• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Lũ Miền Trung, những hình ảnh ấn tượng

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Lũ Miền Trung, những hình ảnh ấn tượng

    Lũ Miền Trung, những hình ảnh ấn tượng

    Lũ lụt đã qua, bây chừ mới bình tâm ngắm những hình ảnh ấn tượng. Ảnh tui sưu tập trên mạng không biết cuả ai, mong các tác giả thể tất. Có thể nói mùa lũ năm ni có nhiều ảnh ấn tượng hơn các năm trước đây.

    Đây là ảnh ấn tượng nhất mọi mùa lũ. Ảnh của báo Tuổi trẻ. Báo Tuổi trẻ dạo ni đồng thuận hơi bị nhiều nhưng nghiệp vụ báo chí vẫn là số dách. Rất phục.

    Đây là ảnh ấn tượng thứ nhì. Nó thể hiện tính ưu việt của chế độ ta. Ngập mô thì ngập chứ cái mấy cái loa không vẫn kiên cường không chịu ngập.

    Ảnh ấn tượng thứ ba, nhiều người đã không cầm được nước mắt khi nhìn thấy cảnh này.

    Ảnh ni làm tui rưng rưng nước mắt, tuổi thơ của tui cũng có lúc như ri

    Ảnh ni cũng rất cảm động. Nhà cửa trôi hết rồi. Ngươi chết nằm bờ ao, chờ nước rặc.


    Ảnh ni làm tui nhớ mùa lũ năm 1986, năm đó lũ cũng rất to. Tui làm báo, đi về vùng Triệu Hải ( Quảng Trị), buổi sáng gặp một anh đang lặn lội đi tìm mì tôm cho cả xóm, buổi chiều nghe tin anh đã chết khi bơi vào cứu mấy đứa con.

    Ảnh ni cũng rất vui. Mệ già thì cười mếu, thủ tướng thì cười tươi, thể hiện tinh thần lạc quan cách mạng của TT. Tui nhớ thời TT còn phó thủ tướng, bà con phê bình PTT đi thăm đồng bào bão lụt mà cười tươi quá. Rút kinh nghiệm mấy lần sau TT kiên quyết không cười trước ống kính. Nhưng thỉnh thoảng quên đi TT lại cười, công nhận cái miệng cười TT thật là duyên.

    Ảnh ni đã làm tui bật khóc. Em bé khóc khi thấy sách vở bùn lầy nhem nhuốc hết. Tui khóc mừng các cháu quê tui vẫn còn hiếu học. Nhờ những giọt nước mắt như ri mà ta vẫn hy vọng có ngày nước mình sánh vai với năm châu bốn bể, chứ không phải nhờ hai tốt bốn tốt của Bộ GD & ĐT mô.


    Ảnh ni chắc của thợ ảnh chuyện nghiệp. Không hiểu sao tui cứ nghĩ vẩn vơ: hay là đàn chim ni vừa vỗ cánh chào Đại lễ, liền bay vô nghiêng cánh một phút mặc niệm hơn 100 nạn nhân xấu số của miền Trung. Chỉ có chim mới mần được rứa thôi chứ người thì khó lắm.

    Bài nhận được từ email CLL
    Sống trên đời

    Similar Threads
  • #2

    Hà Tĩnh: Xe khách chở 37 người bị nhấn chìm trong biển lũ

    Vào lúc 3 giờ rạng sáng 18/10, chiếc xe khách mang biển số 48K-5868 chạy trên quốc lộ 1A qua địa bàn xã Xuân Lam, huyện Nghi Xuân (Hà Tĩnh) đã bị lật, bị nước lũ cuốn trôi. Bước đầu 17 hành khách đã được cứu sống.





    Nơi chiếc xe khách bị nhấn chìm

    Vào thời điểm nói trên, chiếc xe khách này đang chạy từ Đắk Nông ra Nam Định. Đến quãng đường cấm thì xe bị lật, nước lũ mạnh cuốn trôi xe ra phía sông Lam.


    Người dân ở đây kể: Lúc đó, nghe tiếng kêu cứu từ phía quốc lộ 1A vọng vào, ngay lập tức hàng chục người dân chạy ra đã thấy nhiều người bơi được từ chỗ xe khách vào bờ; những người đang chới với trên sông Lam đã được cứu vớt khẩn trương.

    Bước đầu 17 hành khách đã được cứu sống và đưa đi cứu chữa ở bệnh viện Nghi Xuân và TP Vinh. Một phụ nữ bị thương hiện đang được cấp cứu tại BV huyện Nghi Xuân (Hà Tĩnh) đã bơi hơn 2 tiếng đồng hồ trên sông Lam tìm con. Người con này (khoảng 15 tuổi) sau đó đã được bà con xã Xuân Lam cứu sống.


    Hai cha con anh Lường Hữu Thành vui mừng được cứu sống


    Rà soát khu vực hạ lưu

    Toàn bộ lực lượng bộ đội, công an, biên phòng, cảnh sát biển, dân quân và cả người dân dọc hai bờ sông Lam, hàng chục chiếc ca nô rà soát khắp mặt sông suốt từ nơi ô tô bị nạn ra tới cửa Hội. Bên cạnh đó, các cơ quan chức năng đã vận động nhân dân, đặc biệt là là khu vực ven bờ sông Lam hỗ trợ tìm kiếm người bị nạn.





    Người nhà nạn nhân tại lễ cầu siêu

    Tôi cố sống để tìm xác con

    Tại lễ cầu siêu cho những người thân được tổ chức sáng 20-10, bên chân cầu Rong, chị Trần Thị Mừng đã gượng dậy từ bệnh viện ra cầu siêu cho con nghẹn ngào nói: “Tôi cố sống để tìm xác con, không tìm thấy tôi nghĩ cũng không sống được”.


    Chị Mừng đã khóc cạn nước mắt vì con trai

    Ngày thứ ba sau khi sự việc xẩy ra, dù người mẹ đã gượng dậy được để cầu siêu và nghe ngóng thông tin của con nhưng bà Mừng đã cạn khô nước mắt không thể khóc nổi.

    Ông Trần Trọng Thắng, 58 tuổi ở Thạch Vịnh, Thạch Hà, Hà Tĩnh cho biết, “Cả gia đình không còn tâm trạng gì nữa, đi hết xuống đây với hơn 10 người tất cả để cầu siêu. Cho tới ngày thứ ba thì chắc là tin nhận được sẽ lành ít dữ nhiều, nguyện vọng của gia đình là tìm thấy người thân đưa về với tổ tiên”.

    Người nhà của ông Thắng là ông Trần Đăng Lực, 47 tuổi, và con trai ông Lực là Trần Đăng Khoa, 18 tuổi, cùng đi trên chuyến xe định mệnh.


    ......................................



    Theo thông tin từ phía chính quyền cũng như phía nhà xe Hoàng Sơn (Cư Jut), hiện đã xác định được 18 nạn nhân ở Đăk Lăk và Đăk Nông trên chuyến xe 48K-5868. Phía nhà xe cho hay, hiện hầu hết gia đình các nạn nhân này đã được chủ xe đưa ra Hà Tĩnh. Cũng theo nhà xe, việc đưa người thân ra chỉ nhằm mục đích động viên họ thôi, chứ rất khó tìm thấy sự sống của người nhà. Hà Tĩnh đang ngập nước trắng trời thế kia mà...


    Danh tính 18 nạn nhân được xác nhận


    1: Phạm Văn Tưởng (25 tuổi), xã Trực Thắng, huyện Trực Ninh, tỉnh Nam Định;

    2. Nguyễn Thị Duyên (21 tuổi) Krông May, tỉnh Đăk Nông;

    3. Đinh Văn Lương (37 tuổi) xã Hải Minh, huyện Hải Hậu, Nam Định;

    4. Nguyễn Thị Thắm (23 tuổi) huyện Diễn Châu, Nghệ An;

    5: Trần Đăng Khoa (19 tuổi) EaPo, huyện Cư jút, Đăk Nông;

    6. Nguyễn Thị Thuỳ (17 tuổi) xã Hoàng Nam, huyện Nghĩa Hưng, Nam Định;

    7. Đinh Xuân Trường (21 tuổi), xã Tân Thắng, Cư jút, Đăk Nông;

    8. Nguyễn Văn Huy (18 tuổi) huyện Chư Sê, Gia Lai;

    9, 10. Hai chị em Đỗ Thị Lan (15 tuổi) và Đỗ Thị Phương (17 tuổi) xã Thanh Thuỷ, huyện Tĩnh Gia, Thanh Hoá;

    11, 12. Hai mẹ con chị Đỗ Thị Lan (24 tuổi) và cháu Vũ Thị Ánh, trú ở Hải Xuân, huyện Hải Hậu, Nam Định;

    13, 14, 15. Ba mẹ con, bà cháu: Phạm Thị Yến (60 tuổi), Mai Nhi (31 tuổi) và cháu Đỗ Duy Gôn (3 tuổi), trú tại phường Khánh Xuân, TP.Buôn Ma Thuột, Đăk Lăk;

    16. Phạm Văn Tuyên (19 tuổi) Đăk Ruồng, Kon Rẫy, Kon Tum;

    17, 18. Hai mẹ con Phạm Thị Cúc (37 tuổi) và cháu Lê Thị Phương Thảo (8 tháng tuổi), trú tại Hải Xuân, Hải Hậu, Nam Định.




    .

    Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 20-10-2010, 06:38 PM.
    ----------------------------

    Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

    Comment

    • #3

      TRỰC TIẾP TỪ HIỆN TRƯỜNG

      7h sáng 21-10: Do có quá đông người dân đến khu vực trục vớt chiếc xe khách, lực lượng cứu hộ đang triển khai phương án thành lập một khu vực trục vớt an toàn.

      Việc tìm kiếm, trục vớt do 7 doanh nghiệp tình nguyện tham gia. Ông Trần Nhất Thành - Phó Giám đốc Công ty cổ phần Vận tải Biển và Thương mại Trường Thành được cử điều hành chung.

      Đội cứu hộ sử dụng hai xà lan và một tàu kéo cùng các thiết bị dây quét tìm kiếm xung quanh bán kính 2 km so với khu vực chiếc ô tô bị nạn. 16 giờ chiều 20/10 , dây quét đã thấy một vật nặng cách dưới chân cầu Rong khoảng 800m và cách bờ 100m, được xác định đó chính là chiếc ô tô bị nạn.


      Thợ lặn Trần Văn Viết chuẩn bị đồ nghề để lặn xuống đáy sông.


      17 giờ chiều 20-10, tốp thợ lặn ba người đầu tiên gồm ông Trần Văn Hoàn cùng con trai Trần Văn Viết và anh Nguyễn Văn Thạnh xuống nước. 17 giờ 53 phút, anh Thạnh trồi lên, báo tin tìm được xe. Anh Thạnh đã sờ thấy chiếc gương xe, cửa kính... và móc dây thừng vào xe.


      Hai thợ lặn nổi lên sau khi xác định chính xác vị trí chiếc xe khách.


      Ông Nguyễn Nhật - Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh cho biết: Ưu tiên cao nhất bây giờ là tìm vớt sớm và an toàn thi thể nạn nhân.



      7 giờ 30 phút, toàn bộ người nhà của 19 nạn nhân chìm cùng xe khách đang tập trung tại khách sạn để phát thẻ vào khu vực trục vớt.

      7h sáng 21-10: Do có quá đông người dân đến khu vực trục vớt chiếc xe khách, lực lượng cứu hộ đang triển khai phương án thành lập một khu vực trục vớt an toàn.

      8 giờ 10 phút: Một xác nạn nhân đã nổi lên xung quanh vị trí chiếc xe khách chìm. Lực lượng cứu hộ đã vớt được lên bờ để tiến hành xác định...

      8 giờ 20 phút: Anh Nguyễn Minh Hải, kiểm sát viên tại Nghi Xuân, Hà Tĩnh, thành viên trong đội khám nghiệm xác nhận xác nạn nhân nổi lên đầu tiên là Đinh Văn Lương, 38 tuổi, ở Hải Ninh, Hải Hậu, Nam Định, dựa trên giấy tờ vẫn còn trong người nạn nhân.

      Theo dự kiến, đúng 9 giờ 15, việc trục vớt chiếc xe sẽ bắt đầu được tiến hành...
      ----------------------------

      Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

      Comment

      • #4

        Mình theo dõi tin này từ mấy bữa nay trên VNExpress. Thiệt là thương tâm!
        Kinh nghiệm hễ đi miền Trung vào mùa mưa bão, nhớ đem kè kè áo phao, bất kể đường bộ hay đường thuỷ. Biết bơi sơ sơ như mình chỉ cần miếng phao to bằng bánh xe bò là sống thôi hà.

        Comment

        • #5

          Kỳ diệu hai bố con thoát chết trước miệng “hà bá”

          Chuyện kỳ diệu đã đến với số phận của 18 con người trong chuyến xe bão táp khi họ đã kịp thoát ra khỏi xe, vùng vẫy giữa dòng nước lũ và nhận được sự giúp đỡ của người dân và lực lượng cứu hộ. Nhưng có lẽ khi nghe đến câu chuyện anh Lường Hữu Thành vừa ôm đồ, vừa xách đứa con gái mới 23 tháng tuổi vật lộn với lũ dữ trong gần 1 tiếng đồng hồ bơi thì ai cũng bảo nó như một phép màu.



          Cháu bé Lường Thị Khánh Linh cùng bố đang được chăm sóc tại huyện Nghi Xuân. Cháu vẫn chưa thể hết nỗi khiếp sợ vì vừa trải qua lần vượt lũ đầy kỳ diệu cùng người bố. Ảnh: Hoàng Sang

          Đến bây giờ khi kể lại cho chúng tôi nghe những giờ khắc cứu con ra khỏi lũ giữa bốn bề là nước lũ đen kịt, anh vẫn chưa tin mình và đứa con bé bỏng có thể thoát khỏi miệng hà bá sông Lam. Sáng 17/10, anh và con gái chưa tròn 2 tuổi đang trên đường về quê thăm bà ngoại khi hay tin bà ốm. Mặc dù mưa to gió lớn, nhiều đoạn đường trên QL 1A bị ngập đến nửa mét, mặc cho các trạm ngăn xe trên đường, chiếc xe khách vẫn lao đi trong đêm.

          4h sáng, khi xe đến xã Xuân Lam thì lũ trên đường đã tràn qua hơn nửa mét. Chiếc xe khách như vấp phải ổ gà, liên tục chồm lên. Nước bắn tung tóe che kín cả kính ngắm. Rồi dần dẫn tài xế bị mất lái, chiếc xe trôi dần ra biến nước. Nghe tiếng gào thét rồi đạp cửa thoát nạn của lái xe, anh Thành ôm đứa con và túi đồ lao qua cửa kính để kịp thoát trước khi xe và hàng chục người bị nước nhấn chìm

          Dòng lũ dữ như được tiếp thêm sức mạnh khi chiếc xe khách 2 tầng đè xuống. Sóng chồm cao lên cả mét. Tiếng thét thất thanh kêu cứu liên tục vang lên của đoàn người trong xe cũng như trên dòng nước. Nghĩ đến đứa con thơ đang trên tay minh, bằng mọi giá phải cứu được con.

          Anh Thanh lấy hết sức bình tĩnh, khoác túi đồ có khả năng nổi vào vai, một tay anh kẹp đứa con vào nách, tay còn lại để bơi. Bơi ngược chẳng được, xuôi chẳng xong. Bốn bề là biển nước. Anh cố bơi đến chiếc cột điện. Nhìn thấy phía xa xa có khu vực dân cư, anh cho con nằm lên ngực, lấy tay nó cầm vào cổ áo, anh ngã người rồi bơi theo hướng xác định.
          Cứ thế, anh và đứa con Lường Thị Khánh Linh vật lộn trên dòng nước lũ, trời lúc này lại đổ mưa. Mưa cứ thế xả thẳng vào mặt hai bố con đang ngửa mặt lên trời. Thỉnh thoảng thấy mệt anh lại đổi thế bơi nghiêng giữ sức. Những lần như thế là đứa con của anh lại uống mấy ngụm nước lũ. Đứa bé cứ khóc liên tục như tiếp thêm sức mạnh cho người bố trẻ có thêm sức mạnh để đưa hai bố con thoát khỏi dòng lũ.

          Những dòng xoáy trên biển nước như muốn nhấn chìm hai bố con. Anh Thành lấy hết sức bình sinh, dàn đều sức, không cố bơi cho được vì sợ sẽ đuối sức. Anh há miệng làm vài ngụm nước lũ để không bị ngạt thở rồi đưa con thoát qua những xoáy lũ.

          Hai bố con lênh đênh trên dòng nước chảy xiết được khoảng 800m thì bắt đầu đến một nhà dân. Anh bám vào thành tường rồi cất tiếng kêu cứu. Người dân trong nhà đã ra thuyền ra cứu hai bố con lên. Đứa trẻ lúc này liên tục run lên vì phải ngâm minh dưới nước. Chủ nhà tốt bụng liền lấy quần áo con mình thay cho cháu bé.

          "Lúc chới với giữa dòng nước, tôi chẳng dám hy vọng là hai bố con có thể thoát chết. Lúc đó dường như là vô vọng. Màn đêm vẫn đen kịt, nước thì chảy mạnh… Hình ảnh đứa con rặt khóc liên tục khi thỉnh thoảng lại uống nước lũ khiến tôi có thêm sức mạnh phải cứu được đứa con. Phải đưa được con vào chỗ an toàn dù tôi có thể chết vì kiệt sức…", anh lấy tay xoa lên vết thương trên đầu khi vật lộn với lũ dữ cứu con.


          ***************


          "Đi 3 cha con, cậu cháu. Giờ chỉ có mình tôi…"

          20h tối ngày 18/10. Màn đêm đen kịt buông xuống, vây kín bốn phương, mưa như tát vào mặt. Dòng nước lũ dữ tợn trên sông Lam vẫn cuồn cuộn chảy. Nó chẳng còn đục ngầu nữa mà trở nên đen sì, bủa vây lấy những con người đang ra sức tìm kiếm trên sông. Ai cũng nín thở, tay chắp trước ngực, cầu mong lực lượng cứu nạn tìm thấy chiếc xe ô tô và 20 người đang nằm dưới dòng nước lạnh ngắt.



          Thoát khỏi cái chết nhưng ông Lực lại một lúc mất đi cả con cả cháu. Ông chẳng thể kìm nén được đau thương khi những người thân ngoài quê gọi điện hỏi về tình hình tìm thi thể 20 người mất tích, trong đó có 2 người thân của ông. Ảnh: Kiều Anh

          20 con người, 20 sinh mạng vẫn đang nằm dưới dòng nước lạnh lẽo. Chẳng thể còn cơ may nào sống sót sau thảm họa. Nỗi ám ảnh về tai họa đó vẫn hằn in trên khuôn mặt mỗi gười may mắn thoát nạn, hằn in trên những khóe mắt ngân ngấn nước của những người thân. Đang đợi chờ trong vô vọng.

          Ông Trần Đăng Lực, 47 tuổi, người quê Ninh Bình. Ở quê chẳng thể kiếm đủ sống, ông và người thân dắt díu nhau tha phương vào Tây Nguyên làm ăn. Có lẽ cuộc đời của người đàn ông này sẽ không có gì đáng nói nếu không có ngày định mệnh đó. Nếu ông không đi cùng với đứa con trai và đứa cháu thơ dại trên cùng một chuyến xe định mệnh giữa mùa mưa lũ.
          Khuôn mặt ông giờ cắt chẳng ta giọt máu nào. Ông là một trong số 17 người thoát khỏi tay thần chết trong gang tấc. Thế nhưng ông chẳng vui vẻ như những người khác. "Đi 3 cha con, cậu cháu. Giờ chỉ có mình tôi…", ông khóc.
          Ông Lực nhớ như in từng chi tiết, những lời nói cuối cùng ông nghe được từ miệng đứa cháu và con trai của ông, trước khi chúng chìm cùng chiếc xe khách định mệnh. Khi chiếc xe bắt đầu chao đảo, trôi dần theo dòng nước lũ, nghe tiếng người lái xe hét thất thanh: Mọi người đập kính thoát ra ngoài, bám vào các cột điện. Xe bị lũ cuốn rồi.

          Lúc đó ông và đứa con trai Trần Đăng Khoa (18 tuổi) và đứa cháu Nguyễn Thị Thùy (16 tuổi) đang nằm gần nhau. Ông cố bươn ra phía của thoát hiểm rồi đạp hai đứa ra ngoài.

          "Khi chúng tôi thoát được ra ngoài thì tôi mới biết con trai và cháu tôi không biết bơi. Chúng hét lên: Bố ơi, cậu ơi, con không biết bơi. Cứu con với! Tôi bảo cháu nắm lấy áo, tay tôi nắm lấy tay con để cố thoát khỏi dòng nước đang cuộn chảy. Thế nhưng, chưa kịp bơi đi thì con và cháu tôi đều buông tay tôi ra rồi cố lao trở vào trong xe. Chúng liên tục nói: Con sợ lắm! Lúc này chiếc xe khách cũng đang dần chìm xuống", ông Lực thảng thốt.

          Ông Lực cố bám vào thành xe, liên tục hét bảo hai đứa ra nhưng chúng chẳng nghe. Chiếc xe dần chìm xuống, ông chẳng thể lao vào trong xe được nữa. Lúc ông buông tay ra thì cũng là lúc chiếc xe chìm nghỉm. Giọng hai đứa trẻ kêu cứu rồi tắt dần trong nước lũ.

          Hai đứa trẻ ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ. Đứa con trai út của ông vừa học 12 xong. Chưa kịp thỏa ước nguyện thi đỗ ngành sư phạm để thỏa mãn ước mơ được đứng trên bục giảng thì em đã phải vĩnh viễn nằm lại dòng nước lạnh lẽo nơi đất khách quê người.

          Đứa cháu ông cũng vậy, đến giờ ông chỉ ước thời gian quay trở lại, để ông cho đứa nhỏ chơi thêm ở trong đó ít ngày. Để không phải ra đi khi còn quá trẻ.



          Dưới dòng nước lũ, nơi màn đen dày đặc kia có thi thể con và cháu ông Lực. Ông chỉ hy vong nhanh chóng tìm được thi thể hai đứa. Để chúng không còn phải chịu lạnh lẽo nơi đất khách quê người. Ảnh: Duy Tuấn
          Cuộc sống vất vả, Nguyễn Thị Thùy chẳng được học đến nơi đến chốn. 16 tuổi em đã phải nghĩ đến làm thuê để kiếm sống. Lần này vào Tây Nguyên chơi cũng là để kiểm việc làm. Thế mà…!

          Cả ngày nay ông Lực chẳng thể nuốt được gì vào bụng. Nỗi đau mất con và cháu nó cứ mắc cứng trong cổ họng ông. Ngồi thẫn thờ bên dòng Lam Giang, ông chăm chú dõi theo nhưng chiếc thuyền của lực lượng cứu nạn. Ông chẳng hy vọng điều kỳ diệu nào sẽ đến với con cháu ông. Niềm an ủi lớn của ông chỉ mong tìm thấy chiếc ô tô khách. Vì ông đinh ninh rằng cháu, con ông đang nằm trong đấy.

          "Nhìn thấy con, cháu chìm, chỉ cách gang tấc mà tôi chẳng thể làm gì được. Giờ tôi chỉ mong được tá túc ở đây để chờ nhận lại thi thể con và cháu. Chỉ đến khi nào lực lượng cứu nạn bảo rằng không thể tìm kiếm thêm được nữa thì tôi mới về", nói xong ông lại thẫn thờ lao ra màn đêm dày đặc, nhìn về phía dòng sông đang chảy xiết. Nơi con, cháu ông đang ở đó…

          D.Tuấn – Kiều Anh – H.Sang – Q.Huy


          ****************

          “Mẹ ơi nước ngập bánh xe rồi”

          Bà Hoàng Thị Hương, xóm Đức Thuận, xã Hải Xuân, mẹ chị Lan nhắc lại câu nói của con gái lúc thủy thần đang dâng vòng tay quái ác chuẩn bị lôi chiếc xe xấu số kia xuống sông. 4 giờ 30 phút sáng cái ngày định mệnh ấy, bà Hương dậy sớm hơn mọi khi.

          Mấy hôm nay, mấy con gà tranh chuồng hay giẫm vỡ trứng. Mọi bận bà cũng mặc nhưng mấy hôm nay bà chăm chút lắm, cô cháu ngoại mà bà chưa biết mặt sắp về. Qua điện thoại, mẹ nó hay nhắc cháu thích ăn cháo trứng. Bà phải để dành đôi chục trứng cho đứa cháu xa quê kia chứ.

          Chưa kịp vào đến nhà thì có tiếng chuông điện thoại, bà nhấc máy, chỉ thấy tiếng con gái cuống quýt: “Mẹ ơi! Nước ngập bánh xe rồi”.
          Bà biết con gái bà sợ lắm. Một lần nó đã chết đuối hụt. Vì thế bà càng phải cứng vía: “Có gì đâu! Chỉ một lát nữa có cứu hộ ngay con ạ”. Rồi bà dặn con cách để cháu tránh ướt dưới mưa… Rồi bà cúp máy.

          15 phút sau bà điện lại cho con, tiếng trả lời tự động của tổng đài “…không liên lạc được” làm bà sững người rồi sau đó là sự sốt ruột khủng khiếp.

          Sau ba lần gọi và nghe tiếng trả lời đều đều tự động ấy đã biến sự sốt ruột thành nỗi kinh hoàng thực sự… Đến 6 giờ hơn bản tin buổi sáng thông tin về chiếc xe bị tai nạn, bà lẩm nhẩm từng con số, cái tên rồi lăn ra ngất xỉu.
          Chị Lan từ khi lấy chồng trong Đăk Nông chưa về thăm nhà một lần. Kinh tế hai vợ chồng trẻ còn khó khăn. Dịp này cô em gái kề là Đỗ Thị Tươi có người ăn hỏi, chị Cúc bế con về cho ông bà, gia đình biết mặt tiện thể dự ngày vui của cô em gái… Nào ngờ!

          Bà Hương ôm bà mẹ chồng, cụ Nguyễn Thị Đào nghẹn ngào: “Mẹ con tôi chỉ biết khấn trời để cháu, chắt còn gặp phép mầu. Chúng tôi cầu xin được đổi hai thân già này để mẹ con nó còn được về Hải Hậu”.


          *******************


          Tang chồng tang bố




          Gia đình chị Hiu mang tang chờ tin chồng


          Cũng như ở Hải Hậu, 2 ngày qua tin dữ dồn dập đổ về huyện Cư Jut (Đăk Nông)- nơi có ít nhất 5 người gặp nạn trong chuyến xe định mệnh. Nhận tin chồng là anh Hà Văn Luyến gặp nạn, chị Hà Thị Hiu (thôn Phú Sơn, xã Eapo, huyện Cư Jut) đã không thể nhấc nổi thân mình đi nửa bước, nước mắt cứ thế tuôn ra..

          Khi chúng tôi đến nhà, bà con lối xóm đã đến giúp chị chuẩn bị tang lễ cho chồng. Gạt nước mắt, em Hà Văn Hùng (17 tuổi), con chị Hiu, kể: "Nghe tin, ông ốm nặng vừa mất, bố đã tức tốc lên đường về Thanh Hóa. Không ngờ… Giờ tụi em lại phải để tang bố… Mẹ ngất suốt từ sáng qua đến giờ…".




          .......................................



          ...........................................



          .................................................. .
          Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 20-10-2010, 09:54 PM.
          ----------------------------

          Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

          Comment

          • #6

            ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi hoangvu View Post
            Lũ Miền Trung, những hình ảnh ấn tượng

            Lũ lụt đã qua, bây chừ mới bình tâm ngắm những hình ảnh ấn tượng. Ảnh tui sưu tập trên mạng không biết cuả ai, mong các tác giả thể tất. Có thể nói mùa lũ năm ni có nhiều ảnh ấn tượng hơn các năm trước đây.

            Đây là ảnh ấn tượng nhất mọi mùa lũ. Ảnh của báo Tuổi trẻ. Báo Tuổi trẻ dạo ni đồng thuận hơi bị nhiều nhưng nghiệp vụ báo chí vẫn là số dách. Rất phục.

            Đây là ảnh ấn tượng thứ nhì. Nó thể hiện tính ưu việt của chế độ ta. Ngập mô thì ngập chứ cái mấy cái loa không vẫn kiên cường không chịu ngập.

            Ảnh ấn tượng thứ ba, nhiều người đã không cầm được nước mắt khi nhìn thấy cảnh này.

            Ảnh ni làm tui rưng rưng nước mắt, tuổi thơ của tui cũng có lúc như ri

            Ảnh ni cũng rất cảm động. Nhà cửa trôi hết rồi. Ngươi chết nằm bờ ao, chờ nước rặc.


            Ảnh ni làm tui nhớ mùa lũ năm 1986, năm đó lũ cũng rất to. Tui làm báo, đi về vùng Triệu Hải ( Quảng Trị), buổi sáng gặp một anh đang lặn lội đi tìm mì tôm cho cả xóm, buổi chiều nghe tin anh đã chết khi bơi vào cứu mấy đứa con.

            Ảnh ni cũng rất vui. Mệ già thì cười mếu, thủ tướng thì cười tươi, thể hiện tinh thần lạc quan cách mạng của TT. Tui nhớ thời TT còn phó thủ tướng, bà con phê bình PTT đi thăm đồng bào bão lụt mà cười tươi quá. Rút kinh nghiệm mấy lần sau TT kiên quyết không cười trước ống kính. Nhưng thỉnh thoảng quên đi TT lại cười, công nhận cái miệng cười TT thật là duyên.

            Ảnh ni đã làm tui bật khóc. Em bé khóc khi thấy sách vở bùn lầy nhem nhuốc hết. Tui khóc mừng các cháu quê tui vẫn còn hiếu học. Nhờ những giọt nước mắt như ri mà ta vẫn hy vọng có ngày nước mình sánh vai với năm châu bốn bể, chứ không phải nhờ hai tốt bốn tốt của Bộ GD & ĐT mô.


            Ảnh ni chắc của thợ ảnh chuyện nghiệp. Không hiểu sao tui cứ nghĩ vẩn vơ: hay là đàn chim ni vừa vỗ cánh chào Đại lễ, liền bay vô nghiêng cánh một phút mặc niệm hơn 100 nạn nhân xấu số của miền Trung. Chỉ có chim mới mần được rứa thôi chứ người thì khó lắm.

            Bài nhận được từ email CLL

            Bọ nào bình luận " vô tư " thế ???

            Nghe " khẩu văn " như ri , trăm phần trăm là Bọ Lập roài... Răng mờ chuyện nọ xọ chuyện kia rứa Bọ...

            Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 20-10-2010, 10:54 PM.
            ----------------------------

            Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

            Comment

            Working...
            X
            Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom