• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Thế Lữ

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Thế Lữ

    Thế Lữ
    (1907 - 1989)


    Tên thật Nguyễn Thứ Lễ, Sinh tháng 10 năm Đinh-mùi (1907) tại Hà Nội. Quê quán: làng Phù Đổng, huyện Tiên Du (nay là Tiên Sơn), Bắc Ninh. Mất năm 1989. Thuở nhỏ, Thế Lữ học ở Hải Phòng. Năm 1929 học xong Thành chung, ông vào trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương. Năm 1932 tham gia Tự lực văn đoàn, là một cây bút chủ lực của báo Phong hóa, Ngày nay. Ông làm thơ, viết truyện ngắn, tiểu thuyết trinh thám và hoạt động sân khấu.


    Tác phẩm chính: Vàng và máu (truyện vừa, 1934), Mấy vần thơ (thơ, 1935), Bên đường Thiên lôi (truyện ngắn, 1936), Lê Phong phóng viên (tiểu thuyết, 1937) Mai Hương và Lê Phong (tiểu thuyết, 1937), Đòn hẹn (truyện, 1939), Gói thuốc lá (tiểu thuyết, 1940), Gió trăng ngàn (truyện, 1941), Trại Bồ Tùng Linh (truyện vừa, 1941), Thoa (truyện ngắn, 1943)... Ngoài ra Thế Lữ còn viết nhiều kịch bản: Cụ Đạo sư ông (1946), Đoàn biệt động (1947), Đợi chờ (1949), Tin chiến thắng Nghĩa Lộ (1952)... Ông dịch nhiều vở kịch của Sếchxpia, Gơtơ, Sinle và N.Pôgôđin...
    suong l`un le\'
    Similar Threads
  • #2

    Nhớ Rừng.

    Gặm một mối căm hờn trong cũi sắt,
    Ta nằm dài, trông ngày tháng dần qua.
    Khinh lũ người kia ngạo mạn, ngẩn ngơ.
    Giương mắt bé diễu oai linh rừng thẳm.
    Nay sa cơ, bị nhục nhằn, tù hãm.
    Để làm trò lạ mắt, thứ đồ chơi.
    Chịu ngang bầy cùng bọn gấu dở hơi,
    Với cặp báo chuồng bên vô tư lự.


    Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ
    Thưở tung hoành, hống hách những ngày xưa.
    Nhớ cảnh sơn lâm, bóng cả cây già.
    Với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét núi.
    Với khi thét tiếng trường ca dữ dội.
    Ta bước chân lên dõng dạc, đường hoàng.
    Lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng.
    Vờn bóng âm thầm, lá gai, cỏ sắc.


    Trong hang tối, mắt thần khi đã quắc.
    Là khiến cho mọi vật đều im hơi.
    Ta biết ta chúa tể cả muôn loài.
    Giữa chốn thảo hoa không tên, không tuổi.
    Nào đây những đêm vàng bên bờ suối.
    Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan.
    Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn.
    Ta lặng ngắm cảnh giang san ta đổi mới.
    Đâu những bình minh cây xanh nắng gội.
    Tiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng.
    Ðâu những chiều lênh láng máu sau rừng.
    Ta đợi chết mảnh mặt trời gay gắt.
    Để ta chiếm lấy phần riêng bí mật.
    Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu


    Nay ta ôm niềm uất hận nghìn thâu.
    Ghét những cảnh không đời nào thay đổi.
    Những cảnh sửa sang, tầm thường, giả dối:
    Hoa chăm cỏ xén, lối phẳng cây trồng;
    Dải nước đen giả suối, chẳng thông giòng.
    Len dưới nách những mô gò thấp kém;
    Dăm vừng lá hiền lành, không bí hiểm.
    Cũng học đòi bắt chước vẻ hoang vu.
    Của chốn ngàn năm cao cả, âm u.


    Hỡi oai linh, cảnh nước non hùng vĩ;
    Là nơi hùm thiêng ta ngự trị.
    Nơi thênh thang ta vùng vẫy ngày xưa.
    Nơi ta không còn được thấy bao giờ!
    Có biết chăng trong những ngày ngao ngán.
    Ta đương theo giấc mộng ngàn to lớn.
    Để hồn ta phảng phất được gần người.
    Hỡi cánh rừng ghê gớm của ta ơi!

    Thằng Bờm có cái quạt mo
    Ai mà hỏi muốn Bờm cho liền nè ...

    Comment

    • #3

      Ác Mộng.


      Tặng Nguyễn-Trọng-Phấn

      Tôi mơ thấy đang nằm trên vũng máu,
      Chống tay lên nghe tiếng những hồn kêu.
      Khắp bốn phương lòe loẹt lửa trời chiều,
      Muôn vật đắmtr trong một màu đỏ khé.
      Tôi chợt hiểu: hình ảnh đời là thế;
      Có phải còn vui đẹp lắm đây chăng?
      Tôi muốn quên đi trong thú mơ màng,
      Và gượng cất tiếng cười che tiếng khóc.
      Nhưng Số-Mệnh vẫn chưa vừa lòng độc,
      Nhất định dùng quyền lực hại tôi chơi,
      Bắt tôi hết đau khổ lại ngược xuôi,
      Trên hòn đất, than ôi! Thân kiến muỗi.
      Thắt lại rồi buông, tha ra mà đuổi,
      Không sớm cho tan nát hẳn thân hèn.
      Tôi muốn lịm đi một giấc cầu yên,
      Thì kéo dậy, lay hồn cho mở mắt!
      Trên vực thẳm, một ngón tay khe khắt.
      Khiến tôi nhìn ra khắp cõi mênh mông,
      Là chốn nhân-gian đang uống máu nồng,
      Nuốt một nửa, còn phun nhau một nửa.
      Sống trên đời

      Comment

      • #4



        Buồn thui thủi,


        Lệ rơi rơi,


        Mây đen dày đặt kéo,


        Che cả hồn ta với thế gian.
        thiên nhiên

        Comment

        • #5

          Ðôi lời nhắn nhủ bạn làng nho

          Thơ thẩn, thẩn thơ, khéo thẫn thờ

          Con cóc Nghè Huỳnh đuôi cọc lóc

          Nàng thơ Ấm Hiếu mũi thò lò

          Chai to, chai nhỏ con cầy béo

          Câu thánh, câu thần đĩa mực khô

          Nắn nót miễn sao lên bốn ghế

          Chẳng thơ thì cũng cóc cần thơ
          ____________Quoc Ky_____________
          sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

          Comment

          • #6

            Tiếng đưa hiu hắt bên sông

            Buồn ơi xa vắng mênh mông là buồn.Edited by: quocky711
            ____________Quoc Ky_____________
            sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

            Comment

            • #7

              Bông hoa rừng

              Tặng Đoàn Phú Tứ

              Trèo lên trên đỉnh non cao
              Nghe lời chim gọi, gió dào dạt thưa...
              Bỗng đâu gặp gỡ tình cờ,
              Cô nàng cao váy ỡm-ờ đứng trông,
              Tóc cô gió lẳng lơ chòng,
              Nắng vàng rỡn cặp má hồng hồng tươi.
              Mắt như nước lặng in trời,
              Cánh đào thắm nét miệng cười trong mơ.
              Khiến ta lòng những say sưa:
              "Phải người ta vẫn đợi chờ, đây chăng?"
              Trái tim đếm bước ngập ngừng,
              Lại gần ta hỏi ai rằng: "Ai ơi!
              Theo đường nước chẩy mây trôi.
              Để lòng ra khắp phương trời, ta xem
              Ở đây nhắn gió đưa chim,
              Ở đâu thiếu-nữ trông tìm người yêu.
              Tới đây thấy cảnh đìu-hiu,
              Phải chăng người ở trên đèo mong ta?"
              Bồi hồi, ta đợi lời thưa,
              Nhưng cô sơn-nữ hững hờ trông mây...
              Sóng rờn đôi mắt lung lay,
              Tình xuân nồng đượm đôi mày thanh thanh,
              Cười duyên đắm đuối trời tình
              Lòng ta như muốn tan thành hư không.
              Ta ôm thiếu-nữ trong lòng:
              Người yêu thoắt biến thành bông hoa rừng.

              Bông hoa nay vẫn còn hương,
              Lòng ta còn vết đau thương, không cùng,
              Đính hoa ở một bên lòng,
              Ngàn năm tiếc giấc mơ mòng khi xưa.
              Em ơi lửa tắt bình khô rượu
              Đời vắng em rồi say với ai.

              Comment

              • #8

                Giây phút chạnh lòng

                Tặng tác giả Đoạn tuyệt



                “Anh đi đường anh, tôi đường tôi
                Tình nghĩa đôi ta có thế thôi
                Đã quyết không mong sum họp mãi
                Bận lòng chi nữa lúc chia phôi?

                “Non nước đang chờ gót lãng du
                Đâu đây vẳng tiếng hát chinh phu
                Lòng tôi phơi phới quên thương tiếc
                Đưa tiễn anh ra chốn hải hồ

                “Anh đi vui cảnh lạ đường xa
                Đem chi bình sinh dãi nắng mưa
                Thân đã hiến cho đời gió bụi
                Đâu còn lưu luyến chút duyên tơ

                “Rồi có khi nào ngắm bóng mây
                Chiều thu đưa lạnh gió heo may
                Dừng chân trên bến sông xa vắng
                Chạnh nhớ tình tôi trong phút giây

                Xin anh cứ tưởng bạn anh tuy
                Giam hãm thân trong cảnh nặng nề
                Vẫn để hồn theo người lận đận
                Vẫn hằng trông đếm bước anh đi

                Lấy câu khảng khái tiễn đưa nhau
                Em muốn cho ta chẳng thảm sầu
                Nhưng chính lòng em còn thổn thức
                Buồn kia em giấu được ta đâu?

                Em đứng nương mình dưới gốc mai
                Vịn cành sương đọng, lệ hoa rơi
                Cười nâng tà áo đưa lên gió
                Em bảo: hoa kia khóc hộ người.

                Rồi bỗng ngưng vui cùng lẳng lặng
                Nhìn nhau bình thản lúc ra đi
                Nhưng trong khoảnh khắc ơ thờ ấy
                Thấy cả muôn đời hận biệt li

                Năm năm theo tiếng gọi lên đường
                Tóc lộng tơi bời, gió bốn phương
                Mấy lúc thẫn thờ trông trở lại
                Để hồn mơ tới bạn quê hương

                Ta muốn lòng ta cứ lạnh lùng
                Gác tình duyên cũ thẳng đường trong
                Song le hương khói yêu đương vẫn
                Phảng phất còn vương vấn cạnh lòng

                Hôm nay tạm nghỉ bước gian nan
                Trong lúc gần xa pháo nổ ran
                Rũ áo phong sương trên gác trọ
                Lặng nhìn thiên hạ đón Xuân sang.

                Ta thấy xuân nồng thắm khắp nơi
                Trên đường rộn rã tiếng đua cười
                Động lòng nhớ bạn xuân năm ấy
                Cùng ngắm xuân về trên khóm mai

                Lòng ta tha thiết đượm tình yêu
                Như cảnh trời xuân luyến nắng chiều
                Mắt lệ đắm trông miền cách biệt
                Phút giây chừng mỏi gối phiêu lưu…

                Cát bụi tung trời, đường vất vả,
                Còn dài – nhưng hãy tạm dừng chân
                Tưởng người trong chốn xa xăm ấy
                Chẳng biết vui buồn đón gió xuân



                (Mấy vần thơ)
                Em ơi lửa tắt bình khô rượu
                Đời vắng em rồi say với ai.

                Comment

                • #9

                  Mấy vần ngây thơ

                  Tặng Nguyễn Lương Ngọ

                  TÔI

                  Suốt đêm thức để trông ai,
                  Ô kìa ánh lửa đỏ ngời phương đông.
                  Nhởn nhơ cây núi nhuộm hồng,
                  Đẹp như cô gái yêu chồng đêm nao?

                  CÔ MÁN

                  Đêm qua trăng khóc trên trời,
                  Để cho nước mắt nó rơi trên cành,
                  Giọt châu trắng, lá cây xanh,
                  Anh kia có biết tâm tình tôi chăng?

                  TÔI

                  Kìa cô con gái thẩn thơ,
                  Đứng trên đỉnh núi trông chờ ai đây?
                  Cỏ bay cái váy cũng bay...
                  Trên không con nhạn đón mây chập chờn.

                  CÔ MÁN

                  Chập chờn con nhạn đón mây,
                  Cỏ cao đơn gió, tôi đây trông chồng.
                  Lòng tôi anh biết cùng không?
                  Ngày tưng bừng cũng lạnh lùng như đêm.

                  TÔI

                  Đêm ngày cô những lạnh lùng,
                  Bởi chưng cô chửa có chồng, như ai.
                  Hỡi cô con gái kia ơi!
                  Thôi đừng khóc nữa, kẻo tôi thêm buồn.

                  CÔ MÁN

                  Tôi buồn tôi lại buồn thêm,
                  Tôi trông mây nước tôi thèm duyên tơ.
                  Mắt tôi, nước mắt như mưa,
                  Tôi không muốn gạt, tôi chờ ai lau.

                  TÔI

                  Ai lau nước mắt cô mình?
                  Dưới đây duy có một mình ta thôi.
                  Cầm khăn lòng những bồi hồi,
                  Lệ ta cũng chửa ai người lau cho.

                  Thân ta lưu lạc giang hồ,
                  Giận đời muốn khuất những trò đảo điên,
                  Để lòng theo đám mây huyền,
                  Mây đưa ta bước tới miền gió trăng.

                  Ở đây mây núi, cây rừng,
                  Nước non thanh sạch cách chừng phồn hoa.
                  Chim đèo nhắn gió đèo ca,
                  Du hồn như một giấc mơ không cùng.

                  Giữa nơi bát ngát mịt mùng,
                  Tấm lòng thơ cũng nặng lòng ái-ân.
                  Thân tuy muốn thoát duyên trần,
                  Nhưng còn vương mối nợ trần muôn năm.

                  Đờn lòng, ta sắt ta cầm
                  Lại đây hòa điệu, hòa âm, ta cùng.
                  Du dương chung khúc mơ mòng...
                  Mây cao với núi chập trùng kia ơi!
                  Em ơi lửa tắt bình khô rượu
                  Đời vắng em rồi say với ai.

                  Comment

                  • #10

                    Bâng khuâng

                    Trời xanh dịu, sợi mây hồng vơ vẩn,
                    Trên bờ sông cô em đang thơ-thẩn,
                    Đứng lặng nhìn mặt nước chiếc thuyền trôi
                    Với ánh chiều thu bầm tím chân trời.
                    Cô buồn. Mà vì đâu, cô chẳng biết.
                    Có lẽ bao nỗi âm thầm, tha thiết
                    Bấy lâu nay vẫn ẩn kín một bên lòng,
                    Bỗng dưng nhân một phút hư không
                    Trước cảnh mộng mịt mùng nơi sông nước,
                    Đã khiến cho tâm hồn cô man-mác.

                    Gió đưa cành lá, ghẹo áng tóc mai,
                    Cùng cô em chung một tiếng thở dài,
                    Mà giọt sương chiều điểm thưa trên má
                    Cùng long lanh với hạt châu trên lá.

                    Tuy nhiên, trong lúc bâng khuâng,
                    Cô thấy lòng cô phơi phới lâng lâng
                    Như bay cao, như tan theo mây gió,
                    Cô khoan khoái trong khi buồn thảm đó,
                    Chính vì hồn thu vi vút ban chiều
                    Đã nhắc cho cô thấy lòng cô yêu.
                    Lần đầu hết, lòng cô mang tình ái,
                    Ôi vết thương xâu dịu dàng tê tái!
                    Nhưng yêu ai? mà đã có ai yêu?
                    Cô chỉ biết trông sông nước đìu hiu.
                    Trông mây gió gửi nỗi buồn êm ái.
                    Sống trên đời

                    Comment

                    • #11

                      Bông Hoa Rừng

                      Trèo lên trên đỉnh non cao
                      Nghe lời chim gọi, gió dào dạt thưa...
                      Bỗng đâu gặp gỡ tình cờ,
                      Cô nàng cao váy ỡm-ờ đứng trông,
                      Tóc cô gió lẳng lơ chòng,
                      Nắng vàng rỡn cặp má hồng hồng tươi.
                      Mắt như nước lặng in trời,
                      Cánh đào thắm nét miệng cười trong mơ.
                      Khiến ta lòng những say sưa:
                      "Phải người ta vẫn đợi chờ, đây chăng?"
                      Trái tim đếm bước ngập ngừng,
                      Lại gần ta hỏi ai rằng: "Ai ơi!
                      Theo đường nước chẩy mây trôi.
                      Để lòng ra khắp phương trời, ta xem
                      Ở đây nhắn gió đưa chim,
                      Ở đâu thiếu-nữ trông tìm người yêu.
                      Tới đây thấy cảnh đìu-hiu,
                      Phải chăng người ở trên đèo mong ta?"
                      Bồi hồi, ta đợi lời thưa,
                      Nhưng cô sơn-nữ hững hờ trông mây...
                      Sóng rờn đôi mắt lung lay,
                      Tình xuân nồng đượm đôi mày thanh thanh,
                      Cười duyên đắm đuối trời tình
                      Lòng ta như muốn tan thành hư không.
                      Ta ôm thiếu-nữ trong lòng:
                      Người yêu thoắt biến thành bông hoa rừng.

                      Bông hoa nay vẫn còn hương,
                      Lòng ta còn vết đau thương, không cùng,
                      Đính hoa ở một bên lòng,
                      Ngàn năm tiếc giấc mơ mòng khi xưa.

                      Tặng Đoàn-phú-Tứ
                      Sống trên đời

                      Comment

                      • #12

                        CÂY ÐÀN MUÔN ÐIỆU

                        Tôi là kẻ bộ hành phiêu lãng
                        Đường trần gian xuôi ngược để vui chơi
                        Tìm cảm giác hay trong tiếng khóc, câu cười,
                        Trong lúc gian lao, trong giờ sung sướng,
                        Khi phấn đấu cũng như hồi mơ tưởng.
                        Tôi yêu đời cùng với cảnh lầm than,
                        Với cảnh thương tâm, ghê gớm, hay dịu dàng.
                        Cảnh rực rỡ, cảnh ái ân hay dữ dội.

                        Anh dù bảo: tính tình tôi hay thay đổi,
                        Không chuyên tâm, không chủ nghĩa: nhưng cần chi?
                        Tôi chỉ là một khách tình si
                        Ham cái đẹp muôn hình muôn vẻ
                        Mượn lấy bút nàng Ly Tao tôi vẽ,
                        Và mượn cây đàn ngàn phím, tôi ca
                        Vẻ đẹp u trầm, đắm đuối, hay ngây thơ,
                        Cũng như vẻ đẹp cao siêu, hùng tráng
                        Của non nước, của thi văn, tư tưởng.
                        Dáng yêu kiều tha thướt khách giai nhân;
                        Ánh tưng bừng linh hoạt nắng trời xuân;
                        Vẻ sầu muộn âm thầm ngày mưa gió;
                        Cảnh vĩ đại, sóng nghiêng trời, thác ngàn đổ;
                        Nét mong manh, thấp thoáng cánh hoa bay
                        Cảnh cơ hàn nơi nước đọng bùn lầy;
                        Thú sán lạn mơ hồ trong ảo mộng;
                        Chí hăng hái đua ganh đời náo động:
                        Tôi đều yêu, đều kiếm, đều say mê.
                        Tôi sẵn lòng đau vì tiếng ai bi,
                        Tôi cảm khái vì những lời hăng hái.
                        Tôi ngợi ca với tiếng lòng phấn khởi,
                        Tôi than với người thiếu nữ bâng khuâng,
                        Tôi véo von cùng tiếng sáo lưng chừng,
                        Tôi yên ủi với tiếng chuông huyền diệu,
                        Với Nàng Thơ, tôi có chiếc đàn muôn điệu;
                        Với Nàng Thơ, tôi có cây bút muôn mầu:
                        Tôi muốn làm nhà nghệ sĩ nhiệm mầu:
                        Lấy thanh sắc trần gian làm tài liệu.
                        Sống trên đời

                        Comment

                        • #13

                          TIẾNG TRÚC TUYỆT VỜI

                          Tiếng địch thổi đâu đây,
                          Cớ sao nghe réo rắt?
                          Lơ lửng cao đưa tận lưng trời xanh ngắt,

                          Mây bay... gió quyến mây bay...
                          Tiếng vi vút như khuyên van, như dìu dặt
                          Như hắt hiu cùng hơi gió heo may.

                          Ánh chiều thu
                          Lướt mặt hồ thu,
                          Sương hồng lam nhẹ lan trên sóng biếc,
                          Rặng lau già xao xác tiếng reo khô.
                          Như khua động nỗi nhớ nhung, thương tiếc
                          Trong lòng người đứng bên hồ.

                          Cô em đứng bên hồ
                          Nghiêng tựa mình cây, dáng thẩn thơ.
                          Chừng cô tưởng tới ngày vui sẽ mất,
                          Mà sắc đẹp rỡ ràng rồi sẽ tắt
                          Như bóng chiều dần khuất
                          Dưới chân trời.

                          Cho nên cô nghe tiếng trúc tuyệt vời,
                          - Thổn thức với lòng cô thổn thức,
                          Man mác với lòng cô man mác -
                          Cô để tâm hồn tê tái, bâng khuâng.

                          Ta muốn nâng
                          Tấm khăn hồng lau mắt lệ cho ai.
                          Vì ta sợ má đào kia phai,
                          Cũng như ta đã ca
                          Khuyên ngày vui trở lại
                          Cùng với ánh quanh minh còn mãi.
                          - Cho người với cảnh quên già.
                          Sống trên đời

                          Comment

                          • #14

                            YÊU

                            Ta đi thơ thẩn bên vườn mộng
                            Em nấp sau hoa khúc khích cười
                            Ngừng bước ta còn đương bỡ ngỡ
                            Lẳng lơ em ngắt đóa hồng tươi ...

                            Em ném cho lòng ta đón lấy
                            Bông hoa phong kín ý yêu đương.
                            Hay đâu hoa giấu mầm gai sắc
                            Sướt cạnh lòng ta mấy vết thương

                            Yêu em từ đó ta phơi phới
                            Sống ở trong nguồn thú đắm say,
                            Nhưng cũng sống trong đau khổ nữa
                            Miệng cười trong lúc nhắm chua caỵ
                            Sống trên đời

                            Comment

                            • #15

                              SÁNG

                              Nắng soi áo trắng hoa đào
                              Theo cô đội nón kia vào trong sương,
                              Hõi lam xóa dải chân làng
                              Ta đi, không biết con đường về đâu ?

                              TRƯA

                              Đường nắng. Trong đâu tiếng nói cười
                              Bay ra giòn giã ghẹo bên tai
                              Ngừng chân, rẽ lá tìm. Im phắc:
                              Vàng rọi lưa thưa, chẳng thấy người .

                              CHIỀU

                              Cảnh vắng. Trời hanh. Giáng mái chiều .
                              Buồn xa ngưng lại nỗi đìu hiu ...
                              Bỗng đâu xao xuyến cây reo gió
                              Bụi chạy đường khô, lá đuổi theo

                              TỐI

                              Trời cao vàng tắt trên cây
                              Con chim bé nhỏ gọi ngày hôm sau .
                              Âm thầm mây rủ rê nhau
                              Kéo đi trốn cảnh âu sầu đêm trăng.
                              Sống trên đời

                              Comment

                              Working...
                              Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom