Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh
làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.
Em nói sao? Đời trễ muộn rồi sao? Nhưng mắt em… những gì chan chứa vậy Như em vẫn là em của ngày xưa ấy Của bao nhiêu xao xuyến thủa ban đầu
Như hai tâm hồn sinh ra cho nhau Bàn chân cứ vô tình trên dấu chân đặt bước Sau nỗi truân chuyên cùng cực Một khoảng diệu kỳ không mất vẫn chờ nhau
Anh lao tới em. Xao xác gió sông Hàn Chuyến phà đầy, ai ngóng đợi ai sang Anh những muốn vút mình qua trời thẳm Để thấy mặt em hiền như một thoáng trăng non
Anh cứ thế chẳng bao giờ khác được Hỡi số phận ta ơi xin chớ đánh lừa Anh cứ lao tới em mặc những làn gió ngược Có lẽ nào lại gặp đắng cay xưa?
Anh lao tới em như một kẻ lữ hành sau chặng đường dài phiêu lạc Bỗng thấy lại ánh đèn ngôi nhà thủa ấu thơ Anh lao vội về, và diệu kỳ thay anh đã gặp Bên ngọn đèn kia ngôi nhà nhỏ, em chờ…
.
----------------------------
Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.
Năm 1961, nhà thơ Bùi Minh Quốc và nhà văn Dương Thị Xuân Quý quen nhau và yêu nhau. Năm 1966, hai người cưới nhau. Năm 1967, nhà thơ Bùi Minh Quốc xung phong vào chiến trường miền Nam, công tác tại Ban Văn nghệ Khu V, nổi tiếng với tập thơ “Mảnh đất nuôi ta thành dũng sĩ” với bút danh Dương Hương Ly. Tháng 4-1968, nhà văn - nhà báo Dương Thị Xuân Quý cũng xung phong vào chiến trường miền Nam, công tác cùng cơ quan với nhà thơ Bùi Minh Quốc. Đầu năm 1969, Dương Thị Xuân Quý về Duy Xuyên sống, chiến đấu cùng anh em du kích địa phương để tìm hiểu thực tế viết văn. Ngày 8-3-1969, chị đã anh dũng hy sinh trong một trận chống càn, khi tuổi đời mới vừa 28.
Bùi Minh Quốc viết bài thơ này cho người bạn đời của mình là nhà thơ-liệt sĩ Dương Thị Xuân Quý.
Bài thơ về hạnh phúc
I
Thôi em nằm lại
Với đất lành Duy Xuyên
Trên mồ em có mùa xuân ở mãi
Trời chiến trường vẫn một sắc xanh nguyên.
Trời chiến trưòng không một phút bình yên
Súng nổ gấp. Anh lên đường đuổi giặc
Lấy nỗi đau vô cùng làm sức mạnh vô biên
Bước truy kích đạp trăm rào gai sắc
Ôi mũi lê này hôm nay sao sáng quắc
Anh mất em như mất nửa cuộc đời
Nỗi đau anh không thể nói bằng lời
Một ngọn lửa thâm trầm âm ỉ cháy
Những viên đạn quân thù bắn em, trong lòng anh sâu xoáy
Anh bàng hoàng như ngỡ trái tim rơi
Như bỗng tắt vầng mặt trời hạnh phúc.
Nhưng em ạ, giây phút này chính lúc
Anh thấy lòng anh tỉnh táo lạ thường
Nhằm thẳng quân thù, mắt không giọt lệ vương
Anh nổ súng.
II
Hạnh phúc là gì? Bao lần ta lúng túng
Hỏi nhau hoài mà nghĩ mãi vẫn chưa ra
Cho đến ngày cất bước đi xa
Miền Nam gọi, hai chúng mình có mặt.
Nhớ chăng em, cái mùa mưa đói quay đói quắt
Mỗi bữa chia nhau nửa bát măng rừng
Em xanh gầy, gùi sắn nặng trên lưng
Môi tái ngắt, mái tóc mềm đẫm ướt
Bao giốc cao em cần cù đã vượt
Và mỗi lần ngồi nghỉ, em nhìn anh
Em nói tới tương lai tươi thắm ngọt lành
Em nói tới những điều em định viết
Giữa hai cơn đau em ngồi ghi chép
Con sông Giàng gầm réo miên man
Nước lũ về... Trang giấy nhỏ mưa chan
Em vẫn viết: lòng dạt dào cảm xúc.
Và em gọi đó là hạnh phúc...
Nhớ chăng em, ngày mở màn chiến dịch Đông Xuân
Em lên đường phơi phới bước chân
B.52 bom nghìn tấn dội
Kìa dáng em băng rường bước vội
Vẫn nụ cười tươi tắn ấy trên môi.
Thôn 6 Bình Dương bãi cát sóng dồi
Nắng long lanh trong mắt người bám biển
Giặc mới lui càn khi em vừa đến
Bà mẹ già kể chuyện chặn xe tăng
Quanh những bờ dương bị giặc san bằng
Đã lại mở những chiến hào gai góc
Những em bé, dưới mưa bom, vẫn đi làm đi học
Những vồng khoai ruộng lúa vẫn xanh tràn
Trong một góc vườn cháy khét lửa Na-pan
Em sửng sốt gặp một nhành hoa cúc.
Và em gọi đó là hạnh phúc...
Như chồi biếc gặp mưa xuân, như chim én say trời
Em mải mê, đi giữa bao người
Xuyên Thọ, Xuyên Châu, Xuyên Hòa, Xuyên Phú...
Những mảnh đất anh hùng quyến rũ
Phút giây đầu đã ràng buộc đời em
Như tự lọt lòng từng biết mấy thân quen
Em nhỏ giao liên, mẹ hiền trụ bám
Cô du kích dịu dàng dũng cảm
Sông Thu Bồn hằng xao động tâm tư
Có tiếng hò như thực như hư
Em đã đến, tắm mình trong sóng nước
Sông kể em nghe chuyện đôi bờ thủa trước
Em mở mắt nhìn kinh ngạc những làng thôn
Và kêu lên khi đượ thấy cội nguồn
Mỗi sự tích trên đất này thắng Mỹ.
Em đã gặp bao anh hùng dũng sĩ
Đã cùng họ xẻ chia
Cọng rau lang bên miệng hố bom đìa
Phút căng thẳng khi vòng vây giặc siết
Nỗi thống khổ ngút ngàn không kể hết
Của một thời nô lệ đau thương
Em lớn lên bên họ can trường
Giữa bom gào đạn réo
Em đã thấy những tâm hồn tuyệt vời trong trẻo
Những con người như ánh sáng lung linh
Mỗi đêm ra đi giản dị hiến mình
Để làm nên buổi mai đầy nắng
Em bối rối, em sững sờ đứng lặng
Vẻ đẹp này em chưa biết đặt tên
Thức dậy bao điều mới mẻ trong em
Nơi ngọn bút nghe cuộc đời thôi thúc.
Và em gọi đó là hạnh phúc...
III
Em ra đi chẳng để lại gì
Ngoài ánh mắt cười lấp lánh sau hàng mi
Và anh biết khi bất thần trúng đạn
Em đã ra đi với mắt cười thanh thản
Bởi được góp mình làm ánh sáng ban mai
Bởi biết mình có mặt ở tương lai.
Anh sẽ sống đẹp những ngày em chưa kịp sống
Sẽ yêu trọn những gì em chưa kịp yêu
Em trong anh là mùa xuân náo động
Từ phút này càng rực rỡ bao nhiêu.
----------------------------
Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.
Chử viết của chị UKH đẹp quá hí ! ( Đẹp gần nét chử của Mít )
Ngày Mít đi Mỹ, cô bạn trong lớp cứ nằng nặc chỉ đòi xin tập thơ chép tay và cuốn lưu bút của Mít để làm... kỷ niện.
Bây giờ cũng thấy lo lo ( Vì cô ta nhà có tiệm bán bánh mì , không khéo bây chừ nó đem cuốn tập " một thời để yêu... " của Mít đi gói bánh mì bán cho khách...)
Tôi khám phá ra bí mật của đại dương khi suy niệm về một giọt sương mai.
Chử viết của chị UKH đẹp quá hí ! ( Đẹp gần nét chử của Mít )
Ngày Mít đi Mỹ, cô bạn trong lớp cứ nằng nặc chỉ đòi xin tập thơ chép tay và cuốn lưu bút của Mít để làm... kỷ niện.
Bây giờ cũng thấy lo lo ( Vì cô ta nhà có tiệm bán bánh mì , không khéo bây chừ nó đem cuốn tập " một thời để yêu... " của Mít đi gói bánh mì bán cho khách...)
Cám ơn cho lời khen. Hihihi...Ai khen thì khoái chứ Mít Mờ Mịt mờ khen là coi chừng bị đá giò lái hồi nào hỏng biết nữa àh!
Cô ấy lấy thơ một thời để yêu của Mít Mờ Mịt đi gói bánh mì cũng còn đỡ nha...Ai lại nỡ lòng nào thế nhỉ!
Đờn ông, con trai mờ làm thơ thì hơi có cá tính uỷ mị ấy nhé. Thường thì sẽ đi ngành mỹ thuật, nghệ thuật, báo chí hoặc nghề giáo chứ không đi ngành kỹ thuật được. Đúng không? Nếu vậy thì đối tượng nữ của Mít Mờ Mịt phải mạnh mẽ hơn Mít Mờ Mịt rùi. Chúc Mít Mờ Mịt tìm đúng người để mãi mãi hạnh phúc nhé. Xong rùi một quẻ bói, trả công đi chứ. Đừng đá giò lái à nhe.
..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Ngocanh.onlineView Post
Lại đụng hàng roài bác Co-FBi oai. Nhà thơ Bùi Minh Quốc và Bài thơ về Hạnh phúc chính là nguyên nhân đầu tiên dẫn em tới thi ca đó bác.
HỒNG DẠI CỦA MUÔN ĐỜI
Bùi Minh Quốc
Hồng dại bên rào lặng nở
Con đường vô tận một mình đi
Chợt bước phong trần bỡ ngỡ
Hồng dại bên rào ngào ngạt niềm chi
Mải mê con đường vô tận
Hồng dại bên rào thoắt đã xa xăm
Day dứt hương nồng số phận
Cho hồn mình giăng mắc với nghìn năm
( California wild rose )
Cuộc đời vẫn đẹp sao - Nhạc : Phan Huỳnh Điểu - Thơ : Dương Hương Ly ( Bùi Minh Quốc )
Ngocanh ui , bác có trí nhớ tuyệt vời đấy nhá , bài này hát hay nhất là cô Vũ Dậu ( Mẹ của Ngọc Châu và Khánh Linh ) đúng ko...Hành khúc ngày và đêm nữa... Vũ Dậu rất đẹp...
..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Ngocanh.onlineView Post
Chiêu "khảo cổ" này của bác Uất lạ nha. hjhjhj. Tớ cũng a dua phát , chữ tớ xấu , ai cười hở mười ... ngón chân.
UKH có chiêu " khảo cổ " thật tuyệt vời - làm sống lại hình ảnh quá khứ thân thương nhất của mỗi người trong chúng ta ... He he he coi chừng bác mà bắt chước thì CLL ngập đầy sách báo cũ pre 75 đấy...
UKH có chiêu " khảo cổ " thật tuyệt vời - làm sống lại hình ảnh quá khứ thân thương nhất của mỗi người trong chúng ta ... He he he coi chừng bác mà bắt chước thì CLL ngập đầy sách báo cũ pre 75 đấy...
Bức tranh thơ này đẹp quá. Nếu để chỗ khác thì người ta tưởng tác giả là "Bất Mặc Quần"
CO cứ đem sách báo pre-75 lên đây đi để mọi người thưởng thức những lời văn thơ học trò thời trước . Không thể tưởng tượng được thế hệ đi trước mình có lãng mạn giống mình không nhỉ?
..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Ngocanh.onlineView Post
Chiêu "khảo cổ" này của bác Uất lạ nha. hjhjhj. Tớ cũng a dua phát , chữ tớ xấu , ai cười hở mười ... ngón chân.
Giấy ngoài Bắc khác giấy trong Nam Ngọc Anh nhỉ. Không có kẻ ô li. Chữ NA như vậy là đẹp lắm rồi, con trai viết như thế là đẹp rồi. Hèn gì NA học về kỹ thuật.Nét chữ rõ ràng phóng khoáng.
Các anh - những người Tháng Tám Các anh đâu rồi, mệt mỏi rồi chăng ? Các anh nghĩ gì sau nếp nhăn vầng trán "Thế sự du du…" (*) Thật giả nhập nhằng...
Có lẽ nào ? Có lẽ nào ? Lịch sử Lại như con thò lò trong ván bài quỉ dữ Máu Nhân Dân tuôn chảy đúc ngai vàng Bạo chúa ngồi lem lẻm tụng Nhân Dân ?
Ơi em gái Trường Sơn mười tám tuổi Cùng đồng đội đêm nao truy điệu sống cho mình Và cứ thế dấn thân vào lửa dội Em nghĩ gì sau cặp mắt kiên trinh ?
Em nghĩ tới tương lai tươi thắm ngọt lành Tương lai ấy bây giờ tôi sống dở Quay mặt vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi
Tôi bước đi trên đất nước nghẹn lời Các anh đâu rồi, những người Tháng Tám Chẳng lẽ khoanh tay nhìn tấn trò bội phản Dân tộc này bị vỡ nợ Tự Do
Dân tộc từng sống chết chẳng so đo Quyết không làm nô lệ Sao hôm nay Người đành cam chịu thế Mặc thân phận mình dưới ách tà gian ?
"Việt Nam bao năm ròng rên xiết lầm than" Câu hát cũ lòng tôi rỉ máu Kìa em gái Trường Sơn hiện hồn về nhìn tôi đau đáu Tháng Tám ơi Tháng Tám nước non mình !
Tôi lại đi lầm lũi cuộc hành trình Chỉ có thơ thôi THƠ với cường quyền đối mặt Sống trong tôi là triệu người đã khuất Đang thét đòi món nợ TỰ DO !
Đà Lạt 19.8.1994 B.M.Q
__________________
(*) Trong câu thơ Đặng Dung thời Hậu Trần: "Thế sự du du nại lão hà" (Việc đời dằng dặc, ngặt nỗi mình đã già)
----------------------------
Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.
Comment