• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Những bài thơ về Huế

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Những bài thơ về Huế

    Những bài thơ về Huế

    Mong được sự tham gia của các Bạn...

    ***




    Tạm biệt

    Bởi vì em dắt anh lên những ngôi đền cổ
    Chén ngọc giờ chìm đáy sông sâu
    Những lăng tẩm như hoàng hôn chống lại ngày quên lãng
    Mặt trời vàng và mắt em nâu

    Xin chào Huế một lần anh đến
    Ðể ngàn lần anh nhớ trong mơ
    Em rất thực nắng thì mờ ảo
    Xin đừng lầm em với cố đô

    Áo trắng hỡi thuở tìm em không thấy
    Nắng minh mang mấy nhịp Tràng Tiền
    Nón rất Huế nhưng đời không phải thế
    Mặt trời lên từ phía nón em nghiêng

    Nhịp cầu cong và con đường thẳng
    Một đời anh tìm mãi Huế nơi đâu
    Con sông dùng dằng con sông không chảy
    Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu

    Tạm biệt Huế với em là tiễn biệt
    Hải Vân ơi xin người dừng tắt ngọn sao khuya
    Tạm biệt nhé chiếc hôn thầm lặng
    Anh trở về hóa đá phía bên kia

    Huế, tháng 8-1983

    Thu Bồn


    ***
    Dị bản một bài thơ hay về Huế



    Nhà thơ Thu Bồn - Ảnh: Internet

    PHẠM QUANG TRUNG


    Tôi muốn nói đến bài “ Tạm biệt” (hay “ Tạm biệt Huế”) của nhà thơ Thu Bồn. Dẫu đã có nhiều bài thơ hay, rất hay lấy cảm hứng từ Huế, tôi dám quả quyết là nó sẽ vẫn được nhắc tới như là một trong những bài thơ hay nhất. Xin kể một kỷ niệm đẹp riêng với tôi.


    Dạo tháng 10 năm 1998, tôi có kế hoạch đi dạy ở thành phố biển Nha Trang. Ở chung phòng với tôi là hai cán bộ giảng dạy cùng trường, một là nhà sử học, một là nhà vật lý học. Đó là những ngày trời xấu, gió mưa và biển động mạnh. Ngoài giờ lên lớp, chẳng thể đi đâu, chúng tôi ngồi đàm đạo đủ thứ chuyên. Nhiều nhất vẫn là chuyện văn chương. Tôi rất lạ khi được biết cả hai đồng nghiệp của tôi đều thích những bài thơ viết về Huế của Thu Bồn, đến nỗi họ gần như thuộc lòng từ câu đầu đến cuối câu. Trong khi, tôi, người được coi là “ một chuyên gia” văn học, lại chẳng thuộc hết, thế có buồn không! Phó Tiến sĩ sử học Cao Thế Trình kể, dạo anh còn học ở Liên Xô cũ, có lần các thực tập sinh và nghiên cứu sinh Việt Nam ở Matxcơva mời một số nhà thơ trong nước đang bồi dưỡng ở Trường viết văn mang tên M. Gorki đến trao đổi về văn chương. Trước câu hỏi “ Xin chị đánh giá những sáng tác thơ về Huế”, nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ trong tâm sự của mình có ý bảo: Chỉ cần nhắc đến một bài thơ của Thu Bồn là đủ. Một nhà thơ thành đạt lại giàu chất Huế như Lâm Thị Mỹ Dạ đã nói vậy, sao không thể tin cho được. Có lẽ vì thế mà một nhà sử học như anh đã tìm đọc kỹ đến bằng thuộc bài thơ.

    Tuy trong trí nhớ của hai bạn đồng nghiệp của tôi có nhiều chỗ không thật trùng khớp nhau lắm. Thế là sinh ra tranh luận. Tôi thấy nhiều câu quả thật khó hiểu, chẳng hạn: “ Nón rất Huế mà đời không phải thế”. Đó là chưa nói tới những trường hợp có vẻ như mâu thuẫn, ví như: “ Tạm biệt Huế với em là vĩnh biệt”. Thế là, do thói quen nghề nghiệp, vừa về tới Đà Lạt, tôi lập tức tìm tư liệu để làm rõ mối hoài nghi của mình. Tôi mở cuốn “ Một trăm bài thơ tình nhờ em đặt tên” (Nxb Văn Nghệ T.p Hồ Chí Minh ấn hành năm 1992) ra xem. Ở trang 32 tập thơ có bài “ Tạm biệt Huế” của Thu Bồn. Đọc xong, tôi thầm khâm phục trí nhớ, đúng hơn là tình yêu thơ của các bạn đồng nghiệp không cùng chuyên ngành với tôi. Nghĩ mà thấy thêm yêu cái nghề mình đã chọn lựa để hiến thân. Văn chương được nhiều người hoạt động ở những lĩnh vực khác nhau quan tâm, phải thấy đó là nỗi an ủi, khích lệ lớn cho những người làm văn chương. Gần như cùng một ngày,tôi nhận được Tạp chí Sông Hương tháng 11/ 1998. Trong mục ‘ Văn học và Nhà trường” tôi thấy đăng lại bài thơ của Thu Bồn với tiêu đề “ Tạm biệt” cùng lời bình của Trinh Đường. Tôi đọc và thấy không chỉ có tên bài thơ mà 2 bản in có nhiều chỗ khác biệt nhau. Xin được dẫn ra 3 chi tiết đáng lưu ý hơn cả:

    Bản đầu: (a)
    1a Xin chào Huế một lần anh đến
    Để ngàn lần anh nhớ hư vô

    2a Nhịp cầu cong và con đường thẳng
    Một đời anh đi mãi chẳng về đâu

    3a Tạm biệt Huế với em là vĩnh biệt
    Hải Vân ơi xin người đừng tắt ngọn sao khuya.

    Bản sau: (b)
    1b Xin chào Huế một lần anh đến
    Để ngàn lần anh nhớ trong mơ

    2b Nhịp cầu cong và con đường thẳng
    Một đời anh tìm mãi Huế nơi đâu

    3b Tạm biệt Huế với em là tiễn biệt
    Hải Vân ơi xin đừng tắt ngọn sao khuya

    Có lẽ bản sau đã được nhà thơ Trinh Đường biên tập, sửa chữa để đưa vào tuyển “ Thơ Việt thế kỷ 20” chăng? Tôi không có ý định bàn xem bản nào hay bản nào dở mà chỉ muốn giải thích bản đầu theo cách hiểu của riêng tôi. Bài thơ vừa là lời tạm biệt cố đô vừa là lời từ biệt cố nhân (trong bản đầu tác giả đề tặng C, một người cụ thể). Tình riêng và tình chung hòa quyện đến mức khó tách rời. Tôi cho đấy là cái tài của nhà thơ tạo ra cái tầm của bài thơ. Thử đặt một giả thiết nếu chỉ có cái riêng thôi thì sao có nỗi những dòng thơ thăm thẳm ý nghĩa xã hội này:

    Con sông dùng dằng con sông không chảy
    Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu

    Cũng vậy, chính cái riêng đã tiếp sức cụ thể cho cái chung làm nên sự ngỡ ngàng đến ngây ngất trong lòng người đọc ở câu:

    Mặt trời lên từ phía nón em nghiêng

    Đó là những câu thơ xuất thần nhờ cái chung và cái riêng biết nương tựa vào nhau cùng phát sáng. Bởi vậy, hãy xem câu thơ “ em rất thực nắng thì mờ ảo/ Xin đừng lầm em với cố đô” như là một cách nói. Đúng ra “ em” cũng chỉ là một hoài niệm (Mặt trời vàng và mắt em nâu), mặc dù vẫn “ còn vương tơ lòng”, chưa hết những xốn xang buổi đầu:

    Áo trắng hỡi thuở tìm em không thấy
    Nắng minh mang mấy nhịp Tràng Tiền

    Nhiều người khen từ “ minh mang” rất gợi mà cũng rất hợp. “ Minh” là sáng, “ mang” là rộng, dài. Nếu tinh còn nghe thấy cả sự âm vang nữa! Phải là cầu sắt như Tràng Tiền giữa sông Hương êm ả vào giữa một ngày nắng đẹp mới có sự âm vang này. Nhưng dường như đó là sự âm vang trong tâm tưởng, từ xa xăm vọng lại...

    Trong bài thơ hầu như có tất cả những gì được xem là đặc trưng của Cố đô: lăng tẩm, đền đài, sông Hương, cầu Tràng Tiền... Nhưng mọi hình ảnh chừng như là cái cớ để cái tôi trữ tình bộc bạch một mối tình đẹp đã đi qua, vĩnh viễn đi qua dẫu còn nuối tiếc mà không có cách nào trở lại nguyên vẹn như xưa. Tôi nghĩ hãy từ ý tưởng chung ấy mà hiểu bài thơ. Bản đầu in:

    Bởi vì em dắt anh lên những ngôi đền cổ
    Nên chén ngọc giờ chìm dưới đáy sông sâu.

    Có thể từ “ nên” cần được lược bỏ như ở bản sau, nhưng nó giúp ta sáng tỏ được cái tinh thần hoài cổ thấm nhuần trong cả bài thơ đến từng chi tiết. Vậy chẳng có gì là khó hiểu nếu tác giả hạ bút viết:

    Tạm biệt Huế với em là vĩnh biệt

    Ở đây, “ vĩnh biệt” là vĩnh biệt một mối tình đẹp thời hoa niên. Nếu sửa thành “ với em là tiễn biệt” như bản sau thì chỉ được cái nhịp mà không được cái nghĩa. Từ đó, chúng ta cũng có điều kiện lý giải những câu tưởng là bi lụy là vô vọng như: “ Để ngàn lần anh nhớ hư vô”, và “ Một đời anh đi mãi chẳng về đâu”... Một người làm thơ có nghề và có tâm như Thu Bồn chắc không thể lơi lỏng khi dụng bút.

    Xem xét dị bản một bài thơ hay đầy tâm huyết của Thu Bồn về Huế hóa ra rất bổ ích cho tôi trong việc tìm hiểu thơ cũng như cách làm thơ. Xin được chia sẻ cùng các bạn.

    Đà Lạt, 12-98
    P.Q.T


    .


    Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 20-08-2010, 06:59 PM.
    ----------------------------

    Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.
    Similar Threads

  • Tho Dzạ Lữ Kiều

    CỐ ĐÔ XA RỒI !

    Nước Hương giang …
    ta vẫy vùng tắm mát
    Tuổi ấu thơ
    theo ngày tháng chất chồng
    Bến đò xưa,
    chưa phai mờ kỷ niệm
    Những chiều Thu …
    áo tím bước sang sông
    Còn đâu nữa …
    những chuyến đò Thừa phủ *
    Thế hệ học trò
    lặng lẽ đợi mong
    Dù trăng mãi
    khuyết tròn theo ngày tháng
    Trong tim ta,
    còn tiếng sóng … xao lòng!
    Cố đô ơi!
    đã một thời ly loạn
    Nước giòng Hương
    còn muôn vạn nẽo sầu
    Nhịp cầu cong …
    bước chân ai còn đợi?
    Dìu ta về,
    sưởi ấm trái tim nhau …

    * Bến đò qua sông Hương của thập niên 1960.
    • Cao nguyên phố, 12-7-2012

    Dzạ Lữ Kiều

    Comment


    • Tho Dzạ Lữ Kiều

      KHOẢNH KHẮC VỚI HUẾ

      Để rồi…
      Ta lại gặp ta
      Giữa lòng phố Huế
      Mưa sa!
      Bụi mù!
      Rong rêu …
      Khắc bước lãng du
      Nghiêng tình
      Chợt đụng
      Nắng Thu…
      Vỡ òa!

      (Trích CÁNH DIỀU QUÊ HƯƠNG tháng 7 -2001)
      Dzạ Lữ Kiều

      Comment


      • Tho Dzạ Lữ Kiều

        THI THẢ DIỀU - HUẾ

        Vút cao trong cõi trời mây
        Cánh diều no gió, căng dây đường về
        Nỗi niềm say khúc bùa mê
        Chút tình lưu giữ hồn quê thơm lành

        Sông Hương soi bóng Hoàng -thành
        Sáo diều ru điệu Nam - bình chơi vơi
        Ta, người lữ khách bồi hồi
        Cung vàng điện ngọc. Xa rồi cuộc thi!

        Mây cao, thấp. Gió cuốn đi…
        Cánh diều chùng xuống thầm thì nỗi đau
        Sân khấu đời - Nối tiếp nhau
        Chỉ chùng, tơ rối … Nghe nhàu nát tên!

        Đường Thành - nội …Trăng đã lên
        Cánh diều còn mãi lênh đênh chưa về
        Em đừng đổi giọng mô, tê…
        Diều anh không thả bên lề phố xưa!

        Phố núi, 21-7-2012
        Dzạ Lữ Kiều

        Comment


        • Tho Dzạ Lữ Kiều

          THAO THỨC

          Tôi nằm …
          nghe gió ru đêm
          Câu thơ
          ở trọ bên thềm
          chợt say !
          Tình như ngọn gió
          thoảng bay
          Thời gian … vết sẹo
          chạm đầy hồn thơ
          Thương em …
          tôi hóa ngu ngơ
          Thương tôi …
          đuối mắt
          từng giờ khổ tôi !
          Mai đi khắp
          bốn phương trời
          Câu thơ rong duỗi
          đầy – vơi
          cuộc tình !

          Cao nguyên phố, 29-7-2012
          Dzạ Lữ Kiều

          Comment


          • Thơ Dzạ Lữ Kiều

            THU NHỚ

            Chưa đi …
            ngại !
            sợ đường xa
            Đi rồi,
            cảm !
            thích sang nhà
            tìm nhau
            Cuộc đời
            ai biết – ngày sau ?
            Buồn – vui, thương – ghét …
            bạc đầu
            còn vương
            Ân tình
            mỏng !
            trượt biển thương
            Nên con tim
            lạc !
            cuối đường … Tình yêu!

            Cao nguyên phố, 31-7-2012
            Dzạ Lữ Kiều

            Comment


            • Tho Dzạ Lữ Kiều

              LÊN RỪNG

              Theo em … Bỏ phố lên rừng
              Nghe hương đất lạ dỗ từng bước đi
              Suối, khe, thác đổ thầm thì
              Bờ nghiêng, dốc đứng… Nhiều khi trượt dài!

              Mong gì hương quế ngát say
              Ru ta giấc ngủ bao ngày khó khăn
              Đếm từng vết sẹo thời gian
              Hằn trên khóe mắt, sau làn nước rơi !

              Duyên chưa mặn, nợ chín muồi
              Đành thôi …cuộc lữ! Nghiêng lời phố xưa
              Để còn chút nghĩa tình thơ
              Giòng Sê rê pốc … Bốn mùa khói bay! *

              • Thác DraiSap : Thác khói
              Cao nguyên phố, 05-8-2012
              Dzạ Lữ Kiều

              Comment


              • Tho Dzạ Lữ Kiều

                MÙA NHỚ 2

                Mùa Thu …qua phố, mù sương
                Con đường, lá vương bụi đỏ
                Tà áo dài tím lộng gió
                Giữa trời Cao nguyên …Tung bay!
                Ta, chợt nhớ Huế lạ lùng
                Mái tóc thề buông, e ấp
                Em nhắc giùm ta nguồn gốc
                Áo tím một thời đã qua
                Tay nghiêng chiếc nón bài thơ
                Hồn ta thẫn thờ giây lác
                Kịp nhận ra điều chưa mất
                Huế còn mãi … Ở trong tim
                Bao năm lưu lạc khắp miền
                Dù quê hương – Xa biền biệt
                Dấu ấn thời sinh viên còn – Luyến tiếc
                “ Con đường có lá me bay !”
                Không trọn vòng tay
                Để ta mãi là cái xác ve sầu
                Nhớ thương mùa Hạ !

                Cao nguyên phố, 10-8-2012
                Dzạ Lữ Kiều

                Comment


                • Tho Dzạ Lữ Kiều

                  SANG THU

                  Sau cơn mưa
                  trăng vừa ló dạng
                  Vầng hào quang
                  tỏa sáng khắp vùng
                  Cơn gió núi
                  vuốt ve đêm lạnh
                  Chạm vào môi
                  nghe sóng cuộn lòng
                  Khép mắt trong
                  đường mờ chân bước
                  Vẫn thấy hồn
                  đứng trước mùa xuân
                  Con tim nhỏ
                  bao lần ru ngủ
                  Mở bừng ra
                  hoạt cảnh rạng đông
                  Cả bầu trời
                  rơi trong tầm mắt
                  Mà tim ta
                  sao mãi lạnh lùng!

                  Cao nguyên phố,11-8-2012
                  Dzạ Lữ Kiều

                  Comment


                  • Tho Dzạ Lữ Kiều

                    VỚI HUẾ … MỘT ĐÊM XUÂN

                    Mưa đêm! Lạnh cóng vòng tay
                    Một mình so bước hàng cây lặng thầm
                    Nghe trong tiềm thức rơi… buồn!
                    Bao mùa trăng gọi … tha hương – vọng về!

                    Từ ngày Huế, ngấm bùa mê
                    Tim ta nghẹn giữa lời thề giòng sông
                    Người đi, kẻ ở long đong!
                    Níu hai bờ nhớ, chưa mòn tuổi xanh…

                    Vẫn còn lời chối tội quanh
                    Nhát dao cắm giữa đường ranh, tình người!
                    Cây kim trong bọc còn lòi
                    Huống ngàn mắt tuệ … Một thời đã ghi

                    Hãy thật lòng, với Huế đi
                    Kẽo lời bia miệng xanh rì tuổi tên
                    Lời xưa, nhắc nhở … Đừng quên!
                    Đêm đen … bóng rủ bên thềm, ngỡ xa (?)


                    Dzạ Lữ Kiều

                    Comment


                    • Tho Dzạ Lữ Kiều

                      BẾN HẠ… NGÀY VỀ

                      • Tặng Hồng Vân

                      Ta đã về đây thăm bến Hạ *
                      Để nghe con sóng vỗ mạn thuyền
                      Một thời hoa đỏ treo đầu súng
                      Qua sông để lại một lời nguyền …

                      Hẹn ước một ngày thôi chiến tranh
                      Giày Saut ngừng nhịp bước quân hành
                      Trở về bến Hạ mùa hoa súng
                      Trọn cả vòng tay nối ân tình

                      Ngày giặc qua đây … Bắt em theo
                      Dân công tải đạn - vượt núi, đèo…
                      Sốt rét rừng sâu em gục ngã
                      Thân xác cũng hòa theo thác reo

                      Cây rừng ấp ủ vắt cheo leo
                      Mồ hoang đêm lạnh- Sương trăng treo
                      Bạn bè còn nhớ trong ký ức
                      Một kiếp hồng nhan … Bạc phận, nghèo!

                      Năm tháng qua rồi … Mùa ly loạn !
                      Chừng như còn lại mảnh trăng gầy
                      Bến xưa … Dấu chân mờ kỷ niệm
                      Mà ân tình … Còn trắng vòng tay!

                      * Bến đò HẠ LANG thuộc Quảng Điền, qua VĂN XÁ thuộc Hương Trà trên giòng sông Bồ T.T Huế
                      * Mối tình thật của tác giả và người bạn gái HV ở Hiền Lương, Quảng Điền
                      Dzạ Lữ Kiều

                      Comment


                      • Tho Dzạ Lữ Kiều

                        MẶC THỜI GIAN

                        Mưa chiều… Lay nhẹ hồn tôi
                        Ưu tư rón rén, ru lời tháng năm
                        Sợi buồn, ung nhọt …tích lăn
                        Đêm nằm mộng ão – Ngày giăng phiến sầu!

                        Quê hương bóng ngã về đâu?
                        Khi con tim mãi quặn đau tất lòng
                        Đường trí tuệ, mịt mù trông
                        Lao xao …. Chỉ hạt bụi hồng níu chân

                        Nước mắt nào chảy đêm xuân
                        Góp lòng biển mặn bao lần chia ly
                        Huyền Trân Công Chúa, ra đi …
                        Mở thêm bờ cõi còn ghi tạc lòng

                        Niềm tin thế hệ anh hùng
                        Triệu, Trưng … nhi nữ - Tô hồng sử xanh
                        Lý, Lê , Trần … Đã lưu danh
                        Quang Trung … Thuốc súng nhuộm thành áo hoa

                        Bao năm rồi … Vẫn chưa nhòa
                        Người đi – kẻ ở - xót xa … Thức lòng!
                        Bạc màu áo trận phai mòn
                        Giày Saut bung gót trên con đường về!

                        Cao nguyên phố, 19-8-2012
                        Dzạ Lữ Kiều

                        Comment


                        • Tho Dzạ Lữ Kiều

                          ÁO DÀI … TỰU TRƯỜNG

                          Bước tung tăn đến trường
                          Nắng vương tà áo mới
                          Con vành khuyên hồ hỡi
                          “Chào cô bé lớp Mười !”

                          Từng giọt nắng tinh khôi
                          Vuốt ve làn tóc ngắn
                          Mắt tròn bờ môi thắm
                          Sao tim chợt rối bời !

                          Em chừ thành người lớn
                          Đã biết mặc áo dài
                          Ra đường … Bao ánh mắt
                          Nối lòng đêm liêu trai

                          Xin làn gió nhẹ lay
                          Để tà áo tung bay
                          Như cánh “ Thiên thần” nhỏ
                          Em đến trường … Vui thay!

                          Cao nguyên phố, 20-8-2012
                          Dzạ Lữ Kiều

                          Comment


                          • Tho Dzạ Lữ Kiều

                            VÙNG KÝ ỨC

                            Em nhắc ta …Thêm kỷ niệm
                            Con đường có lá me bay
                            Ngày xưa, bao lần trốn học
                            Dìu em dưới sợi nắng gầy

                            Lá vàng rơi trên suối tóc
                            Tay run…Chạm khúc tơ mềm
                            Dường như hương thầm còn đợi
                            Gió về, lùa sợi tóc lên

                            Ta trót làm người lãng tữ
                            Nợ bao nhiêu kiếp chưa đền
                            Vết sẹo thời gian sâu hoắm
                            Để tim rỉ máu từng đêm

                            Em khắc hồn riêng tuổi mộng
                            Nâng cánh chim trời tung bay
                            Mai dù quay về chốn cũ
                            Mãi lưu ánh mắt tròn đầy

                            Hồn em, dẫu lòng suối cạn
                            Tình ta, như nước sông dài
                            Ngàn năm vẫn xuôi về biển
                            Bao mùa trăng … Đâu đổi thay!

                            Cao nguyên phố, 25-8-2012
                            Dzạ Lữ Kiều
                            Đã chỉnh sửa bởi dza lu kieu; 01-09-2012, 05:17 AM.

                            Comment


                            • Tho Dzạ Lữ Kiều

                              ĐẮP TƯỢNG

                              • Tặng họa sĩ Thu – Cư Jut

                              Anh đã nặn hình tôi
                              bằng đôi mắt người họa sĩ
                              Truyền vào hồn
                              theo nét cọ, bén dao
                              Cạn – sâu ….ý tưởng trong đầu
                              Không ai hiểu nỗi đau
                              hơn người nghệ sĩ
                              Anh khắc lên mặt tôi
                              những nếp nhăn hoàn mỹ
                              mà tôi chưa thấy bao giờ !
                              Vì đời thơ
                              tôi chẳng hề soi gương
                              sợ thấy mình trong đó
                              Sự thật đời thơ
                              như mặt đường loang lổ
                              để vết sẹo thời gian gọt bỏ
                              Chẳng đẹp đẽ gì!
                              Qua từng sát na… Thay đổi bất kỳ
                              theo những buồn – vui – thương - ghét …
                              Nhưng người họa sĩ cảm nhận hết
                              để bức tượng hoàn thành
                              lưu lại cho con, cháu
                              Và, bạn bè tôi
                              chiêm ngưỡng ….

                              Cao nguyên phố, 29-8-2012
                              Dzạ Lữ Kiều

                              Comment


                              • Tho Dzạ Lữ Kiều

                                TỨ TUYỆT th 8-2012

                                ĐÊM THƠ :

                                Để tôi trải thảm hoa vàng
                                Nâng chân em bước lên sàn diễn ngâm
                                Từ bài thơ – Thưở cài trâm
                                Mà tôi lưu mãi bao năm tháng chờ…

                                Đêm thơ CẢM NIỆM VỀ CHA MẸ tại chùa Khải Đoan ĐL


                                ƯU TƯ :

                                Tôi về, vấp phải nụ tình
                                Từ ngày tháng Hạ, bên đình hát ru
                                Mắt ngời đắm – Ánh trăng Thu
                                Khiến tim tôi … Nhốt ngục tù – đời tôi !

                                CHỢ QUÊ :

                                Chợ chiều, hạt nắng vàng thưa
                                Quán buồn, lều chõng gió lùa hắt hiu
                                Từ trong tiềm thức dân nghèo
                                Nhìn quán, chợ …Ngẫm thấy điều - ấm no !

                                MỘT MÌNH :

                                Quán chiều …vãng khách – Ta ngồi
                                Nhâm nhi chén rượu … Nghiệm lời đục trong
                                Bao năm nước mãi xuôi giòng
                                Sông sâu, còn nợ suối … nguồn phù sa !

                                Cao nguyên phố, 30-8-2012
                                Dzạ Lữ Kiều

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom