HƯƠNG CÀ PHÊ CÔ ĐƠN


Chuyện tình mình buồn quá phải không Em?
Thời gian đi.... Sao nắng mãi vương thềm!...
Bóng chiều dần tan trong gió dịu êm.....
Thêm se sắt... Nhớ người Em viễn xứ !
Nơi xa dó ...Có khi nào Em chợt nhớ !...
Góc phố này, nơi quán nhỏ chiều xưa...
Fin cà phê Cô Đơn hương vẫn đượm môi chờ...
Nhỏ từng giọt ru tình Anh thuở ấy!
Em xa vắng mà lòng Anh vẫn vậy!
Em hôm xưa , và Em của hôm nay...
Vẫn trong Anh với nỗi nhớ đong đầy...
Vẫn ngây ngất , ngọt ngàotrong giọt đắng!
Anh vẫn viết những vần thơ thầm lặng....
Vào trang đời bằng khói thuốc mong manh...
Hương Cà phê ngày ấy ướp mộng lành,
Nay ướp cả chân tình Anh trong ấy.
NANGVANG


Chuyện tình mình buồn quá phải không Em?
Thời gian đi.... Sao nắng mãi vương thềm!...
Bóng chiều dần tan trong gió dịu êm.....
Thêm se sắt... Nhớ người Em viễn xứ !
Nơi xa dó ...Có khi nào Em chợt nhớ !...
Góc phố này, nơi quán nhỏ chiều xưa...
Fin cà phê Cô Đơn hương vẫn đượm môi chờ...
Nhỏ từng giọt ru tình Anh thuở ấy!
Em xa vắng mà lòng Anh vẫn vậy!
Em hôm xưa , và Em của hôm nay...
Vẫn trong Anh với nỗi nhớ đong đầy...
Vẫn ngây ngất , ngọt ngàotrong giọt đắng!
Anh vẫn viết những vần thơ thầm lặng....
Vào trang đời bằng khói thuốc mong manh...
Hương Cà phê ngày ấy ướp mộng lành,
Nay ướp cả chân tình Anh trong ấy.
NANGVANG