• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Những bài thơ về Huế

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Những bài thơ về Huế

    Những bài thơ về Huế

    Mong được sự tham gia của các Bạn...

    ***




    Tạm biệt

    Bởi vì em dắt anh lên những ngôi đền cổ
    Chén ngọc giờ chìm đáy sông sâu
    Những lăng tẩm như hoàng hôn chống lại ngày quên lãng
    Mặt trời vàng và mắt em nâu

    Xin chào Huế một lần anh đến
    Ðể ngàn lần anh nhớ trong mơ
    Em rất thực nắng thì mờ ảo
    Xin đừng lầm em với cố đô

    Áo trắng hỡi thuở tìm em không thấy
    Nắng minh mang mấy nhịp Tràng Tiền
    Nón rất Huế nhưng đời không phải thế
    Mặt trời lên từ phía nón em nghiêng

    Nhịp cầu cong và con đường thẳng
    Một đời anh tìm mãi Huế nơi đâu
    Con sông dùng dằng con sông không chảy
    Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu

    Tạm biệt Huế với em là tiễn biệt
    Hải Vân ơi xin người dừng tắt ngọn sao khuya
    Tạm biệt nhé chiếc hôn thầm lặng
    Anh trở về hóa đá phía bên kia

    Huế, tháng 8-1983

    Thu Bồn


    ***
    Dị bản một bài thơ hay về Huế



    Nhà thơ Thu Bồn - Ảnh: Internet

    PHẠM QUANG TRUNG


    Tôi muốn nói đến bài “ Tạm biệt” (hay “ Tạm biệt Huế”) của nhà thơ Thu Bồn. Dẫu đã có nhiều bài thơ hay, rất hay lấy cảm hứng từ Huế, tôi dám quả quyết là nó sẽ vẫn được nhắc tới như là một trong những bài thơ hay nhất. Xin kể một kỷ niệm đẹp riêng với tôi.


    Dạo tháng 10 năm 1998, tôi có kế hoạch đi dạy ở thành phố biển Nha Trang. Ở chung phòng với tôi là hai cán bộ giảng dạy cùng trường, một là nhà sử học, một là nhà vật lý học. Đó là những ngày trời xấu, gió mưa và biển động mạnh. Ngoài giờ lên lớp, chẳng thể đi đâu, chúng tôi ngồi đàm đạo đủ thứ chuyên. Nhiều nhất vẫn là chuyện văn chương. Tôi rất lạ khi được biết cả hai đồng nghiệp của tôi đều thích những bài thơ viết về Huế của Thu Bồn, đến nỗi họ gần như thuộc lòng từ câu đầu đến cuối câu. Trong khi, tôi, người được coi là “ một chuyên gia” văn học, lại chẳng thuộc hết, thế có buồn không! Phó Tiến sĩ sử học Cao Thế Trình kể, dạo anh còn học ở Liên Xô cũ, có lần các thực tập sinh và nghiên cứu sinh Việt Nam ở Matxcơva mời một số nhà thơ trong nước đang bồi dưỡng ở Trường viết văn mang tên M. Gorki đến trao đổi về văn chương. Trước câu hỏi “ Xin chị đánh giá những sáng tác thơ về Huế”, nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ trong tâm sự của mình có ý bảo: Chỉ cần nhắc đến một bài thơ của Thu Bồn là đủ. Một nhà thơ thành đạt lại giàu chất Huế như Lâm Thị Mỹ Dạ đã nói vậy, sao không thể tin cho được. Có lẽ vì thế mà một nhà sử học như anh đã tìm đọc kỹ đến bằng thuộc bài thơ.

    Tuy trong trí nhớ của hai bạn đồng nghiệp của tôi có nhiều chỗ không thật trùng khớp nhau lắm. Thế là sinh ra tranh luận. Tôi thấy nhiều câu quả thật khó hiểu, chẳng hạn: “ Nón rất Huế mà đời không phải thế”. Đó là chưa nói tới những trường hợp có vẻ như mâu thuẫn, ví như: “ Tạm biệt Huế với em là vĩnh biệt”. Thế là, do thói quen nghề nghiệp, vừa về tới Đà Lạt, tôi lập tức tìm tư liệu để làm rõ mối hoài nghi của mình. Tôi mở cuốn “ Một trăm bài thơ tình nhờ em đặt tên” (Nxb Văn Nghệ T.p Hồ Chí Minh ấn hành năm 1992) ra xem. Ở trang 32 tập thơ có bài “ Tạm biệt Huế” của Thu Bồn. Đọc xong, tôi thầm khâm phục trí nhớ, đúng hơn là tình yêu thơ của các bạn đồng nghiệp không cùng chuyên ngành với tôi. Nghĩ mà thấy thêm yêu cái nghề mình đã chọn lựa để hiến thân. Văn chương được nhiều người hoạt động ở những lĩnh vực khác nhau quan tâm, phải thấy đó là nỗi an ủi, khích lệ lớn cho những người làm văn chương. Gần như cùng một ngày,tôi nhận được Tạp chí Sông Hương tháng 11/ 1998. Trong mục ‘ Văn học và Nhà trường” tôi thấy đăng lại bài thơ của Thu Bồn với tiêu đề “ Tạm biệt” cùng lời bình của Trinh Đường. Tôi đọc và thấy không chỉ có tên bài thơ mà 2 bản in có nhiều chỗ khác biệt nhau. Xin được dẫn ra 3 chi tiết đáng lưu ý hơn cả:

    Bản đầu: (a)
    1a Xin chào Huế một lần anh đến
    Để ngàn lần anh nhớ hư vô

    2a Nhịp cầu cong và con đường thẳng
    Một đời anh đi mãi chẳng về đâu

    3a Tạm biệt Huế với em là vĩnh biệt
    Hải Vân ơi xin người đừng tắt ngọn sao khuya.

    Bản sau: (b)
    1b Xin chào Huế một lần anh đến
    Để ngàn lần anh nhớ trong mơ

    2b Nhịp cầu cong và con đường thẳng
    Một đời anh tìm mãi Huế nơi đâu

    3b Tạm biệt Huế với em là tiễn biệt
    Hải Vân ơi xin đừng tắt ngọn sao khuya

    Có lẽ bản sau đã được nhà thơ Trinh Đường biên tập, sửa chữa để đưa vào tuyển “ Thơ Việt thế kỷ 20” chăng? Tôi không có ý định bàn xem bản nào hay bản nào dở mà chỉ muốn giải thích bản đầu theo cách hiểu của riêng tôi. Bài thơ vừa là lời tạm biệt cố đô vừa là lời từ biệt cố nhân (trong bản đầu tác giả đề tặng C, một người cụ thể). Tình riêng và tình chung hòa quyện đến mức khó tách rời. Tôi cho đấy là cái tài của nhà thơ tạo ra cái tầm của bài thơ. Thử đặt một giả thiết nếu chỉ có cái riêng thôi thì sao có nỗi những dòng thơ thăm thẳm ý nghĩa xã hội này:

    Con sông dùng dằng con sông không chảy
    Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu

    Cũng vậy, chính cái riêng đã tiếp sức cụ thể cho cái chung làm nên sự ngỡ ngàng đến ngây ngất trong lòng người đọc ở câu:

    Mặt trời lên từ phía nón em nghiêng

    Đó là những câu thơ xuất thần nhờ cái chung và cái riêng biết nương tựa vào nhau cùng phát sáng. Bởi vậy, hãy xem câu thơ “ em rất thực nắng thì mờ ảo/ Xin đừng lầm em với cố đô” như là một cách nói. Đúng ra “ em” cũng chỉ là một hoài niệm (Mặt trời vàng và mắt em nâu), mặc dù vẫn “ còn vương tơ lòng”, chưa hết những xốn xang buổi đầu:

    Áo trắng hỡi thuở tìm em không thấy
    Nắng minh mang mấy nhịp Tràng Tiền

    Nhiều người khen từ “ minh mang” rất gợi mà cũng rất hợp. “ Minh” là sáng, “ mang” là rộng, dài. Nếu tinh còn nghe thấy cả sự âm vang nữa! Phải là cầu sắt như Tràng Tiền giữa sông Hương êm ả vào giữa một ngày nắng đẹp mới có sự âm vang này. Nhưng dường như đó là sự âm vang trong tâm tưởng, từ xa xăm vọng lại...

    Trong bài thơ hầu như có tất cả những gì được xem là đặc trưng của Cố đô: lăng tẩm, đền đài, sông Hương, cầu Tràng Tiền... Nhưng mọi hình ảnh chừng như là cái cớ để cái tôi trữ tình bộc bạch một mối tình đẹp đã đi qua, vĩnh viễn đi qua dẫu còn nuối tiếc mà không có cách nào trở lại nguyên vẹn như xưa. Tôi nghĩ hãy từ ý tưởng chung ấy mà hiểu bài thơ. Bản đầu in:

    Bởi vì em dắt anh lên những ngôi đền cổ
    Nên chén ngọc giờ chìm dưới đáy sông sâu.

    Có thể từ “ nên” cần được lược bỏ như ở bản sau, nhưng nó giúp ta sáng tỏ được cái tinh thần hoài cổ thấm nhuần trong cả bài thơ đến từng chi tiết. Vậy chẳng có gì là khó hiểu nếu tác giả hạ bút viết:

    Tạm biệt Huế với em là vĩnh biệt

    Ở đây, “ vĩnh biệt” là vĩnh biệt một mối tình đẹp thời hoa niên. Nếu sửa thành “ với em là tiễn biệt” như bản sau thì chỉ được cái nhịp mà không được cái nghĩa. Từ đó, chúng ta cũng có điều kiện lý giải những câu tưởng là bi lụy là vô vọng như: “ Để ngàn lần anh nhớ hư vô”, và “ Một đời anh đi mãi chẳng về đâu”... Một người làm thơ có nghề và có tâm như Thu Bồn chắc không thể lơi lỏng khi dụng bút.

    Xem xét dị bản một bài thơ hay đầy tâm huyết của Thu Bồn về Huế hóa ra rất bổ ích cho tôi trong việc tìm hiểu thơ cũng như cách làm thơ. Xin được chia sẻ cùng các bạn.

    Đà Lạt, 12-98
    P.Q.T


    .


    Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 20-08-2010, 06:59 PM.
    ----------------------------

    Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.
    Similar Threads

  • Thơ Dzạ Lữ Kiều

    CẦU CHUNG

    Qua cầu “ Tứ Phú”* chiều xuân
    Tóc bay theo những bước chân lữ hành
    Bao năm mộng ước duyên lành
    Nối tình hai Huyện **. Tre xanh đôi bờ

    Uống chung giòng nước sông Bồ
    Để “ O bên nớ” – Đợi chờ “ En tê” ***
    Giọng hò như bỏ bùa mê
    Bao ngày tháng rụng, lời thề vọng vay

    Cau trầu hòa quyện vôi cay
    Thắm tình như ánh trăng đầy nợ duyên…
    Đường làng lọng thắm, áo đen
    Dâu ngoan rón rén, rễ hiền chung tay

    Giòng sông trong đục nào hay
    Chiếc cầu nối mãi tình đầy, nghĩa sâu
    Ta về … nhặt lại nụ đầu
    Ơ hay con nước ! Nỗi đau cạn lòng!

    * Cầu băt qua sông Bồ, tại Thị xã Hương Trà, Tỉnh Thừa Thiên – Huế
    ** Huyện Hương Trà và Huyện Quảng Điền
    *** Tiếng địa phương Thừa Thiên : Anh tê
    Cao nguyên phố, 20-12-2012

    Dzạ Lữ Kiều

    Comment


    • Thơ Dzạ Lữ Kiều

      ĐƯỜNG KHÔNG TÊN

      Dẫm chân lên lá vàng rơi
      Nghe ngôn từ lạ ru lời tình ca
      Thưở còn cắp sách đường xa
      Nghiêng nghiêng bóng nắng, chiều tà níu chân

      Con đường từng bước bâng khuâng
      Hồn nương theo gió… Những vần thơ hoa
      Tóc bay trong cõi mù sa
      Dỗ tôi năm tháng đường qua sông tình

      Cho Anh mòn gót chiến binh
      Ngày về bạc áo, khúc lành tôi trao
      Chuyện đời … Ai biết ngày sau
      Sông sâu mấy khúc, núi cao mấy tầng?

      Bước hành quân mãi chập chùng
      Giày Saut bung gót, lấm bùn tháng năm
      Một ngày … cuộc chiến chinh tàn
      Anh về so lại tiếng đàn ngày xưa!

      Tôi giờ giọng đã lạc mùa
      Con tim héo tự ngày mơ xuân về
      Qua đường gió ghẹo thầm thì
      Trắng đời, trắng cả nẻo đi …vắng người!

      Cao nguyên phố, 22-12-2012
      Dzạ Lữ Kiều
      Đã chỉnh sửa bởi dza lu kieu; 09-01-2013, 06:30 AM.

      Comment


      • Thơ Dzạ Lữ Kiều

        XA TRƯỜNG

        Vẳng nghe …
        Tiếng trống tan trường
        Dư âm tháng Hạ
        Ru …
        Nguồn tình xa
        Đường chiều …
        Áo trắng …
        Lay tà!
        Dỗ ta
        Ngày tháng,
        Bước …
        Qua cuộc đời!

        Cao nguyênphố, 04-01-2013
        Dzạ Lữ Kiều

        Comment


        • Thơ Dzạ Lữ Kiều

          BIỂN & EM

          Ta, như ngọn sóng triều xô
          Dổ em bãi cát vàng xơ xác buồn
          Con tim dựng vách đá nguồn
          Ngăn làn sóng bạc ta thường vỗ reo

          Để em mắt biếc lạc chiều
          Ta nâng buồm trắng, liêu phiêu biển tình
          Mai này … bến đổ cát xinh
          Đêm trăng thấp thoáng riêng mình ra khơi

          Có khi em, mộng sông đời
          Qua nhiều ghềnh thác… Khắc lời thương yêu
          Dìu ta sóng vỗ nương theo
          Một đời lãng tữ. Bọt bèo mãi trôi …

          Biển chiều, sóng bạc như vôi
          Con còng gió, trố mắt lồi …dốc nghiêng
          Biết đâu, bóng ngã trăng chênh
          Em hoen nước mắt . Khóc tình ngày xưa !

          Cao nguyên phố, 06-01-2013
          Dzạ Lữ Kiều

          Comment


          • Thơ Dzạ Lữ Kiều

            CHIỀU DĨ VÃNG

            Nắng Thu miên man … Chiều trôi!
            Vàng khô chiếc lá nhẹ rơi
            Như bước chân thầm rất khẻ
            Tưởng chừng người đến cùng tôi

            Em chừ xa tận ngàn khơi
            Có nghe con tim rối bời
            Từng đêm khúc tình réo gọi
            Rủ hồn tôi đi muôn nơi

            Ngày nao …nguyện ước sóng đôi
            Phố chiều mặc thời gian trôi
            Bên nhau, chung chiếc ô nhỏ
            Tưởng chừng hơi ấm truyền môi

            Thôi nhé ! Con thuyền ra khơi
            Có còn đâu nữa mà vui (?)
            Gieo chi hương thầm kỷ niệm
            Mắt nào nước cũng đầy vơi !

            Cao nguyên phố, 08-01-2013
            Dzạ Lữ Kiều

            Comment


            • Thơ Dzạ Lữ Kiều

              TÍM MÃI GIÒNG HƯƠNG

              Ta về …thăm lại Huế thơ
              Câu hò, điệu lý …Ngẩn ngơ nỗi lòng
              Thuyền trôi lướt nhẹ trên sông
              Òa reo tiếng sóng. Vọng trong tim mình

              Chừng như năm tháng mòn chìm
              Mùa Xuân loạn lạc ủ mềm đau thương*
              Đục trong giòng nước sông Hương
              Lời người còn hận … Đêm trường khắc sâu!

              Khăn tang rũ trắng nhịp cầu
              Chưa ai dám nói thật sâu nghĩa tình
              Lòng gian dối! Mãi chối quanh
              Đem lời Phật, Chúa …Dỗ dành yêu thương!

              Đời ta lưu lạc muôn phương
              Hoa dù có trải đầy hương. Vẫn là …
              Đi thì nhớ! Ở xót xa!
              Nên giòng Hương mãi tím pha những chiều!

              • Mậu Thân – 1968
              Cao nguyên phố,23-01-2013
              Dzạ Lữ Kiều

              Comment


              • Thơ Dzạ Lữ Kiều

                YÊU HUẾ

                Hẹn, rủ em về thăm Huế mưa
                Lắng nghe cơn bấc, vẫy chào …thưa!
                Nghe từng giọt lạnh len kẻ tóc
                Cho em chia sẻ khúc giao mùa

                Thương quê bốn mùa đầy khắc nghiệt
                Xuân dầm giá rét – Hạ nung người
                Thu tràn bão lụt – Đông mưa rơi …
                Nỗi niềm mưa, nắng… mãi say lời!

                Em có nghe lòng buồn ray rức
                Những chiều buốt lạnh … Mây tím bay
                Đàn gà con “đói” kêu chiêm chiếp
                Cánh xệ “áo tơi” suốt cả ngày!

                Em thích rong chơi giữa bấc rét
                Hay trùm kín đầu trong chăn bông?
                Nếu vậy – Em chưa hiểu mưa Huế
                Làm răn mà tính chuyện lấy chồng?

                Đã lỡ yêu rồi… Đành thế thôi
                Rét bấc bao nhiêu cũng mĩm cười
                Chỉ sợ một ngày … Nắng - Ấm, lạnh
                Em đứng bên đường … Nghe là rơi!

                Cao nguyên phố, 25-01-2013
                Dzạ Lữ Kiều

                Comment


                • Thơ Dzạ Lữ Kiều

                  HẠT NẮNG

                  Em là hạt nắng
                  Miên man giữa trời
                  Cõng tình năm tháng
                  Lối về rong chơi

                  Mặc người tốt, xấu
                  Mặc đời buồn, vui
                  Chẳng cần bến đậu
                  Không màng điểm rơi

                  Sáng – chiều … thanh thản
                  Sưởi ấm muôn loài
                  Nếu …Em lạc mất
                  Đời buồn hay vui?

                  Phố núi, 06-02-2013
                  Hương Văn

                  Comment


                  • Thơ Dzạ Lữ Kiều

                    NẮNG CHIỀU XUÂN

                    Ta đi nhặt sợi nắng vàng
                    Của mùa Đông giá, rộn ràng quê hương
                    Bao mùa bấc lạnh tím đường
                    Bước chân vướng phải nhịp trường ca “run!”

                    Bạn bè đã trốn biệt luôn
                    Hàng cây đứng hát trong vườn lạnh, say
                    Tưởng chừng mưa mãi cầm tay
                    Nắng Xuân, vuốt mắt …phơi đầy niềm vui

                    Vườn hoa … sắc đã khoe lời
                    Phố thành tĩnh giấc, bên trời nắng reo
                    “Chân dài” khoe nét đường trêu
                    Cảm ơn sợi nắng! Một chiều hóa thân

                    Cao nguyên phố, 10-02-2013
                    Dzạ Lữ Kiều

                    Comment


                    • Thơ Dzạ Lữ Kiều

                      SAU TẾT

                      Ta về…
                      với Huế, đêm mưa
                      Se se bấc lạnh
                      đón mùa Xuân sang
                      Bến xe “An Cựu”
                      rộn ràng!
                      Sau ba ngày Tết
                      còn vang tiếng cười
                      Xe ra vào…
                      tấp nập người
                      Ta. Nghe xa lạ…
                      những lời đón đưa
                      “Eng*về, thấy Huế mưa chưa?”
                      Ướt hồn quê,
                      ướt giọng người mới quen
                      Đèn vàng…
                      soi bóng mưa đêm
                      Chút tình yêu Huế
                      nhũn – mềm
                      người xa!

                      * Tiếng địa phương TT Huế Eng: Anh


                      Huế, Ngày Mồng 4 Tết Quý Tỵ
                      Dzạ Lữ Kiều

                      Comment


                      • Thơ Dzạ Lữ Kiều

                        BẾN XƯA 2

                        Xuân về, thăm bến Hạ Lang*
                        Bờ tre soi bóng, rộn ràng nắng quê
                        Bao năm lạc mất đường về
                        Trắng bàn tay, trắng lời thề giòng sông!

                        Thời gian, bóng hạc qua song
                        Chợt đâu nghe sóng trong lòng vỗ chao
                        Đò xưa… lạc bến, còn đâu
                        Khách thầm vọng tiếng trao câu nợ lành

                        Bến không mặn nụ ân tình
                        Nên con đò đã trách mình vô duyên!
                        Để hồn thơ, nợ truân chuyên
                        Nhìn làn nước biếc… Bạc tình – lặng trôi!

                        • Bến Hạ Lang nằm bên giòng sông Bồ, chia Quảng Điền và Hương Trà, T T Huế
                        • Huế, 16-2-2013
                        Dzạ Lữ Kiều

                        Comment


                        • Thơ Dzạ Lữ Kiều

                          CÂY RƠM MẸ QUÊ

                          Mẹ giờ biền biệt nơi xa
                          “Cây rơm”* đứng rủ bên nhà quạnh hiu
                          Một thời tay mẹ chắt chiu
                          Cọng rơm thơm, ấm những chiều bấc trôi

                          Đàn gà nhặt hạt thóc rơi
                          Trên nền thềm cũ đã lòi cọc chôn
                          Giờ đây phố thị trắng cơm
                          Áo quần là lượt còn vương khói chiều?

                          Suối vàng … Mẹ hẵn thầm yêu
                          Đời con dâu bể thoát “niêu”** đất làng
                          Ngẫm lòng mẹ – Hạt cơm vàng
                          Trong tim ủ kín đầy trang ân tình…

                          * Cây rơm (đụn rơm) : Dân quê xưa, sau mùa gặt, phơi rơm khô để nấu ăn,
                          cho trâu bò ăn trong mùa rét, hoăc lót ổ cho heo, gà… Chất lên ba cây tre chụm lại thành một cây rơm.
                          ** Niêu : Làm bằng đất sét để nấu cơm hoặc thức ăn.
                          Cao nguyên phố, 24-2-2013
                          Dzạ Lữ Kiều

                          Comment


                          • VỀ HUẾ

                            Đường về xứ Huế quanh co
                            Đèo cao, dốc đứng – Nỗi lo dặm trường
                            Mây chiều, lãng đãng mờ sương
                            Chim kêu, vượn hú … Trên sườn đồi xa

                            Cây rừng …Xuân đã trổ hoa
                            Cà phê ngào ngạt, trắng nhòa nương sâu
                            Đường dài ….Giấc ngủ vờn nhau
                            Tĩnh – mê mấy khúc – Gió xào xạc bay!

                            Ngã nghiêng theo bánh xe quay
                            Chân trời ẩn, hiện. Phút giây qua đường
                            Ta, như lạc mất phố phường
                            Chỉ còn trong mắt… Nhịp trường ca vui!

                            Bao năm xa Huế, người ơi!
                            Chừ về thăm lại, nghe đời dâng hương
                            Biết đâu gặp lại người thương
                            Bên giòng sông ấy. Có vương vấn lòng (?)

                            Huế - Cao nguyên phố, 20-2-2013
                            Dzạ Lữ Kiều

                            Comment


                            • Thơ Dzạ Lữ Kiều

                              BIỂN GỌI

                              Biển chiều … Sóng vỗ bờ xa
                              Lặn vào mắt biếc, nắng sa cánh buồm
                              Lắt lay hoa biển, nhịp cuồn
                              Chân trời tít tắp, chim nương cánh về …

                              Một đời đi giữa hồn quê
                              Chắt chiu từng nét mụ mê – chạm lòng
                              Không gian ươm sắc, thủy chung
                              Khẽ khàng tiếng sóng, hòa cùng sương đêm

                              Sợ chiều xuống – Ánh trăng lên…
                              Mờ phai dấu tích, nhũn mềm bước chân
                              Ta đi qua ngõ phong trần
                              Nghe lời biển gọi… Trắng ngần nỗi đau

                              Quê hương …Sông núi khắc sâu
                              Biển trời … Giữ mãi những câu tự tình
                              Biết đâu … Cuối biển – Đầu ghềnh
                              Tóc chia hai nhánh còn chênh vênh đời !

                              Nha Trang – Buôn Mê , 28-2-2013
                              Dzạ Lữ Kiều

                              Comment


                              • Những bài thơ về Huế

                                VỢ HUẾ

                                Trót lỡ lấy vợ Huế
                                Mãi gông cổ, vào tù
                                Đi mô cũng hạch hỏi
                                Như quan tâm … Chồng hư !
                                *
                                Nỉ non lời giọt mật
                                - Anh đi mô chừ, hè ?
                                Giờ ni em đang mắc *
                                Mắt liếc sắc dao cau
                                *
                                Nghe ! Hồn bay bảy vía
                                Làm răn mà đi chừ ?
                                Dù đã có cuộc hẹn
                                Đành điện hồi, lần sau …
                                *
                                Trót lỡ lấy vợ Huế
                                O ngọt mật mía lùi
                                Đi mô cũng xin phép
                                Đừng để gặp lôi thôi !
                                *
                                Vợ Huế như cơm nguội
                                Để dành khi đói ăn
                                Nếu lòng không vừa ý
                                Tam bành, lục tặc … phang!
                                *
                                Vợ Huế … Phải nhớ kỷ
                                Áo chỉ mặc một lần
                                Không thích đành xé toạc
                                Đừng mong chuyện hồi tâm !
                                *
                                Vợ Huế là thế đó
                                Ai lỡ đã lấy rồi
                                Dầu bạc đầu, răng rụng
                                Vẫn gọi … Anh – Em, thôi !
                                • Mắc = bận
                                Cao nguyên phố, 10-8-2013
                                Dzạ Lữ Kiều

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom