• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Thơ tình thời con gái của các nhà thơ nữ

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Thơ tình thời con gái của các nhà thơ nữ

    Thơ tình thời con gái của các nhà thơ nữ


    "Thời con gái như một thiên đường vừa qua đi". Một người bạn gái từng bùi ngùi nói... Chị đọc một bài thơ tình. Lời mộc, tính hồn hậu... Và, chị kể về lần yêu thứ nhất... Tôi bỗng nghĩ đến những bài thơ tình của thời con gái ... Có biết bao nhiêu người con gái đã yêu. Họ có những nét giống nhau của mối tình đầu. Nhưng đã bao nhiêu người đến được với hạnh phúc, còn bao nhiêu người dang dở?

    Thơ tình của chính người nữ viết ra, hẳn có nhiều điều khác biệt. Bởi khi yêu, với thời con gái rực rỡ nhất, hình như phái đẹp kiêu sa hơn, nhưng cũng mềm yếu hơn. Nhiều người đẹp từng đến với hạnh phúc nhưng đồng thời, bởi đẹp, nên cũng choàng vào mình những bi kịch. Những gam bậc của những người con gái khi yêu đều có những nét khác nhau, do cá tính, do quan niệm, do hoàn cảnh... Biết bao nhiêu dáng vẻ ... Nhớ đến kỷ niệm đẹp về một tình yêu.

    Ý Nhi viết trong bài Dẫu chỉ là cơn mưa:

    Anh có còn luôn nhớ
    Mùa đông mưa trắng đồi...
    Hoa lau phơ phất gió
    Dốc dài và suối đôi.

    Hay chỉ mình em thôi,
    Tháng năm dài vẫn nhớ
    Như nhớ về đống lửa
    Như nhớ về mặt trời
    Chắc bền và rực rõ
    Thân gần và xa xôi...

    Có khi đó là một tình yêu đẹp, chang chói, người nữ định xoà tay đón, nhưng cái chốc lát ấy, không hiểu nguyên cớ gì (chỉ người trong cuộc mới biết) đã đẩy nó đi để rồi nuối tiếc. Đoàn Thị Ký viết:

    Nửa vòng bông gạo

    Có lần sợi bông gạo bay,
    Như chiếc chong chóng xoay xoay nửa vòng
    Tôi đưa tay đón và mong,
    Đâu ngờ gió tự trong lòng đẩy ra
    Thế là bông gạo bay xa
    Nửa vào chong chóng đã hoà thinh không
    Một mai ngọn gió thổi nồng
    Vẫn còn bông gạo nửa vòng bay bay. . .

    Còn Phi Tuyết Ba, đến với người yêu, thì bên cửa trong nhà đã có một tình huống xảy ra:

    Điều anh không biết

    Riêng điều ấy, không bao giờ anh biết,
    Có một lần em lỡ hẹn với anh
    Chiều vàng xanh nơi góc phố xanh
    Em đến gần cánh cửa xanh hé mở

    Bên bậc cửa có một đôi guốc đỏ
    Đôi chân em sao khó bước qua
    Chỉ một bước thôi là hết cách xa
    Anh gần lắm... phía bên kia đôi guốc

    Chẳng biết vì sao chân em lui bước
    Chiều đương xanh bên cánh cửa xanh.
    Có lẽ nào em lỡ hẹn cùng anh,
    Đôi guốc đỏ biệt rằng em đã tới.

    Tế nhị và tự trọng, nhưng đằng sau đó, cái tâm trạng kín đáo của Phi Tuyết Ba ai mà đoán nổi. Và cái điều anh không biết ấy, đến bao giờ mới nói được ra!

    Những mối tình đã đến với họ. Có những mối tình trong chiến đấu thật đằm thắm, thật hết mình như "Sợi nhớ, sợi thương" của Thuý Bắc... Nhưng cũng có người đã vấp phải những dang dở, cách xa dù đó là một tình yêu thật khó quên. Bùi Kim Anh viết:

    Một tình yêu tha thiết chẳng hẹn hò
    Em với anh chỉ là mộng ước
    Một giấc mơ gần mà không thực
    Rất mặn nồng mà trống trải cô đơn.

    Sẽ chẳng bao giờ đến được cùng anh
    Chỉ một lần thôi là tất cả
    Để cứ đến rồi đi trên đường cúc nở
    Không mùi hương mà vãn nhớ âm thầm.

    Thơ tình của phái nữ, có lúc có vẻ như kiêu sa. Bích Ngọc viết:

    Đừng kiếm tìm ta,
    Khi tim ta đang tắt dần ngọn lửa
    Đừng kiếm tìm ta
    Con đường qua lấp đầy cát bụi
    Bàn chân ta không quen quay ngược lại

    Đừng kiếm tìm ta
    Mong manh lắm chạm vào dễ vỡ
    Tìm nơi đâu cho ta sống thật mình.
    Có lúc bồn chồn, nghi hoặc,

    Chiêu Hoa viết:

    Hạt mưa rơi xuống vườn hồng,
    Thời gian rơi xuống nhớ mong đợi chờ.
    Sao trời rơi xuống giấc mơ,
    Trái yêu lơ lửng, bao giờ mới rơi?

    (Không đề)

    Nói vậy thế thôi, những người con gái khi yêu thường đắm đuối, lắm lúc có thể nói quá là "mê" đi trong yêu. Nguyễn Thị Đạo Tĩnh đã thú nhận cái mê của mình, sau một lần trải nghiệm:

    Cám dỗ

    Mảnh vườn hoang - mắt anh
    Đầy bóng mát đưa chân em lạc bước
    Mải dong chơi,
    Ngày lá biếc
    Gót trần quên đường ra
    Khi mặt đất say no
    Vườn hoang màu nắng tắt
    Giật mình
    Em tỉnh giấc
    Cửa vườn anh
    Lá khép lối về. . .

    Hình như phái yếu khi đã yêu cũng có nhiều những nét khác đám con trai. Cái sợ nhất của người nữ chính là sự cô đơn, xa cách.

    Thu Nguyệt viết:

    Em ngồi hoá đá thành thơ
    Trả anh ngày tháng anh đưa qua cầu.
    Em ngồi hoá đá thành chiều
    Trả anh cái nụ hôn liều ngày xưa. . .

    Tôn Nữ Trà Mỹ viết:

    Đợi anh chiều thứ bảy
    Hoa mưa nở đầy trời. . .
    ... Hay là em sẽ khóc
    Vì không thấy anh sang

    Hoa không nở một cành.
    Chim không đậu một mình
    Ai ơi: đừng phụ tình
    Lẽ nào em xa anh...

    (Hoa mưa)

    Nguyễn Thị Hồng Ngát, khi xa người yêu mới thấy hết nỗi cồn cào của thương nhớ. Cái nhớ mà ca dao xưa nói: "Nhớ ai bổi hổi, bồi hồi. Như đứng đống lửa như ngồi đống than", đã được chị cụ thể hoá trong thời gian và công việc khi xa cách trong bài thơ "Em mới hiểu"... Còn Xuân Quỳnh tả sự thớ thương gắn bó khi yêu giữa người con trai và người con gái nồng hậu thắm thiết trong bài thơ nổii tiếng của chị "Thuyền và Biển". Nhưng lớp trẻ, những nhà thơ trẻ, xuất hiện gần đây, tả sự yêu thương gắn bó đã theo những ấn tượng khá hiện đại mà dư âm của tình yêu không phải đã kém phần mê đắm. Vũ Thị Huyền viết:

    Nếu có thể

    Nếu có thể
    Sương tan vào cỏ
    Thì em tin cỏ sẽ rất xanh
    Nếu có thể
    Em tan vào anh
    Thì em tin
    Anh cũng xanh như cỏ. . .

    Nguyễn Bảo Chân có một mảnh trời thu để gửi gắm tình yêu cho người mình thương nhớ:

    Với bao nhiêu lá
    Thì mùa thu đi
    Tàn bao nhiêu nắng
    Thì gió đông về

    ... Mắt em đánh đắm
    Mảnh nào trời thu
    Anh về nơi ấy
    Có tìm bâng quơ

    Anh về nơi ấy
    Nắng vàng không anh?
    Với bao nhiêu lá
    Thì còn lại em!

    (Thì còn lại em)

    Nhưng điều mà trong Thơ tình thời con gái(*) quan tâm nhiều nhất, đó là hạnh phúc. Không ai muốn khi yêu lại không tiến đền hạnh phúc. Hạnh phúc là điều gì rất cần thiết cho nhau, đáp ứng những đòi hỏi không thể thiếu được, như muốn cần cho cơ thể. Dã Hương nói:

    Vàng và muối

    Nếu không có vàng
    Cùng lắm
    Anh chi là kẻ nghèo

    Còn nếu không có muối
    Thì giầu đến như vàng
    Cũng sẽ lăn ra chết

    Đừng vì một lẽ gì
    Phản bội muối
    Đừng vì một lẽ gì
    Phản bội máu

    Dòng máu
    Đỏ vì máu
    Không đỏ vì vàng...

    Bài thơ đầy tính tượng trưng về tình yêu, nhưng cũng đầy bản lĩnh và tính thuyết phục. Có khi, hạnh phúc là một điều chợt đến, nhưng đó là một tình yêu cảm nhận được, là một tình yêu chân chính, một tình yêu trước đây mình chưa hình dung được, bỗng một hôm, nó đến thật dung dị, thật thân gần:

    Em có một tình yêu
    Mỏng manh như nhánh lá,
    Anh bất ngờ như bể
    Đến lặng thinh như tờ...

    Mười năm anh ở rừng
    Em còn là "con nhỏ"
    ở khoảng giữa đôi ta
    ầm ì bom đạn nổ...

    Đang ăn cơm bỗng hát
    Giữa giấc ngủ mỉm cười
    Em bất thường lạ thật
    Bắt đền anh, anh ơi!

    (Khi tình yêu đến)

    Nguyễn Kim Anh thì cho rằng, với một người phụ nữ thà rằng như que diêm loé sáng một lần, và được cháy hết mình cho tình yêu:

    Nhưng em sẵn sàng làm chiếc que
    Dám đốt cả trái tim diêm sinh bé xíu
    Cháy đến tận cùng của thân tăm trắng trẻo
    Dù kiếp tàn nhưng hiểu: đã được yêu.

    Nói vậy thôi, chứ tình yêu, thật ra phải là cho cả một đời người và người thơ đã rất có duyên và có lý khi viết:

    Nếu muôn suốt đời ở mãi bên nhau,
    Thì câu ví kia xin người rút lại.
    Bởi cái ngắn ngủi khác xa cái còn mãi mãi
    Mà tình yêu cần đi suốt cuộc đời.

    (Diêm)

    Nhưng có lẽ, hạnh phúc có khi là phút giản dị trong một ngày lao động vất vả. Bài thơ Bên cửa sổ của Song Hảo, một tình yêu hồn hậu, tươi trẻ của một anh lính từ một vùng mặt trận trở về, đến với một cô thợ trẻ tan ca . . . Bỏ lại tất cả những bộn bề vừa trải qua, họ hôn nhau bên cửa sổ và thương yêu tràn đầy đến nỗi tình yêu làm đẹp thêm cho cả phố phường và vầng trăng khuya đêm ấy

    Nhưng, tình yêu có chăng lúc nào cũng chờ ở bên ngoài bậc cửa. Có những cuộc tình trắc trở, bao nhiêu lý do, bao nhiêu buồn tủi, chán nản vây bọc những cuộc tình. Ngang trái có khi ở phía này, ở phía kia, nhưng người con gái, bao giờ cũng thường chịu phần thua thiệt. Có khi là thanh sắc nhạt phai, thời gian đổ xuống vai họ những điều tàn nhẫn. Phan Thị Thanh Nhàn, từng có bài Hương thầm nổi tiếng thời trẻ, đến nay đã phải nói thẳng đến một sự thật phũ phàng:

    Con đường

    Nếu anh đi với người yêu
    Chỉ mong anh nhớ một điều nhỏ thôi
    Con đường ta đã dạo chơi
    Xin đừng đi với một người khác em.
    Hàng cây này đã lớn lên
    Vươn cành để lá êm đềm chạm nhau .
    Hai ta ai biết vì đâu
    Hai con đường đó xa nhau, xa hoài.

    Nếu cùng người mới dạo chơi
    Xin anh tránh nẻo đường vui ban đầu.

    Đoàn Thị Lam Luyến, đã công khai nói cái hạnh phúc mà như là nhận lại từ một người đàn bà khác. Đó là một điều chua chát chăng? Chưa hẳn thế... Trong cái muộn mằn "Cái giần vục phải cái sàng. Xui cho hai đứa nhỡ nhàng gặp nhau". "Nhặt lại" hạnh phúc, nhưng là hạnh phúc thật! Cho nên:

    Chị thản nhiên mối tình đầu
    Thản nhiên em nhận bã trầu về têm...

    (Chồng chị, chồng em)

    Nói là vậy thôi, cứng cáp vậy, nhưng từ ngoài bài thơ, hình như cũng có một nỗi buồn, một sa sót. Có khi là tình yêu một phía. Biết là người tình không đến, nhưng vẫn cứ chờ, vẫn khắc khoải, vẫn yêu, không thể nào khác được. Vũ Thị Hương viết:

    Em chờ

    Chắc gì anh đến hôm nay
    Mà em cứ đợi tàn ngày, trắng đêm
    Hết đi ra cửa ngóng nhìn
    Vào nhà ngồi xuống, đứng lên thẫn thờ
    Chắc gì anh đến bây giờ
    Trà pha để nguội, nhạt mờ vị hương
    Chắc gì?
    Mà dạ cứ thương
    Cứ day dứt nỗi vấn vương trong lòng
    Đã yêu, yêu đến tận cùng
    Đã thương, thương đến nát lòng vì nhau.
    Chắc gì?
    Đã chắc gì đâu?
    Hôm nay, cả những ngày sau
    Em chờ...

    Làm sao dẫn ra cho hết những tâm trạng, những mối tình thiên hình vạn trạng của thời con gái! Nói như Phạm Thị Ngọc Liên trong bài Một mình trong chiều:

    Mối tình anh như mái ngói đầy rêu
    Nỗi buồn đóng thành băng
    Em dẫm vào trượt ngã
    Vết nhói đau đến lạ
    Như lời tình ca cũ đã xanh rêu...

    Chẳng có thuốc trường sinh nào
    giữ được tuổi trẻ em
    Chẳng như loài hoa bất tử
    Cứ lóng lánh trong hoàng hôn của mình

    Con chim sẻ bay đi còn lại những dấu chân phiền muộn

    Trên mái ngói đầy rêu
    Như danh thiếp một mối tình đi vắng
    Em ngã trong nỗi buồn thầm lặng
    Già nua
    Mệt nhoài. . .
    Giá như anh có một lần biết được
    Em như con chim sẻ kia
    Bay đi
    Bay đi
    Dù không đến mặt trời. . .

    Thơ tình thời con gái chính là điều chân thành, tâm huyết nhất của những nhà thơ nữ.

    Link

    .
    Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 23-11-2010, 09:57 AM.
    ----------------------------

    Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.
    Similar Threads
  • #2

    Thơ Bình Nguyên Trang

    Soi gương

    Mỗi sớm thức dậy
    Soi gương
    Thấy đằng sau mình còn trái tim mười bảy
    Thấy phía trước mình một câu hát đã bay đi


    Tôi nghe được tôi trong tóc thầm thì
    Những ngày xanh sắp hết
    Và phía trước mình vầng mặt trơi mỏi mệt
    Rọi lên tấm gương phản chiếu cuộc đời


    Có một người trong gương mải ngắm một người
    Họ hai người xa lạ
    Họ gần nhau mà không đến được với nhau
    Họ lạnh lùng như đá


    Rằng đã khác xưa, tất cả
    Nhưng ít người tin chiếc gương
    Người ta đã quên mọi con đường
    Và điều duy nhất với chiếc gương là khoảng cách


    Bởi thế đàn bà chúng ta mỗi sáng
    Đánh phấn dày hơn
    Để phủ nhận chiếc gương
    Và để chiếc gương lừa dối mình


    Rồi chiếc gương bắt đầu kể
    Về những mất còn, nhục vinh
    Về điều sắp ra đi, điều không trở lại
    Mùa hạ nồng nàn, mùa đông tái tê
    Bỏ lại dấu chân trên mắt môi người


    Và chúng ta tiếp tục soi gương mỗi sáng trong đời
    Im lặng ngắm mình
    Thở dài ngắm mình
    Năm tháng trôi dần trên đầu rồi nhòa dần mái tóc
    Rồi sau chiếc gương có bao người đứng khóc
    Nhìn một người sắp sửa đi xa…






    Đợi

    Vì sao em lại đợi anh?
    Như người yêu đợi một người yêu
    Như trời xanh mơ một cánh diều
    Như người bộ hành mơ về dòng suối mát

    Thành phố lên đèn và hàng cây đẫm ướt
    Một đêm hè mỏi mệt
    Sao em ngồi một mình
    Thương con tàu sắp sửa rời ga

    Không nghĩ về anh như một mái nhà
    Chở che em những ngày mưa nắng
    Không nghĩ về anh như một bến bờ yên lặng
    Em con đò sẽ bớt cô đơn

    Chỉ đợi anh và không nghĩ gì hơn
    Em đâu cần anh tới
    Em đâu cần anh nói
    Và đâu cần anh biết nỗi đợi này

    Sao em còn ngồi mãi đây?
    Dằng dặc trên đầu một nỗi niềm chưa tỏ
    Trăng mười lăm mà lòng em vẫn khuyết
    Mà ngổn ngang một dải Ngân Hà

    Anh quá gần và anh quá xa
    Chỉ ý nghĩ mang hình đôi cánh
    Em bề bộn trong ngàn lời câm lặng
    Tháng ngày đi như một tiếng thở dài

    Như một chiều đè nặng đôi vai
    Lẽ nào em lại nhớ anh nhiều đến thế?
    Đôi mắt ấy đừng về trong nỗi buồn sắp vỡ
    Cho lòng em bớt chút đa đoan

    Bình Nguyên Trang




    .
    Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 23-11-2010, 09:49 AM.
    ----------------------------

    Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

    Comment

    • #3

      Thơ Đoàn Thị Lam Luyến

      .



      Em gái

      Em đầy ngộ nhận như tôi
      Cũng yêu chí chết cái người mình yêu
      Cũng tìm những lối phong rêu
      Để rồi bước trật bước trèo uổng công

      Mắt thì thăm thẳm mùa đông
      Trái tim mùa hạ, tấm lòng mùa thu
      Mùa xuân ở phía sa mù
      Mà băng tuyết... đến bao giờ cho tan ?

      Gặp em cơ nhỡ cưu mang
      Em đâu biết đến lỡ làng về sau
      Em đương lấy sóng làm cầu
      Khơi xa làm bến, đáy sâu làm thuyền

      Lấy khao khát để làm yên
      Lấy duyên làm phúc lấy tiền làm khinh
      Rồi ra em giống chị mình
      Lấy bấy nhiêu cái thất tình làm vui.




      Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 23-11-2010, 09:29 AM.
      ----------------------------

      Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

      Comment

      • #4

        Thơ Đặng Thị Thanh Hương


        Trà nguội

        Mai còn ai đưa em nốt quãng đường dài
        Bao lần người đi trà nguội hết
        Em đã châm chung trà bằng nhiệt huyết
        Ngọn lửa tình yêu thoắt bỗng lụi tàn


        Còn lại ai đưa em cuối con đường
        Vẫn nỗi cô đơn giằng dai như số phận
        Dẫu bên em có ngàn khuôn mặt
        Chén trà dư, tửu hậu hết say rồi

        Những chén trà đêm bên quán cóc ai ngồi
        Ai uống với em đêm nay dằng dặc quá
        Với nỗi đợi chờ, những niềm vui nghiêng ngả
        Dẫu chỉ một chén trà mời mọc mãi không đâu

        Trà nguội còn ai nhớ tên nhau
        Chồng chất tháng năm nhạt nhờ cơn mơ cũ
        Lần lượt người đi qua, chén trà đã vỡ
        Còn lại em bên quán cóc xiêu tàn

        Mai còn ai đưa em hết con đường?

        14/01/2007


        Em ở giữa bầu trời và mặt đất

        Trời không che cho em
        Đất không bao bọc em
        Ngửa đầu - nắng táp mặt
        Cúi đầu- chân lấm đất

        Em không khác những người đàn bà khác
        Chờ hơi ấm người đàn ông có thực
        Để đêm đêm thắp lửa ngôi nhà

        Em- một mình chắt chiu tình yêu
        Từng giọt hứng chờ hạnh phúc
        Bầu trời không sao mọc
        Tìm đâu đêm đổi ngôi?

        Ngực trời vẫn đỡ em
        Đất vòng tay che chở
        Nhưng anh ở nơi nào chẳng rõ
        Như đất và trời chẳng thể gặp nhau…



        Viết cho ngày con bắt đầu yêu

        Lần đầu tiên con bước vào yêu
        Mẹ muốn kể con nghe về mối tình đầu của mẹ
        Về một người đàn ông và những gì anh ta chia sẻ...
        Cho con làm hành trang...

        Nhưng con yêu không giống mẹ ngày xưa
        Dù nỗi dại khờ thì không khác
        Nhìn nụ cười con mẹ biết mình bất lực
        Chẳng có bài học nào cho kẻ đang yêu
        Trên con đường màu xanh
        Những người đàn ông chập chờn ẩn hiện
        Chỉ mong con nhận ra đầy nguy hiểm
        Rất nhiều hố sâu cạm bẫy trên đường...

        Cũng có thể những kinh nghiệm sẽ lớn theo con
        Khi đã xếp đầy ngăn những ký ức tình yêu tan vỡ
        Mẹ chỉ sợ trong ngăn kéo ấy
        Mảnh vỡ tình yêu sẽ cứa nát tâm hồn
        Có thể khi yêu ta chết được cho người
        Vũ trụ tập trung vào anh ta hết
        Tới một ngày ánh hào quang lịm tắt
        Con mới nhận ra mình đã lỡ lầm...

        Biết nói gì với con dù trải nghiệm nhiều lần
        Mẹ mới nhận ra đàn ông đều thế cả
        Mới nhận ra tình yêu mong manh quá
        Mẹ chỉ còn nỗi trống rỗng bình yên...
        Tất nhiên rồi nắng vàng buổi đầu tiên
        Mẹ vẫn biết nó đẹp và hư ảo
        Chỉ mong con chuẩn bị thêm khăn áo
        Sợ mùa đông lạnh lẽo đến bến đời
        Con tự mình làm ấm nỗi đơn côi
        Để đi qua những niềm đau vô nghĩa...
        Cứ yêu đi và thật lòng con nhé...

        08/8/2008
        Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 07-03-2011, 01:45 AM.
        ----------------------------

        Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

        Comment

        • #5

          ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi CONHAKO View Post
          Viết cho ngày con bắt đầu yêu

          Lần đầu tiên con bước vào yêu
          Mẹ muốn kể con nghe về mối tình đầu của mẹ
          Về một người đàn ông và những gì anh ta chia sẻ...
          Cho con làm hành trang...

          Nhưng con yêu không giống mẹ ngày xưa
          Dù nỗi dại khờ thì không khác
          Nhìn nụ cười con mẹ biết mình bất lực
          Chẳng có bài học nào cho kẻ đang yêu
          Trên con đường màu xanh
          Những người đàn ông chập chờn ẩn hiện
          Chỉ mong con nhận ra đầy nguy hiểm
          Rất nhiều hố sâu cạm bẫy trên đường...

          Cũng có thể những kinh nghiệm sẽ lớn theo con
          Khi đã xếp đầy ngăn những ký ức tình yêu tan vỡ
          Mẹ chỉ sợ trong ngăn kéo ấy
          Mảnh vỡ tình yêu sẽ cứa nát tâm hồn
          Có thể khi yêu ta chết được cho người
          Vũ trụ tập trung vào anh ta hết
          Tới một ngày ánh hào quang lịm tắt
          Con mới nhận ra mình đã lỡ lầm...

          Biết nói gì với con dù trải nghiệm nhiều lần
          Mẹ mới nhận ra đàn ông đều thế cả
          Mới nhận ra tình yêu mong manh quá
          Mẹ chỉ còn nỗi trống rỗng bình yên...
          Tất nhiên rồi nắng vàng buổi đầu tiên
          Mẹ vẫn biết nó đẹp và hư ảo
          Chỉ mong con chuẩn bị thêm khăn áo
          Sợ mùa đông lạnh lẽo đến bến đời
          Con tự mình làm ấm nỗi đơn côi
          Để đi qua những niềm đau vô nghĩa...
          Cứ yêu đi và thật lòng con nhé...

          08/8/2008
          Em thích bài này. Đàn ông là khởi đầu cho mọi nỗi bất hạnh của đàn bà. Hihihi...

          Comment

          • #6

            Thơ và Tranh Lê Thị Kim

            "Thơ – là mảnh sò bé nhỏ ta chơi, cũng là vỏ ốc cho ta – con dã tràng về ẩn náu". Nhà thơ Lê Thị Kim đã "tự bạch" như thế. Không chỉ "ẩn náu" trong thơ, chị còn tìm về sắc màu của hội họa. Chị làm thơ và vẽ nhẹ nhàng như đời sống của chính chị: bao dung và vị tha.

            Lê Minh Quốc


            Lê Thị Kim tự họa



            Giọng hò xứ Huế

            Đêm Hương giang mang điệu lý về mô
            Dìu dặt nỉ non - ơi giọng hò xứ Huế
            Cứ vây chặt lấy em bằng hơi rung nhè nhẹ
            Như tình yêu xa thoắt níu lại gần
            Em như cánh cò đơn lẻ ở ven sông
            Giọng hò đến mồi những tia lửa ấm
            Dắt em về với làng quê đầy nắng
            Nghe nồng nàn hơi ấm tình yêu
            Giọng hò mô cũng dặn người đi hãy nhớ bến đò chiều
            Đò tắt nắng người thủy chung vẫn đợi
            Như sóng Hương giang lặng trầm không sôi nổi
            Sóng lặng trầm dòng sông ấy mới sâu
            Có về đây ta mới hiểu lòng nhau
            Tình bạn thâm sâu ẩn trong câu hò Huế
            Ẩn trong từng tia mắt nhìn dịu nhẹ
            Ẩn trong đêm chia tay bịn rịn chẳng muốn rời
            Xin cho em nán lại phút giây thôi
            Phút giây thôi bên các anh các chị
            Cái khoảng cách hơn nghìn cây số lẻ
            Giọng hò ơi có giữ lại giùm em...
            Kim đồng hồ cứ vô tình quay trong đêm
            Không hiểu được lòng em đang níu gọi
            Sài Gòn rất xa – Sài Gòn rất xa gió làm sao mang tới
            Điệu lý nặng tình, nặng nghĩa của sông Hương.



            Tranh của Lê Thị Kim


            Điều có thực

            Tôi áp hai cọng cỏ trong bàn tay
            Chúng yêu nhau quấn quít, giải bày
            Tôi tách rời hai tay không níu gọi
            Chúng buông nhau tàn úa rã rời

            Ngẫu nhiên và khách quan là những điều có thực
            Chúng tạo cho ta cuộc hội ngộ tương phùng
            Nhưng chúng cũng là điều có thực
            Gây tan lòng gây những cuộc chia ly

            Cũng như xuân cứ đến lại đi
            Như hạnh phúc có ai ghi lại được
            Như ta đây cứ ngỡ ta là điều có thực
            Cái phẩy tay của trời ta đã hoá hư vô .





            Mắt tím ( Tranh sơn dầu 100x100 )– Lê Thị Kim


            Tim tím em trốn
            anh tìm
            Cổ đài các
            tóc lìm chìm xưa sau
            Ngày phi bóng
            lệ nát nhàu
            Chim di rộn tiếng
            tím
            màu thời gian




            Nhớ nhà ( Tranh sơn dầu 100x100) – Lê Thị Kim

            Đêm âm âm
            gió âm sầm
            Nhớ nhà soi
            bóng âm thầm chị em
            Đêm lịch mịch
            đêm lem nhem
            Buồn chìm đáy nước
            lấm lem mặt người




            Cúi xuống nghe hồn lãng du ( Tranh sơn dầu 100x100) – Lê Thị Kim


            Em cong một điệu mê hồn
            Cổ ngần trắng
            tóc đêm buồn trôi hoang
            Hồng sen mọc
            hương lang thang
            Bàng hoàng nhỏ
            lệ hàng hàng cõi tôi
            Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 07-03-2011, 01:54 AM.
            ----------------------------

            Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

            Comment

            Working...
            X
            Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom