nợ tình trả mãi không xong kiếp này!
      Dzạ Lữ Kiều

      Ý Tưởng Kép

      Cuộc đời ta
      Chưa bao giờ xa bóng
      Từ ngày cất tiếng oa…oa
      Đi – đứng – nằm – ngồi …
      Thảy đều nương tựa
      Đêm ngày
      “hình – bóng” đâu xa
      Nếu một mai
      Bóng hình cách biệt
      Thì ta nghĩ rằng:
      Trời đất đã thăng hoa!
      Dzạ Lữ Kiều

      Comment

      • #48

        ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi dza lu kieu View Post
        Chào M Mít Đặc! hân hạnh được làm quen với bạn,
        Phó thường dân, mong bạn cho biết quý danh và ở đâu? Kẻo sợ sau này khi đụng nhau sut đầu mẻ trán mới biết là người quen thì ốt dột lắm!
        Xin chân thành cảm ơn Ba Me cháu vì những lời khen ! Tình thân, hẹn gặp lại...
        Dzạ Lữ Kiều
        Kính chào bác Dzạ Lữ Kiều ...

        Cháu hiện giờ ở Huê Kỳ , hôm rồi cháu có chui vào trang nhà của bác đọc trộm thơ văn của bác thấy hay ghê ...

        Để khi nào cháu về hỏi Ba , Me của cháu có chép thơ bác ở " Lưu bút ngày xanh " không ?

        Cám ơn bác nhiều hí !
        Đã chỉnh sửa bởi M Mít Đặc; 16-10-2010, 12:52 PM.
        Tôi khám phá ra bí mật của đại dương khi suy niệm về một giọt sương mai.

        Comment

        • #49

          thơ của Dza lữ Kiều

          M. Ban Mê

          Trách chi!
          Thành phố “Buồn Muôn Thưở”*
          Đường sá đi về
          “Bụi Mù Trời”!
          Câu thơ đã viết :
          “Bao Mùa Tuổi”?
          Lời nhủ Ban Mê…
          Thuộc còn nghèo
          Cây không che nỗi con đường vắng!
          Đêm lạc bên thềm
          Gió trăng theo…
          Thuột em!
          Tôi thuộc từng góc hẻm
          Núi trẻ, suối khe…
          Đã tóp teo!

          *“BMT là Ban Mê Thuột, Bụi Mù Trời,Buồn Muôn Thuở,
          Bốn Mùa Thơ, Bao Mùa Tuổi …”
          Dzạ Lữ Kiều

          Comment

          • #50

            Về KonTum

            Gò đất đó … vết tích còn loang lổ
            Dòng sông đây , máu đỏ nhuộm bao ngày
            Nửa thế kỷ ta tìm về chốn cũ
            Vẫn còn nghe âm hưởng vọng nơi đây

            Cây trơ gốc lặng hồn năm tháng gọi
            Nước không xanh để tắm mát cuộc đời
            Đất hoang hóa chỉ còn trơ sỏi đá
            Gió vô tình nên lá chẳng buồn rơi !

            KonTum ơi ! một đời ta nặng nợ
            Giữ trong tim dòng máu đỏ lưu truyền
            Thà làm hạt sương lăn trên phiến lá
            Rơi xuống đất này cho cỏ nhỏ oằn nghiêng .
            Dzạ Lữ Kiều

            Comment

            • #51

              Caûm ôn Ñoàng höông ñaõ gheù thaêm quaùn troï luoäm thuoäm cuûa toâi . Vì töø nhoû ñeán giôø cöù buïi bôø laên loùc , chaúng nôi naøo daùm dung chöùa caùi boä maët ñaùng gheùt naøy . Neáu muoán bieát roõ hôn thì click chuoät vaøo maûnh ñaát thcshoaphubmt.edụvn seõ bieát vaø ñaây laø baøi thô taëng Ñoàng höông .

              Ñeå Traû Lôøi Moät Caâu Hoûi

              Neáu ai hoûi tui laø ngöôøi Hueá ?
              Xin thöa raèng – tui khoâng bieát chi moâ !
              Tai nghe … OÂn Meä tui keå :
              ”Thuaän Thieân Cao Hoaøng Haäư” laø muï O
              Neân tui nghó mình
              Ngöôøi Thöøa Thieân chính hieäu
              Khoâng phaûi doøng F2 gioïng ñieäu
              Maø queâ tui thöôøng goïi moät ngoân töø raát thaâm thuùy
              -Hueá raëc ri !

              * Meï cuûa vua Minh Maïng – Baø Traàn Thò Ñang
              Dzaï Löõ Kieàu

              Anh còn nhớ bài thơ này không?

              Comment

              • #52

                thơ của Dza lữ Kiều

                Nói với Đông Hương

                Răn viết lại lời chi lạ rứa
                Câu thơ mô mà dị rứa hè?
                Chắc hôm trước tui đi mô đó
                Cầm lộn về cái nụ chân quê
                Rứa mới biết là mình dở ẹt
                Người chi mô mà dị chưa tề!
                Mai mốt lợ O mà nói lại
                Vợ tui nghe nỏ biết mô tê!
                Dzạ Lữ Kiều

                Comment

                • #53










                  Cửa Hoàng Thành, anh về nhằm ngày Tết
                  Sao nghe sầu giăng nặng rễ mù u
                  Chiều cũng chẳng đem hoàng hôn ra mắt
                  Em ngày thơ, cô bé cửa trăng tù

                  Vầng trán ngủ dưới tóc mây yểu điệu
                  Anh nương tìm dấu vết mấy tờ thư
                  Chân trời đỏ đôi môi em mười sáu
                  Anh phân vân, lá chết tự bao giờ !

                  Cơn buồn đếm mây bay từ xa tới
                  Bảo với anh, em như hạt mưa phùn
                  Rơi rơi mãi không hẹn ngày ngưng lại
                  Chuyện bắt đầu khi ngõ hẹp trời thương

                  Anh chợt nhớ mấy thúng dâu Truồi ngọt
                  Mỗi lần về, cô bé mắt reo vui
                  Anh hay hứng từng hạt sương đọng giọt
                  Mời cùng anh môi hồng uống trên tay

                  Áo em trắng, dưới gió ngày trời đẹp
                  Anh ngang trường , mơ ngắm, tưởng mây bay
                  Đồng Khánh ơi ! tóc hương ngây vành kẹp
                  Lòng anh say , rượu nếp mới trong ngày

                  Trái đào xinh , hồng má người em nhỏ
                  Mọng ngon lành , cắn nhẹ giữa đường răng
                  Hoa soan tím , tóc em thơm muà hạ
                  Nay nhịp buồn, con ve khóc cùng anh

                  Thế thôi ! anh chừ rày đây mai đó
                  Tết qua rồi ! Em cũng vắng đồi sim
                  Bàn tay ngự trên trang thời gian cũ
                  Mưa phùn dài hằn lên nỗi niềm riêng


                  đht

                  gửi anh Dạ Lữ Kiều , người bạn thân ờ phố cũ
                  Đã chỉnh sửa bởi inou; 26-10-2010, 03:29 AM.

                  Comment

                  • #54

                    thơ của Dzạ Lữ Kiều

                    HÁT CÙNG SỢI TÓC

                    * Về Thương Yêu, người bạn ở phố cũ
                    Mai này, nước mắt tròng quanh
                    Sợi tóc không dựa vai anh thì thầm
                    Làm sao trụ vững đôi chân
                    Bước đi trong cõi phong trần, chông gai

                    Dẫu rằng chiếc bóng ngày mai
                    Theo em suốt quãng đường dài tuổi yêu
                    Thì thôi, em với nắng chiều
                    Song hành cùng giọt sương …liều lạnh vai!

                    Đi qua biển rộng sông dài
                    Sợi tóc theo gió lộng bay muôn chiều
                    Nhiều khi lạc giữa đường yêu
                    Dỗi hờn! không dám ngủ liều vai anh

                    Để rồi … ngày tháng qua nhanh
                    Tóc xanh ngày đó, hóa nhành rong rêu
                    Vai xưa dựa bóng trăng chiều
                    Em còn nghe gió vẫy trêu chúng mình!
                    Dzạ Lữ Kiều
                    Đã chỉnh sửa bởi dza lu kieu; 11-11-2010, 10:40 PM.

                    Comment

                    • #55

                      thơ Dzạ Lữ Kiều

                      HUẾ & EM

                      Lâu quá, ta chưa về thăm Huế
                      Nên con đường lạ lẫm bước chân
                      Cơn gió heo may thấm vào nỗi nhớ
                      Suốt đời ta… Huế còn mãi trong tâm!

                      Ngày đi xa, nắng òa trên ngọn cỏ
                      Làn gió vô tình hất mái tóc tung bay
                      Em Thành-Nội … lướt qua sao chẳng thấy
                      Rồi trách ta hờ hững mối tình đầy!

                      Ta lãng tữ, nên suốt đời oan nghiệt
                      Lầm lẫn nào cũng trả giá cho nhau
                      Mặc lời ta đã bao lần xin lỗi
                      Em không tin câu dịu ngọt ban đầu!

                      Nên ta mãi con ngựa hoang rong duỗi
                      Đi thì nhớ mà ở lại thêm buồn
                      Ta trượt dài lời thề non hẹn biển
                      Và, em thuyền tình tách bến xa hơn!

                      Rồi từ đó…Ta bước vào quân ngũ
                      Áo nhà thơ thay lớp áo phong trần
                      Em xa mãi… ngàn trùng chưa gặp lại
                      Giữa Huế một mình, ta từng bước cô đơn!
                      Dzạ Lữ Kiều

                      Comment

                      • #56

                        thơ Dzạ Lữ Kiều

                        LỐI VỀ

                        Bao năm về lại Cố-đô
                        Dòng sông xưa vẫn lặng lờ tím pha
                        Trường-tiền cong. Chiếc lược ngà
                        Chải trên mái tóc mượt mà …Sông Hương

                        Tình ta, một kiếp tha phương
                        Ngày dài tháng rộng…còn vương câu thề
                        Nỗi niềm lặn đáy sông quê
                        Chút hương tình lạ vỗ về tóc phai

                        Vẫn ưóc mong. Đường tương lai
                        Tìm về lối cũ …( gót hài ngày xưa!)
                        Hoàng-thành phai dấu rêu mưa
                        Còn nghe tiếng trống nhịp mùa cầm canh

                        Ngựa xe rộn rã Kinh-thành
                        Áo hoa ai mặc còn dành chút hương
                        Ta về, lay bóng Tôn nương
                        Cổng thành khép kín, con đường quạnh hiu!

                        Lá vàng rơi…đợi nắng chiều
                        Khẽ khàng nương gió cuốn liều tóc bay
                        Hoàng hôn lịm… bước tĩnh say
                        Ta như lạc giữa trùng vây cuộc đời…

                        Cố-đô ơi, Ta về rồi!
                        Dzạ Lữ Kiều
                        Đã chỉnh sửa bởi dza lu kieu; 15-11-2010, 05:05 AM.

                        Comment

                        • #57

                          Thơ Dzạ Lữ Kiều

                          THẦM…

                          Xa em, mưa nắng chênh vênh
                          Câu thơ rỗng tuếch, ân tình nổi trôi
                          Con đường hoa nắng vàng rơi
                          Gió xuân lay nhẹ góc trời Tịnh-Tâm*

                          Huế còn nắng dải mưa dầm
                          Ngày về rét bấc, tím bầm bờ môi
                          Lạnh trong lòng – Lạnh ngoài trời!
                          Tôi như cánh én lạc loài đường bay

                          Nợ tình năm tháng còn vay
                          Trả bao nhiêu kiếp cho đầy sông xưa?
                          Trường-Tiền ơi, gió vẫy đùa
                          Tung tà áo trắng theo mùa xuân phai!

                          Con đường long não còn đây
                          Trống trường Quốc-Học vọng say tường hồi
                          Xin em Đồng-Khánh tôi ơi
                          Nón nghiêng che mắt…Một thời tôi yêu!
                          *Hồ sen Tịnh-Tâm trong Thành –Nội, Huế
                          Dzạ Lữ Kiều

                          Comment

                          • #58

                            LỐI VỀ QUÊ MẸ

                            Tôi về với Huế
                            đêm mưa
                            Nghe xuân thức giấc
                            vẫy đùa heo may
                            Đưa tay vuốt
                            nhánh tóc gầy
                            Chạm vào da thịt
                            buốt say tình nghèo!
                            Bao năm xa Huế
                            cách đèo
                            Sông Hương, núi Ngự
                            mòn theo nhịp đời
                            Đi về …
                            một cõi riêng tôi
                            Bạn bè
                            lưu lạc khắp trời
                            nhớ quên!
                            Huế ơi,
                            còn lắm nỗi niềm
                            Đi thì nhớ,
                            ở… nghe phiền não ru!
                            Phải chăng… Tôi
                            vụng đường tu?
                            Lối về quê mẹ
                            mịt mù tương lai
                            Ngựa hoang…
                            trải vó dặm dài
                            Đường quen,
                            cảnh lạ
                            dổ hoài bước chân
                            Đời còn đó…
                            khúc tình thân
                            Sao tim tôi
                            giữa đêm xuân
                            chạnh lòng!
                            Dzạ Lữ Kiều

                            Comment

                            • #59

                              Thơ Dzạ Lữ Kiều

                              NGỠ NGÀNG

                              Mới gặp nhau mà trông như đã
                              Ngày nào hai đứa vốn quen thân
                              Trên bến đò ngang chiều nhạt nắng
                              Chờ đò cập bến để sang sông

                              Có thể… cùng xuôi chuyến tàu đêm
                              Bên nhau trò chuyện tìm lãng quên
                              Mệt mõi, chụm đầu…Rồi ngủ thiếp
                              Đến ga rẽ vội. Chẳng lưu tên!

                              Có thể… xe chung chuyến đường dài
                              Vai kề, tay cận chuyện tương lai
                              Em như con sáo trong vườn mộng
                              Ru ngủ đời tôi… Một kiếp trai!

                              Có thể… cùng tắm biển chiều êm
                              Bên nhau so bước chờ trăng lên
                              Em như mây trắng tan trong gió
                              Không chút mảy may lời hẹn nguyền

                              Và, rồi năm tháng bẵng quên đi
                              Chuyện tình vụn vặt nghĩ mà chi
                              Trong tim bỗng dưng không hò hẹn
                              Mà sao ánh mắt rộn xuân thì…
                              Dzạ Lữ Kiều

                              Comment

                              • #60

                                Thơ Dzạ Lữ Kiều

                                LAN MAN TỨ TUYỆT

                                PHƯỢNG & VE:
                                Phượng hồng nở rộ vào hè
                                Xao lòng cảm thấy lời ve chung tình
                                Xác khô vẫn bám trên cành
                                Tình yêu như thế sao đành phụ nhau?

                                XUÂN & MAI:
                                Xuần về, rủ cánh mai vàng
                                Khoe bừng hương sắc, rộn ràng bướm ong
                                Tình yêu hứa hẹn thủy chung
                                Nên mai một dạ theo cùng với xuân

                                MÙA GIÓ CHƯỚNG:
                                Cúc quỳ khoe sắc bên đường
                                Nắng đông phai – gió lạnh… nhường xuân sang
                                Dốc nghiêng ngọn cỏ úa vàng
                                Phải em còn chút điệu đàng … Cao-nguyên?

                                TẾT :
                                Nhặt giùm tôi chút nắng gầy
                                Bên thềm xuân Huế - bao ngày cách xa
                                Gói thêm vài hạt mưa sa
                                Để thấm hương vị quê nhà… nhớ-quên!
                                Dzạ Lữ Kiều

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom